Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục - Chương 16 Anh vẫn muốn gặp lại Di Vụ hả
- Home
- All Mangas
- Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
- Chương 16 Anh vẫn muốn gặp lại Di Vụ hả
Chương 16: Anh vẫn muốn gặp lại Di Vụ hả?
Một dấu tay máu hiện lên trên mu bàn tay Tống Hung, các khớp ngón tay
anh cuộn lại không kiểm soát được, dòng máu lạnh buốt từ mu bàn tay thẩm
thấu vào da thịt rồi cuối cùng xộc thẳng l*n đ*nh đầu. “Ý em là sao?”
“Tôi là một nhân cách khác trong cơ thể Di Vụ.” A Lạp tốt bụng giải
thích với anh: “Một nhân cách hoàn toàn độc lập, tôi là A Lạp, Di Vụ đã
không còn nữa rồi.” Tống Hung vẫn luôn nhìn vào mắt “Di Vụ”, anh đã quá
quen thuộc với đôi mắt đó, khi cười, khi khóc, khi giận, khi xấu hổ, anh
đã nhìn thấy đủ mọi ánh mắt của Di Vụ, chỉ có lúc này là khác, đôi mắt
ấy rất xa lạ. Trước kia anh từng nói rằng cho dù Lâm Di Vụ có mặc đồ nữ
đội tóc giả, hay là hoá trang thành ma thì anh cũng sẽ nhận ra. Ngược
lại, nếu như hắn… thật sự là một người khác, anh cũng sẽ nhận ra. Di Vụ
không hề đùa với anh, đây không phải một trò đùa ác ý, cũng không hề nói
dối. Y thật sự không phải là Di Vụ. Tống Hung xoa mặt thật mạnh, trong
cơ thể Di Vụ vẫn còn một người khác? Người tên A Lạp này đã chiếm thể
lấy cơ thể của Di Vụ. Vậy Di Vụ thì sao, Di Vụ đi đâu rồi? Về lời A Lạp
nói rằng Di Vụ đã chết, lời nhảm nhí này Tống Hung không nghe vào nổi,
lại càng không thể tin. Không sao, không sao, bây giờ Tống Hung cũng
không thể nghĩ nhiều như vậy, cơ thể Di Vụ vẫn đang đứng ngay trước mặt
anh đây mà. Đương nhiên Di Vụ sẽ không chết, hắn chỉ bị bệnh mà thôi,
chỉ cần đưa Di Vụ đi khám bệnh là được. Điều anh lo lắng nhất lúc này là
vết thương trên người Di Vụ, cánh tay phải của hắn đã gãy, đầu vẫn còn
chảy máu, mặt cũng sưng vù, trên người còn có rất nhiều vết trầy xước.
Tống Hung không biết tại sao A Lạp lại đột nhiên xuất hiện, anh lại nghĩ
nếu linh hồn trong cơ thể này là Di Vụ vào lúc bị thương, vậy thì lúc đó
hắn đã phải sợ hãi và đau đớn biết bao, hắn sợ nhất là đau đớn. Diệp
Hướng Minh và người do đội trưởng Trương dẫn đến lần lượt tiến vào ngôi
miếu hoang, theo sau là mấy người trong đội cứu hộ. Bác sĩ sơ cứu khẩn
cấp cánh tay phải bị gãy của A Lạp, sát trùng và băng bó vết thương trên
đầu rồi sau đó lại nâng A Lạp lên cáng. “Tôi tự xuống núi được.” A Lạp
chống tay lên định xuống khỏi cáng: “Tôi không cần người khiêng đâu,
chút thương tích này không chết được đâu.” Tống Hung đứng ngay bên cạnh
cáng, lại ấn nhẹ cái đầu vừa nhấc lên của A Lạp xuống, nhận lấy bộ quần
áo giữ nhiệt mà đội cứu hộ mang theo đắp lên người A Lạp, ngay cả đỉnh
đầu cũng bảo vệ thật cẩn thận, quấn chặt y lại. “Em nằm im, đừng cử
động, đầu vẫn còn bị thương đấy.” Đây là cơ thể của Di Vụ, Tống Hung
phải bảo vệ thật cẩn thận. Người do đội trưởng Trương dẫn đến đã nhanh
chóng chụp ảnh và thu thập chứng cứ tại hiện trường, anh ta tìm hiểu
ngắn gọn về tình hình lúc đó với A Lạp. A Lạp chỉ vào một loạt chân đẫm
máu ở cửa rồi nói: “Hai mẹ con bắt cóc tôi đã bỏ chạy từ mười mấy phút
trước, bọn họ ra khỏi cửa rồi chạy vào khu rừng bên phải.” Đội trưởng
Trương lại lập tức chỉ đạo hai cảnh sát lần theo những dấu chân máu để
đuổi theo. Ngọn núi ma này không cao nhưng đường xuống núi toàn là tuyết
đọng, đường không dễ đi lắm. A Lạp vẫn luôn nhắm mắt như đã ngủ thiếp
đi, chỉ đến khi xuống đến chân núi, lên xe cứu hộ mới từ từ mở mắt ra.
