Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục - Chương 41 Bây giờ tôi thật sự rất đau lòng
- Home
- All Mangas
- Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
- Chương 41 Bây giờ tôi thật sự rất đau lòng
Chương 41: Bây giờ tôi thật sự rất đau lòng
Tống Hung không định bỏ đi, anh vừa nghe thấy hơi thở của Lâm Di Vụ đều
hơn, tưởng là hắn ngủ rồi nên mới định đi tìm La Văn để bàn bạc chi tiết
hơn về phương án điều trị. Bị Lâm Di Vụ ôm chầm lấy, Tống Hung ngã ngửa
ra ghế, hai cánh tay dùng sức ôm lại Lâm Di Vụ, chặt đến nỗi có thể
khiến Lâm Di Vụ hoàn toàn cảm nhận được anh đang ở ngay bên cạnh mình.
“Ngoan nào, anh không đi đâu.” Tống Hung hôn lên môi Lâm Di Vụ: “Ngủ một
giấc thật ngon nhé, sáng mai mình ăn sáng cùng nhau, được không nào?”
Nghe Tống Hung nói sáng mai ăn sáng cùng nhau, Lâm Di Vụ đột nhiên không
còn sợ ngủ nữa. Có lẽ là vì Tống Hung đã nhắc đến ngày mai với hắn, vậy
nên trong lòng hắn bắt đầu tin chắc rằng mình sẽ tỉnh dậy vào ngày mai.
Quả nhiên, sau khi ngủ một giấc và tỉnh dậy vào sáng hôm sau, người mở
mắt ra vẫn là Lâm Di Vụ. Lâm Di Vụ ngủ ngon giấc cả đêm, không giật mình
tỉnh giấc, không gặp ác mộng và cũng không mộng du. Tống Hung dời chiếc
giường dành cho người chăm sóc đến bên giường bệnh, hai chiếc giường đặt
sát nhau, ở khoảng cách mà chỉ cần anh vươn tay ra là có thể chạm vào
Lâm Di Vụ. Tống Hung thức dậy sớm hơn Lâm Di Vụ nửa tiếng, tắm rửa, cạo
râu cẩn thận, còn che đi quầng thâm dưới mắt, chải tóc, quần áo cũng ăn
mặc sạch sẽ và chỉnh tề. La Văn đã nói rằng bây giờ anh là người duy
nhất Lâm Di Vụ tín nhiệm và tin tưởng, vậy nên anh phải để bản thân thư
giãn trước đã. Lời khuyên của La Văn thật sự có hiệu quả, sau khi ngủ
một giấc, Lâm Di Vụ mở mắt ra đã nhìn thấy bạn đời tươi tỉnh, sạch sẽ và
mỉm cười với mình, cho dù biết mình đang ở trong bệnh viện, tâm trạng
của hắn cũng bớt căng thẳng hơn. Lâm Di Vụ dang tay ra với Tống Hung:
“Anh cúi xuống một chút, muốn ôm một cái.” Tống Hung khom người xuống,
Lâm Di Vụ vòng một tay qua ôm lấy anh, áp mặt vào bụng dưới của anh, hít
hà mùi hương trên người anh qua lớp quần áo. “Thơm quá, sáng nay anh tắm
rồi hả?” “Tắm rồi.” “Dùng sữa tắm gì vậy?” “Anh nhờ người đi mua mới ở
siêu thị đó, hình như là mùi sữa, anh cũng không nhìn kỹ.” Tống Hung cố
tình hạ giọng: “Anh có thơm không?” “Thơm.” Lâm Di Vụ ngửa cổ lên, cười
khúc khích với Tống Hung: “Mùi sữa thơm thơm, ngửi vào thấy thèm ăn
ghê.” “Vậy không được đâu, bây giờ vẫn chưa được ăn.” Giọng Tống Hung
dẻo quẹo, bám chặt lấy da và dây thần kinh nhạy cảm của Lâm Di Vụ: “Khi
nào xuất viện về nhà, em muốn ăn thế nào thì ăn.” Tống Hung nhấn mạnh
chữ “ăn”, hơi thở vòng vo uốn lượn, mang theo ý vị mập mờ. Mặt Lâm Di Vụ
đỏ bừng vì lời anh nói, nhưng hắn nhanh chóng nhớ ra kể từ một thời gian
trước, chỗ đó của hắn đã không được nữa, lông mày chợt nhíu lại. “Sao
vậy em?” Tống Hung dùng ngón trỏ vuốt ấn đường cho Lâm Di Vụ: “Sao lại
cau mày?” “Em muốn nói với anh một chuyện.” Lâm Di Vụ nói rất nhỏ, cúi
đầu, kề trán lên ngực Tống Hung: “Khoảng một thời gian trước, hình như
em… không được nữa.” “Không được nữa là sao?” Tống Hung chưa hiểu ra
ngay. “Anh cứ bắt em phải nói rõ ra hả? Thì là…” Mặt Lâm Di Vụ đỏ hơn
nữa: “Chỗ đó của em không có phản ứng nữa, không được nữa rồi.” Tống
Hung hơi sửng sốt, sau đó mới nhớ ra trước khi La Văn kê thuốc cho Lâm
Di Vụ, y từng nhắc nhở anh rằng thuốc tâm thần có thể gây ra một vài tác
dụng phụ như chóng mặt, buồn ngủ, buồn nôn, rối loạn tiêu hóa, còn có
thể gây suy giảm chức năng ở nam giới. “Anh còn tưởng là chuyện gì chứ,
không sao đâu.” Tống Hung cúi xuống, cắn nhẹ vào bên cổ Lâm Di Vụ: “Anh
được là được, khi nào ngừng thuốc, để anh ch*ch nhiều hơn là ổn thôi.”
