Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục - Chương 4 Lỡ như không có lần sau thì sao đây
- Home
- All Mangas
- Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
- Chương 4 Lỡ như không có lần sau thì sao đây
Chương 4: Lỡ như không có lần sau thì sao đây?
Cơn thèm thuốc của Lâm Di Vụ lại trỗi dậy, trong phổi ngứa ngáy, phải có
một ít nicotine để gãi ngứa mới dễ chịu hơn một chút. Bình thường Tống
Hung không cho hắn hút thuốc, còn dặn dì Lưu phải để mắt đến hắn, có
người theo dõi nên Lâm Di Vụ cũng không hút nữa, cũng không thèm lắm.
Mấy ngày nay chỉ có mình hắn, mỗi tối Lâm Di Vụ đều hút một điếu mới lên
giường đi ngủ. Ban ngày trước khi nấu ăn, Lâm Di Vụ đã đặc biệt dọn dẹp
nhà cửa từ trong ra ngoài, lau sạch gạt tàn cho vào tủ, giấu hộp thuốc
lá và bật lửa ở dưới đáy, hắn còn đốt một ít hương vì sợ Tống Hung ngửi
thấy mùi sẽ mắng hắn. Lâm Di Vụ lặng lẽ lấy hộp thuốc lá và bật lửa ra,
đi ra ban công phòng ngủ bên cạnh, mò mẫm châm thuốc trong bóng tối.
Tiếng bật lửa vang lên lách cách trong bóng tối, một ngọn lửa nhỏ màu
vàng lam nhấp nháy hai lần. Lâm Di Vụ cắn điếu thuốc cúi đầu xuống, ngọn
lửa làm mặt hơi nóng, hắn vội vàng rít một hơi, chấm đỏ trên đầu điếu
thuốc lóe lên vài lần rồi sáng bùng lên. Để xua tan bớt mùi thuốc lá,
Lâm Di Vụ còn mở một cánh cửa sổ ra. Mặc dù tuyết đã ngừng rơi nhưng
trong không khí vẫn tràn ngập bọt tuyết bị gió thổi xoay tít, vừa mở sửa
sổ ra, bọt tuyết lại vừa lao vừa dội vào mặt Lâm Di Vụ. Lâm Di Vụ rùng
mình vì lạnh, không nhịn được hít một hơi thật sâu. Điếu thuốc hắn đang
hút rất mạnh, khói thuốc cay sè hòa lẫn với không khí lạnh tràn vào
phổi, suýt chút nữa làm hắn ngạt thở. Lâm Di Vụ dựa vào cửa sổ ho khan
một hồi, nửa người trên vô tình thò ra ngoài. Bọn họ sống trong một căn
nhà biệt lập, ba tầng đều cao, phòng ngủ phụ ở tầng hai, không quá cao
nhưng cũng không thấp. Lâm Di Vụ hơi sợ độ cao, đèn trong sân đang sáng,
hắn vừa nhìn xuống thì những bông tuyết xoay tít làm hắn hoa hết cả mắt.