Ngay khi A Lạp vừa mở mắt liền bắt gặp ánh mắt của Tống Hung. A Lạp mỉm
cười xin lỗi anh, ý bảo Tống Hung đừng mong đợi gì cả, người mở mắt ra
không phải là Di Vụ mà vẫn là A Lạp. Bệnh viện Thuỵ Ninh không giỏi về
chấn thương chỉnh hình nên xe cứu thương đã đưa Lâm Di Vụ thẳng đến Bệnh
viện Số 2 thành phố. Trên đường đi, Tống Hung đã gọi điện liên lạc với
người quen ở Bệnh viện Số 2, sắp xếp một bác sĩ chuyên khoa chỉnh hình,
vừa đến nơi là A Lạp đã được đẩy đi làm đủ loại kiểm tra, sau khi chụp
X-quang để xác định phương án phẫu thuật xong, y lại được đưa ngay vào
phòng phẫu thuật, lúc ra khỏi phòng phẫu thuật đã là buổi tối. A Lạp bị
khâu mấy mũi trên đầu, được quấn băng gạc, tay phải bó bột và nẹp cố
định, trên mặt vừa bầm vừa sưng, quầng thâm dưới mắt đen sì. Chỉ cần
nhìn thôi cũng khiến ngực Tống Hung nhói đau từng cơn. Anh đã đợi bên
ngoài mấy tiếng đồng hồ, cũng luôn mong đợi người ra khỏi phòng phẫu
thuật sẽ là Di Vụ, nhưng lại không được như anh mong muốn. Người trên
giường bệnh lại cười với anh, trong đôi mắt ấy thậm chí còn mang theo
chút thích thú. Không phải Di Vụ. Vẫn là A Lạp. Trong phòng bệnh, A Lạp
nằm trên giường bệnh truyền nước biển. Tống Hung vẫn luôn ở bên cạnh
quan sát A Lạp, nếu như trước đây… không đúng, nên nói là nếu là Di Vụ,
sau khi bị thương nặng rồi lại phải làm phẫu thuật như vậy, chắc chắn sẽ
vừa khóc lóc vừa kêu đau. Còn phải hầu hạ tử tế mới được, nước không
được quá nóng, thức ăn không được quá nguội, giọng điệu cũng không được
quá gay gắt, ngay cả tiếng bước chân không chuẩn cũng sẽ làm hắn tức
giận, nửa đêm nằm mơ có thể sẽ tức đến nghiến răng, miệng cũng không
rảnh rỗi, Lâm Dương và tổ tiên mười tám đời nhà gã đều sẽ bị hỏi thăm
hết một lần. Nhưng A Lạp lại rất im lặng, dường như y không hề sợ đau,
trên mặt cũng không hề có cảm xúc dư thừa nào. Trong phòng bệnh rất yên
tĩnh, cuối cùng Tống Hung vẫn lên tiếng trước: “Có đau chỗ nào không?