Nghe những lời lẽ trơ trẽn của Tống Hung, Lâm Di Vụ tát một phát vào mặt
anh, hất nhẹ đầu hắn ra: “Anh đúng là…” La Văn dẫn các bác sĩ khác đến
thăm phòng bệnh nhưng cặp đôi trong phòng dường như không cảm nhận được
sự hiện diện của họ, vẫn ở đó cắn tai liếc mắt đưa tình với nhau. Một
bác sĩ trẻ trong số đó không nhịn được gõ cửa phòng bệnh, giơ nắm đấm
lên bên miệng ho khẽ hai tiếng. Nghe thấy tiếng động, Lâm Di Vụ vội vàng
buông Tống Hung ra, ngồi thẳng dậy, xấu hổ chào La Văn, bác sĩ duy nhất
mà hắn quen biết, nói một câu “Chào buổi sáng”. La Văn cũng mỉm cười
chào buổi sáng lại, bắt đầu hỏi thăm tình hình của Lâm Di Vụ. Sau khi
ghi chép xong, y lại nói về nội dung điều trị cần làm hôm nay cho hai
người, nghe bọn họ nói là chưa ăn sáng thì lại dặn dò nên ăn uống chủ
yếu các món thanh đạm và dinh dưỡng. Bữa sáng có người đặc biệt mang
đến, trên hộp cơm có in logo “Đỉnh Phúc”, thức ăn còn nóng hổi, lúc mở
ra vẫn còn bốc khói. Lâm Di Vụ rất thích đồ ăn ở đây, tối qua Tống Hung
đã liên hệ với ông chủ của Đỉnh Phúc để bao luôn một đầu bếp. Trong thời
gian Lâm Di Vụ nằm viện, đầu bếp sẽ chuẩn bị ba bữa ăn mỗi ngày cho bọn
họ, sử dụng ít dầu và muối hơn, sau khi nấu xong sẽ có người mang đến
tận nơi. Thực đơn là do Tống Hung đặt ra, cân bằng dinh dưỡng và đều là
món Lâm Di Vụ thích ăn. Lâm Di Vụ không thích ăn lòng đỏ trứng riêng
nhưng lại rất thích khi nó được chế biến thành món trứng hấp, phía trên
được phủ một lớp tôm nõn, nhỏ vài giọt dầu mè, hắn có thể ăn gần hết nửa
bát. Lần này Lâm Di Vụ ăn không hề miễn cưỡng chút nào, vui vẻ ăn rất
nhiều, khi nào hết muốn ăn nữa thì đặt đũa xuống. Sáng nay, Lâm Di Vụ đã
làm trị liệu tâm lý và điều trị thôi miên, còn Tống Hung thì giải quyết
công việc từ xa. Sau khi trở lại phòng bệnh, Tống Hung lại nhận được
cuộc gọi từ trợ lý, bây giờ bất kể anh đi đâu đều sẽ báo một tiếng với
Lâm Di Vụ. “Anh ra ngoài nghe điện thoại.” Tống Hung chỉ ra ngoài cửa:
“Ở ngay ngoài hành lang thôi, có việc gì thì gọi anh một tiếng là anh
nghe thấy ngay.” “Anh đi đi.” Lâm Di Vụ vẫy tay, bước đến bên cửa sổ, mở
hé ra để thông gió. Hắn cũng đang lên kế hoạch cho thời gian nằm viện
của mình, buổi trưa phải ngủ trưa, La Văn đã nói rằng sẽ thực hiện giám
sát giấc ngủ cho hắn trong phòng thí nghiệm vào buổi tối. Lâm Di Vụ đi
một vòng quanh phòng bệnh, cảm thấy quá đơn điệu, hắn định bảo Tống Hung
mua một ít hoa để trang trí, còn phải mua vài cuốn sách về tâm lý học,
hắn cũng muốn tìm hiểu thêm về chứng rối loạn đa nhân cách. Trong lúc
Lâm Di Vụ đang suy nghĩ từng bước một, hắn đột nhiên nghe thấy một giọng
nói. “Di Vụ…” Có người đang gọi hắn, Lâm Di Vụ nhìn quanh, trong phòng
bệnh không có ai, Tống Hung vẫn đang gọi điện thoại bên ngoài hành lang,
hắn có thể nhìn thấy đầu Tống Hung qua cửa sổ kính phía trên phòng bệnh.
