Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục - Chương 24 Tôi mới là người bảo vệ của Di Vụ!
- Home
- All Mangas
- Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
- Chương 24 Tôi mới là người bảo vệ của Di Vụ!
Chương 24: Tôi mới là người bảo vệ của Di Vụ!
Trời đã tối, Tống Hung và Tần Siêu vẫn chưa quay lại. Trong căn phòng
không bật đèn, chỉ có màn hình tivi phát ra ánh sáng xanh, đang chiếu
một bộ phim gia đình mừng năm mới, thỉnh thoảng tiếng cười nói của mấy
người đàn ông vang vọng khắp phòng. Người đàn ông uể oải dựa vào đầu
giường, y chỉ còn một tay có thể dùng được nên đang chậm rãi lột vỏ quýt
bằng một tay. Thùng rác để ngay chân giường, vỏ quýt lột ra cứ chốc chốc
lại bị ném đi, y ném không chuẩn nên khu vực xung quanh thùng rác phủ
đầy vỏ quýt. Y lột một múi quýt, tung lên cao rồi lại há miệng ra đón
lấy, ngậm vào miệng rồi cắn mạnh xuống. Nước quýt chua ngọt bùng nổ
trong khoang miệng, nước quả màu cam chảy ra khỏi khoé miệng, người đàn
ông vẫn không quan tâm mà tuỳ ý dùng mu bàn tay quệt đi. Ăn xong quýt,
người đàn ông rút khăn giấy ra lau miệng và tay, cục giấy dùng để lau
tay cũng ném không chuẩn, lại rơi ra ngoài thùng rác. Y lười nhặt nên
kéo ngăn kéo đầu giường, lấy ra một bao thuốc lá và một chiếc bật lửa từ
bên trong. Đây là thuốc lá do Tần Siêu để lại bên trong khi dọn dẹp
phòng cho bọn họ, không phải loại thuốc lá mà y thích hút. Trời bên
ngoài lạnh, y lại không muốn đi đâu nên hút tạm một điếu, nheo mắt rít
hai hơi thật sâu. Chẳng mấy chốc, mùi khói thuốc nhàn nhạt tràn ngập căn
phòng, ánh sáng đỏ của đầu thuốc lá thi thoảng lại loé lên, khuôn mặt
người đàn ông cũng lập loè khi sáng khi tối. Ánh sáng yếu ớt từ đầu
thuốc lá không chiếu xuyên qua người y được mà còn phủ lên mắt y một lớp
sương mù. Trên tivi đã chiếu đến phân đoạn hài hước, người đàn ông ngậm
điếu thuốc trong miệng rồi lại cười phá lên. Lý Phi bước tới gõ cửa: “Di
Vụ, cậu có trong phòng không?” Người đàn ông liếc nhìn cửa, dụi tắt điếu
thuốc rồi xuống giường. Y đứng ở cửa, cố nặn ra một nụ cười mỉm trông có
vẻ rất chuẩn mực, sau đó mới xoay nắm đấm cửa, cười đáp: “Chị dâu ạ.”
“Ôi.” Lý Phi ngửi thấy mùi khói thuốc nồng nặc trong phòng: “Cậu hút bao
nhiêu thuốc vậy?” “Hơi bí bách nên hút vài điếu ạ.” Lý Phi nhớ là Lâm Di
Vụ có hút thuốc nhưng không nghiện nặng lắm, từng ấy năm mà cô chỉ từng
thấy hắn hút hai ba lần: “Đói bụng chưa? Ra ngoài ăn cơm đi, bếp khách
sạn vừa làm xong mang qua đây đó.” “Dạ chị dâu, em thay đồ rồi xuống
ngay đây.” Công việc ở khu nghỉ dưỡng rất nhiều, Lý Phi bận rộn suốt cả
buổi chiều nên đã gửi hai đứa nhỏ về nhà ông bà ngoại. Trên bàn ăn chỉ
có hai người là Lý Phi và “Lâm Di Vụ”, Lý Phi nhờ nhà bếp khách sạn
chuẩn bị vài món bán chạy mang sang đây mà quên nhắc họ đừng gửi cá. Cô
đang định dọn cá đi thì lại thấy Lâm Di Vụ dùng đũa gắp từng miếng cá
lớn, còn dùng đầu lưỡi nhằn xương cá ra. Lý Phi rất ngạc nhiên, bọn họ
ai cũng biết Lâm Di Vụ không ăn cá, tối qua lúc nấu cơm Tần Siêu cũng
nấu tất cả các món khác trừ cá ra. Lý Phi cảm thấy Lâm Di Vụ hơi khác
với bình thường, không chỉ ăn cá mà còn yên tĩnh hơn hẳn. Cô nhìn chằm
chằm vào mái tóc đầu gai của y rồi ngẫm nghĩ, cho rằng có lẽ là do kiểu
tóc mới, bởi vì trước đây Lâm Di Vụ chưa cạo tóc ngắn như vậy bao giờ.
