Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục - Chương 39 Xé toạc lớp vỏ đó ra…

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
  4. Chương 39 Xé toạc lớp vỏ đó ra…
Prev
Next
Novel Info

Chương 39: Xé toạc lớp vỏ đó ra…

Nói nghe hay quá, Lâm Di Vụ nghe đến nỗi tai ướt đẫm, tim cũng vừa đau
vừa nhói. Hắn và Tống Hung đã bên nhau 12 năm, cãi vã, làm mình làm mẩy,
chia tay rồi lại làm lành, làm lành rồi lại chia tay, lần này có vẻ họ
thật sự sắp kết thúc rồi… Lâm Di Vụ mệt lắm rồi, hắn không muốn nhúc
nhích chút nào, nhắm mắt lại dựa lên người Tống Hung, bàn tay vẫn vô
thức túm chặt vạt áo Tống Hung, khi cảm thấy khó thở thì sẽ xoay xoay
cổ, dụi mặt vào ngực Tống Hung. Lâm Di Vụ thậm chí còn không biết mình
ngủ thiếp đi từ bao giờ, đến khi hắn tỉnh dậy đã là giữa trưa. Sau khi
mở mắt nhìn quanh một lúc mới xác nhận mình đang nằm trên ghế sofa trong
phòng làm việc, trên người được đắp một tấm chăn mỏng. Tống Hung ngồi
ngay bên chân hắn, máy tính đặt trên đùi, còn đeo tai nghe và đang tham
gia cuộc họp qua video. Ghế sofa trong phòng làm việc rất lớn, Lâm Di Vụ
có thể duỗi thẳng tay chân trên đó, có thêm một người nữa nằm vẫn vừa.
Thật ra nhà của hai người không chỉ có ghế sofa trong phòng làm việc là
lớn, khi đó cả hai sửa sang nhà cửa và chọn đồ nội thất, tất cả các ghế
sofa đều được đặt làm riêng với kích thước lớn. Lúc đó Lâm Di Vụ tỏ vẻ
khó hiểu, huých Tống Hung, nói rằng mông họ không lớn đến thế, không
ngồi vừa ghế sofa lớn như vậy, hắn vừa ý một bộ ghế sofa khác nhỏ hơn.
Nhưng Tống Hung vẫn rất kiên quyết, nói rằng chọn loại to mới tốt, đến
lúc đó nằm sẽ thoải mái, không gian cũng rộng hơn, hai người họ có thể
lăn lộn tùy thích. Vừa dứt lời, Lâm Di Vụ liền hiểu ý ngay, nhéo cánh
tay Tống Hung một cái, nhân viên bán hàng ở bên cạnh quan sát, Lâm Di Vụ
nói rất nhỏ: “Tống Hung, trong đầu anh có phải chỉ nghĩ đến mỗi chuyện
đó thôi không? Anh không thể nghĩ đến chuyện gì khác à? Đầu óc toàn ba
cái thứ d*m d*c.” Tống Hung không cảm thấy nghĩ đến những chuyện này có
gì là sai, còn hỏi ngược lại Lâm Di Vụ: “Chẳng lẽ chỉ có mình anh nghĩ,
em thì không chắc?” Câu hỏi của anh làm khó Lâm Di Vụ, Lâm Di Vụ cũng
nghĩ, nói đúng ra thì suy nghĩ của hắn cũng không kém gì Tống Hung, chỉ
là mỗi lần đều không theo kịp thể lực và tần suất của anh mà thôi. Một
tay Tống Hung luồn xuống dưới chăn, lòng bàn tay nắm lấy cổ chân Lâm Di
Vụ, tay kia cong lại tì lên tai nghe. Lâm Di Vụ nhìn chằm chằm Tống
Hung, dường như đã lâu lắm rồi hắn chưa nghiêm túc nhìn Tống Hung như
vậy. Tống Hung nói rằng hắn gầy đi, Tống Hung dường như cũng gầy đi,
trời bên ngoài âm u, phòng làm việc cũng không bật đèn, quầng thâm hiện