Người gọi hắn không phải Tống Hung, hơn nữa cũng không phải giọng nói
của Tống Hung. Nhưng trong phòng bệnh chỉ có mình hắn thôi. Có ma à?
Ngay sau đó, giọng nói ấy tiếp tục: “Di Vụ, đừng lo lắng, tôi là A Lạp.”
Lần này Lâm Di Vụ đã có nhận thức, hắn có thể cảm thấy môi mình mấp máy,
trong cơ thể có một nguồn lực rất rõ ràng và không chịu sự kiểm soát của
mình đang điều khiển hắn, những lời nói ấy đang phát ra từ chính miệng
hắn. Đến khi Lâm Di Vụ lấy lại được quyền kiểm soát, có thể mở miệng ra
nói chuyện, giọng nói nghe như thể bị cắt đôi: “A Lạp?” “Là tôi đây, Di
Vụ, đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, từ giờ trở đi, hôm nay sẽ là
một ngày đáng để chúng ta ghi nhớ.” Hôm nay trời nắng rất đẹp, ánh nắng
màu vàng nhạt xuyên qua lưới thép và cửa sổ kính rọi xuống sàn nhà.
Khung lưới nặng nề ép chặt xuống sàn, chia ánh sáng thành vô số những ô
nhỏ li ti giống như nhà tù. Lâm Di Vụ đứng ngay trong những ô đó, hắn bị
đóng đinh tại chỗ, không thể cử động. Cho đến ngay giây trước, trong
lòng Lâm Di Vụ vẫn còn ôm một tia hy vọng. Có lẽ bác sĩ đã nhầm, hắn
hoàn toàn khỏe mạnh, việc trong cơ thể hắn còn tồn tại một nhân cách
khác có nghe thế nào cũng thấy hoang đường, vì vậy trước khi thật sự
tiếp xúc với A Lạp, Lâm Di Vụ mãi vẫn chưa thể tin tưởng hoàn toàn.
Nhưng bây giờ, A Lạp đã xuất hiện, A Lạp đang điều khiển cơ thể hắn, A
Lạp có thể dùng miệng hắn để nói chuyện. Tâm trí Lâm Di Vụ rối bời, nói
chuyện đứt quãng: “A Lạp, cậu đang ở đâu, không phải, cậu thật sự… thật
sự đang ở trong cơ thể tôi sao?” “Tôi ở trong cơ thể cậu, nhưng cậu đừng
sợ, tôi sẽ không làm hại cậu.” “A Lạp, cậu vẫn luôn biết đến sự tồn tại
của tôi đúng không? Nhưng đây là lần đầu tiên tôi gặp…” Lâm Di Vụ muốn
nói “gặp” nhưng từ “gặp” này lại không đúng. Hắn và A Lạp không phải là
hai người khác nhau, không thể gặp mặt được, hắn không biết phải diễn
đạt thế nào nên chỉ im lặng. A Lạp biết Lâm Di Vụ sẽ khó chấp nhận ngay
lập tức, nhưng đây là bước đầu tiên của bọn họ, vì vậy y lại chủ động
chuyển chủ đề: “Thật ra tôi đã ở đây từ năm cậu 12 tuổi rồi.” Tầm nhìn
của Lâm Di Vụ mờ đi, mọi thứ dường như hiện lên bóng chồng, hắn lẩm bẩm:
“Thì ra là sớm như vậy.” “Phải, chúng ta đã ở bên nhau từ khi còn rất
nhỏ, chúng ta đã ở bên nhau rất nhiều năm.” A Lạp nói chuyện rất mập mờ