Tống Hung đứng ở cửa phòng ngủ phụ nhìn Lâm Di Vụ châm thuốc, nhìn hắn
hút mà không dám phát ra tiếng vì sợ doạ Lâm Di Vụ sợ. Cho đến khi thấy
nửa người trên của Lâm Di Vụ gần như nghiêng hẳn ra ngoài cửa sổ, Tống
Hung không kịp quan tâm gì nữa mà lao tới, túm lấy cánh tay Lâm Di Vụ
kéo hắn sang bên cạnh. Lâm Di Vụ nào có ngờ Tống Hung lại thức dậy, vừa
nãy mải mê suy nghĩ chuyện khác nên thất thần, hoàn toàn không nghe thấy
tiếng bước chân. Hắn thật sự bị doạ sợ, nhưng điều hắn sợ là bị Tống
Hung bắt quả tang khi đang lén lút hút thuốc giữa đêm khuya. Lần này
toang là cái chắc. Hắn đang nghĩ có khi nào Tống Hung sẽ lại tụt quần
hắn ra tét mông, thế là vội vàng ném mẩu thuốc lá đang kẹp giữa ngón tay
ra ngoài cửa sổ. Được rồi, bằng chứng phạm tội đã biến mất. Tống Hung
vươn cánh tay ra đóng cửa sổ lại, túm chặt lấy Lâm Di Vụ không buông. Sợ
Tống Hung vẫn còn truy cứu chuyện hút thuốc của mình, Lâm Di Vụ đấm vào
ngực anh rồi lên tiếng phản pháo lại trước: “Đêm hôm anh định doạ chết
em à, đi bộ sao chẳng phát ra tiếng động gì? Lỡ như anh dọa em té xuống
thì phải làm sao?” Tống Hung hoàn toàn mặc kệ cú đấm này, nắm lấy cánh
tay Lâm Di Vụ kiểm tra từ trên xuống dưới, ngay cả ngón chân cũng không
bỏ qua, xác nhận toàn thân hắn vẫn ổn mới yên tâm, sau đó lại giơ tay
lên quơ trước mắt Lâm Di Vụ. “Đang tỉnh không?” “Xàm…” Lâm Di Vụ định
nói “Xàm xí, đương nhiên là em tỉnh rồi” nhưng hắn chợt nhớ ra gì đó,
lời lên đến đầu môi đã cứng đờ ngừng lại, sau đó sửa miệng. “Có phải anh
tưởng… em lại bị mộng du không?” Tống Hung tưởng vậy thật, kể từ lúc anh
quen biết Lâm Di Vụ, hắn đã mắc chứng mộng du, chứng bệnh do ba người
nhà họ Lâm kia hành hạ mà ra. Trước kia Tống Hung đã từng đưa Lâm Di Vụ
đi khám bác sĩ, bác sĩ nói mộng du là một chứng rối loạn giấc ngủ. Anh
đã dẫn Lâm Di Vụ đi điều trị rất nhiều năm, mấy năm đầu, Tống Hung không
dám để Lâm Di Vụ ở nhà một mình, anh đi đâu sẽ đưa Lâm Di Vụ theo đó,
nếu thật sự không còn cách nào khác thì sẽ tìm người trông coi Lâm Di
Vụ, sợ hắn đột nhiên mộng du và gặp nguy hiểm. Đã bảy tám năm nay Lâm Di
Vụ không còn mộng du nữa, bác sĩ cũng nói là đã khỏi rồi, vậy nên bây
giờ Tống Hung mới dám để Lâm Di Vụ ở nhà một mình. Cả hai sắp sửa quên
mất Lâm Di Vụ còn có căn bệnh này, nhưng may mà không phải là mộng du,
Tống Hung thở phào nhẹ nhõm. Bác sĩ còn từng nói rằng không nên ép buộc
đánh thức người đang mộng du, như vậy rất dễ gây ra hoảng loạn, nghiêm
trọng thì có thể còn gây ra rối loạn tâm thần. Lúc lao đến kéo Lâm Di
Vụ, Tống Hung đã nghĩ kỹ rằng cho dù lần này có doạ Lâm Di Vụ sợ đến nỗi
xảy ra mệnh hệ gì cũng không sao, cùng lắm chỉ cần giữ Lâm Di Vụ bên
mình suốt đời là được. Sau này anh đi đến đâu, Lâm Di Vụ sẽ theo anh đến
đó, cột hắn vào lưng quần suốt đời. Sau khi hút thuốc xong, Lâm Di Vụ
quay lại phòng ngủ rồi lại đi vào phòng tắm đánh răng lại lần nữa. Hắn
sợ Tống Hung sẽ nhắc đến chuyện lén lút hút thuốc của mình nên cứ rề rà
mãi trong phòng tắm, ngay cả bọt kem đánh răng trong miệng đã không còn
nữa mà vẫn đánh. Tống Hung khoanh tay dựa vào tường, muốn xem Lâm Di Vụ
còn lề mề được bao lâu. Lâm Di Vụ cuối cùng cũng đánh răng xong, sau đó
lại lề mề rửa mặt, tìm một lọ nước hoa hồng đã mấy ngày không dùng, đổ
vào lòng bàn tay rồi vỗ nhẹ lên mặt. “Trời khô quá, em vỗ ít nước.” Lâm
Di Vụ không hề nhẹ nhàng gì với mặt mình mà cứ vỗ bôm bốp, trên mặt ẩm
ướt và cũng vỗ đến đỏ ửng. Khó khăn lắm mới chăm sóc xong khuôn mặt, Lâm
Di Vụ lại nhìn vào gương thì thấy trên cổ mình có thêm vài dấu răng đỏ.
Hắn vẫn chưa dừng lại, bắt đầu đấm thùm thụp vào người Tống Hung: “Anh
là chó phải không? Lần nào cũng thế này, anh tự mà nhìn đi, trên người
em chẳng có miếng da nào lành lặn cả.” Lâm Di Vụ xé toạc bộ đồ ngủ, cho
Tống Hung xem “bằng chứng phạm tội” vẫn còn nóng hổi, xương quai xanh và
ngực đầy dấu vết, tay hắn lại ôm lấy mông rồi gào lên. “Mông em đau, đau
rát bỏng luôn, dấu răng trên đó chắc chắn còn nhiều hơn cả trên cổ, thịt
trên mông em mềm như vậy, mà anh lại vừa gặm vừa cắn như chó ấy.” Lâm Di
Vụ kiễng chân, dùng tay tách môi Tống Hung ra để nhìn răng anh: “Anh
nhìn đi, mấy cái răng chó sắc cỡ này, lần sau em sẽ nhổ hết răng chó của
anh.” “Còn đau ở đâu nữa?” Tống Hung túm lấy tay Lâm Di Vụ, không cho
hắn s* s**ng lung tung nữa, nếu không thì anh không thể đảm bảo có để
lại thêm nhiều dấu răng hơn không. “Đây, đây, đây với đây nữa.” Lâm Di
Vụ chỉ từ cổ xuống ngực, đến eo, đến mông rồi đến đùi: “Đi bộ mà bẹn em
cũng đau nữa…” Lâm Di Vụ cố tình dang chân ra bước đi một cách khoa
trương, vừa khôi hài vừa nhanh vòng qua trước mặt Tống Hung, giả vờ đổi
hướng rồi định lao thẳng lên giường. Tống Hung đã nhìn thấu trò đánh lạc
hướng của hắn từ lâu, thế là trực tiếp bế ngang hắn lên, bất kể Lâm Di
vụ có đạp chân và phản kháng đến đâu vẫn nhét hắn vào trong chăn. “Ngủ
thôi ngủ thôi.” Lâm Di Vụ gắng sức nhắm mắt lại: “Buồn ngủ lắm rồi.”
Tống Hung biết Lâm Di Vụ sợ anh sẽ cằn nhằn hắn chuyện hút thuốc, đến
khi nằm vào trong chăn ôm Lâm Di Vụ trở lại, anh vẫn cằn nhằn một câu
nhưng không phải là mắng hắn. “Lần sau muốn hút thuốc thì cứ hút, anh là
hung thần ác sát hay gì à? Còn trốn ra ban công phòng ngủ phụ nữa, vừa
nãy nguy hiểm biết bao nhiêu.” Đôi khi mọi chuyện phải đặt cạnh nhau để
so sánh. Nếu như là trước đây, Tống Hung chắc chắn sẽ không dễ dàng
nhượng bộ như vậy, nhưng bây giờ tim anh vẫn đập thình thịch, so với
việc đẩy bản thân vào nguy hiểm vì hút thuốc, việc Lâm Di Vụ hút thuốc
chẳng đáng là bao nữa. “Được được được, em biết rồi.” Lâm Di Vụ cợt nhả
rúc vào lòng Tống Hung, tay chân cũng đồng thời đu lên người Tống Hung
như bạch tuộc: “Đừng la em nữa, ôm đi, bọn mình ngủ thôi.” Nói xong, Lâm
Di Vụ đặt một nụ hôn lên môi Tống Hung: “Cục cưng ngủ ngon.” Tống Hung
vỗ lưng Lâm Di Vụ: “Ngày mai anh không đến công ty nữa, muốn ăn gì, anh
nấu cho em.” “Thật hả?” Lâm Di Vụ lại bắt đầu cựa quậy trong chăn: “Vậy
ngày mai anh đến viện thăm bọn trẻ với em nhé, bọn nó được nghỉ hai tuần
rồi, hiệu trưởng Tùng nói đứa nào đứa nấy đều khóc lóc om sòm vì bài tập
về nhà kỳ nghỉ đông, Tiểu Ninh với Tiểu Vũ đều nhớ anh lắm, Tiểu Ninh
còn nói muốn chơi bóng rổ với anh nữa.” “Được, ngày mai bọn mình đi cùng
nhau, anh bảo…” Tống Hung định nói là ngày mai anh bảo trợ lý chuẩn bị
một ít đồ để bọn họ cùng mang sang, nhưng Lâm Di Vụ vừa bảo anh đuổi Tô
Văn An nên không nói ra. Lâm Di Vụ không nghe thấy hết câu, hỏi anh:
“Bảo gì?” “Bảo người đi mua ít đồ.” “Không cần, em đi mua với anh là
được, ngày mai mình lái chiếc xe tải trong nhà đi.” – – Bữa sáng do Tống
Hung nấu, Lâm Di Vụ như một chú khỉ con, chạy qua chạy lại quanh Tống
Hung, liên tục khích lệ anh. “Để em xem nào, ai đang nấu ăn đây?” “Thì
ra là ông chủ Tống yêu quý nhà ta.” “Thơm quá à, sao anh lại giỏi vậy
hả?” “Em muốn ăn bánh trứng mềm hơn một chút, đúng đúng, đúng là độ lửa
này nè, anh đúng là thiên tài ẩm thực!” Trong tiếng khen ngợi không
ngừng của Lâm Di Vụ, Tống Hung càng nấu càng hăng, khoé miệng chưa bao
giờ hạ xuống. Trong lúc ăn sáng, Lâm Di Vụ liên tục nói chuyện với Tống
Hung về mấy đứa nhỏ, điện thoại đặt trên bàn ăn của Tống Hung reo lên,
Lâm Di Vụ và Tống Hung đang ngồi ăn cạnh nhau ở một bên bàn, vừa ngước
mắt lên liền nhìn thấy ba chữ Tô Văn An trên màn hình điện thoại. Lâm Di
Vụ không nói gì mà chỉ chọc chọc Tống Hung: “Này, trợ lý anh gọi kìa.”
Lần đầu Tống Hung cúp máy, nhưng Tô Văn An lại gọi lại. “Anh nghe đi,
mới sáng sớm mà trợ lý Tô đã gọi, chắc là có chuyện quan trọng.” Lâm Di
Vụ ép giọng, nói với giọng điệu quái gở: “Bật loa ngoài, công ty cũng có
một nửa là của em, em cũng muốn biết là chuyện quan trọng gì.” Tống Hung
nghe máy, bật loa ngoài, lạnh lùng nói một câu: “Có chuyện gì?” “Sếp
Tống, tối qua anh cúp máy, tôi cũng không dám làm phiền anh nữa, nhưng
hôm nay thật sự không còn cách nào khác, bên phía Endo xảy ra chuyện
ngoài ý muốn, Trần Văn Bân đột nhiên thất hứa, nói là ngày mốt không
chịu ký hợp đồng với chúng ta nữa.” “Sao vậy?” “Là do đối thủ cạnh tranh
của chúng ta, Bạch Hồng gây khó dễ, muốn phá hoại vụ thu mua này của
chúng ta.” Tống Hung liếc nhìn giờ rồi nói vào điện thoại: “10 giờ đúng
mở họp, bảo các phòng ban chuẩn bị sẵn sàng.” Nói xong, Tống Hung cúp
máy, anh nhận ra Lâm Di Vụ đang nghiêng đầu nhìn anh, lúc này mới nhớ ra
tối qua đã hứa với Lâm Di Vụ sẽ cùng nhau đi thăm bọn trẻ. Tống Hung
đành phải cắn răng thất hứa: “Anh phải đến công ty một chuyến, lần sau
sẽ cùng em đi thăm bọn trẻ được không? Đợi thêm vài ngày nữa thôi, sắp
đến Tết rồi.” “Nhưng anh đã nói hôm nay sẽ đi cùng em mà.” Lâm Di Vụ mặc
kệ Endo hay Kondo gì: “Em kệ đấy, dù sao anh cũng đã hứa với em rồi, anh
nói lời phải giữ lời chứ.” “Nếu vụ thu mua này xảy ra sai sót gì, việc
mở rộng trong lĩnh vực công nghệ thông minh của chúng ta sau này sẽ
không dễ dàng lắm, Endo đang nắm giữ công nghệ trong tay, việc thu mua