rõ dưới mắt Tống Hung. Anh trông có vẻ rất mệt mỏi, đôi lúc trong khi
nghe, bàn tay đang đặt trên tai nghe lại trượt xuống xương mũi, day day
để xua tan sự mệt mỏi, hơi thở cũng lúc sâu lúc nông. Tống Hung nghe báo
cáo dự án từ các phòng ban khác nhau trong tai nghe, anh sợ làm Lâm Di
Vụ tỉnh giấc nên cố gắng dùng âm lượng nhỏ nhất có thể, câu từ ngắn gọn
nhất để đưa ra chỉ thị. Mặc dù giọng Tống Hung không lớn, tông giọng
cũng hạ xuống rất trầm nhưng sự hiện diện và uy nghiêm vẫn không lép vế
chút nào. Không gấp không vội, từng chữ rơi xuống đều đánh thẳng vào
trọng tâm, khi lọt vào tai người khác cứ như tự động được khuếch đại,
mọi người tham gia cuộc họp video đều tập trung 120% tinh thần. Chân Lâm
Di Vụ hơi tê, hắn cử động chân dưới chăn, Tống Hung cảm nhận được lòng
bàn tay bị cọ xát nên quay sang, bắt gặp ánh mắt hé mở của Lâm Di Vụ.
Tống Hung xoay người khom lưng xuống: “Dậy rồi à?” Người trong cuộc họp
video tưởng là mình nghe nhầm, mới nãy giọng nói của sếp còn sắc như
dao, bây giờ lại dịu dàng như dòng suối mát. Trưởng phòng đang báo cáo
tiến độ dự án lập tức hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra, chắc là sếp đang
nói chuyện với người nhà, anh ta thức thời im lặng, những người khác
cũng không dám thở mạnh, đều nín thở lắng nghe, còn mang theo chút tâm
thế hóng chuyện. Dù sao thì một thời gian trước, bê bối giữa ông chủ và
trợ lý cũ đã gây xôn xao, sau Tết còn thường đưa người nhà đến công ty
mỗi ngày, vậy nên bọn họ cũng thật sự tò mò. Ai nấy đều ghé sát tai,
muốn nghe xem lúc riêng tư Tống Hung sẽ ở bên bạn đời như thế nào. Lâm
Di Vụ thấy anh vẫn đang họp, lại nhắm mắt lại trở mình: “Anh họp tiếp
đi, cứ mặc kệ em.” Tống Hung không tắt video, micro vẫn bật, tiếp tục
nói chuyện với Lâm Di Vụ: “Cục cưng có đói không? Có muốn dậy ăn chút gì
không?” Những người khác nghe sếp gọi “cục cưng” mà ai nấy đều có biểu
cảm rất phong phú, bọn họ thật sự không ngờ sếp mình lại khác như vậy
khi ở riêng. Lâm Di Vụ lắc đầu, cố tình hạ giọng: “Em không ăn, không
đói.” “Không đói cũng phải ăn một ít, em nôn hết những gì đã ăn sáng nay
ra rồi.” “Trời ơi.” Lâm Di Vụ bực bội, đạp Tống Hung một phát dưới chăn:
“Em đã nói là không cần anh quan tâm rồi, anh cứ họp đi.” Tống Hung vẫn
nắm cổ chân Lâm Di Vụ: “Được, sắp xong rồi.” Tống Hung lại lên tiếng nói
qua video, giọng nói quay trở lại sự uy nghiêm ban đầu. Anh tăng tốc
cuộc họp, chỉ lựa ra những thứ quan trọng để hỏi, họp xong là ngắt cuộc
gọi video ngay. Lâm Di Vụ đã ngồi dậy, vai sụp xuống dựa vào ghế sofa,
đến khi Tống Hung lại gần, hắn nhìn vào quầng thâm dưới mắt Tống Hung,
hỏi: “Tống Hung, anh có mệt không? Ở bên em 12 năm, anh có mệt không?”