và đầy ẩn ý. Lâm Di Vụ không nghe ra được ý nghĩa sâu xa trong lời nói
của y, phản ứng của hắn cũng bắt đầu trở nên chậm chạp và tê liệt. A Lạp
kể cho Lâm Di Vụ nhiều câu chuyện hồi nhỏ của họ, hai người cùng bị vợ
chồng nhà họ Lâm trừng phạt, ăn cá, phải quỳ gối trải qua đêm giao thừa,
khi thành tích cuộc thi bơi lội không tốt, bọn họ bị bắt ngâm mình trong
bể bơi, còn cả căn phòng nhỏ tối tăm dưới tầng hầm đầy gián, kiến và sâu
bọ. … A Lạp giấu kín một phần sự thật rằng y là do Lâm Di Vụ tưởng tượng
ra, y chính là “Lâm Lập Hiên”. Y không muốn Lâm Di Vụ ghét mình ngay từ
lần gặp đầu tiên, cho dù Lâm Lập Hiên đã là quá khứ, bây giờ y đã là A
Lạp mới toanh nhưng y vẫn không muốn Lâm Di Vụ biết chân tướng, tốt nhất
là cả đời này cũng đừng biết. “Hồi nhỏ cậu từng ước rằng có một người từ
trên trời rơi xuống, thay cậu ăn hết những con cá cậu không thích, thay
cậu đến căn phòng nhỏ tối tăm ấy, bảo vệ cậu, yêu thương cậu, vậy nên
tôi đã xuất hiện…” Lâm Di Vụ lại bắt đầu bối rối, hỗn loạn, căng thẳng
và sợ hãi, lúc nãy hắn còn đang nghĩ xem nên sắp xếp căn phòng bệnh này
như thế nào, nhưng giờ đây lại cảm thấy những thứ màu trắng đó thật sự
chướng mắt, mùi thuốc khử trùng trong mũi sao lại gắt như vậy, hắn lại
cảm thấy hơi buồn nôn. Nhưng A Lạp cũng là người bị động, chính hắn mới
là kẻ đầu xỏ. Lâm Di Vụ không tìm được lối thoát, hắn đột nhiên bắt đầu
căm hận chính mình. “A Lạp, cảm ơn cậu vì đã từng…” Giọng Lâm Di Vụ run
rẩy, nói năng lộn xộn: “Bảo vệ tôi, còn nữa, xin lỗi, chính vì tôi mà
cậu mới bị ép buộc phải xuất hiện trên thế giới này, đều là lỗi của
tôi.” “Cậu đừng nói như vậy, tôi không hề thấy miễn cưỡng chút nào…” Sau
khi gọi điện thoại xong, Tống Hung nắm chặt tay nắm cửa phòng bệnh, cánh
cửa đã hé mở một nửa, anh đang nhìn Lâm Di Vụ đang nói chuyện với A Lạp
bên trong. Tống Hung muốn bước đến cắt ngang họ, nhưng lại bị La Văn vừa
vội vã đến phòng bệnh ngăn lại. “Khoan hẵng làm gián đoạn, đây là lần
gặp đầu tiên của hai người họ, tôi cần quan sát cách họ tương tác với
nhau. Trước kia A Lạp luôn cố gắng tránh tiếp xúc trực tiếp với cậu Lâm,
nhưng giờ cậu ta đã chủ động xuất hiện, cậu Lâm phải làm quen và thích
nghi với sự hiện diện của A Lạp trước đã, đây là một bước cần thiết.”
