Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục - Chương 14 Nếu như không kịp…
Chương 14: Nếu như không kịp…
Lâm Di Vụ không muốn tiếp tục dây dưa với Trương Nhàn Tĩnh nữa nên nhấc
chân định bỏ đi. Trương Nhàn Tĩnh túm lấy cánh tay Lâm Di Vụ như một mụ
điên, móng tay bấu chặt vào thịt cổ tay hắn, gào ầm lên. “Lâm Di Vụ, mày
là thằng đ*, mày sẽ gặp báo ứng. Đúng rồi, cả cái thằng Tống Hung kia
nữa, hai thằng đ* chúng mày, bọn mày sẽ không có kết cục tốt đẹp! Bọn
mày sẽ bị sét đánh! Bọn mày sẽ chết thảm!” “Thả tôi ra, mụ điên này! Cả
nhà bà đều là đồ điên, mấy người mới đáng bị trừng phạt đúng người đúng
tội đấy.” Lâm Di Vụ đau đến nỗi toát mồ hôi lạnh, bụng vẫn còn quặn
thắt, hắn hất Trương Nhàn Tĩnh ra, thân hình gầy đét của bà ta bị đẩy
lùi lại hai bước rồi ngã xuống đất. Không rõ bà ta lấy đâu ra sức lực,
thấy Lâm Di Vụ định bỏ chạy thì lại lao tới túm lấy chân Lâm Di Vụ. Lâm
Di Vụ cũng bị bà ta kéo ngã, đầu đập vào khung kim loại của bánh xe ô
tô, đau đến nỗi hắn hoa hết cả mắt, chỉ hít khí vào mà không thở ra nổi.
Cách đó không xa, Lâm Dương nghe thấy tiếng Trương Nhàn Tĩnh nên chạy
đến tìm, thấy con trai cả Lâm Dương đến, Trương Nhàn Tĩnh nhếch mép,
khàn giọng gào lên. “Tiểu Dương, đừng để nó chạy, bắt lấy nó, bắt lấy
thằng em vô ơn của con đi, nó là Lâm Di Vụ đấy!” Sau khi nghe Trương
Nhàn Tĩnh nói xong, Lâm Dương sững sờ ngẩng đầu lên, liếc nhìn Lâm Di Vụ
vẫn đang giãy giụa định đứng dậy bỏ chạy. Lâm Dương không ngờ rằng sau
mười mấy năm, gã còn có thể gặp lại Lâm Di Vụ. Gã nghĩ rằng đây có lẽ là
ý trời, ngay cả ông trời cũng đang giúp gã. Bây giờ gã thê thảm như vậy,
tất cả đều là do Lâm Di Vụ và tên Tống Hung kia. Năm đó gã bị tàn phế,
không còn là một người đàn ông nữa, lại còn ra ra vào vào bệnh viện tâm
thần từng ấy năm, ngày nào cũng sống một cuộc sống người không ra người,
quỷ không ra quỷ. Nửa năm trước, Trương Nhàn Tĩnh nghe nói bệnh viện
Thuỵ Ninh này có hiệu quả điều trị bệnh tâm thần rất tốt, gã vốn dĩ
không định đến nhưng cuối cùng lại bị Trương Nhàn Tĩnh kéo đến. Gã đã ở
bệnh viện tâm thần hơn ba tháng, vì sắp đến Tết nên Trương Nhàn Tĩnh đón
gã về nhà ăn Tết, đúng ngày xuất viện thì lại tình cờ gặp Lâm Di Vụ.