Hay là bảo bác sĩ cho thêm thuốc giảm đau nhé?” A Lạp chậm rãi xoay cổ,
duỗi tay trái về phía Tống Hung: “Cho tôi một điếu thuốc, lên cơn thèm
thuốc rồi.” “Đây là phòng bệnh của bệnh viện, em vừa phẫu thuật xong,
không được hút thuốc.” “Phiền thật.” Da đầu A Lạp ngứa ngáy, dùng ngón
tay gãi vết thương qua lớp băng gạc. Tống Hung nhìn thôi cũng thấy đau,
lập tức túm lấy cổ tay y: “Đừng gãi nữa.” “Như này không được, thế kia
cũng không được.” A Lạp mất vui: “Tôi không phải Di Vụ, tôi là A Lạp,
anh không quản lý được tôi đâu.” Tống Hung vẫn nắm chặt cổ tay y, không
cho y cử động: “Tôi không quan tâm cậu là ai, cơ thể này là của bạn đời
tôi.” “Bạn đời?” A Lạp cười khẩy, âm thầm dùng sức trên tay, cuối cùng
Tống Hung vẫn phải buông ra trước. “Cậu cười cái gì?” Tống Hung nhìn y.
“Cười anh chứ gì.” A Lạp vẫn đang cười: “Tôi đã nói rồi, anh đến muộn
rồi, nếu không có tôi thì cơ thể này của Di Vụ đã là một cái xác không
còn độ ấm rồi, bây giờ chắc hẳn anh đang ở trong nhà xác ôm thi thể Di
Vụ khóc lóc, chứ không còn cơ hội ở đây quản lý chuyện tôi hút thuốc hay
đang cười đâu.” Khi hai người đang ở thế giằng co, đội trưởng Trương dẫn
người bước vào phòng bệnh, làm dịu đi bầu không khí kỳ dị của bọn họ.
Đội trưởng Trương nghe tin ca phẫu thuật của Lâm Di Vụ đã kết thúc nên
đến bệnh viện thăm hắn, thấy tình trạng của hắn không đến nỗi tệ nên
định lấy lời khai chính thức. Cảnh sát đã lấy được đoạn phim giám sát
tại bãi đậu xe, xác nhận Lâm Di Vụ đã bị mẹ nuôi và anh trai trước kia
bắt cóc, lúc đó còn có một nhân chứng, bọn họ cũng đã tìm đến nhân chứng
để tìm hiểu tình hình. Về những gì đã xảy ra bên trong ngôi miếu hoang
trên ngọn núi ma bên ngoài đoạn phim giám sát, chuyện này chỉ có thể hỏi
người có liên quan. A Lạp bỏ qua một phần sự thật, nói rằng hai mẹ con
đã nảy sinh xung đột trong ngôi miếu hoang, Trương Nhàn Tĩnh muốn tiền
nhưng Lâm Dương muốn giết mình, Lâm Dương dùng hòn đá đánh ngất Trương
Nhàn Tĩnh rồi lại định dùng hòn đá đập chết mình. Trong lúc chạy trốn, y
bị Lâm Dương đánh gãy tay, đầu cũng bị đánh một cú nên đành phải tự vệ,
cũng vớ lấy một hòn đá gần đó và đánh ngược lại Lâm Dương vài cú. Giữa
chừng Trương Nhàn Tĩnh có tỉnh lại, khi ấy A Lạp đã chiếm ưu thế hơn, y
vật Lâm Dương xuống đất, dùng đầu gối đè lên bụng gã. Sức mạnh của một
kẻ điên đã lớn rồi, nhưng sức mạnh của một kẻ điên khác còn lớn hơn cả
gã. Lâm Dương tát Di Vụ một phát, A Lạp trả lại bằng hàng chục cái tát.
