Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục - Chương 10 Dựa vào đâu
Chương 10: Dựa vào đâu?
Trên đường trở lại trường, Tiểu Quang vẫn luôn bám lấy Lâm Di Vụ, nắm
tay hắn không buông, đôi mắt không nhìn thấy gì của cậu bé nhìn Lâm Di
Vụ một cách vô hồn, hỏi: “Thầy Tiểu Lâm, chú cảnh sát có bắt người đó
lại không ạ?” Nghĩ đến bóng lưng Tôn Thành rời đi, Lâm Di Vụ xoa đầu
Tiểu Quang, nói với Tiểu Quang và cũng nói với bản thân mình trong quá
khứ. “Có chứ, kẻ xấu luôn phải nhận trừng phạt.” Về đến trường, Lâm Di
Vụ đưa Tiểu Quang về ký túc xá trước, dặn dò dì quản lý ký túc xá ở lại
với cậu bé, sau đó kéo lão Tùng đến phòng hồ sơ, hai người cùng xem qua
toàn bộ thông tin của các nhân viên trong trường. Hai tháng trước, một
bảo vệ vô tình bị ngã gãy chân, Tôn Thành cũng được tuyển dụng vào
khoảng thời gian đó, nhà ông ta ở ngay gần trường, Lâm Di Vụ liếc nhìn
địa chỉ trên hồ sơ. Căn hộ 502, tòa số 3, khu dân cư Đồng An, đường
Trường Giang Trung, số điện thoại 158… Quy trình tuyển dụng của trường
Khởi Minh rất nghiêm ngặt, tất cả nhân viên đều được yêu cầu không có
tiền án tiền sự, dù sao cũng là làm việc với trẻ em, bọn họ phải hết sức
cẩn thận. Nhưng cho dù bọn họ có cẩn thận đến đâu thì một kẻ như Tôn
Thành vẫn xuất hiện. Hồ sơ phạm tội chỉ có thể chứng minh một người đã
từng phạm tội và bị bắt, nhưng tiêu chuẩn sàng lọc này không thể lọc hết
những kẻ cặn bã. Lâm Di Vụ rút hồ sơ của Tôn Thành ra bỏ vào túi của
mình, ngả người ra sau ghế: “Tôi cứ tưởng chuyện này sẽ không xảy ra ở
trường mình, tôi cứ tưởng mọi đứa nhỏ của tôi sẽ được lớn lên tử tế.”
Lão Tùng vỗ nhẹ Lâm Di Vụ: “Tiểu Vụ, đây không phải lỗi của cậu.” “Là
lỗi của tôi.” Lâm Di Vụ vẫn cố chấp: “Là do tôi đã không chăm sóc tốt
bọn trẻ.” Sau khi xem xong hồ sơ, Lâm Di Vụ lại đến phòng giám sát an
ninh, hắn tìm được ghi chép làm việc hai tháng qua của Tôn Thành, đối
chiếu với giờ làm việc của Tôn Thành, mở tất cả các đoạn phim giám sát
ra rồi cùng lão Tùng chụm đầu xem từ đầu đến cuối hết một lần. Hắn muốn
xem xem ngoài Tiểu Quang ra còn có đứa trẻ nào khác không. Trước tiên,
bọn họ tua nhanh qua các đoạn phim để nhìn tổng thể, trong phòng giám
sát an ninh thường sẽ có hai hoặc ba nhân viên bảo vệ trực cùng nhau,
bọn họ tập trung xem những video có một mình Tôn Thành, cả những video
tiếp xúc riêng với bọn trẻ. Sau khi xem xong lần đầu, bọn họ không thấy
Tôn Thành có hành vi gì bất thường cả, Tôn Thành cũng không có cơ hội
tiếp xúc riêng với bất kỳ đứa trẻ nào. Lâm Di Vụ không bỏ cuộc, loại bỏ
những phân cảnh có nhiều người trực cùng lúc rồi nghiêm túc xem lại lần
nữa, lần này hắn xem được giữa chừng thì nhấn nút dừng lại. Đó là đoạn
phim giám sát của tối hôm nào đó một tháng trước, trong phòng bảo vệ chỉ
có mình Tôn Thành đang trực, ông ta đang cúi đầu xem điện thoại, tay còn