Chẳng phải ông trời đang giúp gã sao? Nhìn khuôn mặt còn rạng rỡ xinh
đẹp hơn trước kia của Lâm Di Vụ, rồi lại nghĩ về cuộc đời mình những năm
qua, Lâm Dương cảm thấy một cảm giác hưng phấn khó tả dâng trào khắp cơ
thể, những ước muốn chưa kịp thực hiện với Lâm Di Vụ giờ đây lại tranh
nhau ùa về. Lần đầu tiên nhìn thấy Lâm Di Vụ bên bàn ăn vào mùa đông năm
ấy, gã đã nghĩ Lâm Di Vụ quá xinh đẹp, người đẹp như vậy thì nên được
lưu giữ mãi mãi trong thời kỳ đẹp nhất của mình, thời gian không nên làm
hoen ố đi vẻ đẹp ấy. Lâm Di Vụ nên giống như những con bươm bướm, ong
mật và những loài động thực vật nhỏ xinh khác trong căn phòng bí mật của
gã, được đóng khung lại trong khoảnh khắc hoàn hảo nhất, cất giữ trong
một chiếc lọ trong suốt và làm thành tiêu bản, như vậy thì gã có thể
ngắm nhìn mỗi ngày. Nhưng lúc đó Lâm Di Vụ thật sự còn quá nhỏ, xương
cậu vẫn còn chưa cứng cáp, đường nét vẫn còn nhỏ, nhan sắc vẫn chưa đạt
đến đỉnh cao. Gã muốn chờ Lâm Di Vụ lớn lên, thậm chí mỗi tối còn tưởng
tượng ra dáng vẻ của Lâm Di Vụ khi trưởng thành. Xinh đẹp, không tì vết,
trong veo, thuần khiết… tất cả những từ ngữ đẹp nhất đều có thể dùng để
miêu tả cậu. Gã muốn chiếm hữu Lâm Di Vụ vào khoảnh khắc đẹp nhất của
cậu trước, sau đó đóng khung khoảnh khắc ấy. Nhưng sau đó, mọi kế hoạch
của gã đều thất bại, gã bị tàn phế, Tống Hung thì dẫn Lâm Di Vụ bỏ trốn.
Gã tưởng rằng ước nguyện của mình sẽ không bao giờ thành hiện thực trước
khi chết, nhưng không ngờ ông trời lại cho gã gặp lại Lâm Di Vụ. Dòng
máu phấn khích của Lâm Dương đang sục sôi, dùng đôi mắt đang toả ra một
luồng nhiệt hôi thối tham lam nhìn Lâm Di Vụ. Không sao cả, mặc dù đã
muộn một chút, đã lớn tuổi hơn một chút nhưng Lâm Di Vụ bây giờ vẫn rất
xinh đẹp, rất hoàn hảo. Cuối cùng Lâm Di Vụ cũng đá văng Trương Nhàn
Tĩnh đang bám chặt lấy chân mình ra, hắn rất sợ ánh mắt Lâm Dương nhìn
mình, bây giờ hắn chỉ muốn bỏ chạy. Nhưng càng sốt ruột thì càng hoảng,
Lâm Di Vụ cuối cùng cũng đứng dậy được nhưng lại vấp phải thứ gì đó dưới
chân, sau đó lại ngã xuống đất. Hắn muốn hét lên cầu cứu, nhưng chưa kịp
nói gì thì đã bị Lâm Dương bịt miệng từ phía sau. “Đừng kêu, mày nên đi
cùng tao, mặc dù muộn nhiều năm rồi nhưng vẫn còn kịp.” Lâm Dương cao
hơn Lâm Di Vụ rất nhiều, sức mạnh của một kẻ điên khi lên cơn vô cùng
kinh khủng, Lâm Di Vụ hoàn toàn không vùng ra được, chỉ có thể liều mạng
đạp mạnh chân. Có người nhận thấy tiếng động ồn ào bên phía họ liền bước
đến hỏi xem có chuyện gì. Trương Nhàn Tĩnh ngồi xổm trên đất, dùng thân
mình che chắn, còn giả vờ lau nước mắt. “Để mọi người chê cười rồi,
không có gì đâu, đây là con trai út của tôi, thần kinh nó không được
bình thường, không muốn đến bệnh viện khám bệnh nên chúng tôi đành phải
ép nó đến, chúng tôi cũng vì muốn tốt cho nó thôi.” Lâm Di Vụ bị bịt
miệng nên chỉ có thể phát ra những tiếng ư ử qua lỗ mũi, muốn nhắc nhở
người qua đường rằng mình đang bị ép buộc. Người qua đường chỉ liếc nhìn
Lâm Di Vụ với vẻ đồng cảm, lời nói của Trương Nhàn Tĩnh tình cờ chạm vào
nỗi đau của anh ta. Anh ta phớt lờ tiếng r*n r* cầu cứu của Lâm Di Vụ,
thở dài rồi quay người bỏ đi. Hầu hết những người đến bệnh viện Thuỵ
Ninh khám bệnh đều có tinh thần bất ổn, chuyện này xảy ra gần như mỗi
ngày, có quá nhiều người bị gia đình trói tay trói chân vác đến đây. Gia
đình anh ta cũng vậy, con gái năm nay mới 16 tuổi, vì gia đình có tiền
sử bệnh tâm thần nên cô bé đã ở đây hơn nửa năm. Khi ấy cô bé cũng không
ngừng phản kháng như người đàn ông kia, cuối cùng bị bọn họ ép buộc đưa
đến đây. Những bậc cha mẹ như họ cũng chỉ muốn chữa bệnh cho con mình,
bọn họ cũng không còn cách nào khác, đều là vì tốt cho con mà thôi. …… –
– Lúc Tống Hung quay lại lấy áo khoác, anh lại nói chuyện riêng với bác
sĩ Diệp thêm một lúc, anh nói với bác sĩ Diệp rằng tối qua Lâm Di Vụ
tỉnh lại trên sân thượng, còn bị hoang tưởng rằng mình đã giết người.
