Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục - Chương 37 Anh mới là kẻ thứ ba…

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
  4. Chương 37 Anh mới là kẻ thứ ba…
Prev
Next
Novel Info

Chương 37: Anh mới là kẻ thứ ba…

Buổi thôi miên bị gián đoạn, La Văn thở dài, lắc đầu với Tống Hung, việc
thôi miên lần này lại thất bại. A Lạp không hề hay biết mình bị thôi
miên, chỉ tưởng là mình đang mơ, thấy Tống Hung và La Văn đều đang nhìn
mình, y đứng dậy khỏi ghế sofa, ngáp dài rồi nói: “Ngủ quên thôi mà, có
gì hay đâu mà nhìn?” A Lạp đều có ác cảm với Tống Hung và La Văn, cả
giấc mơ đầy sương mù vừa rồi cũng khiến y nổi giận, lúc này lại càng
không muốn ở chung một không gian với hai người này, y không thèm liếc
mắt mà quay người chạy chậm lên lầu. A Lạp nằm trên giường, nhớ lại cuộc
trò chuyện trong mơ, lần đầu tiên y bắt đầu nghi ngờ chính mình. Đương
nhiên là y công nhận sự tồn tại của mình, nhưng không thể chấp nhận sự
tồn tại hoàn chỉnh của mình. Lâm Di Vụ ghét người nhà của Lâm Lập Hiên,
nhưng y lại trở thành “Lâm Lập Hiên” bảo vệ Lâm Di Vụ. Thân phận “Lâm
Lập Hiên” này là Lâm Di Vụ trao cho y, kể từ khi y xuất hiện, y đã biết
rõ nguồn gốc của mình. Y không phải là Lâm Lập Hiên, nhưng y lại là “Lâm
Lập Hiên”, y chối bỏ bản thân, đổi tên thành A Lạp. Vậy thì y… rốt cuộc
là ai? Và liệu y có nên tồn tại hay không? Ngay khi câu hỏi này vừa nảy
ra, A Lạp đã nhanh chóng dập tắt nó, bất kể y là ai, sự tồn tại của y
đều là để bảo vệ Lâm Di Vụ. Không ai có thể phán xét y, phủ nhận y,
không một ai cả! Dưới nhà, Tống Hung lấy hai lon bia từ tủ lạnh ra, đưa
một lon cho La Văn, cả hai cùng uống một ngụm. “Hay là nói với cậu Lâm
về sự tồn tại của A Lạp?” La Văn hỏi. Tống Hung uống thêm một ngụm bia
lớn, nhìn sang La Văn: “Bác sĩ La, việc điều trị thôi miên thật sự không
thể tiếp tục nữa sao?” “Bây giờ cậu Lâm đã không còn tin tưởng tôi nữa,
tôi không thể thôi miên cậu ấy. Sau hôm nay, A Lạp cũng sẽ không thể bị
thôi miên nữa mà cậu ta sẽ chỉ bài xích thôi, rất tiếc nhưng phương án
điều trị thôi miên thất bại rồi.” Với tư cách là một bác sĩ thì hiện tại
La Văn đang trao đổi với người nhà bệnh nhân, y nhanh chóng đưa ra lời
khuyên chuyên môn của một bác sĩ: “Tôi vẫn khuyên nên cân nhắc phương án
điều trị đầu tiên, khi nào cậu nghĩ kỹ thì có thể liên lạc với tôi bất
cứ lúc nào, tôi sẽ liên hệ lại với một số chuyên gia khác để cùng nhau
lập ra một kế hoạch điều trị hoàn chỉnh cho cậu Lâm.” Lúc đầu Tống Hung
không muốn sử dụng phương án đầu tiên, nhưng bây giờ anh lại do dự. Tống
Hung ngửa đầu ra sau, uống cạn lon bia, bàn tay dùng sức bóp bẹp lon
rỗng, bia lạnh men theo miệng lon nhỏ giọt xuống sàn. “Nếu thật sự không
còn cách nào khác, tôi sẽ cân nhắc phương án đầu tiên, khoảng thời gian
này vất vả cho bác sĩ La rồi …” A Lạp không hề hay biết kế hoạch chủ
nhật của mình đã bị Tống Hung biết trước, y vẫn đang bí mật chuẩn bị mọi
thứ, y đặt bánh kem, hoa tươi, còn đặt chỗ tại nhà hàng cặp đôi ở vườn
treo trên sân thượng. Nhưng vừa đặt xong nhà hàng, A Lạp lại huỷ đi,
cuối cùng vẫn quyết định chuẩn bị mọi thứ ở nhà. Vì y và Lâm Di Vụ dùng
chung một thân xác, nếu như tỏ tình với Lâm Di Vụ ở nhà hàng, y sợ rằng