lại đặt ở trước người. Lâm Di Vụ phóng to đoạn phim lên từng chút một,
sau đó lại xem đi xem lại nhiều lần thật cẩn thận, cuối cùng hắn xác
nhận trên màn hình điện thoại của Tôn Thành chắc hẳn đang chiếu một đoạn
phim nhạy cảm. Lâm Di Vụ tiếp tục phóng to hình ảnh camera nhưng độ phân
giải sau khi phóng to lại quá mờ, hắn thật sự không biết khi ấy Tôn
Thành đang xem video thể loại nào. Nhưng phát hiện này đã kéo Lâm Di Vụ
khỏi bờ vực tuyệt vọng, hắn nhanh chóng gọi lão Tùng sang xem: “Lão
Tùng, chú xem cái này đi.” Xem xong đoạn phim, lão Tùng không muốn đả
kích hắn nhưng vẫn nói: “Cái này… cũng không thể dùng làm bằng chứng
trực tiếp được đâu.” Lâm Di Vụ xem camera giám sát cả buổi chiều, đến
khi ngẩng đầu lên thì trời cũng đã tối. Tống Hung gửi cho hắn một tin
nhắn, hỏi hắn ăn cơm chưa. Lâm Di Vụ đã hoàn toàn tê liệt, gõ chữ một
cách máy móc: “Tối nay em không về nhà, buổi tối ngủ lại trong ký túc xá
trường.” Hơn nửa tiếng sau, Tống Hung mới trả lời: “Khi nào anh xong sẽ
qua thẳng trường luôn, buổi tối nhớ đi ngủ sớm.” Việc thu mua Endo diễn
ra vô cùng thuận lợi, buổi chiều ký hợp đồng, buổi tối Tống Hung uống
khá nhiều trong bữa tiệc chúc mừng, lúc tài xế đưa anh đến trường đã là
hơn 1 giờ sáng. Trường là do hai người đồng sáng lập, Tống Hung còn giữ
chức hiệu trưởng danh dự, ông bác gác cổng đã làm việc ở trường nhiều
năm, nhận ra xe của Tống Hung, dùng điều kiển từ xa mở cổng trường rồi
đi ra khỏi bốt bảo vệ chào chào Tống Hung. “Sếp Tống, cậu đến đấy à.”
Tống Hung rút một điếu thuốc lá ra đưa cho ông bác qua cửa sổ xe: “Bác
ơi, trời lạnh thế này, bác vất vả rồi ạ.” “Không vất vả đâu không vất vả
đâu.” Ông bác xua tay không nhận điếu thuốc: “Lần nào đến cũng mang đồ
cho tôi, đây là thuộc lá quý, tôi không nhận đâu.” “Cứ cầm lấy đi ạ.”
Tống Hung lại đưa điếu thuốc sang: “Bình thường con cũng không hút nhiều
lắm, cũng chỉ để đó thôi.” Nghe anh nói vậy, ông bác hớn hở nhận lấy
điếu thuốc, bắt đầu tán gẫu với Tống Hung: “Tối nay sếp Tống ngủ lại ký
túc xá trường hả? Lát nữa còn về nữa không?” “Không về nữa, tối nay con
ở lại ký túc xá.” Ông bác bảo vệ nhớ ra xe của Lâm Di Vụ cũng vừa về
cách đây không lâu, đêm nay chắc cũng ở lại ký túc xá, bây giờ thấy Tống
Hung đuổi theo đến đây, ông vừa đoán già đoán non vừa hỏi. “Thầy Lâm
cũng mới về cách đây không lâu, tôi thấy sắc mặt thầy ấy không được khỏe
lắm, có phải hai người cãi nhau không?” Ông bác không biết chuyện xảy ra
ở ký túc xá nam vào ban ngày, người báo cảnh sát lúc trưa là lão Tùng,
chỉ có dì quản lý ký túc xá và giáo viên trực ở ký túc xá nam biết
chuyện. Lão Tùng và Lâm Di Vụ đã nói chuyện riêng với bọn họ, dặn họ giữ
bí mật, không được kể cho ai biết chuyện ở ký túc xá nam. Hai giáo viên
kia biết chừng mực, cũng là những người kín miệng, lúc lão Tùng báo cảnh