Trước kia bác sĩ Diệp đã điều trị cho Lâm Di Vụ nhiều năm, hiểu rất rõ
tình trạng của hắn nên đã phân tích với Tống Hung rằng việc hoang tưởng
mình giết người rất có thể liên quan đến những cú sốc hoặc k*ch th*ch
trong quá khứ, sau khi bị k*ch th*ch lần nữa sẽ xuất hiện chứng rối loạn
căng thẳng sau chấn thương, vậy nên mới gây ra ảo giác như vậy. Anh ta
lại dặn dò thêm Tống Hung vài câu, nói rằng nếu có bất kỳ tình huống đặc
biệt hay triệu chứng không thể kiểm soát nào xảy ra, tốt nhất nên lập
tức đưa đến bệnh viện, đồng thời anh ta cũng đưa cho Tống Hung danh
thiếp của một bác sĩ tâm lý. Anh ta đề nghị Tống Hung có thể tận dụng kỳ
nghỉ để đưa Lâm Di Vụ đi tham gia nhiều hoạt động ngoài trời hơn, chẳng
hạn như đi bộ, leo núi hoặc du lịch, cố gắng chuyển dời sự chú ý. Tống
Hung nhận danh thiếp, cảm ơn bác sĩ Diệp, mặc áo khoác rồi rời khỏi
phòng khám. Chỉ là đến khi anh ra đến bãi đậu xe lại không tìm thấy Lâm
Di Vụ đâu cả. Xe vẫn đỗ ở đó nhưng bên trong không có ai… Anh gọi cho
Lâm Di Vụ rất nhiều cuộc điện thoại, cuộc gọi được kết nối nhưng đầu bên
kia mãi không có ai nghe máy. Đến khi Lâm Di Vụ tỉnh dậy, hắn đang nằm
trên một đống cỏ khô, tay chân đều bị trói, miệng còn bị dán băng dính,
trong mũi tràn ngập mùi máu tanh khô lạnh lẫn với đất, lưỡi bị rách,
trong gốc lưỡi toàn là mùi sắt, sau gáy đau nhức khủng khiếp. Hắn đã bị
hai mẹ con điên cuồng kia trói lại ở bãi đậu xe, chỉ nhớ cuối cùng đã bị
Lâm Dương nhét vào hàng ghế sau của một chiếc xe hơi màu đen, vì hắn
không ngừng đạp cửa nên không biết Lâm Dương đã túm lấy thứ gì đó đánh
ngất hắn. Lâm Di Vụ mở mí mắt đau nhức ra, lặng lẽ quan sát hoàn cảnh
xung quanh. Chắc hẳn hắn đang ở trong một căn nhà đổ nát, ánh sáng xung
quanh rất tối, cửa sổ và cửa ra vào đều được che phủ bằng vải rách, gió
thổi làm những cánh cửa và cửa sổ vỡ kêu lên cót két nhưng vẫn có thể
nhìn thấy cây cối nghiêng ngả, vặn vẹo bên ngoài qua khe hở. Hắn nhìn
quanh một vòng, cuối cùng xác định rằng có lẽ mình đang bị nhốt trong
một ngôi miếu hoang, cách đó không xa có một đầu Phật bị hư hại hơn một
nửa, đổ xuống cách hắn khoảng mười mấy mét, đôi mắt cong cong của tượng
Phật đang nhìn hắn, nở một nụ cười mỉm cứu độ chúng sinh trên môi. Hai
mẹ con kia đang ngồi dựa lưng vào tường quay lưng về phía hắn, bọn họ
tưởng là Lâm Di Vụ chưa tỉnh nên đang chụm đầu thì thầm to nhỏ với nhau.