Lâm Dương dùng đá đập Di Vụ hai cú, A Lạp cũng muốn trả lại. Trương Nhàn
Tĩnh kéo A Lạp ra từ phía sau, dẫn Lâm Dương bị thương rời khỏi ngôi
miếu hoang. Điều A Lạp không nói là Lâm Di Vụ đã bất tỉnh sau khi bị nện
một cú vào đầu. Người tỉnh lại chính là A Lạp y. “Đội trưởng Trương,
điều tôi làm có được xem là hành động tự vệ không?” “Đương nhiên là
được.” Đội trưởng Trương nói: “Cậu làm vậy là tự vệ.” “Vậy thì tốt, đúng
rồi đội trưởng Trương, tôi muốn hỏi một câu nữa.” A Lạp trông cợt nhả
như thể chỉ đang nói chuyện phiếm: “Khi tính mạng tôi bị đe dọa nghiêm
trọng, nếu hôm nay tôi tự vệ rồi vô tình đánh chết Lâm Dương, vậy thì có
được tính là tự vệ chính đáng không?” A Lạp hỏi quá nhẹ nhàng, ánh mắt
còn có một sự kiên định khó hiểu, như thể hắn thật sự đã đánh chết Lâm
Dương trong lúc tự vệ rồi, bây giờ cùng lắm chỉ hỏi về một kết quả không
quan trọng mà thôi. Đội trưởng Trương sửng sốt, liếc nhìn Tống Hung,
Tống Hung cũng đang nghiêm túc nhìn A Lạp mà không hề để ý đến ánh mắt
của đội trưởng Trương. Đội trưởng Trương ho nhẹ một tiếng, suy nghĩ một
lát rồi đưa ra một câu trả lời khéo léo: “Tình huống này hơi phức tạp,
luật pháp sẽ căn cứ vào tính cần thiết, tính hợp lý và giới hạn của hành
động tự vệ để đưa ra phán đoán toàn diện xem có phải là tự vệ chính đáng
không, nếu như cậu Lâm cảm thấy có nguy hiểm gì, nhất định phải liên hệ
với cảnh sát chúng tôi.” “Đương nhiên, hôm nay vất vả cho anh rồi, cảm
ơn đội trưởng Trương.” A Lạp gật đầu cảm ơn: “Hy vọng đội trưởng Trương
sớm bắt được hai mẹ con đó, dù sao thì Lâm Dương cũng là một tên thần
kinh, gã là một nhân tố không thể kiểm soát, gã còn nói là cho dù có
giết tôi thì cũng không bị phán án tử hình.” Đội trưởng Trương nói: “Kể
cả người bị bệnh tâm thần có phạm tội thì việc tuyên án cũng là của tòa
án, không phải Lâm Dương cứ nói là được. Mong cậu Lâm cứ yên tâm, cảnh
sát chắc chắn sẽ làm hết sức mình để bắt giữ nghi phạm, cậu cứ tập trung
dưỡng thương là được.” Trước khi đi, đội trưởng Trương gọi Tống Hung ra
ngoài nói chuyện riêng vài câu. Sau khi đội trưởng Trương rời đi, Tống
Hung cũng gọi vài cuộc điện thoại, nếu anh muốn tìm được Lâm Dương, tốt
nhất là nên đi trước đội trưởng Trương một bước. Vừa truyền nước biển
xong, A Lạp làm ầm lên đòi xuất viện nhưng Tống Hung cứ nhất quyết giữ y
lại phòng bệnh. “Vừa phẫu thuật xong, phải ở lại bệnh viện.” Tết năm nay
chắc chắn phải đón trong bệnh viện rồi. “Cũng chỉ là điều trị chống viêm
để phòng nhiễm trùng thôi mà.” Đầu chỉ tiêm mấy mũi, cánh tay bị gãy mà
thôi, A Lạp không cảm thấy đây là chuyện gì nghiêm trọng: “Gọi một bác
sĩ gia đình truyền nước biển cho tôi chẳng phải cũng vậy à? Chỉ cần
không bị viêm là được thôi.” Di Vụ không thích nằm viện, A Lạp cũng
không thích bệnh viện. Tống Hung phớt lờ y, đương nhiên cũng sẽ không
