Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục - Chương 25 “Tôi yêu cậu ấy”
Chương 25: “Tôi yêu cậu ấy”
Lâm Di Vụ và Tống Hung đã kết hôn từng ấy năm, ngay cả trong những lần
ly hôn vẫn luôn nói với bên ngoài rằng mình đã kết hôn, nhưng cho dù anh
đã kết hôn, những năm qua vẫn chưa bao giờ thiếu người theo đuổi cả nam
lẫn nữ, cả già lẫn trẻ, cả nổi tiếng hay vô danh, những lời mời qua tin
nhắn, thư tình hay hoa tươi là chuyện bình thường như cơm bữa. Cuối cùng
thì không một ngoại lệ, tất cả những người theo đuổi muốn đập chậu cướp
hoa đều sẽ bị Tống Hung xua đuổi bằng nhiều cách khác nhau. Vài năm
trước khi trường học mới thành lập, Lâm Di Vụ là hiệu trưởng nên thường
xuyên tham dự các buổi huấn luyện và cuộc họp khác nhau, trong thời gian
này có quen được một giảng viên đào tạo, ngay ngày thứ hai quen Lâm Di
Vụ đã bắt đầu điên cuồng theo đuổi. Sau khi Lâm Di Vụ từ chối thẳng
thừng, người đàn ông này cũng không biết lấy đâu ra tự tin, cho rằng Lâm
Di Vụ đang chơi trò lạt mềm buộc chặt với mình, tiếp tục oanh tạc tin
nhắn quấy rối. Lâm Di Vụ chặn anh ta, anh ta còn lấy được địa chỉ của
Lâm Di Vụ thông qua kênh đặc biệt, có lần uống say còn chạy thẳng đến
cửa nhà chặn đường hắn. Hôm đó Tống Hung đi công tác về, thấy Lâm Di Vụ
đang chen lấn xô đẩy với một người đàn ông trước nhà, Tống Hung đã đánh
người kia không hề nhẹ. Anh thấy người đó đã uống say, cuối cùng lái xe
bỏ chạy, Tống Hung gọi một cuộc gọi tố cáo, đêm đó người kia đã bị bắt
vì tội lái xe khi say rượu. Sau khi được thả, người kia mất việc, nhà
tan cửa nát, lại còn thường xuyên bị người ta vô cớ đuổi đánh, phải trốn
đông trốn tây, sống trong cảnh nơm nớp lo sợ, cuối cùng đành rời khỏi
thành phố này. Sau sự việc đó, Tống Hung đã chuyển nhà đi với Lâm Di Vụ,
địa chỉ ở hiện tại ngoài những người thân cận ra thì chưa từng nói với
ai. Điều khiến Tống Hung hoàn toàn không ngờ được là, có một ngày tình
địch của anh lại là bản thân “Lâm Di Vụ”. Khuôn mặt của người yêu nhưng
lại là linh hồn xa lạ, lên án anh thật sự vô dụng, còn nói rằng lần này
sẽ không bao giờ buông tay nữa. Nhưng khi nhìn thấy “tình địch” mang
khuôn mặt của Lâm Di Vụ, Tống Hung lại chẳng làm được gì cả. Anh không
thể đánh, chửi, thậm chí là cãi nhau như cách mình đối xử với những
người theo đuổi khác. Ngọn lửa bất lực ấy chỉ có thể bùng cháy trong
tim. Trên đường, A Lạp lại bắt đầu tính sổ với anh: “Lần trước rõ ràng
anh đã hứa với tôi ba điều kiện, nói lời không giữ lời nên đáng bị phạt,
hình phạt là sau này mỗi tối anh sẽ không được gặp Di Vụ nữa. Từ giờ trở
đi, hy vọng chúng ta có thể chung sống hòa thuận vào ban đêm, ít nhất là
hoà thuận đến khi hai người ly hôn.” Tống Hung hỏi dò: “Cậu đã có thể
hoàn toàn kiểm soát ý thức và cơ thể của Di Vụ rồi à?” “Bây giờ thì
được.” A Lạp mỉm cười: “Nhưng tôi sợ làm Di Vụ sợ, tôi phải cho cậu ấy
một thời gian thích nghi dần dần, ban ngày cậu ấy chỉ cần tận hưởng cuộc
sống của mình thôi.” “Tôi biết cậu muốn bảo vệ Di Vụ, tôi cũng thay mặt
Di Vụ cảm ơn cậu, cảm ơn sự bảo vệ của cậu trước đây.” Tống Hung cố gắng
ổn định cảm xúc của bản thân, nhìn về phía con đường trước mặt, cẩn thận
lựa lời: “Chuyện lần trước xảy ra chỉ là tai nạn, sau này tôi sẽ không
để em ấy bị tổn thương thêm lần nữa, tôi nghĩ rằng, cậu có thể… yên
tâm.” “Anh không thay thế được đâu.” A Lạp gắt lên: “Tôi là người bảo vệ
mà Di Vụ tự mình tạo ra, trước kia cậu ấy chỉ luôn âm thầm cầu nguyện
rằng có một người có thể bảo vệ mình thì tốt. Sau này tôi đã xuất hiện,
tôi sống phụ thuộc vào cậu ấy, tồn tại để bảo vệ cậu ấy, tôi yêu cậu ấy,
hơn bất cứ tình yêu nào khác trên đời này, anh không hiểu được đâu.”