Cái đầu gai này khiến Lâm Di Vụ trông cũng gai góc hơn. Còn về khẩu vị
thì có lẽ sẽ thay đổi, ví dụ như hai đứa con nhà cô trước kia không
thích ăn đậu phụ, nhưng mấy tháng nay lại không còn ghét bỏ nữa. Lý Phi
đang suy nghĩ thì điện thoại trong túi reo lên, là Tần Siêu gọi đến. Lý
Phi lập tức bật loa ngoài, đặt lên bàn vừa ăn vừa nói: “Sao vậy?” Tần
Siêu thở hổn hển nói: “Lục Trác cắt cổ tay tự tử rồi.” “Hả?” Giọng Lý
Phi vang lên: “Sao anh ta lại tự tử?” “Anh cũng không biết chuyện gì đã
xảy ra, anh vừa ra ngoài một lát rồi quay lại, lão Tống phát hiện ra Lục
Trác tự tử trước rồi gọi xe cấp cứu, đến bây giờ anh mới biết. Bây giờ
anh đang trên đường đến bệnh viện đây, đi xem thử tình hình thế nào.” Lý
Phi đặt đũa xuống đứng dậy: “Em cũng đến đó một chuyến.” “Không cần em
đi đâu, anh chỉ báo một tiếng với em thôi, tối nay hai đứa anh cũng
không chắc khi nào về.” “Em vẫn phải đến đó đây.” Mặc dù Lý Phi không
thích Lục Trác lắm nhưng dù sao thì y vẫn là bạn nối khố của Tần Siêu,
Tết đến Lục Trác còn đến nhà họ chúc Tết. Tần Siêu lại nói: “Nếu muốn
đến thì em đi một mình là được rồi, đừng dẫn cả Di Vụ theo, tay cậu ấy
vẫn còn bị thương mà.” “Lâm Di Vụ” nghe được toàn bộ cuộc trò chuyện
giữa Lý Phi và Tần Siêu, vừa cúp máy, Lý Phi thấy “Lâm Di Vụ” đã đặt đũa
xuống đứng dậy, trong tay còn xách áo khoác, rõ ràng là muốn cùng đi đến
bệnh viện. Náo nhiệt như vậy, y phải đi xem chứ, cánh tay bị thương một
chút thôi có là gì đâu. Khu nghỉ dưỡng cách bệnh viện không xa, Lý Phi
lái xe chở Lâm Di Vụ, chỉ khoảng mười mấy phút là đến nơi. Lục Trác đã
được chuyển sang phòng bệnh thường và đang truyền nước biển, Tần Siêu
đang trông chừng bên trong. Tống Hung đứng ngoài hành lang, tay cầm điện
thoại định gọi cho Lâm Di Vụ, vừa ngẩng đầu lên liền thấy Lý Phi và Lâm
Di Vụ đã đến. Thứ anh nhìn thấy đầu tiên là mái tóc gai của Lâm Di Vụ,
ngay cả mũ cũng không đội. Lý Phi chào Tống Hung rồi xách đồ vào phòng
bệnh, Tống Hung khép chặt cổ áo Lâm Di Vụ lại: “Buổi tối lạnh như vậy mà
sao em lại đến đây, lại còn mặc ít thế này.” “Lâm Di Vụ” hơi nghiêng
người, ghé sát vào tai Tống Hung thì thầm: “Anh Tống, sao đến cả người
mà anh cũng không phân biệt được thế, tôi là A Lạp đây, không ngờ được
nhỉ, chúng ta lại gặp nhau rồi.” Bàn tay đang khép áo cho Lâm Di Vụ của
Tống Hung chợt khựng lại, ánh mắt từ từ di chuyển đến mặt y, đồng tử hơi
giãn ra: “A Lạp? Cậu… tại sao? Chẳng lẽ Di Vụ lại gặp nguy hiểm sao?”