Endo là một bước đệm quan trọng, sắp đến Tết rồi, anh nhất định phải mua
lại Endo trước khi hết năm.” Lâm Di Vụ không hiểu những thứ này, hắn đã
không còn khẩu vị để ăn nữa: “Em biết là anh muốn kiếm tiền chứ, nhưng
anh đã xem thẻ ngân hàng chưa? Bọn mình đã có nhiều tiền lắm rồi, rất
nhiều rất nhiều, đến nỗi không tiêu hết nổi ấy.” Tống Hung sinh ra trong
một căn nhà dột nát có gió lùa trên núi, vì nghèo mà mẹ anh đã bỏ đi khi
anh mới hai tuổi, vì nghèo mà cha anh mất ở cổng bệnh viện, vì nghèo mà
bà nội chưa bao giờ được nhìn thấy thế giới cho đến khi qua đời. Kể từ
khi anh có ký ức, bất cứ việc gì cần đến tiền để giải quyết trong nhà,
bọn họ đều không giải quyết được. Vì nghèo mà khi anh đưa Lâm Di Vụ bỏ
trốn khỏi nhà họ Lâm, hai người thường bữa đói bữa no. Năm đó anh đưa
Lâm Di Vụ đi không phải là để Lâm Di Vụ cùng sống những ngày tháng cơ
cực với mình, nhưng thực tế thì cả hai đã thật sự cùng nhau trải qua bao
nhiêu năm tháng gian khổ. Tống Hung muốn kiếm tiền, kiếm thật nhiều thật
nhiều tiền, dùng tiền để thỏa mãn mọi nhu cầu và h*m m**n mà tiền bạc có
thể thoả mãn được, dung tiền để nuôi nấng cậu chủ nhỏ Lâm Di Vụ của anh.
“Cục cưng, có ai mà chê tiền nhiều đâu, mấy ngày tháng khổ cực kia, cho
dù là kiếp sau bọn mình cũng đừng trải qua nữa.” “Anh có thể mang tiền
mình kiếm sang kiếp sau được không?” Lâm Di Vụ hỏi anh: “Bảo sao báo chí
lại nói anh là một con sói hoang hám của.” “Hám của với anh không phải
là khuyết điểm.” Trước khi đi, Tống Hung trao cho Lâm Di Vụ một cái ôm:
“Ăn thêm ít nữa đi, phải uống hết sữa nhé, anh đảm bảo lần sau sẽ ở bên
em.” Lâm Di Vụ đẩy Tống Hung một cái, hắn không dùng sức nhưng cũng
không muốn nói chuyện với Tống Hung nữa. Bây giờ hắn đang tức giận! Tống
Hung thay đồ xong rồi ra khỏi nhà, Lâm Di Vụ nghe tiếng cửa đóng mới
phản ứng lại, chạy bình bịch đến trước cửa sổ sát đất. Bầu trời bên
ngoài vẫn âm u, một mảng xám xịt trải dài từ trên trời xuống đất, trước
khi lên xe, Tống Hung vẫy tay với Lâm Di Vụ. Lâm Di Vụ trừng mắt với anh
qua cửa kính, túm lấy tấm rèm bên cạnh rồi dùng sức kéo mạnh, che khuất
tầm nhìn bên ngoài rồi xoay người lên lầu. Dù không có Tống Hung đi
cùng, Lâm Di Vụ vẫn phải đến trường xem thử, đã mấy ngày rồi hắn không
gặp bọn trẻ. Đi được nửa đường, Lâm Di Vụ dừng lại trên cầu thang ngoái
đầu lại, nhìn ra ngoài qua nửa tấm kính không bị rèm che khuất. Tống
Hung đã lái xe đi, chỉ để lại hai vệt bánh xe lạnh ngắt và biến dạng
trên nền tuyết. Lâm Di Vụ vịn lên lan can, xoay người tiếp tục đi lên
lầu, liên tục lẩm bẩm trong miệng: “Lần sau lần sau lần sau, lúc nào
cũng nói lần sau lần sau lần sau, lỡ như không có lần sau thì sao đây?”