Tống Hung thật sự không thể hiểu được tình yêu này, “bạn đời” của anh,
bây giờ lại đang cướp đi bạn đời của anh. “Hai người không phải là mối
quan hệ cộng sinh.” Tống Hung cố gắng tìm ra một lỗ hổng về mặt lý
thuyết, tranh luận với A Lạp: “Cậu tồn tại thì Di Vụ không thể tồn tại,
chỉ khi cậu biến mất thì Di Vụ mới có thể hoàn toàn tồn tại.” “Ừm hứm.”
A Lạp khịt mũi, y không hề để tâm: “Về mặt lý thuyết thì đúng là vậy.”
“Vậy nên là, hãy để Di Vụ sống một cuộc sống bình thường đi, tôi biết
cậu đang giận vì lần này tôi không chăm sóc tốt cho em ấy, tôi đảm bảo
sau này…” “Anh có thể đảm bảo được điều gì?” Giọng A Lạp sắc bén, ánh
mắt lạnh như băng như một con mèo xù lông, nhìn Tống Hung như nhìn một
kẻ dư thừa: “Anh nghĩ Di Vụ chỉ bị tổn thương lần này thôi sao? Anh nghĩ
rằng suốt 12 năm qua cậu ấy ở bên anh, thật sự đang sống một cuộc sống
thoải mái tự tại à?” Tống Hung lái xe không còn vững nữa, tấp xe vào lề
đường cạnh quảng trường. Hai tay anh đặt lên vô lăng, dùng sức chà thật
mạnh, lấy hộp thuốc lá và bật lửa từ ngăn đựng đồ ra rồi mở cửa bước
xuống xe. Con đường phủ đầy tuyết cứng, khi giẫm lên phát ra tiếng lạo
xạo dưới chân, hai bên đường treo đầy những dãy đèn lồng đỏ, vẫn còn
không khí ăn mừng của năm mới. Cách đó không xa là một quảng trường điêu
khắc băng nhỏ, những lâu đài băng được tạo hình sắc nét, trong suốt long
lanh, bên trong được khảm đèn màu, khi những chùm đèn chuyển động sẽ
phát ra ánh sáng như ảo ảnh. Buổi tối có khá nhiều người, du khách di
chuyển qua lại bên trong thế giới băng tuyết, không khí tràn ngập mùi lá
thông và củi lửa, đây lẽ ra nên là một chuyến đi giải khuây của hai
người. Tống Hung dựa vào cửa xe châm thuốc, nhìn lên bầu trời đêm đậm
màu bên ngoài chỗ sáng sủa và náo nhiệt kia. A Lạp xuống khỏi ghế phụ,
bước đến trước mặt Tống Hung, đỡ cánh tay bị gãy, hơi ngẩng đầu nhìn
anh. “Sao nào? Anh không dám nghe tiếp đúng không? Những gì Di Vụ không
nói với anh, tôi sẽ nói cho anh biết.” Tống Hung quay mặt đi, tránh phả
khói thuốc vào mặt A Lạp: “Cho dù anh muốn nói gì đi nữa, anh cũng không
thể không thừa nhận chỉ khi Di Vụ bị bệnh thì anh mới xuất hiện, anh
không phải là một người toàn vẹn, anh không thể ở bên Di Vụ mãi mãi,
không phải sao?” “Hoàn toàn ngược lại.” A Lạp không bị lời nói của Tống
Hung dẫn đi lệch hướng, thế giới quan và nhận thức của y vững chắc không
lay chuyển được như tường đồng vách sắt: “Chỉ có tôi mới có thể ở bên
cậu ấy mãi mãi, bảo vệ cậu ấy, bởi vì tôi ở ngay bên trong cơ thể cậu
ấy, không phải sao?” Tống Hung lại rít một hơi thuốc, nhìn khuôn mặt đỏ
bừng vì gió lạnh của A Lạp, lý trí chợt quay trở lại. Anh nhanh chóng
dập tắt điếu thuốc rồi vứt vào thùng rác, đội mũ áo khoác lông vũ của A
Lạp lên, khép cổ áo của y lại: “Di Vụ sợ lạnh, lên xe đi.” A Lạp không
muốn đội mũ nên giật mạnh ra. Tống Hung lại mở cửa xe cho y: “Lên xe
trước rồi nói tiếp.” Hai người lần lượt lên xe, A Lạp nói tiếp: “Tống
Hung, tại sao anh không dám tiếp tục chủ đề này với tôi?” “Không phải là
tôi không dám, tôi chỉ cảm thấy không có ý nghĩa gì thôi.” Tống Hung
ngắt lời y: “Cậu không phải là Di Vụ, lời cậu nói mang theo thành kiến.”