“Nhưng mà…” Tống Hung vẫn lo lắng, anh thấy tay Lâm Di Vụ đang run rẩy,
hắn đang sợ hãi. “Chờ thêm chút nữa, đợi họ nói chuyện xong đã.” La Văn
nói: “Xem A Lạp có chủ động rời đi không.” Mặc dù không muốn, Tống Hung
vẫn nghe lời La Văn nói nhưng trong lòng lại đang nghĩ, A Lạp có h*m
m**n chiếm hữu b*nh h**n đối với Di Vụ, sao cậu ta có thể chủ động rời
đi được chứ? Đây cũng là lần đầu tiên Tống Hung nhìn thấy Lâm Di Vụ và A
Lạp đồng thời xuất hiện. Đối với người ngoài không hề biết chuyện, cảnh
tượng này thật lệch lạc và quái đản… Lâm Di Vụ đang tự nói chuyện với
chính mình, lúc thì hắn là chính bản thân hắn, lúc thì hắn lại biến
thành A Lạp. Khi là Lâm Di Vụ, hắn đứng đó ngơ ngác, ngón tay lúng túng
túm chặt ống quần, ánh mắt không biết nhìn đi đâu mà chỉ nhìn chằm chằm
vào ánh nắng hình lưới trên sàn nhà. Khi là A Lạp, y sẽ điềm tĩnh hơn
nhiều, A Lạp dường như đã tập dượt cho cảnh tượng gặp gỡ đầu tiên với Di
Vụ rất nhiều lần trước đó, trong mắt y tràn đầy mong đợi, niềm vui và sự
hào hứng vì muốn nỗ lực thể hiện bản thân. A Lạp rất muốn tạo ấn tượng
tốt với Lâm Di Vụ, liên tục chỉnh lại cổ áo và tóc tai của mình. Nhưng
mái tóc giả màu hồng trên đầu y đã không còn nữa, A Lạp chỉ sờ được tóc
ngắn lởm chởm trên đầu, biểu cảm của y đông cứng lại trong giây lát. “Di
Vụ, cậu không thích tóc hồng sao?” Lâm Di Vụ lắc đầu: “Tôi không thích
nhuộm tóc.” “Nhưng tôi nhớ hồi nhỏ, trong hoạt động kỷ niệm thành lập
trường năm lớp 8, lớp mình đã diễn một vở kịch, lúc đó cậu đóng vai một
cái cây, mặc quần áo màu xanh lá cây, cậu nói mái tóc giả màu hồng của
nhân vật chính rất đẹp, tôi cứ tưởng… cậu thích tóc hồng chứ.” Nếu A Lạp
không nói, Lâm Di Vụ đã quên chuyện đó từ lâu rồi. Hình như hắn đã từng
nói chuyện này với bạn cùng lớp, nhưng khi ấy hắn chỉ thích nhân vật đó
trong vở kịch sân khấu, hơn nữa sự yêu thích với tóc hồng lúc đó không
được kéo dài vào cuộc sống hiện thực. Không ngờ A Lạp lại coi đó là
thật, còn nhớ đến tận nhiều năm sau, thì ra A Lạp đội tóc hồng cũng là
vì hắn. Lâm Di Vụ không biết nên nói gì, một lúc lâu sau mới lên tiếng:
“Tôi…” “Không sao đâu.” A Lạp cong khoé môi, mỉm cười tiếp lời: “Sở
thích của con người đều sẽ thay đổi, vả lại đó cũng là chuyện từ bao
nhiêu năm trước rồi, tóc của cậu bây giờ rất đẹp, tôi rất thích.” Cả hai
đều im lặng một lúc, A Lạp lại tìm chủ đề: “Còn nước hoa thì sao? Cậu
cũng không thích hả?” Lâm Di Vụ lại lắc đầu: “Bình thường tôi cũng không
hay dùng nước hoa.” “Hồi nhỏ ngày nào cậu cũng phải bơi, cậu nói cậu
không thích mùi nước hồ bơi, ngay cả sau khi bơi xong rồi đi tắm, cậu
cũng cảm thấy người mình có mùi, cậu sẽ dùng sữa tắm nhiều lần, thỉnh
thoảng còn xịt thêm một ít nước hoa.” “A Lạp…” Lâm Di Vụ ngắt lời y: “Đã
12 năm rồi tôi không bơi lại, trên người tôi đã không còn mùi nước hồ
bơi nữa rồi.” Còn một câu nữa mà Lâm Di Vụ chưa nói, đó là trong 12 năm
này, trên người hắn toàn là mùi của Tống Hung. Trong phòng lại chìm vào
im lặng lần nữa, sau vài giây, một tiếng than thở rất khẽ vang lên. Môi
Lâm Di Vụ khẽ mấp máy nhưng lại là tiếng thở dài của A Lạp. A Lạp giơ
tay lên chạm vào mặt Lâm Di Vụ, trên ngón tay chất chứa sự không hiểu và
quyến luyến, giọng nói lúc lên lúc xuống. “Di Vụ, dường như tôi không
còn hiểu cậu của bây giờ nữa, phải làm sao đây? Bây giờ tôi thật sự rất
đau lòng.”