Trương Nhàn Tĩnh hỏi: “Hay là đưa nó về nhà? Bây giờ là ban ngày, lỡ có
người đến thì sao?” “Không đâu.” Lâm Dương cười khẩy một tiếng: “Ngọn
núi này có ma, ban ngày cũng không có ai đến.” Lâm Di Vụ nhận ra đây
chắc hẳn là ngọn núi ma kia. Điện thoại trong túi lại bắt đầu rung lên,
Lâm Dương lập tức quay đầu lại nhìn, Lâm Di Vụ lặng lẽ nhắm mắt lại,
tiếp tục giả vờ bất tỉnh. Lâm Dương đi vòng quanh miếu hoang hồi lâu,
phát hiện ra tiếng rung phát ra từ túi quần của Lâm Di Vụ, gã thò tay
vào túi Lâm Di Vụ rút điện thoại ra, màn hình sáng lên hai chữ “Ông xã”.
Lâm Dương há hốc miệng, thở hổn hển như bị ngạt thở, giơ tay tát vào mặt
Lâm Di Vụ một phát. “Mẹ kiếp, thằng đ* này, mày kết hôn rồi à? Sao mày
có thể kết hôn được? Nói đi, có phải mày đã kết hôn rồi không?” Má trái
của Lâm Di Vụ lập tức sưng lên, máu chảy ra từ khóe miệng, đau đến nỗi
khiến nửa người hắn tê dại, gắng sức cuộn tròn người lại, vô thức muốn
vùi đầu vào đầu gối để trốn đi. Tai hắn ù đi, không nghe thấy gì cả,
cũng không biết rốt cuộc Lâm Dương đã nói gì. “Mày không nên thuộc về ai
cả, mấy người kia đều bẩn thỉu, sẽ để lại dấu vết trên người mày.” Lâm
Dương nhặt một cành cây dưới đất lên, quệt nhẹ lên trán Lâm Di Vụ: “Mày
phải trắng tinh không tì vết, hoàn hảo không khuyết điểm để đóng khung
lại mới phải.” Lúc Lâm Dương chửi rủa cũng vô tình trượt tay bấm nhầm
nút nghe máy. Giọng nói lo lắng của Tống Hung vang lên: “Di Vụ, Di Vụ,
em đi đâu rồi?” Lâm Dương áp điện thoại vào tai, lập tức nhận ra giọng
nói của Tống Hung, người mà gã nằm mơ cũng muốn chia năm xẻ bảy. Lâm
Dương cười nham hiểm vào điện thoại: “Bao nhiêu năm trôi qua, không ngờ
hai đứa mày vẫn còn ở bên nhau đấy, ha ha ha ha ha…” “Lâm Dương?” Trí
nhớ của Tống Hung rất tốt, lập tức đoán ra người đang nói chuyện là Lâm
Dương. “Phải, là tao.” Cành cây của Lâm Dương vẫn đang vẽ quệt trên mặt
Lâm Di Vụ, có vài lần suýt chọc vào mắt hắn, Lâm Di Vụ cố gắng nhắm chặt
mắt, rụt cổ về sau. “Lâm Di Vụ đang ở trong tay tao.” Tống Hung không
biết chuyện gì đã xảy ra, anh cũng không đợi nổi để hỏi mà nói thẳng:
“Mày muốn bao nhiêu tiền, tao cho mày hết.” “Tao không cần tiền, tao
muốn làm gì chẳng lẽ mày không biết?” Trương Nhàn Tĩnh ở bên cạnh kéo
tay Lâm Dương, nhỏ giọng nói: “Đòi nó hai triệu, không, đòi năm triệu
đi.” Lâm Dương hoàn toàn không nghe lời Trương Nhàn Tĩnh nói, Tống Hung
cố gắng làm mình bình tĩnh lại, vừa nhanh chóng liên lạc với đội trưởng
Trương của đội hình sự vừa trấn an Lâm Dương. “Tôi biết anh tức giận,
nếu như anh muốn trả thù thì cứ nhắm vào tôi, nói cho tôi biết bây giờ
các người đang ở đâu, tôi sẽ đi thay cho Di Vụ, muốn giết hay róc thịt
thì cứ tuỳ anh, đừng làm hại Di Vụ.” “Tao không cần mày.” Nghe thấy
giọng nói căng thẳng của Tống Hung, kh*** c*m trong cơ thể Lâm Dương
đang dâng trào: “Tao chỉ cần thằng em ngoan của tao thôi, Lâm Di Vụ.”