Đây không phải lần đầu tiên Lâm Di Vụ hỏi câu này, Tống Hung xoa đầu Lâm
Di Vụ: “Ngày nào cũng nghĩ linh tinh gì đâu không, đừng nghĩ nhiều quá,
anh chưa bao giờ thấy mệt khi ở bên em cả.” “Anh nói dối, anh rất mệt.”
“Đừng nghĩ linh tinh.” Lâm Di Vụ vẫn chỉ ăn hết nửa bát cháo là đặt đũa
xuống, Tống Hung sợ hắn lại nôn tiếp nên không ép hắn ăn những gì hắn
không muốn nữa. Sau khi ăn xong, Tống Hung lấy “vitamin” cho hắn uống,
Lâm Di Vụ cũng không phản kháng. Toàn thân hắn cứ như một khúc gỗ, bảo
hắn làm gì hắn sẽ làm đó, Tống Hung đưa cho hắn nước và vitamin, hắn
nhận lấy rồi uống luôn. Thứ bảy, Tống Hung lại đến khách sạn Phong Lâm
lần nữa, Lâm Di Vụ đợi rất lâu ở hành lang, hút ba điếu thuốc nhưng từ
đầu đến cuối, chỉ có một mình Tống Hung đi vào phòng và một mình Tống
Hung ra khỏi phòng. Cuối cùng Tống Hung trả phòng, Lâm Di Vụ lại bắt
taãi đi theo anh về nhà. Lâm Di Vụ bắt đầu nghi ngờ chính mình, tự hỏi
liệu mọi chuyện trước đó có phải là ảo giác của mình không, hay là Tống
Hung thật sự không có người khác, kẻ thứ ba kia không hề tồn tại. Hắn có
thể cảm nhận được dạo này mình không ổn lắm, ngủ li bì, chán ăn, thỉnh
thoảng còn buồn nôn, phản ứng chậm chạp, suy nghĩ lẫn lộn, cơn thèm
thuốc cũng ngày càng nặng, nhưng cho dù hắn có hút bao nhiêu đi nữa cũng
không thể kìm nén được sự nóng nảy ngày càng tích tụ trong lòng. Còn
nữa, đêm nào hắn cũng mơ thấy mình bị nhốt trong vỏ, đêm đó cũng vậy,
sau khi nằm xuống không lâu, Lâm Di Vụ lại cảm thấy như mình đã bị nhốt.
Lần này hắn không gọi Tống Hung, cũng không gọi ai khác. Hắn đã tích luỹ
được kinh nghiệm, rằng chỉ cần mình tỉnh dậy là được, sau khi tỉnh dậy,
lớp vỏ kia sẽ tự động biến mất. Bây giờ hắn ngược lại còn muốn ngủ một
giấc thật ngon trong chiếc vỏ đó, cũng không muốn tiếp tục theo dõi Tống
Hung nữa, không muốn đoán mò nữa, hắn định sẽ hỏi thẳng Tống Hung rốt
cuộc chuyện là như thế nào. Hắn muốn nghe từ chính miệng Tống Hung nói
với mình, nếu Tống Hung nói không phải thì hắn sẽ tin anh, bọn họ vẫn sẽ
lại như xưa. Còn nếu Tống Hung nói phải, vậy thì…đến lúc đó rồi tính…
Chỉ có điều Lâm Di Vụ không hề biết rằng, giấc ngủ lần này của mình lại
kéo dài suốt cả tuần liền, bị mắc kẹt trong lớp vỏ đó không thể thoát ra
ngoài được. … – – Tống Hung nói rằng có tin tức về hai mẹ con kia không
hoàn toàn là để lừa A Lạp, mà anh thật sự đã nhận được thông tin. Lần
trước sau khi hỏi được một ít manh mối từ đội trưởng Trương, anh đã cử
nhiều người liên tục đi tìm Lâm Dương và Trương Nhàn Tĩnh. Hai ngày
trước, anh nhận được một cuộc gọi, nói rằng vài ngày trước ở một lâm
trường cách đây 300km, một idol mạng đã đăng tải một video ngắn. Video
