Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục - Chương 31 Tôi chỉ muốn Di Vụ của tôi thôi
- Home
- All Mangas
- Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
- Chương 31 Tôi chỉ muốn Di Vụ của tôi thôi
Chương 31: Tôi chỉ muốn Di Vụ của tôi thôi
Sau khi chửi xong, Tống Hung cảm thấy rất đã, cuối cùng thì anh cũng
trút được cơn giận trước mặt A Lạp, cũng không cho A Lạp thời gian để
phản bác mình mà quay người đóng sầm cửa lại bỏ đi. Tống Hung nhìn thấy
A Lạp tức giận đi đi lại lại trong phòng qua camera trên điện thoại, lúc
thì đấm gối, lúc thì đập chăn. Nhưng nhìn thấy vẻ mặt cau có, khoé môi
xệ xuống và hơi thở tức giận phả ra từ lỗ mũi của “Di Vụ” vì phẫn nộ,
Tống Hung lại hối hận, trong lòng anh cứ như bị kim châm đau nhói. Anh
thương Di Vụ của anh, đó là cơ thể của Di Vụ. Giá như bác sĩ La có thể
chữa cho Lâm Di Vụ, có thể khiến A Lạp biến mất khỏi cơ thể của Lâm Di
Vụ một cách lặng lẽ và tự nguyện thì tốt rồi. Trong khoảng thời gian này
anh đã nói chuyện rất nhiều với La Văn, cũng tìm hiểu rất nhiều ca bệnh
rối loạn đa nhân cách. Bác sĩ La nói rằng rối loạn đa nhân cách là một
căn bệnh rất phức tạp, hầu hết các trường hợp đều liên quan đến trải
nghiệm bị tổn thương thời thơ ấu. Đối với những bệnh nhân mắc bệnh nặng,
quá trình và thời gian điều trị vô cùng dài, có thể cả đời này cho đến
khi chết đi, trong cơ thể vẫn có nhiều nhân cách cùng tồn tại. Bác sĩ La
là do Diệp Hướng Minh giới thiệu cho Tống Hung, sau khi đến đây và quan
sát Lâm Di Vụ vài ngày, La Văn đã đưa ra cho Tống Hung hai phác đồ điều
trị. Phác đồ thứ nhất là phương pháp trị liệu dựa trên nhận thức về sang
chấn đang phổ biến nhất hiện nay, có thể điều trị theo từng giai đoạn.
Bởi vì Lâm Di Vụ đồng thời mắc chứng mộng du và rối loạn căng thẳng sau
chấn thương nên tình trạng của hắn khá phức tạp, phương án đầu tiên yêu
cầu Lâm Di Vụ phải nhập viện để tiến hành điều trị toàn diện theo hướng
tổng hợp. Trọng tâm của phương pháp điều trị này không phải là loại bỏ
nhân cách thứ hai, mà là hợp nhất các trạng thái nhận thức khác nhau,
tức là thúc đẩy sự hoà hợp của nhiều nhân cách. Trọng tâm của phác đồ
thứ hai khác với phác đồ đầu tiên, mục tiêu là để loại bỏ hoàn toàn nhân
cách thứ hai. Bác sĩ La sẽ thử tiến hành liệu pháp thôi miên với Lâm Di
Vụ trước, rồi kết hợp với một vài loại thuốc. Trong quá trình thôi miên,
nhân cách thứ hai trong cơ thể Lâm Di Vụ cũng sẽ được thôi miên đồng
thời, từ đó xác định điểm then chốt và điểm yếu của nó rồi loại bỏ nhân
cách thứ hai, hoặc để nhân cách thứ hai chủ động bỏ cuộc và tự nguyện
biến mất. Bác sĩ La cũng nói rất rõ rằng trước kia mình đã từng sử dụng
liệu pháp thôi miên trên bệnh nhân, nhưng hiệu quả không được lý tưởng
như phương án đầu tiên, quá trình điều trị cũng tiềm ẩn nhiều yếu tố
không chắc chắn. Khi ấy sau khi nghe xong, Tống Hung chỉ do dự vài giây
rồi chọn phương án thứ hai. … Tống Hung xuống lầu đi vào bếp, mở tủ lạnh
lấy ra một lon bia lạnh, dùng ngón tay mở lon bằng một lực rất mạnh, còn
vô tình làm lắc cả thân lon. ‘Xì’ một tiếng, nắp lon mở ra, phát ra
tiếng động vô cùng chói tai trong đêm, như thể có thứ gì đó bị xé toạc.