sát đã từng dặn bọn họ rồi, vậy nên không ai nói gì về chuyện này cả,
sau đó có người hỏi thì cũng kiếm cớ lấp l**m cho qua. Lâm Di Vụ bảo bọn
họ giữ bí mật không phải vì sợ ảnh hưởng gì cả, chỉ đơn giản là vì muốn
bảo vệ Tiểu Quang. Đôi khi những lời bàn tán dù cố ý hay vô tình của
người ngoài cuộc lại gây ra tổn thương thứ hai cho nạn nhân. Ban đầu,
người ngoài cuộc có thể chỉ tò mò, sẽ đồng cảm hoặc tức giận, nhưng đồng
thời họ cũng có thể để trí tưởng tượng bay xa, sau đó sẽ dùng con mắt
chưa từng chứng kiến để phân tích, rồi chỉ bằng vài lời nói mà lại bắt
đầu lan truyền và phán xét. Trên con đường quanh co uốn lượn này sẽ lại
có biết bao nhiêu thành kiến chủ quan, bóp méo ác ý, xen lẫn với bao
nhiêu lời trút giận và công kích dù cố ý hay vô tình đây? Đôi khi mức độ
nghiêm trọng của tổn thương thứ hai này thậm chí còn không hề kém cạnh
chính sự việc ấy. Nghe ông bác nói Lâm Di Vụ vừa mới về, Tống Hung lấy
điện thoại ra xem giờ, đã là rạng sáng luôn rồi. “Buổi tối em ấy ra
ngoài, vừa nãy mới về ạ?” “Phải.” Ông bác gãi đầu, suy nghĩ một lát:
“Khoảng hơn 9 giờ tối, thầy Tiểu Lâm lái xe ra ngoài, gần 12 giờ mới về,
trên người vẫn còn mặc đồ ngủ cơ, tôi bảo thầy ấy mặc thêm quần áo, đừng
có để bị cảm lạnh.” Tống Hung không nói gì, sờ vào vết thương trên cổ,
tưởng là Lâm Di Vụ vẫn còn giận vì tông xe khiến mình bị thương. Ông bác
bảo vệ đút tay vào túi áo, rụt cổ lại vẫy tay: “Sếp Tống, cậu mau mau
vào đi, muộn vậy rồi, trời vẫn còn lạnh lắm.” Tống Hung ‘Ừm’ một tiếng,
nâng cửa sổ xe lên rồi giục tài xế lái xe về phía tòa ký túc xá dành cho
giáo viên và nhân viên trường. – – Trước kia, nếu như Lâm Di Vụ ngủ lại
ký túc xá, chỉ cần Tống Hung không đi vùng khác công tác thì tối nào
cũng sẽ đi theo. Ký túc xá không lớn, chỉ là một căn một phòng ngủ một
phòng khách có nhà vệ sinh, đối diện ký túc xá của lão Tùng. Tống Hung
có chìa khóa ký túc xá trong túi, anh không gõ cửa mà dùng chìa khóa tự
mở cửa đi vào luôn. Việc thu mua diễn ra rất thuận lợi nên hôm nay tâm
trạng Tống Hung rất tốt, vừa bước vào ký túc xá đã mò mẫm cởi áo khoác
trong bóng tối, đá văng giày, bước đến bên giường vén tấm chăn ấm áp ra
chui vào, ôm trọn người Lâm Di Vụ chỉ bằng một cánh tay. Sau khi ăn mừng
bên ngoài xong, lúc về cũng phải ăn mừng, những lúc như thế này, Tống
Hung sẽ lăn qua lộn lại Lâm Di Vụ, giày vò hắn đến chết đi sống lại mới
thôi. Tống Hung bị thổi bùng ngọn lửa, hôn lên đôi môi ấm áp và ẩm ướt
của Lâm Di Vụ. Lâm Di Vụ ngủ rất say, hắn không nghe thấy tiếng cửa mở
hay tiếng bước chân. Hắn bị cắn đến tỉnh giấc, ý thức vẫn còn đắm chìm
trong cơn mơ hỗn loạn không có trật tự, bị hôn đến nỗi não bộ thiếu oxy,
không phân biệt được đâu là mơ đâu là thật, chỉ có thể thở hổn hển qua
lỗ mũi. Mất một lúc lâu Tống Hung mới buông môi Lâm Di Vụ ra, sau đó lại