được quay tại chợ buổi sáng ở lâm trường, trong đó ống kính có quay được
một người đàn ông và một người phụ nữ, nhưng do ánh sáng yếu và ống kính
hơi rung lắc mà chỉ thấy được góc nghiêng của hai người đó. Trùng hợp
thay, một trong những người mà Tống Hung cử đi tìm lại là người hâm mộ
của idol mạng đó, anh ta xem đi xem lại từng video của idol mạng đó
nhiều lần, đêm đó anh ta càng xem càng thấy đáng ngờ, dừng lại ngay cảnh
quay người đàn ông và người phụ nữ kia rồi đem đi đối chiếu với ảnh của
Lâm Dương và Trương Nhàn Tĩnh rất lâu, càng nhìn càng thấy giống. Anh ta
chụp ảnh màn hình đoạn video ngắn cho những người khác, bọn họ cũng cảm
thấy giống nhưng lại không chắc chắn 100%, vậy nên đã báo cho Tống Hung
trước. Tống Hung lái xe đưa A Lạp đến lâm trường, theo sau bọn họ còn có
một chiếc xe khác, trong xe là hai vệ sĩ. Tống Hung không muốn người
khác biết Lâm Di Vụ còn có một nhân cách khác, vậy nên đã lái xe đi
riêng với A Lạp rồi đi trước dẫn đường. Sau khi đến lâm trường, Tống
Hung đặt hai phòng tại một khách sạn gần đó, A Lạp muốn ngủ một phòng
riêng nhưng Tống Hung nói rằng không còn phòng trống nữa, khách sạn chỉ
còn lại hai phòng tiêu chuẩn, hai vệ sĩ ở một phòng, hai người họ ở một
phòng. Việc thiếu phòng chỉ là cái cớ của Tống Hung, anh phải để mắt đến
A Lạp. Tối hôm đó, hai người mỗi người ngủ một giường, nhìn thấy “bạn
đời” nằm ngay bên cạnh, Tống Hung muốn ôm nhưng không được ôm, anh không
ngủ được nên nói chuyện phiếm với A Lạp, thử thuyết phục y bỏ cuộc. “A
Lạp, tôi biết muốn ở lại hay không đều phụ thuộc vào mong muốn của cậu,
Di Vụ đang bị ốm, em ấy đã sợ hãi và đau khổ lắm rồi, đừng giày vò em ấy
thêm nữa, được không? Nếu như cậu thật sự muốn tốt cho em ấy, có thể giả
vờ như chưa từng ở đây không? Tôi sẽ bảo vệ Di Vụ thật tốt, sẽ không để
em ấy bị tổn thương thêm nữa.” “Tôi sẽ không từ bỏ Di Vụ đâu.” A Lạp nói
rất chắc chắn: “Mà ngược lại là anh kìa, tôi nghĩ người nên ra đi nhất
là anh mới phải.” Đến khi Tống Hung nói tiếp, A Lạp dứt khoát giả vờ ngủ
không trả lời. Tống Hung hiểu rằng không thể tiếp tục như thế này được
nữa, anh nhắn tin cho La Văn, nói rằng sau khi trở về, anh sẽ đưa Lâm Di
Vụ đến bệnh viện để tiếp nhận phương án điều trị đầu tiên mà La Văn đề
ra. Họ ở lại lâm trường một tuần, đặt những địa điểm mà idol mạng đã
quay video làm trọng tâm, hỏi han người dân xung quanh xem có người
ngoài nào đến đây trước hay sau Tết hay không. Có người dân địa phương
nói rằng trước Tết đúng là có hai mẹ con đến đây, thuê một phòng ở góc
lâm trường, bọn họ rất ít khi ra ngoài, cho dù có ra ngoài thì cũng bịt
kín mít, bình thường sẽ không nói chuyện hay giao tiếp với ai. Ngay tối