“Không có nguy hiểm gì, sau lần ở ngôi miếu hoang kia, tôi đã quyết định
từ nay về sau sẽ thường xuyên đến đây rồi.” A Lạp không hề để tâm Tống
Hung đang lăn tăn điều gì, khoé môi y cong lên một độ cong nhẹ, trong
mắt tràn đầy sự thích thú muốn xem một màn kịch hay, nhìn cánh cửa phòng
bệnh đang hé mở, hỏi: “Thế nào rồi? Tên Lục Trác kia chết chưa?” Tống
Hung nhắm mắt lại, hy vọng mọi chuyện trước mắt chỉ là ảo giác, nhưng
khi anh mở mắt ra lại, vẫn thấy đó là A Lạp. Anh hít vài hơi rồi mới
nói: “Chưa chết, vết cắt không sâu lắm, khâu vài mũi thôi.” “Chậc, tiếc
thật đấy, nghe nói anh đưa anh ta đến bệnh viện à?” A Lạp lại nhướn mày:
“Anh đúng là lo chuyện bao đồng, anh ta muốn chết, anh không tốt bụng
tiễn một đoạn thì thôi, ít nhất cũng đừng ngăn cản, lẽ ra tôi còn được
ăn một bữa cỗ, giờ thì hay rồi, cỗ cũng chẳng được ăn nữa.” A Lạp mím
môi lắc đầu, vẻ mặt tiếc nuối vì không được ăn một bữa. “Còn nữa, anh có
biết trưa nay Lục Trác đã đến tìm Di Vụ không? Anh ta còn khiêu khích Di
Vụ, có những người ấy hả, đáng phải chịu những đau khổ mà họ đang chịu…”
“Cậu ấy đến tìm Di Vụ sao?” Lúc này Tống Hung mới biết. “Anh đúng là
người tốt.” Chữ “người tốt” của A Lạp tràn đầy mỉa mai: “Đúng rồi, anh
phát hiện ra anh ta tự tử kiểu gì vậy?” Buổi chiều sau khi Lục Trác rời
khỏi chỗ Lâm Di Vụ đã gọi ngay cho Tống Hung, nói rằng mình muốn cửa
hàng đầu tiên ở cổng khu nghỉ dưỡng. Trong cuộc gọi, y đã nhắc lại câu
chuyện lớn lên cùng nhau, muốn Tống Hung sẽ nể tình bạn cũ và giúp đỡ
mình. Câu trả lời của Tống Hung cũng giống như của Lâm Di Vụ, cửa hàng
đầu tiên, tức siêu thị của chú Trương đang làm ăn tốt, cũng không có ý
định chuyển nhượng nên không thể chuyển nhượng cửa hàng cho Lục Trác
được. Lục Trác lại bắt đầu nhắc đến bố mẹ đã khuất của mình, nói rằng
trước kia bố mẹ mình đã giúp đỡ Tống Hung và bà nội thế nào, bảo Tống
Hung nể tình bố mẹ mình mà sang lại cửa hàng cho mình. Tống Hung nhớ đến
chú Lục và thím Lục, nói rằng có thể bảo Tần Siêu kiểm tra xem có cửa
hàng nào khác đang chuyển nhượng không, nếu có thì đến lúc đó có thể
chuyển cho y. Mấy tiếng sau, Lục Trác lại nhắn tin cho Tống Hung, nói
rằng mình thật sự không còn cách nào khác, không sống nổi nữa, kèm theo
một bức ảnh cắt cổ tay. Tống Hung lập tức gọi cảnh sát và xe cứu thương,
cảnh sát phải phá khóa mới vào được, xe cứu thương lập tức đưa Lục Trác
đi. Tống Hung muốn đưa A Lạp rời khỏi bệnh viện, nhưng A Lạp đã đi vào
phòng bệnh trước. Lục Trác nằm trên giường bệnh với sắc mặt tái mét,
liếc nhìn bọn họ rồi nói với vẻ mặt chết lặng: “Thật ra các ông không
cần cứu tôi đâu, tôi không muốn sống nữa.” Tần Siêu không biết nên nói
gì, Lý Phi an ủi một câu: “Đừng nghĩ nhiều vậy nữa, cố gắng sống tốt còn
hơn bất cứ điều gì, thà sống lay lắt còn hơn là chết.” “Tôi thật sự
không sống tiếp được nữa.” A Lạp bước đến bên giường bệnh, tốt bụng đưa
ra lời khuyên: “Muốn chết đơn giản lắm, chỉ cần anh không kinh động đến
ai cả, cũng đừng gửi ảnh cắt cổ tay cho Tống Hung, bây giờ chắc là Hắc
Bạch Vô Thường* đã làm xong thủ tục cho anh rồi, bọn tôi cũng đang lo