Lâm Di Vụ sẽ không chấp nhận được ngay, sẽ bị y doạ sợ. Trước khi Lâm Di
Vụ hoàn toàn thích nghi được với sự tồn tại của y, y không muốn Lâm Di
Vụ rơi vào bất kỳ tình huống xấu hổ hay không thoải mái nào cả. Nếu là
trước đây, y sẽ không lo lắng như vậy, y không muốn Lâm Di Vụ cảm thấy
không vui dù chỉ là một chút, nhưng bây giờ tình hình đã khác, đây là
một bước mà họ buộc phải trải qua. Y nghĩ, y sẽ ở bên Lâm Di Vụ an toàn
vượt qua giai đoạn này. Ban đầu có thể sẽ rất khó chịu, nhưng chỉ cần
vượt qua được giai đoạn này, Lâm Di Vụ chắc chắn sẽ chấp nhận sự tồn tại
của y. A Lạp nghĩ về mọi thứ một cách quá lý tưởng và đẹp đẽ, ngày nào
cũng ngân nga những giai điệu, ăn diện lộng lẫy như một con công xoè
đuôi, còn xịt nước hoa thơm phức. Khi gặp Tống Hung, A Lạp cũng không
tranh cãi hay cãi nhau với anh nữa mà chỉ phớt lờ anh. Tống Hung có thể
nhận ra A Lạp đang rất mong chờ đến chủ nhật, nhưng anh vẫn phải giả vờ
như không biết, chủ động bắt chuyện: “Trông cậu có vẻ rất vui, có phải
có chuyện gì không?” A Lạp cười nói: “Đương nhiên là chuyện vui rồi.”
Tống Hung biết rồi còn hỏi: “Chuyện vui gì?” “Chuyện vui gì thì tôi
không kể với anh đâu.” A Lạp chế nhạo anh: “Tôi cũng không trông mong
anh có thể chúc mừng tôi.” Tống Hung kìm nén sự khó chịu trong lòng, nới
lỏng cổ áo để mình dễ thở hơn: “A Lạp, tôi có chuyện muốn nói với cậu.”
“Chuyện gì? Anh nói đi.” A Lạp ngồi vào bàn ăn, cầm một chiếc gương nhỏ
trong tay, đang soi gương chỉnh lại kiểu tóc của mình. Y nhìn mình trong
gương, và cũng đang nhìn cả Lâm Di Vụ, sự si mê trong ánh mắt sắp tràn
hết ra ngoài. “Đừng soi gương nữa.” Lúc nói chuyện, Tống Hung nhấn mạnh
từng chữ: “Chuyện về tung tích của mẹ con nhà họ Lâm.” “Thật sao?” A Lạp
cuối cùng cũng ngừng nghịch chiếc gương trong tay, ngẩng đầu nhìn Tống
Hung: “Bọn họ đang ở đâu?” “Tôi đang cho người điều tra, hiện tại chỉ có
một ít manh mối, chủ nhật này cậu đi cùng tôi đi.” “Chủ nhật?” A Lạp vô
thức muốn phản đối, tại sao cứ phải là lúc này? Chủ nhật này y đã chuẩn
bị tỏ tình với Di Vụ rồi. Tống Hung quan sát biểu cảm của A Lạp, thấy y
không nghi ngờ mà chỉ có phẫn nộ, anh nói tiếp: “Đừng để Di Vụ biết, bây
giờ em ấy không thể chịu đựng thêm bất kỳ sự kích động nào nữa. Tôi biết
bây giờ cậu đã có thể hoàn toàn kiểm soát cơ thể Di Vụ bất cứ lúc nào,
vậy nên chủ nhật này cậu đi với tôi, đừng để Di Vụ xuất hiện, cũng đừng
để em ấy biết.” Tống Hung nghĩ, câu giờ được lúc nào hay lúc đó. Cuối
cùng A Lạp vẫn đồng ý cùng đi tìm hai mẹ con kia với Tống Hung vào chủ
nhật, y đã suy nghĩ kỹ, bày tỏ với Di Vụ là một việc lớn, nhưng việc
quan trọng hơn trước mắt vẫn là tìm thấy hai mẹ con kia. Y muốn tự tay
giải quyết nốt hai mẹ con này, y phải đảm bảo rằng tương lai của y và Di
Vụ sẽ không có bất kỳ nhân tố gây nhiễu nguy hiểm nào nữa. Thấy y đồng
ý, Tống Hung lại thử chuyển chủ đề: “Đến khi bắt được hai mẹ con kia,
mối nguy được giải quyết, cậu định… khi nào thì rời đi?” Thật ra điều
Tống Hung muốn hỏi là khi nào A Lạp định biến mất, hoàn toàn biến mất
khỏi cơ thể Lâm Di Vụ. A Lạp ừ hử một tiếng rồi nói: “Cho dù bắt được
bọn họ, tôi cũng không định rời đi, tôi định ở lại với Di Vụ mãi mãi.”
Câu trả lời không phải là điều Tống Hung muốn nghe, anh siết chặt nắm
đấm, cố gắng kìm nén cơn kích động muốn bóp cổ A Lạp lại. Tống Hung đã
chứng kiến ​​toàn bộ buổi thôi miên lần trước của La Văn, anh biết A Lạp
để tâm đến điều gì, bèn lên tiếng chọc trúng điểm đau của y: “Cậu không
có tên đầy đủ của mình, ngay cả giấy tờ tùy thân hợp pháp cơ bản nhất
của một công dân cũng không có, cậu định dùng thân phận gì để ở bên Di
Vụ mãi mãi?” Đây là điều A Lạp không muốn nghe nhất lúc này, giấc mơ
chìm trong sương mù dày đặc và cuộc trò chuyện với người đàn ông xa lạ
lại hiện lên, như đang đâm vào tim A Lạp. Giờ đây, ngay cả Tống Hung
cũng đang chất vấn tính hợp lý trong sự tồn tại của y. A Lạp nổi cáu,
đập mạnh tay xuống bàn, vô tình làm vỡ chiếc gương mình vừa đặt xuống,
chiếc gương vỡ thành mấy mảnh, cứa vào lòng bàn tay y, máu lập tức chảy
ra. A Lạp giơ tay lên, nhìn máu trên tay nhỏ giọt xuống ống tay áo, y
đang mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, sự tương phản giữa trắng và đỏ
rất rõ rệt. “Cậu điên rồi…” Tống Hung thấy lòng bàn tay A Lạp chảy máu,
vội vàng đi tìm hộp cứu thương. A Lạp không muốn Tống Hung xử lý vết
thương cho mình, nhưng Tống Hung đã ép buộc giữ A Lạp lại, hai người
khác xa nhau về chiều cao, thể hình và sức mạnh, Tống Hung dễ dàng đè A
Lạp xuống ghế, bắt y ngồi đàng hoàng. A Lạp bị rạch một vết ở giữa ngón
cái và ngón trỏ, may mà vết thương không sâu, Tống Hung lại ép y khử
trùng vết thương và dán băng cá nhân. “Đây là cơ thể của Di Vụ, nếu cậu
nổi điên thì cũng đừng hành hạ Di Vụ chứ.” Tống Hung tức đến nỗi thái
dương giật giật: “Tay phải em ấy vẫn đang bó bột, cậu muốn làm tay trái
em ấy tàn phế luôn à?” A Lạp cũng hối hận, y tức giận vì lẽ ra không nên
làm tổn thương cơ thể của Di Vụ, giơ bàn tay trái được Tống Hung băng bó
xong lên, đặt bên miệng thổi hơi vào. A Lạp không cảm thấy đau, nhưng
nghĩ đến việc Lâm Di Vụ sẽ đau, thần kinh y cũng đau nhức theo. “Cậu có
biết không? Làm kẻ thứ ba là một chuyện rất vô đạo đức.” Tống Hung thu
dọn hộp cứu thương, anh biết mình không thể kích động A Lạp thêm nữa nên
thử lên án y về mặt đạo đức: “Cậu đang phá hoại tình cảm của tôi và Di
Vụ, bây giờ cậu chỉ là một kẻ thứ ba hèn hạ thôi.” A Lạp đã bình tĩnh
lại, bây giờ y giống như tường đồng vách sắt, xây dựng thế giới của mình
vô cùng kiên cố, vậy nên dăm ba câu của Tống Hung không thể kích động
được y, y có logic và lý lẽ của riêng mình. “Rõ ràng tôi là người xuất
hiện trong cuộc đời của Di Vụ trước, tôi mới là người đến trước, Tống
Hung, anh mới là kẻ thứ ba.” … – – Về vết thương ở tay trái, Tống Hung
nói với Lâm Di Vụ rằng hắn vô tình bị thương khi đang mộng du. Lâm Di Vụ
cũng không để ý, vết thương hơi châm chích, không quá rõ rệt nhưng cũng
không thể phớt lờ. Hai người lại bắt đầu ngủ riêng, nhưng ngay khi trời
vừa sáng, Lâm Di Vụ sẽ bắt đầu bí mật theo dõi Tống Hung, hắn lấy cớ hẹn
đi ăn với Kim Bảo Nhi để ra khỏi nhà từ sớm, đến tối muộn mới về nhà.
Hắn không thể cắt đuôi vệ sĩ nên ngay khi đến bãi đậu xe của nhà hàng,
hắn sẽ bảo vệ sĩ đỗ xe ở một góc khuất tầm nhìn và đợi bên trong xe.
Trước đó vệ sĩ đã được Tống Hung dặn dò rằng nếu Lâm Di Vụ không muốn
cho cậu ta đi theo, cậu ta sẽ đợi trong xe, vậy nên vệ sĩ chỉ nhìn Lâm
Di Vụ rời khỏi bãi đậu xe, đến khi hắn rẽ vào góc đường thì sẽ không
nhìn hắn nữa. Vừa bước vào nhà hàng, Lâm Di Vụ đã rời đi qua cửa phụ.
Nhưng hắn đã theo dõi Tống Hung suốt ba ngày liên tiếp, mỗi ngày ngoài
công việc ra thì Tống Hung cũng chỉ có công việc, người gặp gỡ anh không
phải khách hàng thì cũng là đối tác kinh doanh. Lâm Di Vụ đã lọc lại hết
tất cả những người có khả năng, người đầu tiên hắn nghĩ đến là trợ lý đã
bị Tống Hung sa thải, nhưng Lâm Di Vụ nhận được tin tức chắc chắn rằng
trợ lý cũ đã rời khỏi thành phố này đến một thành phố khác, bọn họ không
có cơ hội gặp mặt thường xuyên. Với những người từng theo đuổi Tống Hung
trước kia, ai có thể tìm được hắn cũng tìm cả rồi, và cũng không ai là
có tóc hồng cả. Cứ mỗi một tiếng, Tống Hung lại nhắn tin hỏi hắn đang ở
đâu, hỏi hắn đang làm gì, hắn ăn cơm chưa, hỏi hắn khi nào đến công ty
hay về nhà. Lâm Di Vụ lưu rất nhiều ảnh nhà hàng trong điện thoại, Tống
Hung hỏi câu nào là hắn sẽ gửi một bức ảnh, nói với anh là mình đang ăn
cơm, đang uống cà phê, đang nói chuyện với Kim Bảo Nhi. Lâm Di Vụ nói
rằng buổi tối sẽ về muộn, Tống Hung cứ nhẫn nhịn mãi, cuối cùng không
đồng ý nữa. Nếu không phải La Văn từng nói nên cho Lâm Di Vụ ra ngoài
giải khuây nhiều hơn, giao tiếp với bạn bè nhiều hơn sẽ giúp ích cho
việc giải toả cảm xúc của hắn, vậy thì anh đã không để Lâm Di Vụ rời mắt
khỏi mình suốt nhiều ngày liền như vậy. Tống Hung cầm điện thoại trong
tay rất lâu, cuối cùng vẫn gọi một cuộc điện thoại: “Không được, cả ngày
em chỉ ở với Kim Bảo Nhi, em có còn nhớ mình có nhà để về không đấy? Em
có nhớ mình có chồng không đấy?” Lâm Di Vụ: “…” Nghe đi, tại sao giọng
điệu của Tống Hung lại hùng hồn thế kia, nói cứ như hắn mới là người
phản bội ấy. Lâm Di Vụ dập tắt điếu thuốc trong tay, kéo mũ trùm đầu lên
rồi cúp điện thoại luôn. Tối hôm đó, Tống Hung về nhà trước, Lâm Di Vụ
thấy không có gì để theo dõi nữa nên sau đó cũng về nhà. Mùa đông ở chỗ
bọn họ ở rất dài, ban đêm lại có một trận bão tuyết, tuyết ban đầu còn
chưa tan lại chất thêm một lớp nữa. Bộ não của Lâm Di Vụ cũng chất đống
từng lớp, từng lớp giống như tuyết bên ngoài, cuối cùng đã hoá thành một
mớ hỗn độn trắng xóa. Vì bão tuyết, cũng vì không muốn Lâm Di Vụ ra
ngoài gặp Kim Bảo Nhi nữa mà hôm sau Tống Hung không đến công ty, Lâm Di
Vụ cũng không cần theo dõi anh nữa nên hai người nằm ở nhà. Giữa ban
ngày, Lâm Di Vụ phát hiện ra trí nhớ của mình xuất hiện sai lệch, nhưng
hắn chắc chắn đó không phải do mộng du. Ngay giây trước hắn còn đứng bên
cửa sổ ngắm tuyết, giây sau đã nằm trên ghế sofa. Nhưng cơ thể hắn lại
không giống như vừa mới ngủ dậy, vừa mệt vừa đuối, còn vô cùng kiệt sức.