làm thủ tục xuất viện cho y. Diệp Hướng Minh cũng ghé bệnh viện thăm Lâm
Di Vụ một lần, lúc rời đi, Tống Hung muốn ra ngoài tiễn Diệp Hướng Minh
nhưng A Lạp đã giữ tay anh lại, không cho anh ra ngoài tiễn Diệp Hướng
Minh, y bịa ra một cái cớ. “Tống Hung, tôi khát quá, rót cho tôi cốc
nước đi.” “Không cần tiễn tôi đâu.” Bác sĩ Diệp bảo Tống Hung ở lại:
“Cậu chăm sóc cậu Lâm cho tốt đi, có việc gì thì gọi cho tôi, còn nữa,
tối nay lúc cậu Lâm ngủ nhất định phải ghi lại nhật ký giấc ngủ, có gì
thì cứ gọi cho tôi bất cứ lúc nào.” Bác sĩ Diệp vừa đi, A Lạp cũng không
còn khát nữa, buông tay Tống Hung ra rồi hỏi: “Anh đã nói với bác sĩ
Diệp về sự xuất hiện của tôi chưa?” “Vẫn chưa.” Tống Hung rót cho y một
cốc nước. Tống Hung vốn định tìm bác sĩ Diệp hỏi cho rõ ràng nhưng vẫn
chưa kịp, một là vì lo lắng cho người trong phòng phẫu thuật, hai là anh
vẫn chưa hiểu tình hình, về việc Di Vụ “chết” như thế nào, và tại sao A
Lạp lại xuất hiện theo như những gì A Lạp nói. Và cả 12 năm trước, theo
ý A Lạp nói thì bọn họ chắc hẳn đã từng gặp hoặc tiếp xúc với nhau từ 12
năm trước, nhưng từ đầu đến cuối anh chỉ ở bên Di Vụ, anh không nhớ A
Lạp. Có quá nhiều, quá nhiều câu hỏi mà anh không thể hiểu, Tống Hung
muốn đợi cho đến khi vết thương ngoài da lành hẳn rồi mới điều trị các
vấn đề khác. Trong vài tiếng qua, Tống Hung cũng đã tìm hiểu rất nhiều
tài liệu về chứng rối loạn đa nhân cách. Trong tài liệu nói rằng chứng
rối loạn đa nhân cách là một chứng rối loạn nhân dạng phân ly, trong cơ
thể tồn tại hai hoặc nhiều bản dạng và trạng thái tính cách độc lập. Đây
là một loại bệnh, chỉ cần là bệnh thì có thể chữa được. “Sao lại không
muốn tôi gặp riêng bác sĩ Diệp? Cậu đang sợ điều gì?” Tống Hung nhận ra
sự căng thẳng của A Lạp, mặc dù y điều chỉnh rất nhanh nhưng Tống Hung
vẫn nhận ra cảm xúc của y trong khoảng thời gian ngắn ngủi này. A Lạp
nheo mắt lại: “Anh vẫn muốn gặp lại Di Vụ hả?” “Muốn.” Tống Hung nhìn
chằm chằm y: “Nói cho tôi biết, rốt cuộc cậu muốn gì? Phải làm sao thì
mới có thể đưa Di Vụ về?” “Nếu anh vẫn muốn gặp lại Di Vụ, vậy thì hãy
đồng ý với tôi ba điều kiện.” “Ba điều kiện gì?” Nếu thật sự có thể đưa
Di Vụ về, đừng nói là ba điều kiện, ba trăm hay ba nghìn điều kiện đều
được. A Lạp dựa lưng vào đầu giường, giơ một ngón tay lên. “Thứ nhất,
không được tiết lộ nhân cách hay danh tính này của tôi cho bất kỳ ai,
tôi vẫn sẽ tiếp tục sống với thân phận Di Vụ với bên ngoài.” “Thứ hai,
không được ép buộc đưa chúng tôi đến bệnh viện điều trị.” “Thứ ba, sau
khi xuất viện, tôi sẽ dùng thân phận của Di Vụ để cùng anh đến Cục Dân
chính làm thủ tục ly hôn, đây sẽ là lần ly hôn cuối cùng của hai người
trong đời này, cũng là lần cuối cùng hai người bước vào Cục Dân chính…”
___ Lời tác giả: Di Vụ sẽ quay trở lại nhanh thôi ~