liệu để đi ăn cỗ rồi.” *Hắc Bạch Vô Thường là cặp thần hoặc quỷ sai
trong tín ngưỡng dân gian Á Đông, có nhiệm vụ hộ tống linh hồn người
chết về âm phủ; họ thường đi cùng nhau, một người mặc đồ đen (Hắc), một
người mặc đồ trắng (Bạch), tượng trưng cho âm dương, thiện ác, ngày đêm,
mang ý nghĩa là sự “vô thường” (thay đổi, không thường hằng) của cuộc
sống và cái chết. Tần Siêu và Lý Phi liếc mắt nhìn nhau, trong lòng lập
tức hiểu ngay, thấy Lâm Di Vụ còn có điều muốn nói, hai người huých
nhau, kiếm cớ bảo ra ngoài đi đun nước nóng. Tần Siêu và Lý Phi vừa đi,
A Lạp bắt đầu liệt kê những cách tự tử hiệu quả: “Nhảy xuống biển, nhảy
lầu, đốt than, treo cổ, chỉ cần nghĩ ra nhiều cách thì không việc gì là
không thể.” A Lạp không chỉ chế nhạo Lục Trác mà y thật lòng muốn đưa ra
ý tưởng cho Lục Trác. Thế giới quan của y rõ ràng trắng đen, y có những
tiêu chuẩn của riêng mình— Chỉ cần là người làm tổn thương Lâm Di Vụ,
hoặc khiến hắn không vui thì đều đáng chết. Người chăm sóc rơi từ tầng
thượng của trại trẻ mồ côi xuống đáng chết, ba người nhà họ Lâm đáng
chết. Tên Lục Trác này cũng đáng chết… “Cậu…” Lục Trác không ngờ Lâm Di
Vụ lại nói chuyện thẳng thừng như vậy, tức đến mức thở không ra hơi, mặt
mày cũng tím tái. “Mới có vài câu mà đã giận vậy rồi, vậy mà còn muốn
bịp tiền người khác à?” A Lạp cười: “Tức chết cũng tốt, anh không cần
cảm ơn tôi đâu.” “Cậu…” Lục Trác chỉ vào Lâm Di Vụ, sau đó lại nhìn sang
Tống Hung đang đứng sau lưng Lâm Di Vụ không nói gì. “Tống Hung, cậu
không định quản cậu ta à?” Tống Hung hỏi y: “Hôm nay ông đi tìm Di Vụ
à?” “Đúng là tôi có đi tìm cậu ta.” Lục Trác hơi chột dạ. Tống Hung nói:
“Sau này đừng nhắc đến tình bạn của chúng ta nữa, cứ vậy đi.” Nói xong,
Tống Hung kéo A Lạp đang không tình nguyện ra khỏi phòng bệnh. A Lạp hất
tay anh ra: “Anh kéo tôi làm gì, tôi vẫn chưa chọc anh ta tức chết mà.”
“Chúng ta về nhà thôi.” Trên xe về nhà, A Lạp vẫn luôn hào hứng nói
chuyện. “Có một tin tốt cho anh đây, sau này anh có thể gặp tôi bất cứ
lúc nào.” Tống Hung nắm chặt vô lăng, đây không phải là tin tốt. “Cậu
muốn gì?” Tống Hung hỏi y. A Lạp nghiêng đầu, đôi mắt đen láy trống rỗng
nhìn vào màn đêm sâu thẳm, xa xăm và dài dằng dặc bên ngoài cửa sổ xe:
“Chúng ta chơi một trò chơi đi!” “Cậu muốn chơi thế nào?” Ngay từ lần
đầu nhìn thấy A Lạp, Tống Hung đã cảm nhận được sự thù địch của A Lạp
đối với mình, nhưng khi nhắc đến Di Vụ, ánh mắt y lại tràn đầy sự dịu
dàng. A Lạp không trả lời câu hỏi của anh mà tự nói tiếp: “Tôi và Di Vụ
là mối quan hệ cộng sinh, có cậu ấy thì mới có tôi, bọn tôi đã ở bên
nhau từ nhỏ rồi. So với anh, tôi mới là con mèo thích ăn cá xuất hiện
trước, tôi mới là người bảo vệ của Di Vụ.” Khi nói về những chuyện này,
trong mắt A Lạp tràn ngập sự say mê đối với quá khứ, nhưng rất nhanh sau
đó, sự tiếc nuối và phẫn nộ bắt đầu trào ra. “12 năm trước, tôi đã
nhượng bộ một lần rồi, nhưng anh thật sự vô dụng. Tôi nói rồi, Di Vụ của
anh đã chết trong ngôi miếu hoang rồi, lần này tôi sẽ không nhượng bộ
nữa đâu!”