hôm đó, Tống Hung chuẩn bị dẫn vệ sĩ đi xem thử, anh vừa mặc xong quần
áo định ra ngoài thì A Lạp cũng cầm áo khoác lông vũ đi theo: “Tôi đi
cùng anh, lần này tôi phải g**t ch*t hai mẹ con đó mới được.” Tống Hung
hối hận vì đã dẫn A Lạp đi cùng, anh biết suy nghĩ của A Lạp rất cực
đoan, giữ y lại: “Vẫn chưa chắc có phải họ không mà, tôi đi kiểm tra và
xác nhận trước, nếu không phải thì nửa đêm lại uổng công chạy một
chuyến.” “Không được, tôi đi cùng anh.” “Cậu không biết Di Vụ sợ lạnh
à?” Tống Hung viện cớ: “Bên ngoài bao nhiêu độ? Còn nổi gió thế này, lỡ
Di Vụ bị tê cóng chân tay thì phải làm sao, em ấy sợ lạnh nhất đấy, cậu
không quan tâm đến mình, chẳng lẽ cũng mặc kệ Di Vụ luôn à?” Nhắc đến
Lâm Di Vụ, A Lạp cũng chịu thoả hiệp, xua xua tay: “Được rồi được rồi,
tôi không đi với anh nữa, anh đi xác nhận nhanh lên, xác nhận xong thì
báo cáo với tôi một tiếng.” Tống Hung: “…Tôi không phải cấp dưới của
cậu.” “Thôi đi.” A Lạp rất mất kiên nhẫn: “Lúc này rồi mà còn bới móc
từng chữ, mau đi tìm người đi, lề mà lề mề.” Tống Hung để lại một vệ sĩ
ở khách sạn để theo dõi A Lạp, dặn dò vệ sĩ không được để A Lạp ra ngoài
một mình, y có đi đâu cũng phải đi cùng. Cả đêm Tống Hung không về, sáng
hôm sau, vừa thức dậy là A Lạp đã với tay lấy điện thoại ở đầu giường,
không có cuộc gọi nhỡ nào. Y lẩm bẩm một mình: “Xác nhận hai người thôi
mà, có cần xác nhận cả đêm không?” A Lạp gọi điện cho Tống Hung, cuộc
gọi được kết nối nhưng không ai nghe máy. A Lạp càu nhàu ra khỏi giường,
định đánh răng rửa mặt rồi tự ra ngoài tìm người, lúc này tài khoản công
khai trên điện thoại lại đề xuất cho y một bài báo địa phương. Đây là
tài khoản công khai của lâm trường địa phương mà họ đã theo dõi vài ngày
trước khi điều tra hai mẹ con, sáng nay tài khoản đã đăng một bản tin
giao thông, nói rằng sáng sớm hôm qua lâm trường có vụ tai nạn tông đuôi
xe, một tài xế xe tải lái xe khi mệt đã tông trúng đuôi một chiếc
Mercedes. Bản tin có kèm theo hai bức ảnh hiện trường vụ tai nạn, A Lạp
mở tấm ảnh ra xem, sau khi nhìn rõ biển số xe Mercedes, A Lạp lập tức
vui hẳn lên, chiếc Mercedes bị tông đuôi vậy mà lại là của Tống Hung. A
Lạp nghĩ, bảo sao Tống Hung không nghe điện thoại, chẳng lẽ anh ta chết
rồi? A Lạp đội tóc giả cho mình, ngân nga một giai điệu đi vào phòng tắm
đánh răng rửa mặt, sau khi vệ sinh cá nhân xong còn xịt một ít nước hoa
lên người. Với tư cách là “bạn đời hợp pháp” trên danh nghĩa, y vẫn có
nghĩa vụ đi kiểm tra tình hình, y rất muốn biết Tống Hung hiện giờ ra
sao. Bản tin chỉ đề cập đến vụ tai nạn xe hơi, không nói rõ số người
thương vong, A Lạp lẩm bẩm một mình trước gương. “Giá như Tống Hung chết