Lâm Di Vụ lại tưởng là vì đêm qua ngủ không ngon giấc nên ăn cơm tối
xong đã lên giường từ sớm, hắn mới nhắm mắt chưa được bao lâu thì cảm
giác hỗn độn đó lại quay trở lại. Dường như hắn đã ngủ thiếp đi nhưng
cũng như đang tỉnh, cơ thể lại không chịu sự kiểm soát, toàn thân hắn bị
bao bọc trong một lớp vỏ cứng rắn. Hắn bị giam cầm, bị cô lập nhưng vẫn
mơ hồ nghe thấy một ít âm thanh bên ngoài lớp vỏ. Âm thanh đó rất quen
thuộc, phát ra từ hai người, một giọng giống như bản thân hắn, còn giọng
còn lại, là Tống Hung… Nhưng hắn không nghe rõ “mình” bên ngoài lớp vỏ
đang nói gì với Tống Hung, cứ như tiếng nhiễu từ một chiếc vô tuyến điện
bị hỏng, như tiếng rung tần số thấp, chỉ có những âm tiết hỗn loạn. Hắn
vươn tay ra, liều mạng đập mạnh vào lớp vỏ đó, hắn muốn nhắc nhở Tống
Hung rằng mình đang ở bên trong. “Tống Hung, em ở bên trong, cứu em
với…” Lời tác giả: Sắp rồi sắp rồi… 

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
dinh-cap-gian-thuong-vo-dich-tu-buon-ban-BrMSNQTq
Đỉnh Cấp Gian Thương: Vô Địch Từ Buôn Bán Vũ Khí Đạn Dược Bắt Đầu
Chương 10: Bước vào chủ thành, thiên hạ bắt đầu Tháng 1 15, 2026
Chương 9: Chuyển chức thành công: Đại gian thương, tiến về đại địa cầu Tháng 1 15, 2026
dem-nay-em-o-duc-linh-cap-1732675529
Đêm Nay Em Ở Đức Linh Cáp
Chương 5: Chúng ta đi đâu vậy? Tháng 1 11, 2026
Chương 4: Thịt cừu nướng hoàng hôn Tháng 1 11, 2026
cuu-tinh-ba-the-quyet-1623226784
Cửu Tinh Bá Thể Quyết
Chương 6933 Tức chết một cái Tháng 2 1, 2026
Chương 6932 Lại bị lừa ! Tháng 2 1, 2026
long-huyet-chien-than-1620863148
Long Huyết Chiến Thần
Chương 3828 Đại Kết Cục (hạ) Tháng 1 30, 2026
Chương 3827 Đại Kết Cục (thượng) Tháng 1 30, 2026
the gioi hoan my
Thế Giới Hoàn Mỹ
Chương 3: Vô thượng yêu Điển Tháng 12 31, 2025
Chương 2: Tân Thủ Lễ Bao Tháng 12 31, 2025
thieu gia bi bo roi
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Chương 2145_ Gặp Gỡ Trong Hư Không Tháng 1 13, 2026
Chương 2120_ Là Diệp Các Chủ Nào Tháng 1 13, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 37 Anh mới là kẻ thứ ba…"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese