Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục - Chương 2 Em sẽ chết mất
Chương 2: Em sẽ chết mất
Tầng 6 Đỉnh Phúc, trong phòng riêng lớn có thể chứa đến hơn 20 người
dành cho khách VIP, vậy mà chỉ có mỗi hai người là Tống Hung và Lâm Di
Vụ đang ngồi. Hai chiếc ghế rất rộng được ghép vào nhau, Lâm Di Vụ ngồi
nghiêng nghiêng ngả ngả, mông ngồi yên rồi mà cũng chỉ chiếm nửa ghế,
nửa người trên ngả trên cánh tay Tống Hung, hai người cùng chụm đầu xem
thực đơn. Một tay Tống Hung lật thực đơn, một tay ôm Lâm Di Vụ, lòng bàn
tay ôm lấy eo Lâm Di Vụ. Anh vừa ôm đã biết Lâm Di Vụ gầy đi, siết vòng
tay lại: “Sao lại gầy đi thế này?” Lâm Di Vụ khịt mũi phì ra một hơi:
“Ơ… ông chủ Tống bận trăm công nghìn việc thế mà vẫn nhận ra người chồng
tào khang* này gầy đi à?” *Người chồng tào khang: Gốc hay được sử dụng
trong cụm “người vợ tào khang” (糟糠之妻), dùng để chỉ người vợ gắn bó
với chồng từ thời nghèo khổ, cùng trải qua những năm tháng cơ cực. Lâm
Di Vụ vẫn chưa nguôi ngoai, vậy nên bắt được cơ hội là xỉa xói một câu.
Tống Hung tát một phát lên mông Lâm Di Vụ: “Có phải không có dì Lưu là
không ăn uống đàng hoàng không? Đã bảo là thuê thêm một dì giúp việc tạm
thời nữa mà không chịu, lát nữa ăn nhiều hơn đi, gọi canh ngỗng hầm nhân
sâm uống thêm mấy bát nhé.” Đột nhiên bị vỗ mông, Lâm Di Vụ ôm mông quay
đầu nhìn nhân viên phục vụ bên cạnh. Trên mặt nhân viên phục vụ không có
sự thay đổi cảm xúc nào, vẫn giữ nụ cười mỉm chuyên nghiệp, chắc là
không để ý đến những gì họ làm bên này. Tay Tống Hung lại chuyển sang ôm
eo hắn lại, một cánh tay đã có thể ôm hết vòng eo gầy của Lâm Di Vụ,
ngón tay v**t v* bụng dưới của Lâm Di Vụ hết lần này đến lần khác cách
lớp áo len. “Nhột quá.” Lâm Di Vụ cử động nửa người trên, dùng khuỷu tay
thụi vào bên xương sườn của Tống Hung: “Anh đừng có ghẹo em, lo xem thực
đơn của anh đi.” Ông chủ Đỉnh Phúc – Trần Lượng nghe thấy Tống Hung đã
đến phòng riêng thì vội vàng ghé qua chào hỏi. Cửa phòng riêng được mở
ra, chưa thấy người mà giọng đã vang lên trước: “Ha ha ha ha ha ha, ông
chủ Tống, chào mừng chào mừng nhé, chúc mừng năm mới sếp sớm luôn…” Nghe
thấy có người đi vào, Lâm Di Vụ lập tức ngồi thẳng dậy, nghe giọng điệu
của người vừa đến thì chắc là có quen Tống Hung, hắn phải chú ý hình
tượng. Tống Hung cảm thấy người bên cạnh cách xa mình ra một chút, lông
mày cau lại, sau đó lại vòng cánh tay sang ôm chặt hắn lại. Lâm Di Vụ
không chịu được lực, vành mắt đụng phải bả vai cứng như đá của Tống
Hung, đau đến nỗi hắn phải rít lên một tiếng, bàn tay bên dưới bàn nhéo
đùi Tống Hung một cái như đang trả thù. Tống Hung cảm thấy khá đau nhưng
trên mặt không bộc lộ gì. Trần Lượng đã đi vào, đưa tay về phía Tống
Hung ở khoảng cách cực xa. Tống Hung ôm Lâm Di Vụ đứng dậy, bắt tay với
Trần Lượng. “Ông chủ Trần, buôn may bán đắt nhé.” “Cảm ơn lời chúc tốt
đẹp của sếp, hôm nay là Tết ông Công ông Táo, ông chủ Tống cứ coi như ăn
Tết ở nhà mình, hai vị nhất định phải ăn ngon uống đủ đấy nhé.” Trần
Lượng bắt tay Tống Hung không buông, nói rằng phải tặng bọn họ một chai
rượu, rượu này là rượu ngon nhưng Tống Hung lại từ chối. “Cảm ơn ý tốt
của ông chủ Trần, nhưng không cần rượu đâu, buổi tối tôi phải lái xe.”
“Vậy cứ để rượu ở quầy lễ tân trước nhé, lần sau bao giờ ông chủ Tống
đến thì có thể uống ngay.” Trần Lượng lại bắt đầu giới thiệu nguyên liệu
vừa gửi bằng đường hàng không tới hôm nay. “Nhím biển đỏ, tôm Hùm châu
Âu, cá song da báo, đều vừa được giao tới thôi, ông chủ Tống chọn trước
đi.” Tống Hung thường đặt đồ ăn giao tận nhà, biết Lâm Di Vụ thích ăn gì
nên thành thạo gọi vài món. “Đúng rồi, thêm một phần canh ngỗng nhân sâm
nữa, hôm nay chỉ có hai chúng tôi thôi, phần ăn không cần nhiều quá,
không cần cá song da báo đâu.” Tống Hung lại bổ sung: “Nhà tôi không ăn
cá.” Từ lúc mới vào, Trần Lượng vẫn luôn chào hỏi xã giao với Tống Hung
nhưng ông ta đã để ý đến người đàn ông bên cạnh Tống Hung từ lâu, sau đó
lại nghe Tống Hung giới thiệu là “nhà tôi” thì liền hiểu ngay. Thật ra
Trần Lượng vẫn còn nhớ Lâm Di Vụ, nửa tháng trước, Lâm Di Vụ đến nhà
hàng nói rằng muốn đặt phòng riêng cho đêm Tết ông Công ông Táo nhưng
phòng riêng đều đã kín chỗ, lúc đó khách rất đông, ông ta bận tiếp đón
nên thái độ cũng rất hời hợt. Ông ta không hề biết người này là người
nhà ông chủ Tống, nếu biết sớm thì cho dù có xây mới ông ta cũng phải
xây một phòng riêng cho người này! Trần Lượng lại mỉm cười chào hỏi Lâm
Di Vụ, Lâm Di Vụ gật đầu coi như đáp lại. Mỗi dịp lễ Tết, hắn và Tống
Hung đều ăn ở nhà, nhà có hương vị của nhà, cho dù bên ngoài có nấu ngon
đến đâu cũng không ngon và không thoải mái bằng ở nhà. Nhưng trước kia
đều là Tống Hung nấu ăn, tài nấu nướng của Lâm Di Vụ thật sự không dám
khoe ra, vậy nên trước đó mới nghĩ đến chuyện đặt phòng riêng ở Đỉnh
Phúc. Đỉnh Phúc buôn bán rất đắt khách, một ngày có rất nhiều lượt khách
đến rồi đi, đã nửa tháng rồi mà Trần Lượng vẫn nhớ Lâm Di Vụ hoàn toàn
là nhờ khuôn mặt của Lâm Di Vụ. Lâm Di Vụ có một khuôn mặt chỉ cần nhìn
qua sẽ rất khó quên, là một người đàn ông nhưng lại chỉ có thể miêu tả
bằng chữ “đẹp”, còn đẹp đến kinh ngạc, đẹp đến độ có cả tà khí. Đôi mắt
hạnh đen láy sáng lấp lánh, nhìn lâu sẽ dễ bị phân tâm, như thể bị hút
vào đó, thế nhưng trên khuôn mặt lại không thiếu vẻ kiên định và khí
khái anh hùng của đàn ông. Chỉ nhìn mỗi khuôn mặt của Lâm Di Vụ thôi sẽ
không thể đoán được hắn bao nhiêu tuổi, nước da mịn màng không tì vết,
môi đỏ răng trắng, trông cũng chỉ mới đầu đôi mươi. Đứng bên cạnh Tống
Hung, trông thì khôn khéo thế nhưng Trần Lượng lại là người tinh ranh,
từ phản ứng vừa rồi của Lâm Di Vụ liền biết ngay có lẽ người này vẫn còn
nhớ chuyện nửa tháng trước mình không đặt được phòng riêng. Tống Hung
thường dùng bữa uống trà với khách hàng tại Đỉnh Phúc, trước kia mặc dù
Trần Lượng chưa từng gặp Lâm Di Vụ nhưng ít nhiều gì cũng từng nghe nói
đến. Ai cũng bảo ông chủ Tống xuất thân từ vùng núi xa xôi nhờ gan góc
mà làm nên sự nghiệp, bên cạnh có một người yêu đã bên nhau nhiều năm,
lại còn là đàn ông, ông chủ Tống nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa,
ngày nào cũng giấu kín, chẳng mấy ai từng được gặp. Có người còn nói
rằng có lẽ không dẫn ra ngoài là vì không ra gì nên sợ mất mặt. Trần
Lượng thầm nghĩ, thế này mà sợ mất mặt chỗ nào? Mà là sợ bị người khác
nhìn thấy. – – Đồ ăn được dọn lên rất nhanh, Tống Hung lột một con tôm
bỏ vào bát Lâm Di Vụ, sau khi nuốt xuống, Lâm Di Vụ mới hỏi như thể
không để ý: “Có phải dạo này công ty bận lắm không?” Tống Hung lại lột
một con tôm nữa bỏ vào bát hắn, chỉ đáp đúng một chữ: “Bận.” “Vừa nãy
lúc anh về nhà, đang nói chuyện điện thoại với trợ lý Tô Văn An à?” “Ừm,
cậu ta đang báo cáo tiến độ dự án với anh.” “Vậy lần này anh đi công tác
cũng dẫn theo Tô Văn An hả?” “Có dẫn cậu ta đi.” Tống Hung cuối cùng
cũng dừng bóc tôm, ngẩng đầu nhìn hắn: “Sao vậy?” “Em chỉ hỏi thôi mà,
hỏi thôi cũng không được hả? Sao anh nhạy cảm thế?” Khi Lâm Di Vụ thấy
chột dạ, giọng điệu sẽ không ổn định, còn luôn thích phản pháo lại
trước, Tống Hung đã sống với hắn từng ấy năm nên hiểu hắn quá rõ rồi.
Tống Hung múc một bát canh ngỗng cho Lâm Di Vụ, thổi cho nguội rồi mới
đưa cho hắn: “Em mới là người nhạy cảm ấy, muốn nói gì thì cứ nói
thẳng.” Giờ nghĩ lại, Tống Hung cũng cảm thấy phản ứng hôm nay của Lâm
Di Vụ hơi quá mức, bình thường ngay cả khi tức giận lắm hắn cũng không
ném đĩa hay đập bát, hôm nay còn lật luôn cả bàn, chắc chắn là trong
lòng đang có chuyện gì đó. Khi ấy Tống Hung cũng tức xì khói nên không
nghĩ kỹ, bây giờ quan sát phản ứng của Lâm Di Vụ một chút liền hiểu
ngay. Thì ra gốc rễ của vấn đề nằm ở đây, liên quan đến Tô Văn An. “Em
không nói đâu.” Lâm Di Vụ bưng bát lên húp canh nhưng lại chẳng thể nếm
được vị gì, bây giờ hắn không thể tập trung thưởng thức món ăn: “Giờ em
nói cái đếch gì cũng vô ích thôi.” Tống Hung đặt đũa xuống: “Hôm nay là
Tết ông Công ông Táo, bọn mình đừng cãi nhau, nói anh nghe rốt cuộc sao
lại giận thế, Tô Văn An làm gì em?” Lâm Di Vụ cũng ngừng ăn, rút một tờ
khăn ướt lau miệng, mắt đảo quanh rồi dừng lại trên mặt Tống Hung. “Nếu
anh đã bảo em nói, vậy thì em nói, nhưng mà… trước khi em nói, anh phải
hứa với em một điều trước đã.” “Nói xem là điều gì đi đã.” “Thấy chưa.”
Lâm Di Vụ liếc xéo anh một cái: “Giờ em có nói gì cũng chẳng ăn thua,
anh cứ phải hỏi trước xem là điều gì cơ.” Tống Hung kiên nhẫn chiều theo
tâm trạng của Lâm Di Vụ: “Được rồi, em nói trước đi.” Lâm Di Vụ thôi
không vòng vo nữa, đi thẳng vào vấn đề: “Anh sa thải trợ lý Tô Văn An
của anh đi.” Tống Hung mím môi hỏi: “Lý do?” Lâm Di Vụ trừng mắt: “Không
có lý do gì cả, em chỉ muốn anh sa thải Tô Văn An thôi.” Tống Hung chỉ
nghĩ hắn lại lên cơn bốc đồng nên kiên nhẫn phân tích cho hắn. “Bây giờ
là thời điểm quan trọng nhất để thu mua Endo, bên phía Endo là do Tô Văn
An lo liệu, mấy dự án bắt đầu từ nửa đầu năm đều do Tô Văn An theo sát,
sắp đến lúc hưởng thành quả rồi, bây giờ sa thải người ta em thấy có hợp
lý không? Cho anh một lý do chính đáng đi.” Lâm Di Vụ kéo ghế lại gần
Tống Hung, rướn cổ, áp sát mặt vào Tống Hung, ánh mắt đầy vẻ chất vấn:
“Anh không biết Tô Văn An thích anh à?” Tống Hung nhìn vào mắt Lâm Di
Vụ, lắc đầu nói: “Anh không biết.” “Anh giả vờ cái gì?” Lâm Di Vụ lại
rướn cổ ra thêm, mũi hai người gần như chạm vào nhau. Tống Hung là người
thông minh như vậy, sao lại không nhận ra trợ lý có thích mình hay không
chứ? Tống Hung nói: “Tô Văn An chưa từng nói với anh chuyện này.” “Cậu
ta chưa từng nói là anh không biết luôn à?” Lâm Di Vụ đánh thẳng vào
trọng tâm: “Hay là anh chỉ giả vờ không biết thôi? Chẳng lẽ anh không
nhận ra chút nào luôn sao?” Từ lúc Lâm Di Vụ lật bàn đã cố tình gây sự,
buổi tối về nhà Tống Hung cứ gọi điện thoại không ngừng, lúc về không
nói với hắn dù chỉ một câu mà chỉ có lúc bước vào cửa mới ôm hắn một
cái. Lúc đó điện thoại của Tống Hung ở ngay bên tai nên Lâm Di Vụ cũng
nghe thấy, người ở đầu dây bên kia là Tô Văn An. Khi ấy Tô Văn An nói:
“Sếp Tống, anh… về đến nhà chưa?” Tống Hung nhìn chằm chằm vào mắt Lâm
Di Vụ, biết hắn không phải đang giở chứng mà đang rất nghiêm túc. Tô Văn
An đã làm trợ lý bên cạnh anh hơn ba năm rồi, Lâm Di Vụ vẫn luôn biết về
cậu ta, hai người còn từng gặp nhau vài lần nhưng Lâm Di Vụ chưa bao giờ
hỏi nhiều về Tô Văn An, hôm nay đột nhiên nhắc đến chắc hẳn có lý do.
“Ai nói này nói nọ với em à?” Tống Hung hỏi. Lâm Di Vụ lập tức ngồi trở
lại chỗ, tên Tống Hung này toàn đoán phát là trúng thôi. Mà đúng là có
người nói này nói nọ thật, là Vương Xảo nói với Lâm Di Vụ. Hôm kia Lâm
Di Vụ tình cờ gặp Vương Xảo tại quán cà phê, Vương Xảo ngồi xuống trước
mặt hắn, không rào trước gì mà vừa vào đã nói ngay. “Lâm Di Vụ, nhìn cậu
kìa, cô đơn và đáng thương quá, cuối tuần mà ngồi đây ăn một mình, không
phải tôi gây sự đâu nhưng Tống Hung và trợ lý Tô Văn An của anh ấy cả
ngày toàn ở với nhau, vậy mà cậu cũng không lo à?” Lâm Di Vụ cũng không
phải kẻ ngốc, hắn biết Vương Xảo đặc biệt đến để gây sự. Bao nhiêu năm
qua Vương Xảo không theo đuổi được Tống Hung, ỷ vào mối quan hệ làm ăn
không thể tách rời giữa ba mẹ mình và Tống Hung nên thỉnh thoảng sẽ lại
nhảy nhót ngay trước mắt Lâm Di Vụ. Tình cờ hồi nào, cô ta cố tình đến
đây để chọc tức hắn. Trước kia Vương Xảo đã không ít lần nói này nói nọ
trước mặt Lâm Di Vụ, mấy năm qua dường như cô ta luôn dốc sức trong việc
phá hoại tình cảm chồng chồng của hai người họ, cứ nhất quyết phải làm
cho nhà họ tan vỡ mới hả dạ. Vương Xảo cũng là một nhân tài kiên cường,
cứ chiến đấu là thất bại nhưng thất bại rồi vẫn đứng lên chiến tiếp.
“Chuyện giữa bọn tôi không cần cô lè nhà lè nhè đâu.” Lâm Di Vụ tiếp tục
giữ vẻ tỉnh táo, thong thả ăn món tráng miệng và uống cà phê. “Tôi lè
nhà lè nhè á?” Vương Xảo đứng dậy trên đôi giày cao gót, đi một vòng
quanh Lâm Di Vụ vang lên lộc cộc: “Công ty của Tống Hung có một nửa là
của cậu nhỉ? Cậu tự đến công ty nghe ngóng xem, bây giờ ai còn biết Lâm
Di Vụ cậu nữa? Nhưng cái cậu Tô Văn An kia giờ là trợ lý đắc lực nhất
của Tống Hung, Tống Hung và Tô Văn An cả ngày đi công tác cùng nhau, đi
ăn cùng nhau, bàn chuyện hợp tác cùng nhau, ở khách sạn cùng nhau, hai
người họ ăn ý cỡ đó, cậu có chưa từng nghe câu này chưa, ‘chung đụng’
lâu ngày sẽ sinh tình…” Vương Xảo nhấn mạnh chữ “chung đụng”, nói xong
còn cười nham hiểm với Lâm Di Vụ. Lâm Di Vụ bỗng cảm thấy ghê tởm, cuối
cùng không giữ được bình tĩnh nữa mà đã xuất hiện vết nứt. “Vương Xảo,
cô mau cút đi, ngày nào cũng nói này nói nọ sau lưng người khác, cũng
không sợ có ngày thối lưỡi à.” “Cậu, cậu, cậu…” Vương Xảo tức đến nỗi
không nói hết câu, trước khi đi thì để lại một câu: “Đúng là không biết
quý trọng lòng tốt, tôi chỉ đang nhắc nhở cậu, đừng để ngày nào Tống
Hung đá cậu, đến lúc đó mất cả chì lẫn chài, khóc cũng chẳng có chỗ để
khóc.” – – Trước kia Lâm Di Vụ thật sự chẳng quan tâm đến những thứ bát
nháo này. Từ cậu nhóc nghèo Tiểu Tống đến anh Tống sau này, và giờ là
ông chủ Tống, sếp Tống, ngài Tống, Lâm Di Vụ hiểu rõ hơn ai hết Tống
Hung đã gặp phải bao nhiêu cám dỗ trên quãng đường này. Có bao nhiêu
người chủ động lao vào Tống Hung, còn có bao nhiêu người muốn hợp tác
với ông chủ Tống nên tranh nhau đưa người lên giường hầu hạ anh. Nếu
ngày nào Lâm Di Vụ cũng dành thời gian nghĩ về những chuyện này, vậy thì
hắn đừng làm gì nữa, ngày ngày chỉ cầm gậy đánh chó đi đánh ông chồng
nhà mình, chặn cửa bắt nhân tình cho rồi. Nếu ngay cả chút giới hạn tối
thiểu này mà Tống Hung cũng không giữ nổi, hai người họ còn tiếp tục bên
nhau để làm gì nữa? Trước kia họ còn trẻ, khí thế hừng hực, chẳng coi ai
ra gì, cứ tưởng rằng “mãi mãi” là chuyện rất dễ dàng. Nhưng thời gian
thật sự là một thứ thật đáng ghét, cứ lặng lẽ và từng chút một bào mòn
hết thảy khí thế và nhiệt huyết trên người ta. Mấy năm qua công việc của
Tống Hung ngày càng phát triển, thời gian ở bên ngoài thì nhiều, thời
gian về nhà lại ít. Hai người thường xuyên gọi video, nhưng gọi video
thì có ích gì chứ? Nhìn thấy được chứ không chạm vào được! Vương Xảo đã
nói đúng một điều, bây giờ thời gian Tống Hung ở bên trợ lý còn nhiều
hơn thời gian ở bên hắn. Năm này qua năm khác, những người bạn bên cạnh
Lâm Di Vụ, ban đầu ai cũng yêu đương nồng nhiệt, thề non hẹn biển với
người bên gối, ấy vậy mà giờ đây, từng đôi một kết thúc qua loa, bẽ bàng
đến mức thậm chí còn chẳng còn muốn qua lại với nhau cho đến hết đời. Có
lẽ là vì chứng kiến quá nhiều sự lạnh nhạt mà tâm thế của hắn cũng dần
dần đổi thay. Trước khi Vương Xảo nói này nói nọ, Lâm Di Vụ đã từng nghe
một vài lời đồn về Tô Văn An từ miệng người khác. Còn cả nửa năm trước,
Lâm Di Vụ nhìn thấy tin nhắn “chúc ngủ ngon” Tô Văn An gửi cho Tống Hung
trên điện thoại Tống Hung. Mặc dù không có thêm lời thừa thãi nào nhưng
câu “chúc ngủ ngon” ấy đã gieo một cái gai trong lòng Lâm Di Vụ. Bộ
tưởng Lâm Di Vụ thích lật bàn lắm à? Đồ ăn hắn tự nấu, lật bàn xót ruột
biết bao, hơn nữa lúc thu dọn cũng rất phiền phức. Bởi vì trong tiềm
thức, hắn chỉ muốn tìm một lý do để nổi nóng, chỉ là lần này Vương Xảo
lại vô tình chạm đúng vào sợi dây nhạy cảm nhất của Lâm Di Vụ. “Chẳng lẽ
em không bằng một trợ lý sao?” Thấy Tống Hung không đồng ý, Lâm Di Vụ
liền bắt đầu suy nghĩ lung tung. “Sao em lại so sánh mình với một trợ
lý? Chuyện này về cơ bản chẳng có gì để so sánh cả.” Nói xong, ánh mắt
Tống Hung chuyển sang bàn tay không cầm đũa của Lâm Di Vụ, mặt trong
ngón áp út của Lâm Di Vụ có một vết sẹo đỏ mờ, xung quanh còn có lớp da
trắng bong tróc chưa lành hẳn. Anh nắm lấy cổ tay Lâm Di Vụ, lật qua lật
lại xem kỹ: “Ngón tay em bị làm sao đây?” Lâm Di Vụ lẩm bẩm: “Mấy ngày
trước em học nấu ăn với dì Lưu, bị dao thái thịt cắt trúng.” “Có đau
không?” “Đau chết em luôn đi cho rồi, vừa hay nhường chỗ cho người
khác.” “Nói chuyện đàng hoàng tí đi được không?” Tống Hung lại vỗ mông
Lâm Di Vụ một phát: “Tết nhất mà nói gì mà chết với chả không chết, em
mà còn nói mấy câu vớ vẩn này nữa thì có tin anh xé mồm em ra không.”
“Nhào vô, anh xé đi, xé đi.” Lâm Di Vụ cố tình bướng bỉnh rướn cổ về
phía mặt Tống Hung, cầm tay anh bóp lấy cổ mình, dí ngón tay anh chọc
vào khoé miệng mình. “Em đau chết mất, tức chết luôn, chết quách đi cho
rồi.” Tống Hung thật sự sắp tức chết, lật ngược Lâm Di Vụ lên đùi mình,
để mông hắn hướng lên trên, sau đó giơ cao cánh tay vỗ bôm bốp mấy phát
lên đó. Bây giờ anh chỉ muốn đánh hắn một trận cho ra trò, nếu không
phải vì địa điểm thì chắc chắn anh đã l*t s*ch hắn ra rồi mới dạy dỗ
rồi. Lâm Di Vụ dám rướn cổ ra thách thức là vì bây giờ đang ở bên ngoài,
hắn thật sự không ngờ Tống Hung dám ra tay với mình bên ngoài, lại còn
tét mông hắn. Nhân viên phục vụ bên đều co rúm lại như chim cút, chỉ
mong tìm được khe hở để chui vào cho khuất mắt. Bọn họ thật sự không
biết phải xử lý tình huống bất ngờ trước mắt này thế nào, chỉ có thể giả
chết nhưng cũng không thể cưỡng lại sự tò mò, liên tục liếc nhìn qua
khoé mắt. Đây là… cách hai chồng chồng này chung sống với nhau? Sao? Bọn
họ không đỡ nổi đâu! Lâm Di Vụ cảm thấy mất mặt, quá mất mặt, vẫn còn
người ngoài đang nhìn đấy. “Tống Hung, em sẽ tố cáo anh bạo lực gia
đình! Em sẽ báo cảnh sát, em sẽ bảo cảnh sát bắt anh!” Lâm Di Vụ vừa nói
vừa vùng vẫy, hai tay túm lung tung trong không trung, nhắm thẳng vào
mặt Tống Hung, cuối cùng cũng tát được một phát vào mặt Tống Hung. Tống
Hung tét mông Lâm Di Vụ xuyên qua quần áo, nhưng Lâm Di Vụ tát mặt Tống
Hung là tiếp xúc trực tiếp. ‘Chát’ một tiếng, tiếng vang cực kỳ lớn.
Tống Hung đè cổ tay đang vùng vẫy của Lâm Di Vụ xuống, lại tát thêm vài
phát vào mông hắn. “Báo cảnh sát, báo cảnh sát…” Vì mất mặt mà Lâm Di Vụ
không dám hét quá to, chỉ biết ú ớ liên tục. Thật ra Tống Hung không
dùng hết sức mà vẫn khống chế sức lực: “Cảnh sát không quan tâm đâu, em
cũng tát anh một cái mà, hai đứa mình nhiều lắm cũng chỉ xem là đánh
nhau thôi.” Tống Hung không đánh nữa, Lâm Di Vụ ôm mông nhảy xuống khỏi
đùi Tống Hung, ngồi xuống ngay đối diện anh, hai người cách nhau một
chiếc bàn tròn lớn. “Cho dù hôm nay anh có đánh chết em, em vẫn có yêu
cầu đó, đuổi Tô Văn An đi.” Nếu đã quậy đến mức này, vậy thì Lâm Di Vụ
quyết tâm sẽ quậy đục nước. Thấy Lâm Di Vụ đã hạ quyết tâm, Tống Hung
hít sâu vài hơi rồi cuối cùng đưa ra sự thoả hiệp cuối cùng. “Được, anh
đồng ý với em, nhưng phải đợi đến sau Tết, khi dự án kết thúc hẳn, anh
sẽ tìm một trợ lý mới để bàn giao công việc với cậu ta.” “Không được.”
Lâm Di Vụ nói: “Ngày mai đuổi luôn.” “Không được.” Tống Hung cũng kiên
quyết: “Em đừng làm loạn với anh nữa, em cũng biết trước kia anh đã thay
khá nhiều trợ lý rồi, anh chỉ coi trọng một điều là năng lực làm việc,
Tô Văn An là người có năng lực và đáng tin cậy, bây giờ đột nhiên thay
đổi thì rất nhiều công việc quan trọng sẽ không bàn giao được, hơn nữa
anh không thể chỉ nghĩ cho mỗi mình anh, cuối năm có cả đống người đang
đợi chia hoa hồng kìa.” “Không có anh bọn họ vẫn có thể sống tốt.” Lâm
Di Vụ không còn gây rối nữa mà ngồi im lặng ở đó, ánh mắt dâng lên một
lớp sương mờ nhưng đáy mắt lại trống rỗng, giọng nói cũng nhỏ lại.
“Nhưng không có anh, em sẽ chết mất!”