Bọt bia dâng lên trào ra khỏi miệng lon, men theo ngón tay chảy xuống mu
bàn tay và cổ tay Tống Hung, lạnh đến nỗi khiến anh rùng mình. Tống Hung
không để ý, cũng không lau bọt bia đi mà cầm bia lên ngửa đầu bắt đầu
uống. Ngụm đầu tiên anh uống quá nhanh, bia lạnh rót vào cổ họng, nghẹn
lại ngay cuống họng làm anh đau rát, xuống đến dạ dày lại bắt đầu lộn
phèo, phải mất một lúc lâu anh mới bình tĩnh lại được phần nào. Tay còn
lại của Tống Hung vẫn cầm điện thoại xem camera, A Lạp đã ngừng đập phá
đồ đạc, thay quần áo ra và đang lẩm bẩm chửi rủa, toàn là chửi Tống
Hung. Sau khi chửi rủa đủ rồi, A Lạp lại rót cho mình một cốc nước, đi
vào phòng tắm rồi nhìn “chính mình” trong gương. Rất có thể y không phải
đang nhìn chính mình mà là nhìn Di Vụ. Tống Hung nói với màn hình: “A
Lạp, tôi sẽ khiến cậu biến mất!” … Trường học sắp khai giảng lại, Lâm Di
Vụ lại bắt đầu bận bịu, hắn tạm thời không có thời gian để nghĩ đến tóc
hồng hay tóc xanh gì cả mà bận rộn với việc ở trường hai ngày liên tiếp.
Sở Giáo dục ban hành xuống một văn bản, hắn và lão Tùng lại phải đi họp
để học hỏi thêm một ngày nữa. Tối đến, Lâm Di Vụ muốn ở lại ký túc xá
luôn để hôm sau khỏi phải dậy sớm, cũng không phải chạy qua chạy lại
giữa hai nơi. Nhưng Tống Hung không cho, chiều nào anh cũng đến trường
đón Lâm Di Vụ đúng giờ, muộn nhất là sẽ ăn tối cùng nhau ở căng tin
trường, sau đó nhìn bọn nhỏ về ký túc xá nghỉ ngơi xong, hai người sẽ
ngoan ngoãn về nhà ngủ cùng nhau. Tết Nguyên tiêu 15 tháng Giêng, Lâm Di
Vụ đặt báo thức dậy từ rất sớm, hắn nhờ vệ sĩ đưa mình đến siêu thị mua
đồ dùng Tết, hôm giao thừa hắn nhập viện không đón Tết với bọn trẻ được,
dự định sẽ cùng các em đón Tết Nguyên tiêu thật trọn vẹn. La Văn cũng
đến trường cùng Lâm Di Vụ, y mang theo máy ảnh, nói rằng muốn chụp ảnh
cho bọn trẻ. Thật ra La Văn đang ghi hình lại, y muốn tìm hiểu cuộc sống
và tình trạng của Lâm Di Vụ từ nhiều góc độ hơn để có thể điều trị cho
hắn tốt hơn. Sáng nay Tống Hung có một cuộc họp nên không tham gia cùng
họ, nói rằng họp xong sẽ ghé qua sau. Các nhân viên từ Hội Liên hiệp Phụ
nữ quận cũng dẫn theo vài tình nguyện viên đến đây, chia thành nhiều tốp
với các giáo viên và học sinh trong trường để gói bánh trôi, sủi cảo,
làm đèn lồng thủ công, trang trí phòng sinh hoạt và dọn dẹp vệ sinh. Lâm
Di Vụ chỉ dùng được một tay nên khiến hắn bận bịu hơn hẳn, cuối cùng vệ
sĩ cũng xắn tay áo vào làm việc cùng bọn họ. Tống Hung đến vào buổi
trưa, đúng ngay giờ ăn trưa, Lâm Di Vụ đang bưng bát, vừa ăn một viên
bánh trôi tàu nóng hổi, nóng đến mức hắn liên tục hà hơi. Tống Hung
nhanh chóng bước đến, đưa tay vào miệng hắn móc bánh trôi ra: “Nóng thì
nhả ra! Không cần lưỡi nữa à?” Trước mặt nhiều người như vậy, Tống Hung
lại móc họng hắn, Lâm Di Vụ trừng mắt nhìn anh, bên cạnh có người nhìn
thấy và đang cười thầm, còn nhỏ giọng bàn tán. Nói rằng đây là bạn đời
của thầy Lâm, cũng là nhà sáng lập trường, nói rằng tình cảm của hai
người rất tốt. Thấy Tống Hung đến, một đám trẻ con đều nhào vào anh, ôm
chân anh gọi anh là chú Tống. Tống Hung còn dẫn theo hai người nữa, bọn
họ mang vào vài thùng lớn đựng hộp mù quà tặng anh chuẩn bị cho bọn trẻ,
mỗi đứa đều có một hộp. Đám trẻ vừa vỗ tay vừa reo hò, quên cả ăn cơm,
xếp hàng nhận quà và đồng thanh cảm ơn chú Tống. Sau khi chú Tống phát
quà xong, Lâm Di Vụ lại bảo bọn trẻ mau đi ăn cơm. Lão Tùng đang ngồi
cạnh Lâm Di Vụ dịch sang một ghế, ra hiệu cho Tống Hung qua đây ngồi. Có
người mang thêm bát đũa cho Tống Hung, trong bát của Lâm Di Vụ đầy ắp
bánh trôi, hắn gạt ra hơn một nửa vào bát Tống Hung. “Sáng nay bọn em
gói cùng nhau đó, nhiều loại nhân lắm, anh thử xem có ngon không.” Tống
Hung ăn được một cái bánh trôi nhân mè, nói: “Ngon lắm.” Lâm Di Vụ cũng
ăn một cái, hắn cắn một miếng lớn, nước súp chảy ra khỏi khóe miệng, hắn
thè lưỡi ra l**m vài lần nhưng vẫn không l**m sạch được. Tống Hung rút
một tờ khăn giấy lau miệng cho hắn. Nếu như đang ở nhà hoặc nơi không
người, có làm thế nào Lâm Di Vụ cũng chịu được, nhưng bây giờ đang ở
trường, mặt Lâm Di Vụ lập tức đỏ bừng, lén véo đùi Tống Hung dưới gầm
bàn. May mà không có nhiều người nhìn thấy, sự chú ý của bọn trẻ hoặc là
tập trung vào việc ăn uống, hoặc là bóc hộp mù. “Bây giờ em là thầy Lâm
đó, để bọn nhỏ nhìn thấy thì còn ra thể thống gì nữa?” “Nhìn thấy thì
khắc ghi trong lòng thôi.” Tống Hung không hề xấu hổ: “Đợi đến khi bọn
nhỏ kết hôn trong tương lai, nhớ phải trân trọng bạn đời của mình, đây
là một hình thức giáo d*c t*nh yêu âm thầm, tốt mà.” Tống Hung luôn có
cả tá đạo lý, nhưng Lâm Di Vụ vẫn cảm thấy xấu hổ, lại lén véo anh một
cái nữa dưới gầm bàn. Sau khi ăn xong, bọn trẻ đều chơi trong phòng sinh
hoạt cho tiêu cơm, Lâm Di Vụ được Tiểu Quang kéo sang một bên, dùng tay
mò mẫm từng chút một, thằng bé đang lắp ráp một chiếc thuyền nhỏ thủ
công. Tống Hung và La Văn đi vào một phòng hồ sơ nhỏ bên cạnh phòng sinh
hoạt, phòng hồ sơ được ngăn cách với phòng sinh hoạt bằng một bức tường
kính lớn và trong suốt, bọn họ ở bên trong có thể nhìn thấy mọi cử động
của Lâm Di Vụ. La Văn cho Tống Hung xem những bức ảnh mình đã chụp: “Cậu
Lâm thật sự quan tâm đến bọn trẻ.” Qua bức tường kính, Tống Hung liên
tục quan sát Lâm Di Vụ, gật đầu nói: “Phải, em ấy rất quan tâm đến mấy
đứa nhỏ, đôi khi em ấy còn để tâm đến bọn trẻ hơn cả tôi.” La Văn cười:
“Với mấy đứa nhỏ mà cậu cũng ghen nữa à?” Tống Hung mỉm cười, anh không
phủ nhận. Ban đầu anh đã không đồng ý với việc thành lập trường, nhất là
một trường giáo dục đặc biệt theo hướng phúc lợi xã hội, đó không phải
là một chuyện dễ dàng, đòi hỏi một sự kiên nhẫn và trách nhiệm vô cùng
lớn. Anh biết rằng một khi trường học được thành lập, Lâm Di Vụ sẽ rất
vất vả và rất mệt. Nhưng Lâm Di Vụ lại thích ở với trẻ con nên đã nài nỉ
anh rất lâu, ngay cả khi bọn họ l*m t*nh vào ban đêm cũng cố nghĩ ra đủ
mọi kiểu chơi để thuyết phục anh đồng ý. Sau đó Tống Hung mềm lòng nên
đã đồng ý, sau khi trường học được thành lập, mọi chuyện quả thật diễn
ra đúng như anh nghĩ. Ngày nào Lâm Di Vụ cũng như một con quay, đi sớm
về khuya, khoảng thời gian đó bọn họ muốn ăn với nhau một bữa cơm còn
khó, anh cũng bận rộn, vậy nên lịch trình của cả hai luôn không bao giờ
trùng khớp. Trước đây Tống Hung có thể bỏ Lâm Di Vụ vào túi bất cứ lúc
nào, đi đến đâu sẽ đưa hắn theo đó, cho dù không dắt theo thì anh chỉ
cần về nhà là có thể nhìn thấy Lâm Di Vụ. Anh thừa nhận rằng mình có một
h*m m**n chiếm hữu gần như b**n th** đối với Lâm Di Vụ. Còn một điều
nữa, sau khi trường học được thành lập, Lâm Di Vụ luôn căng thẳng cao
độ. Bởi vì hắn luôn giữ tâm thế nghi ngờ với mọi người, lúc mới đầu hắn
đã đích thân phỏng vấn từng giáo viên và nhân viên chăm sóc, hơn nữa còn
hết vòng này đến vòng khác, có rất nhiều người không chịu nổi sự hà khắc
của Lâm Di Vụ, sau khi phỏng vấn được vài vòng đã mất kiên nhẫn bỏ đi.
Lâm Di Vụ sẽ dán nhãn cho mọi người trước rồi quan sát họ, những người
có thể khiến hắn gỡ bỏ nhãn dán trong lòng thì hắn sẽ giữ lại, không
được thì sẽ tiễn người đó đi. Hồi đầu lúc mời lão Tùng về làm hiệu
trưởng, Lâm Di Vụ còn đặc biệt chuẩn bị một biểu mẫu để ghi lại mọi cử
động của lão Tùng mỗi ngày. Sau hơn nửa năm quan sát, Lâm Di Vụ cảm thấy
lão Tùng thật sự quan tâm đến bọn trẻ, đến lúc đó hắn mới hoàn toàn yên
tâm về lão Tùng. Hai người cùng làm việc suốt từng ấy năm, đến nay đã
trở thành những cộng sự và bạn bè rất ăn ý. Sự việc Tôn Thành trước Tết
đã hoàn toàn k*ch th*ch Lâm Di Vụ. Tống Hung biết Lâm Di Vụ tự trách bản
thân mình rất nhiều, bây giờ vẫn vậy, tự nhận hết lỗi về mình. La Văn
tiếp tục lướt các bức ảnh phía sau, trong đó có một bức ảnh cận cảnh Lâm
Di Vụ. Trong ảnh, ánh nắng chiếu vào mặt Lâm Di Vụ nhưng sự ấm áp đó chỉ
là vẻ bề ngoài, Lâm Di Vụ nghiêng đầu sang một bên, tay trái buông thõng
bên hông, nắm lại thành nắm đấm trông rất căng thẳng. “Hôm nay tôi quan
sát cậu ấy cả buổi sáng, đúng là cậu Lâm quan tâm đến mấy đứa nhỏ hơi
quá mức. Tôi không nói việc cậu ấy quan tâm bọn trẻ là xấu, tôi chỉ nói
là cậu ấy hơi căng thẳng quá thôi.” Tống Hung thu tầm mắt lại, nhìn bức
ảnh trong tay La Văn, sau khi nhìn một lúc thì ra hiệu cho y nói tiếp.
“Việc trẻ con chơi đùa và nghịch ngợm với nhau là rất bình thường, va
vào nhau và ngã, cậu Lâm sẽ lo bọn trẻ có bị thương không, lo về cảm xúc
của chúng. Thật ra bản thân mấy đứa nhỏ không cảm thấy gì, nhưng chúng
có thể cảm nhận được cảm xúc căng thẳng của cậu Lâm, điều này ngược lại
càng khiến chúng căng thẳng bất an hơn.” La Văn lướt sang bức ảnh tiếp
theo, trên tay hai đứa trẻ đều dính bột mì, đang ngẩng đầu nhìn Lâm Di
Vụ, trên mặt chúng là sự căng thẳng giống như Lâm Di Vụ. “Còn nữa, nếu
như có một tình nguyện viên đến gần bọn trẻ, cậu Lâm cũng sẽ lén quan
sát, nếu tình nguyện viên có cử chỉ thân mật nào, chẳng hạn như nắm tay,
xoa đầu hoặc mặt đứa trẻ, cậu ấy sẽ cực kỳ bất an, móng tay cũng vô thức
c*m v** lòng bàn tay.” “Cho dù trong lòng cậu ấy biết rằng tình nguyện
viên không có ý xấu, chỉ đơn thuần là muốn gần gũi với bọn trẻ hơn, cậu
ấy vẫn sẽ lo lắng trong tiềm thức, điều cậu ấy lo lắng là lỡ như…” Tống
Hung nhận lấy máy ảnh, xem từng bức ảnh phía sau, La Văn tiếp tục nói.
“Cậu Lâm sợ rằng quá khứ của mình sẽ lặp lại ở những đứa trẻ, mặc dù cậu
ấy đang rất cố gắng kiểm soát bản thân, nhưng cậu ấy càng muốn tự kiểm
soát lại càng khó kiểm soát hơn. Chỉ một điều nhỏ nhặt, một cử chỉ bé
xíu cũng có thể gợi lại những ký ức không tốt đẹp trước kia của cậu ấy.
Nếu như cậu Lâm tiếp tục ở trong trạng thái áp lực cao như vậy thì sẽ
gây hại cho sức khỏe tâm thần, quá trình điều trị sau này của cậu ấy
cũng sẽ gặp bất lợi.” Tống Hung đã xem xong các bức ảnh, ngón tay nắm
chặt máy ảnh đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch, anh hỏi: “Bác sĩ La,
anh có đề xuất nào hay không?” “Tôi khuyên cậu ấy tạm thời ngừng làm
việc ở trường và nghỉ ngơi một thời gian trước, cậu Lâm cần để mình thư
giãn, hơn nữa còn phải tăng thêm lượng thuốc chống lo âu và chống trầm
cảm.” Bây giờ chỉ cần là lời khuyên tốt cho Lâm Di Vụ, Tống Hung đều sẽ
phối hợp, anh gật đầu: “Bác sĩ La, tôi sẽ làm theo lời anh, nghĩ cách
thuyết phục em ấy dừng lại nghỉ ngơi một thời gian.” Tống Hung trả lại
máy ảnh cho La Văn, La Văn nói rằng những bức ảnh này sẽ được lưu giữ
như một phần hồ sơ điều trị, đương nhiên cũng sẽ gửi cho anh một phần.
“Cậu có chắc là không cân nhắc đến phương án điều trị hợp nhất nhân cách
đầu tiên không?” La Văn hỏi anh: “Hai nhân cách có thể dung hoà với nhau
đấy.” Tống Hung chống tay lên bàn nghiêng người sang một bên, ánh mắt
quay trở lại Lâm Di Vụ, giọng nói rất thờ ơ nhưng cũng rất nghiêm túc.
“Bác sĩ La, tôi biết tôi nói như vậy có thể anh sẽ không đồng tình,
nhưng tôi, chỉ muốn Di Vụ của tôi thôi, ít hơn một chút cũng không được,
nhiều hơn một chút cũng không được…”