Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục - Chương 42 Đây chính là số phận, số phận của hai đứa mình!
- Home
- All Mangas
- Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
- Chương 42 Đây chính là số phận, số phận của hai đứa mình!
Chương 42: Đây chính là số phận, số phận của hai đứa mình!
Thấy A Lạp đang v**t v* khuôn mặt Lâm Di Vụ, Tống Hung không đợi thêm
được nữa, đẩy mạnh cửa phòng bệnh ra rồi sải bước đi vào, La Văn theo
sát phía sau anh. Nghe thấy tiếng bước chân vội vã, A Lạp vội vàng thu
tay lại. Lâm Di Vụ cảm nhận được nguồn lực đang không ngừng giằng co với
mình bên trong cơ thể đã biến mất, A Lạp đi rồi. Từng tấc da và xương
đều như vừa trải qua một trận chiến, mặc dù Lâm Di Vụ đã nắm lại quyền
kiểm soát cơ thể và ý thức nhưng hắn với đứng đực tại chỗ, hai chân mềm
nhũn. Trán Lâm Di Vụ toát mồ hôi, những giọt mồ hôi lớn chảy xuống sau
gáy, làm ướt đẫm cổ áo màu xanh, khiến chiếc áo sau lưng ướt sũng một
mảng lớn. Hắn nhìn Tống Hung, lặng lẽ chớp mắt với anh. Tống Hung bế Lâm
Di Vụ lên, đưa hắn đến tận giường, sau đó lại vào phòng tắm giặt một
chiếc khăn nóng lau mặt và tay cho Lâm Di Vụ. Lâm Di Vụ cuối cùng cũng
có thể cử động, phản ứng đầu tiên của hắn là muốn giấu đi, giả vờ như
chưa có chuyện gì xảy ra, hắn muốn che giấu mọi chuyện vừa xảy ra, không
muốn kể cho ai biết. Nhưng hắn cũng biết rằng Tống Hung và bác sĩ La
chắc chắn đã nhìn thấy, hơn nữa trong phòng bệnh còn có camera. “Vừa
nãy, A Lạp đã xuất hiện.” Lâm Di Vụ cúi đầu, dùng ngón chân đá vào giày
Tống Hung. “Không sao đâu, đừng sợ.” Tống Hung xoa cằm Lâm Di Vụ: “Xuất
hiện thì cứ xuất hiện thôi, cứ coi như… một người bạn.” La Văn đợi đến
khi Lâm Di Vụ dần dần thả lỏng mới khơi thông tâm lý từ góc độ chuyên
môn và nhẹ nhàng hơn. Sáng nay, La Văn đã dự đoán trước về tâm lý của
Lâm Di Vụ trong tình huống khi hai nhân cách đồng thời xuất hiện. Trong
những ca bệnh khác, một số người có thể xuất hiện khuynh hướng bạo lực,
thậm chí tự làm hại bản thân hoặc tự sát, phản ứng hiện tại của Lâm Di
Vụ đã tốt hơn rất nhiều so với dự đoán của La Văn, nhưng vẫn cần theo
dõi sát sao trạng thái và cảm xúc sau đó của hắn. Hơn nữa, La Văn cũng
vừa quan sát kỹ phản ứng tương tác giữa hai nhân cách, trong những ca
bệnh mà y từng tiếp xúc, một số nhân cách thứ cấp muốn nhân cách chính
biến mất hoàn toàn và thay thế nhân cách ấy, khiến mình trở thành chủ
nhân duy nhất của cơ thể, giữa hai nhân cách hoặc nhiều nhân cách còn
tồn tại những trường hợp gây hại lẫn nhau. Nhưng Lâm Di Vụ và A Lạp thì
lại khác, khi nghe thấy tiếng bước chân, A Lạp cuối cùng vẫn chọn cách
chủ động biến mất, y không có ý định cưỡng ép chiếm giữ cơ thể Lâm Di
Vụ. Ngay khi La Văn rời đi, Lâm Di Vụ gãi gãi lưng, mồ hôi trên người
hắn đã khô nhưng quần áo vẫn ẩm, dán sát vào da rất khó chịu. Tống Hung
đã tìm sẵn một bộ quần áo sạch để thay, vì bữa trưa vẫn chưa được giao
đến nên anh đưa Lâm Di Vụ vào phòng tắm để tắm trước. Tắm xong, Tống
Hung mặc quần áo cho hắn, Lâm Di Vụ rất ngoan, giơ tay, duỗi chân, xoay
người, đứng hay ngồi, Tống Hung bảo thế nào hắn sẽ làm thế nấy. Sau khi
cơ thể khoan khoái hơn, quần áo cũng sạch sẽ khiến Lâm Di Vụ cảm thấy dễ
chịu hơn nhiều, tâm trạng cũng khá hơn một chút. Hắn ngồi bên cửa sổ,
bình tĩnh nhắc lại chuyện vừa rồi: “Có phải vừa nãy anh thấy hết rồi
không? Em cứ nói chuyện một mình như một con quái vật, một thằng thần
kinh vậy.” “Nhìn thấy rồi.” Tống Hung không còn cố tình phớt lờ những
vấn đề thực tế này nữa, anh cũng đã suy nghĩ thông suốt, rằng trốn tránh
sẽ chỉ làm vấn đề thêm nghiêm trọng: “Nhiều người cũng hay nói chuyện
một mình lắm, chỉ là em chưa tiếp xúc nhiều thôi.” “Vậy em có thể khoẻ
hơn không? Chữ ‘khoẻ’ mà em nói tức là giống như một người bình thường,
em chỉ là em thôi, một mình em.” “Thế nào là bất thường? Thế nào là bình
thường? Ngay cả khi em không thể khoẻ hơn cũng chẳng phải chuyện gì to
tát, đừng đặt nặng quá.” Nếu Tống Hung không thể đưa ra câu trả lời
chính xác, vậy thì anh cứ nói thật vậy, để Lâm Di Vụ hoàn toàn thích
nghi với sự hiện diện của một nhân cách khác bên trong mình, coi những
thứ “bất thường” trong mắt người khác như “bình thường”. Ngay khi bữa
trưa được giao đến, Tống Hung bày biện từng món lên bàn ăn, không nhắc
lại những chuyện đó nữa mà chỉ tập trung vào việc cho Lâm Di Vụ ăn. Ăn
xong, Lâm Di Vụ nói muốn đi ngủ, Tống Hung không cho hắn ngủ vì vừa ăn
xong đã nằm ngay sẽ dễ gây khó tiêu, thay vào đó anh dẫn Lâm Di Vụ xuống
lầu vận động cho tiêu cơm. Phòng bệnh của Lâm Di Vụ là dạng bán khép
kín, có một khu vực hoạt động riêng nằm ngay phía sau tòa nhà điều trị,
đó là một khu vườn có diện tích không nhỏ. Hai người đi dạo trong vườn
một vòng, đến khi thấm mệt thì ngồi nghỉ trên ghế dài. Mặc dù nhiệt độ
vẫn còn rất thấp và vẫn còn không khí lạnh, ánh nắng mặt trời giữa trưa
đã dịu hơn nhiều, hắt lên người vẫn cảm thấy ấm áp. Lâm Di Vụ tựa vào
Tống Hung, ngửa đầu ra sau nheo mắt nhìn mặt trời, ánh sáng xuyên qua
hàng mi hắn tạo thành một quầng sáng mờ ảo. Hai người họ đang ngồi gần
bức tường, bên cạnh là một vòng hàng rào dây thép, bên trong hàng rào là
khu vực sinh hoạt khép kín hoàn toàn, khu vực hoạt động đó dành riêng
cho các bệnh nhân đặc biệt trong bệnh viện. Bây giờ đang là giờ hoạt
động buổi trưa, có không ít bệnh nhân đang đi dạo cùng người chăm sóc,
bên cạnh có các nhân viên bảo vệ mặc đồng phục và nhân viên y tế mặc áo
blouse trắng để đề phòng tình hình bất ngờ phát sinh. Lâm Di Vụ nhìn
thấy một bệnh nhân mặc đồ bệnh nhân màu xanh đột nhiên tách khỏi đám
đông, một mình chạy đến bên bức tường và lớn tiếng tự nói chuyện. Lúc
thì quay mặt vào tường, giọng nói thô ráp của người đàn ông như đang lên
án gì đó, lúc thì người đàn ông đó quay sang một bên đáp trả chính mình
bằng giọng the thé. Cả quá trình này tiếp diễn trong vài phút, những
người xung quanh dường như đã quen với cảnh tượng này. Ngoài những người
qua đường bên ngoài hàng rào lúc đi ngang qua tò mò nhìn vào ra, người
bên trong hầu hết đều chỉ thẫn thờ nhìn người đàn ông. Sau khi người đàn
ông đó ngừng nói chuyện với chính mình, biểu cảm trên mặt chuyển từ ngơ
ngác sang phẫn nộ, đột nhiên đấm vào đầu mình, dùng móng tay cào lên mặt
mình, cổ họng còn phát ra tiếng gầm gừ như thú hoang, hét lên: “Tôi muốn
ra ngoài!” Các nhân viên bảo vệ và y tế gần đó vội vàng lao tới, giữ tay
chân ông ta lại và kéo ông ta về. Lâm Di Vụ nhìn mà kinh hãi, khuôn mặt
phơi nắng ửng hồng đột nhiên tái nhợt hoàn toàn. Khi bệnh nhân tâm thần
lên cơn sẽ như thế này sao? Vậy thì trong mắt người khác, hắn sẽ như thế
nào? Sau này liệu hắn có trở nên như vậy không? Tống Hung đương nhiên có
thể nhận ra Lâm Di Vụ đang nghĩ gì, kéo hắn đứng dậy: “Trời nổi gió rồi,
bọn mình về thôi.” Lâm Di Vụ để Tống Hung kéo mình về nhưng vẫn liên tục
ngoái đầu nhìn lại. “Đừng nhìn nữa.” Tống Hung ép Lâm Di Vụ quay đầu
lại: “Người đó chắc là ở trong phòng bệnh khép kín hoàn toàn, ở một tòa
nhà khác.” Lâm Di Vụ bị Tống Hung kéo về phía trước: “Khi em tự nói
chuyện với chính mình, có phải cũng giống ông ta không?” “Không phải, em
sẽ không tự đánh mình, em nhẹ hơn ông ta nhiều lắm.” Lâm Di Vụ lẩm bẩm:
“Dù sao thì cũng đều bị bệnh tâm thần, giữa nhẹ và nặng có khác gì nhau
đâu?” “Đương nhiên là khác nhau rồi, trước kia anh đã hỏi rồi, người đó
chắc là bị tâm thần phân liệt, tức là SCZ, còn em thì là rối loạn đa
nhân cách, tức là DID*.” *Tâm thần phân liệt (Schizophrenia); Rối loạn
đa nhân cách (Dissociative Identity Disorder – DID) Lâm Di Vụ nói:
“Nhưng bên trong cơ thể em còn có một ‘người’ khác, em bị chia ra làm
hai nửa.” Vấn đề này trước mắt đang rơi vào vòng luẩn quẩn, tạm thời
chưa có lời giải, Tống Hung cũng không trả lời hắn mà hỏi hắn một câu
hỏi khác. “Em có để tâm đến việc người khác nghĩ gì về mình không?” Lâm
Di Vụ lắc đầu: “Không để tâm.” Tống Hung hỏi hắn: “Vậy em để tâm điều
gì?” “Em để tâm …” Lâm Di Vụ chưa kịp nói hết câu, Tống Hung đã nói nốt
lời hắn: “Em để tâm đến cách nhìn của anh, có phải không?” “Phải, em để
tâm đến cách nhìn của anh đấy.” “Anh không quan tâm em có bình thường
hay không, tốt hay xấu, đều là của anh hết.” Đi đến toà nhà bệnh viện,
hai người gặp y tá ghé qua kiểm tra phòng bệnh tối qua ở cửa. Y tá nhận
ra họ nên nhìn sang đây, Lâm Di Vụ mỉm cười vẫy tay chào cô, y tá cũng
mỉm cười chào lại. Giờ ăn trưa là lúc toà nhà bệnh viện đông người nhất,
không ăn cơm thì cũng đi dạo, còn có cả người nhà đến thăm. Hai người
chen chúc vào thang máy cùng với đám đông, trong thang máy chật cứng
người, Tống Hung dùng vai che chắn cho Lâm Di Vụ ở bên trong, tránh để
người khác va vào tay phải của hắn. Hai người không nói gì thêm trong
thang máy, Lâm Di Vụ ngẩng đầu lên nhìn chăm chú vào con số màu đỏ đang
tăng dần trên màn hình hiển thị số tầng, đến khi thang máy lên đến tầng
của họ, Tống Hung dùng một cánh tay gạt đám đông ra, ôm Lâm Di Vụ ra
khỏi thang máy. Vừa quay lại phòng bệnh, Tống Hung đã bảo Lâm Di Vụ đi
ngủ trưa, bây giờ hắn cần làm việc và nghỉ ngơi có quy luật và ngủ đủ
giấc, buổi chiều vẫn còn lịch điều trị khác. Lâm Di Vụ quay mặt về phía
Tống Hung nằm nghiêng trên giường bệnh, mười mấy phút vẫn không ngủ
được, nhắm mắt lại thở dài, sau đó lại yếu ớt cất tiếng nói. “Nếu như
năm đó em không cầu xin anh đưa em đi, có lẽ bây giờ đã không cần phải…
ui da…” Lâm Di Vụ mới nói được một nửa thì chăn đã bị Tống Hung vén ra,
đột nhiên ăn một cái tát vào mông, kêu lên oai oái. Một tiếng ‘chát’ dứt
khoát và cực vang vang lên khắp phòng bệnh. Cú tát này Tống Hung dùng
lực khá mạnh, còn dùng hết sức, mặc kệ Lâm Di Vụ đang kêu la oai oái vì
đau, lại tát thêm mấy phát nữa. Anh cũng không thèm dỗ dành theo ý Lâm
Di Vụ nữa, vừa tức giận vừa mắng mỏ: “Anh đã nói mãi như vậy rồi mà em
chẳng nghe lọt tai câu nào đúng không?” Bây giờ Lâm Di Vụ có muốn nghe
cũng không nghe được nữa, bây giờ hắn cũng tức giận, chỉ muốn phản
kháng, tay trái liên tục vớ lấy cánh tay Tống Hung trong không khí, cố
gắng né tránh những cú tát không ngừng rơi xuống của Tống Hung. “Tống
Hung, đây là bệnh viện đó, sao anh dám đánh em…” “Ui da, em đ*t cụ nhà
anh Tống Hung, mẹ nó anh vẫn chưa xong à, em đau sắp chết mất.” “Anh cứ
đánh chết em đi, hôm nay anh không đánh chết em, đợi đến khi em phản
kháng được, em chắc chắn sẽ lột da anh.” “Aaaa, anh đừng đánh nữa, đừng
đánh nữa, em nghe thấy rồi, em sai rồi, em sẽ nghe lời anh, sau này em
sẽ không nói linh tinh nữa.” … Lâm Di Vụ gào thét một hồi lâu, nhanh
chóng nhận sai. Tống Hung đánh đến nỗi lòng bàn tay cũng đỏ bừng, nếu
Lâm Di Vụ sợ hãi hay không vui, anh có thể dỗ dành và yêu thương, nhưng
điều anh giận nhất chính là việc Lâm Di Vụ nói những lời vô vị này với
mình. Hai người họ đã bên nhau 12 năm rồi, khi Lâm Di Vụ nói những điều
này, nghĩa là hắn đang muốn bỏ anh đi, muốn hất anh ra, Lâm Di Vụ hoàn
toàn không coi họ là một đôi. Nếu hôm nay không đánh hắn, Tống Hung sẽ
nuốt không trôi cục tức này. Sau khi cơn giận nguôi ngoai, Tống Hung kéo
chăn đắp cho Lâm Di Vụ rồi ngồi trở lại ghế, vuốt lại mái tóc hơi rối,
chống bàn tay lên thành giường thở hổn hển. “Đã học được bài học chưa?”
Đánh hắn mà còn đòi hắn phải học được bài học ư? Bài học cái quần què!
Lâm Di Vụ đạp tung chăn, tung ra một cú đá, lòng bàn chân luồn qua khe
hở giữa thành giường, đá trúng ngực Tống Hung. Cú đầu tiên đạp trúng,
Lâm Di Vụ định thu chân lại để đạp anh thêm phát nữa, kết quả là lúc thu
chân về bị lệch hướng, chân hắn tình cờ bị kẹt ngang vào khe hở của
thành giường. Mu bàn chân và mắt cá chân đập mạnh vào kim loại, đau đến
nỗi khiến hắn hít vào một hơi lạnh, lưng cong lên như con tôm, cúi xuống
định sờ vào bàn chân. Tống Hung vội vàng lấy chân Lâm Di Vụ ra, kéo lòng
bàn chân hắn ra thổi hơi mát vào: “Có đau không?” “Anh còn biết là em
đau à?” Lâm Di Vụ vẫn muốn đá nhưng cẳng chân hắn đã bị Tống Hung giữ
chặt: “Lúc nãy anh đánh em sao không nghĩ xem em có đau không đi? Bây
giờ giả vờ làm người tốt làm gì, Tống Hung, sớm muộn gì em cũng sẽ lột
da anh…” Lâm Di Vụ chửi rủa một hồi lâu, Tống Hung đợi hắn ngừng chửi
mới nói: “Không nhớ gì thì đáng đánh đòn, phạm lỗi thì đáng đánh đòn.”
“Em phạm lỗi gì cơ?” Lâm Di Vụ gân cổ lên, hắn không chịu thừa nhận. Cả
thời gian nghỉ trưa cứ thế trôi qua một nửa trong sự ầm ĩ. Đến khi chân
Lâm Di Vụ hết đau, hắn quay lưng lại với Tống Hung, kéo chăn trùm kín
đầu, trốn trong chăn bắt đầu thở hổn hển. Tống Hung sợ hắn bị ngạt thở
nên kéo chăn xuống, nhưng Lâm Di Vụ lại kéo chăn lên lại. Hai người cứ
thế kéo qua kéo lại không biết mệt mười mấy lần, Lâm Di Vụ cuối cùng
cũng chịu nói chuyện: “Anh đừng kéo chăn của em, phiền chết đi được.”
“Em đừng trùm kín đầu, nếu không muốn ngủ thì anh nói chuyện đàng hoàng
với em.” Giọng Tống Hung rất bình tĩnh, không hề dao động và cũng không
chứa đựng cảm xúc. Lâm Di Vụ xoay cổ lại, liếc xéo Tống Hung một lúc,
thấy anh dường như thật sự muốn nói chuyện với mình thì không quậy nữa,
hất cằm: “Anh nói đi.” Tống Hung kéo ghế lên trước, ngồi ngay trước mặt
Lâm Di Vụ. “Anh biết việc đột nhiên phải chấp nhận rằng mình không giống
người bình thường khá là khó khăn, em không để tâm người khác thấy thế
nào, nhưng lại để tâm xem anh thấy thế nào.” “Vậy để anh nói rõ lại với
em một lần nữa, chẳng phải chỉ là cơ thể có thêm một nhân cách khác thôi
sao? Trong mắt anh, chuyện này chẳng là cái thá gì cả.” “Đừng có nói lôi
mấy cái ‘nếu như’ ra nói với anh nữa, hồi đầu, nếu không có những giả
thiết vô nghĩa này, cho dù có cho anh sống lại một trăm lần nữa, anh vẫn
sẽ đưa em đi, em cũng phải ở bên anh.” “Đây chính là số phận, số phận
của hai đứa mình!” “Anh chưa bao giờ nghĩ số phận của mình không tốt, mà
ngược lại, anh cảm thấy cực kỳ tốt.” “Em cũng đừng lúc nào cũng nghĩ vớ
vẩn rằng mình không xứng đáng, rằng anh nên có một cuộc sống tốt hơn
nữa. Dù cho có lùi lại mười nghìn bước, cho dù cả đời này em không khoẻ
lại được, cho dù em có thật sự trở thành kẻ điên, thằng tâm thần trong
mắt người khác, vậy thì vẫn là kẻ điên của anh, là thằng tâm thần của
anh, của Tống Hung này.” “Mỗi năm Tết đến, kẻ điên và thằng tâm thần như
em cũng phải về nhà với anh thắp hương dập đầu với bà nội, vẫn phải tiếp
tục sống với anh, tối đến vẫn phải nằm chung giường, ngủ chung chăn, em
đã nghe rõ chưa?”