“Lâm Dương, chuyện năm đó là do một mình tôi làm, không liên quan gì đến
Di Vụ cả.” “Nhắc đến năm đó, tao còn phải cảm ơn mày, bây giờ tao thành
một thằng thần kinh rồi, mày có biết không? Bệnh nhân tâm thần giết
người sẽ không bị xử bắn, cùng lắm tao chỉ phải ở thêm vài năm trong
bệnh viện tâm thần thôi.” “Đừng động vào em ấy.” Giọng Tống Hung trầm
xuống, run rẩy cầu xin: “Xin anh, đừng động vào em ấy.” Lâm Dương dí
điện thoại vào miệng Lâm Di Vụ, xé băng dính trên miệng hắn ra, Tống
Hung nghe thấy tiếng thở hổn hển và r*n r* đau đớn bị kìm nén từ đầu dây
bên kia. “Di Vụ, anh đây, em sao rồi?” Là giọng nói của Tống Hung, mũi
Lâm Di Vụ cay sè, nước mắt lăn dài, làm máu ở khóe miệng chuyển sang màu
hồng nhạt. Hắn biết rằng lúc này mà khóc lóc cũng chẳng ích gì, hắn buộc
phải giữ bình tĩnh. “Tống Hung, em không sao.” Lâm Dương bật loa ngoài:
“Đây sẽ là cuộc gọi cuối cùng của bọn mày trong đời này, tao cho bọn mày
30 giây để bọn mày nói với nhau mấy câu trăng trối, bây giờ bắt đầu đếm
ngược đây… 30, 29, 28…” Lâm Di Vụ nói rất nhanh: “Tống Hung, anh có còn
nhớ những gì em đã nói với anh sáng nay không? Tóc giả, tóc giả…” Tống
Hung lập tức hiểu ra điều Lâm Di Vụ muốn truyền đạt— Lâm Di Vụ đang ở
trên ngọn núi ma. “20, 19, 18…” Lâm Dương vẫn đang đếm ngược bên cạnh.
“Di Vụ đừng sợ, anh đến ngay đây, em có bị thương không? Có đau chỗ nào
không em?” “10, 9, 8…” Lâm Di Vụ trước kia luôn thích làm nũng với Tống
Hung, “Đau muốn chết” gần như đã trở thành câu cửa miệng của hắn. Bây
giờ toàn thân hắn đau nhức, đầu đau, xương đau, thịt đau, thần kinh đau,
lần này thật sự đau muốn chết nhưng hắn lại không thể thốt ra một chữ
đau nào. Lâm Di Vụ nuốt một ngụm nước bọt nhuốm máu, cố gượng cười rồi
nói: “Em không sao, không đau.” “6, 5, 4…” Tiếng đếm ngược của Lâm Dương
như hồi chuông báo tử, mỗi một nhịp đều đâm vào những dây thần kinh nhạy
cảm của Lâm Di Vụ. Nếu thật sự không kịp… Lâm Di Vụ biết tên điên Lâm
Dương có thể làm bất cứ điều gì, ban đầu hắn cứ nghĩ Lâm Dương chỉ có
những suy nghĩ bỉ ổi với mình, sau đó hắn lại vô tình phát hiện ra căn
phòng bí mật chứa tiêu bản của Lâm Dương, mỗi tiêu bản trong căn phòng
bí mật đều được lưu trữ trong một lọ thủy tinh trong suốt, trên đó dán
nhãn tên động vật và ngày tháng. Trong góc căn phòng bí mật dựng một
chiếc bình thủy tinh vừa rỗng vừa lớn, trên đó ghi tên hắn, Lâm Dương
đang chờ thời cơ chín muồi để biến hắn thành tiêu bản. Lâm Di Vụ dùng
hết sức bình sinh bò về phía trước, hét vào điện thoại: “Tống Hung… anh
phải sống thật tốt.” Cuộc gọi kết thúc. Nếu như không kịp, kiếp sau anh
nhất định phải đến tìm em sớm hơn đấy…