“Không phải thành kiến.” A Lạp nói: “Tôi là một phần của Di Vụ, cơ thể
tôi là của Di Vụ, bao gồm cả phần ý thức mà ngay cả chính Di Vụ cũng
không nhận thức được hay chưa từng nghiêm túc nghĩ đến, ở chỗ tôi thì
lại rất rõ ràng, bởi vì tôi là người ngoài cuộc, mà người ngoài cuộc thì
luôn nhìn được thông suốt.” Tống Hung phủ nhận: “Cậu chỉ đang tự cho
mình là đúng thôi.” A Lạp lại hỏi: “Tống Hung, anh đã bao giờ nghĩ xem
tại sao Di Vụ lại chọn anh chưa?” “Tất nhiên là vì em ấy yêu tôi.” Tống
Hung nói chắc nịch. “Không.” A Lạp lắc đầu: “Là bởi vì khi ấy … chỉ có
mình anh thôi.” “Trước kia bọn tôi đã từng bỏ trốn, nhưng lúc đó bọn tôi
còn quá nhỏ. Lần đầu bỏ trốn về trại trẻ mồ côi, viện trưởng đã đích
thân đưa bọn tôi về ngay trong đêm.” “Lần thứ hai là cảnh sát, bọn họ đã
dạy dỗ bọn tôi, nói rằng trẻ con không thể tuỳ ý bỏ nhà ra đi.” “Lần thứ
ba thì là nhà họ Lâm bắt bọn tôi về luôn, bọn tôi bị nhốt trọn vẹn nửa
năm, nửa năm. Di Vụ quỳ trên đất van xin tha thứ, dập đầu đến chảy máu,
nói rằng mình sẽ không bao giờ bỏ trốn nữa.” “Sau này, Di Vụ gặp được
anh…” A Lạp nói về quá khứ với giọng điệu nhẹ tênh: “Khi ấy cậu ấy chỉ
có mỗi anh, không phải sao? Nếu thay anh bằng bất kỳ người nào khác,
trao cho cậu ấy sự tốt bụng và ấm áp, rồi lại cho cậu ấy một tia lửa và
hy vọng, Di Vụ đều sẽ ‘phải lòng’ người ấy, không phải cậu ấy yêu anh,
mà là cậu ấy không thể không yêu anh, bởi vì anh là cọng rơm cứu mạng
của cậu ấy, cậu ấy phải giữ chặt lấy anh mới được.” “Mấy năm qua, bề
ngoài Di Vụ trông có vẻ hào sảng không để tâm gì, lại còn hay giở chứng
với anh, nhưng nỗi đau và sự kìm nén trong lòng cậu ấy đã bị che giấu và
thấm sâu vào bên trong rồi.” “Cậu ấy nghĩ anh rất tốt, lẽ ra nên có một
người yêu tuyệt vời, Di Vụ ghét căn bệnh của mình, ghét mọi thứ về quá
khứ của mình, cậu ấy sợ mình mất ngủ, sợ mình gặp ác mộng mơ về quá khứ,
lại càng sợ chứng mộng du trong vô thức của mình. Đôi khi để không ngủ,
cả đêm cậu ấy đều không dám nhắm mắt, mỗi lần cậu ấy mất kiểm soát khi
mộng du, cậu ấy sẽ cảm thấy tội lỗi hơn bất cứ ai khác. Cậu ấy cảm thấy
mình không xứng, thậm chí còn cảm thấy mình là một gánh nặng. Suốt bao
nhiêu năm qua, cậu ấy đều cố gắng đóng vai một người yêu bình thường,
giống như những cặp đôi khác, cãi nhau với anh, làm nũng với anh, than
phiền với anh. Cậu ấy rất mệt, rất đau khổ, anh có biết những chuyện này
không?” “Nếu anh thật sự rất tốt, vậy thì tôi đã không xuất hiện.” A Lạp
nói một hơi rất nhiều chuyện: “Thật ra Di Vụ, đau khổ lắm đấy.” Trong xe
im lặng một lát, chỉ còn lại tiếng lốp xe ma sát với nền tuyết, A Lạp
vẫn luôn lặng lẽ quan sát Tống Hung lái xe, sau đó lại tung ra đòn cuối
cùng. “Thật ra vẫn còn một chuyện nữa mà có thể anh không biết, để tôi
nói cho anh biết nhé. Lần đầu tiên Di Vụ nhắc đến chuyện ly hôn với anh,
khi ấy cậu ấy thật sự đã từng nghĩ đến việc từ bỏ anh, chấm dứt mối quan
hệ của hai người.” …… Trong phòng rất bừa bộn, trên sàn vương vãi đầy vỏ
quýt và cục giấy, tivi thì vẫn đang bật. Tống Hung dọn dẹp rác, tắt
tivi, gấp chăn lại rồi thu dọn hành lý của cả hai, anh phải đưa A Lạp
về. Tần Siêu vẫn đang ở bệnh viện, Tống Hung gọi điện cho anh ta, nói
rằng lát nữa sẽ trở về. “Sao lại vội thế?” Tần Siêu có lòng giữ bọn họ ở
lại chơi thêm vài ngày nữa: “Đợi vài ngày nữa rồi hẵng đi.” Lý Phi ở đầu
dây bên kia cũng muốn giữ họ lại chơi thêm vài ngày. “Thôi khỏi, không
chơi nữa.” Tống Hung xoa bóp ấn đường đang nhức mỏi, giọng nói toát lên
sự mệt mỏi. Tần Siêu tưởng là vì chuyện của Lục Trác, sau khi suy nghĩ
thì cũng không ráng giữ họ lại nữa, bảo họ trên đường về cẩn thận, khi
nào đến nhà nhớ báo cho mình một tiếng. A Lạp nói rằng sẽ chỉ xuất hiện
vào ban đêm, người thức dậy sáng hôm sau là Lâm Di Vụ. Lâm Di Vụ nhận ra
mình đang nằm trên chiếc giường lớn trong nhà, toàn thân vẫn còn choáng
váng, như thể vừa trải qua một giấc mơ dài và mệt mỏi. Một vài ký ức mơ
hồ đang quay cuồng trong tâm trí, hắn đang cố gắng nhớ lại xem có phải
mình lại bị mộng du không. Lâm Di Vụ với tay sang bên cạnh, trên giường
trống không. Người đàn ông ngồi trên mép giường thấy người trên giường
cựa quậy thì đột nhiên lên tiếng: “Di Vụ?” Lâm Di Vụ bị giật mình, hắn
trở mình, mượn ánh sáng lọt qua rèm cửa để nhìn Tống Hung đang ngồi
trong bóng tối. “Sao anh không ở trên giường? Mới sáng sớm mà anh ngồi ở
đầu giường làm gì? Làm em hết hồn.” “Anh phải dậy sớm.” Tống Hung dịch
ghế lại gần giường hơn, giọng nói khàn khàn. Lâm Di Vụ quấn mình trong
chăn, chậm rãi dịch đến mép giường như một con côn trùng, nghiêng đầu từ
mép giường xuống áp sát vào Tống Hung, như một chú cún con đánh hơi anh
qua lớp quần áo. Lâm Di Vụ ngửi thấy mùi khói thuốc trên người Tống
Hung, còn có một mùi hương mà khói không thể át được, giống như sự pha
trộn giữa chanh chua và bạc hà. Hắn nhăn mũi, tưởng là mình ngửi nhầm,
sau đó lại dán sát vào bụng Tống Hung để ngửi, đúng là có mùi thơm,
giống như mùi nước hoa nào đó. Hắn không thích mùi này, cũng không biết
Tống Hung lại dính phải nó từ đâu.