cắn vào tai hắn: “Vẫn còn giận à? Đừng giận nữa, ngày mai là ngày cuối
rồi, ngày mốt công ty sẽ bắt đầu nghỉ Tết, ngày mốt anh dành thời gian
cho em nhé?” Lâm Di Vụ hít sâu vài hơi, cuối cùng cũng hoàn toàn tỉnh
táo. Hắn nhớ lại chuyện Tống Hung nhắn tin nói rằng tối nay sẽ sang đây,
vậy nên trước khi đi ngủ hắn không khóa trái cửa mà để cửa cho anh. Hắn
ngửi thấy mùi rượu rất nồng trên người Tống Hung, mang theo hơi thở nóng
hổi nồng nặc mùi rượu phả vào cổ mình. Hắn biết Tống Hung muốn làm,
nhưng hắn không muốn làm. Hôm nay cảm xúc của hai người họ rõ ràng không
cùng chung một nhịp, Lâm Di Vụ đẩy Tống Hung một cái, lần đầu tiên không
đẩy ra được, đến lần thứ hai, Lâm Di Vụ giơ chân lên đạp anh một phát
luôn. Tống Hung muốn lật Lâm Di Vụ lại, cong lưng cao lên, phần bụng
tình cờ hứng chịu cú đạp này của Lâm Di Vụ. Cú đá này không nhẹ, Tống
Hung ôm bụng quỳ trên giường, buông bàn tay đang ôm eo Lâm Di Vụ ra.
“Hôm nay em không có tâm trạng, không muốn làm.” Lâm Di Vụ mò mẫm mặc
lại quần áo trong chăn. Tống Hung vẫn đang quỳ, tì trán lên ga trải
giường cho bớt đau một lát rồi mới nói: “Được, không muốn làm thì không
làm, hôm nay bọn mình ngủ đàng hoàng.” Lâm Di Vụ bật đèn đầu giường lên,
trung tâm khoảng sáng màu vàng nhạt ấy tình cờ chiếu vào vết thương nhìn
mà phát hoảng trên cổ phải của Tống Hung. Tim Lâm Di Vụ nhói lên từng
cơn, xót xa không tả nổi, vội vàng kéo Tống Hung dậy để kiểm tra. “Đạp
trúng chỗ nào của anh vậy? Có đau không? Sao vết thương trên cổ trông
vẫn đáng sợ thế.” Lâm Di Vụ lại vỗ nhẹ lên lưng Tống Hung: “Có phải ban
ngày không thay băng không? Bị thương mà còn uống nhiều rượu vậy.” Tống
Hung chống người lên giường, mỉm cười: “Không đau, không sao đâu.” Tiệc
mừng tối nay có rất nhiều người, Tống Hung đã bị ám đầy mùi thuốc lá và
mùi rượu, lúc này này anh mới chậm chạp nhận ra ký túc xá nồng nặc mùi
thuốc lá, chắc hẳn Lâm Di Vụ đã hút rất nhiều. Lâm Di Vụ xem camera giám
sát suốt buổi chiều, cơm không ăn nước không uống, lão Tùng không nhìn
nổi nên khăng khăng lôi hắn đến căng tin ăn một ít, sau đó lại cưỡng ép
lôi hắn về ký túc xá ngủ. Mắt Lâm Di Vụ đỏ ngầu, cộng thêm phản ứng của
hắn, Tống Hung nhanh chóng nhận ra cảm xúc của Lâm Di Vụ có gì đó bất
thường. “Sao vậy em? Có phải xảy ra chuyện gì không?” Lâm Di Vụ khoanh
chân ngồi dậy, quấn chăn kể lại mọi chuyện vào ban ngày cho Tống Hung
nghe. Tống Hung đứng dậy định xuống giường: “Anh đi xem Tiểu Quang.”
“Anh quay lại đi.” Lâm Di Vụ giữ cánh tay Tống Hung lại: “Muộn thế này
rồi, Tiểu Quang cũng ngủ rồi.” Lâm Di Vụ còn đang nghĩ cách làm sao để
bắt Tôn Thành thì một người chợt thoáng qua trong đầu, mắt hắn sáng lên:
“Chẳng phải anh quen đội trưởng Vương đội hình sự của Cục Cảnh sát Thành
phố hả? Anh bảo đội trưởng Vương bắt gã Tôn Thành kia lại được không?”
Trong mắt Lâm Di Vụ, Tống Hung là người toàn năng, không có chuyện gì là
anh không làm được. Năm đó Tống Hung đã giúp hắn che giấu bố mẹ nuôi,
giúp hắn trả thù Lâm Dương, cuối cùng còn dẫn hắn trốn thoát khỏi nhà họ
Lâm. Lâm Di Vụ cứ ngỡ rằng mình nghĩ ra một cách hay, quá phấn khích nên
nắm lấy cánh tay không bị thương của Tống Hung lắc mạnh: “Tiểu Quang sẽ
không nói dối đâu, thằng bé sẽ không nói dối, anh bảo đội trưởng Vương
bắt ông ta lại, kết án ông ta đi.” Tống Hung nhích người về trước, ôm cả
Lâm Di Vụ và chăn vào lòng, vỗ lưng Lâm Di Vụ. “Đúng là anh có quen đội
trưởng Vương, nhưng đây là cuộc điều tra của cảnh sát, không phải chuyện
cá nhân giữa người với người. Cảnh sát bọn họ làm việc dựa trên chứng
cứ, không có chứng cứ xác thực mà bắt người là cũng phạm pháp đấy.” “Em
mặc kệ, gã Tôn Thành đó đã phạm pháp rồi.” Lâm Di Vụ vẫn luôn chìm đắm
trong suy nghĩ của riêng mình, hoàn toàn không nghe Tống Hung nói gì:
“Đội trưởng Vương không được hả? Vậy cục trưởng Trần thì sao, anh cũng
quen cục trưởng Trần, chắc cục trưởng Trần phải được chứ nhỉ?” “Cục cưng
à, anh biết em lo lắng.” Tống Hung xoa đầu Lâm Di Vụ, ôm lấy gáy hắn,
cúi đầu hôn lên mí mắt hắn: “Bọn mình thử nghĩ cách khác nhé, được không
nào?” Lâm Di Vụ cho rằng Tống Hung chỉ đang dỗ mình, cảnh sát còn không
có chứng cứ, ngay cả cảnh sát cũng không bắt được người thì bọn họ còn
có thể nghĩ ra cách nào tốt hơn được nữa? Lâm Di Vụ dần bình tĩnh lại,
cũng nhận ra mình đang nói nhảm. Cho dù Tống Hung có địa vị lớn đến đâu
cũng không thể bảo cảnh sát muốn bắt ai thì bắt, hắn làm loạn như vậy
cũng chỉ vì muốn giải toả cảm xúc đã dồn nén cả ngày thôi. Hắn không cam
tâm, dựa vào đâu mà Tôn Thành vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, dựa
vào đâu mà những nạn nhân như bọn họ lại là những người phải chịu đựng
sự giày vò? Dựa vào đâu? Sau khi được Tống Hung dỗ dành hồi lâu, Lâm Di
Vụ không còn bốc đồng nữa, nằm sấp trên giường như người mất hồn, quay
lưng về phía Tống Hung. Thấy Lâm Di Vụ không nói gì, Tống Hung đi vào
phòng tắm đánh răng rửa mặt trước, sau đó lên giường ôm lấy Lâm Di Vụ từ
phía sau. Anh nhớ lại lời ông bác bảo vệ nói, ngẩng đầu hôn nhẹ lên tai
Lâm Di Vụ: “Đêm nay lạnh thế mà em lái xe đi đâu vậy?” Lâm Di Vụ sắp sửa
ngủ thiếp đi, nói chuyện không rõ ràng lắm: “Em á? Tối nay em có ra
ngoài đâu.” “Bác bảo vệ nói là nhìn thấy em lái xe ra ngoài, mãi đến gần
12 giờ mới về.” Ký ức trong đầu Lâm Di Vụ cứ như những lớp vỏ hành tây,
một lớp lóe lên hình ảnh trong quá khứ, một lớp chui vào trong mơ, sau
đó một lớp khác lại trở về thực tại. Lâm Di Vụ muốn bóc ra để nhìn rõ
hơn nhưng những ký ức ấy cứ chướng mắt và nhói lòng, hắn cũng không thể
mở nổi đôi mắt nhập nhèm dính chặt vào nhau. Hắn cố gắng suy nghĩ, cuối
cùng vẫn khẳng định một điều. “Ông bác lớn tuổi rồi, chắc là ông ấy nhìn
nhầm thôi, tối qua em có ra ngoài đâu, chỉ ngủ trong ký túc xá thôi mà…”