trong vụ tai nạn xe đó thì tốt, không có Tống Hung thì sẽ chẳng ai tranh
giành Di Vụ với mình cả.” … Lâm Di Vụ cảm giác như mình đã ngủ rất lâu,
giấc mơ này dường như vô tận, khiến hắn chìm vào hết lần này đến lần
khác. Hắn liên tục mắc kẹt bên trong lớp vỏ, thời gian tỉnh táo thì ít,
mờ mịt thì nhiều. Hắn không thể phân biệt được đâu là mơ đâu là thật,
đôi khi hắn có thể nghe thấy giọng nói bên ngoài vỏ, nhưng hầu hết thời
gian đều không rõ ràng. Nhưng bây giờ, hắn lại nghe thấy rõ câu nói “Giá
như Tống Hung chết trong vụ tai nạn xe đó thì tốt” bên ngoài lớp vỏ, Lâm
Di Vụ kinh hãi, rốt cuộc ai đang nói vậy? Giọng nói đó nghe quá giống
hắn, Tống Hung bị tai nạn xe sao? Nhưng tại sao “mình” lại muốn Tống
Hung chết? Nếu không phải là mơ, vậy lớp vỏ đang giam cầm hắn rốt cuộc
là gì? Lâm Di Vụ muốn thoát ra, hắn muốn đi tìm Tống Hung, hắn vừa đấm
vừa đá vào lớp vỏ, dùng mọi cách có thể dùng, tay chân không thể xuyên
thủng, cuối cùng hắn dùng đầu húc vào, dùng răng cắn, dùng móng tay cạy
ra. “Bất kể cậu là ai, thả tôi ra, tôi phải đi tìm Tống Hung.” Không ai
đáp lại hắn, khao khát đi tìm Tống Hung không chỉ là một suy nghĩ, nó đã
trở thành một cơn khát sinh lý mãnh liệt đối với Lâm Di Vụ, giống như
một người đang thiếu oxy khao khát không khí. Nếu không thể gặp được
Tống Hung, hắn sẽ chết bên trong lớp vỏ. Lần này Lâm Di Vụ không bỏ
cuộc, hắn phải tìm được Tống Hung, sức mạnh trên ngón tay hắn cũng trở
nên sắc bén và ngang tàng, không gì có thể ngăn cản. Cuối cùng, các ngón
tay của Lâm Di Vụ đã cạy thủng lớp vỏ đó, một cách chậm rãi, xé ra được
một vết rách trên vỏ…

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
hong-mong-thien-de-1664991377
Hồng Mông Thiên Đế
Chương 513 Giúp người làm niềm vui Tháng 2 1, 2026
Chương 512 Tàn khốc Thiên Khanh bí cảnh Tháng 2 1, 2026
khi-toi-la-me-cua-nu-chinh-the-than-tra-nu-1769774788
Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ
Chương 135 Tháng 1 30, 2026
Chương 134 Tháng 1 30, 2026
cuu-tinh-ba-the-quyet-1623226784
Cửu Tinh Bá Thể Quyết
Chương 6933 Tức chết một cái Tháng 2 1, 2026
Chương 6932 Lại bị lừa ! Tháng 2 1, 2026
nu-hon-hai-duong-that-du-vu-1768133242
Nụ Hôn Hải Đường -Thất Dư Vụ
Chương 10 Tháng 1 11, 2026
Chương 9 Tháng 1 11, 2026
pd-rac-ruoi-song-sot-nhu-mot-idol-1769819403
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Chương 340 Tháng 1 30, 2026
Chương 339 Tháng 1 30, 2026
ba-tuoi-ruoi-tu-tien-tay-trang-he-thong-YNZF1CQG
Ba Tuổi Rưỡi Tu Tiên, Tẩy Trắng Hệ Thống Sớm Tới 500 Năm
View All

Comments for chapter "Chương 39 Xé toạc lớp vỏ đó ra…"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese