Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục - Chương 44 Còn có thể làm gì cho Di Vụ đây

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
  4. Chương 44 Còn có thể làm gì cho Di Vụ đây
Prev
Next
Novel Info

Chương 44: Còn có thể làm gì cho Di Vụ đây?

Lâm Di Vụ kể cho Tống Hung nghe chuyện vừa rồi, cơn gió lạnh sau lưng,
cẳng chân tự dưng bị đạp bất ngờ, thêm mắm dặm muốn cho cực kỳ ảo diệu.
Ngoài mặt Tống Hung rất phối hợp, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi nhưng bên
trong chẳng dao động chút nào, anh còn đang nghĩ bảo sao vợ mình và Kim
Bảo Nhi lại là bạn thân. Xét về bệnh tật, hai người họ một người là ngoạ
long, một người là phượng hoàng. Nhưng như vậy cũng tốt, giúp Lâm Di Vụ
đỡ phải nghĩ nhiều mỗi ngày, cho rằng bị bệnh là trời sập, chẳng thiết
sống nữa. Lúc Kim Bảo Nhi ra về, Tống Hung còn đặc biệt nhắn tin cho cậu
ta, bảo cậu ta lúc rảnh thì đến bệnh viện nhiều hơn để trò chuyện với
Lâm Di Vụ, nói nhiều hơn về chuyện cậu ta gặp ma. Không cần Tống Hung
phải nói, Kim Bảo Nhi cũng sẽ thường xuyên đến đây, cậu ta có thể nhận
ra Lâm Di Vụ rất bức bối khi ở bệnh viện. Một thời gian trước, vì có thể
nhìn thấy Dư Tẫn bên cạnh mà cậu ta luôn cố gắng tránh mặt bạn bè xung
quanh, chủ yếu là sợ lộ tẩy doạ người khác sợ, bây giờ nếu Lâm Di Vụ đã
biết, cậu ta cũng không cần phải cố tình giấu giếm hắn nữa. Kim Bảo Nhi
thường xuyên đến bệnh viện thăm Lâm Di Vụ, Tống Hung luôn cho họ không
gian riêng, hai người có thể thủ thỉ thì thầm với nhau cả nửa ngày trong
phòng bệnh. Trong tuần thứ ba nhập viện, A Lạp vẫn chưa xuất hiện. Lâm
Di Vụ ăn ngon, ngủ ngon, Kim Bảo Nhi cũng thường xuyên đến đây nhưng hắn
vẫn sốt ruột. Không ai có thể quen với việc sống trong bệnh viện tâm
thần mỗi ngày, xung quanh luôn là bầu không khí u ám xám xịt, hắn muốn
trốn cũng không trốn được, cho dù ở trong phòng bệnh thì vẫn thường
xuyên nghe thấy nhiều âm thanh khác nhau ở bên ngoài. Người nhà suy sụp,
bệnh nhân lên cơn, bước chân hối hả bận rộn của nhân viên y tế. Tống
Hung cũng nhận ra Lâm Di Vụ sắp không chịu đựng được nữa, để giải sầu
cho hắn, chỉ cần là thời gian không điều trị, anh sẽ đưa Lâm Di Vụ ra
ngoài hoạt động và hít thở không khí. May mà thời tiết gần đây rất đẹp,
nhiệt độ cũng ngày càng ấm lên. Bác sĩ La nói rằng ra ngoài phơi nắng và
hít thở không khí trong lành sẽ tốt cho hắn. Hoa nhài mùa đông là loài
hoa nở đầu tiên, gió vẫn còn hơi se lạnh, bên bức tường khuất gió trong
khu vườn nhỏ ở khu vực hoạt động có một bụi hoa màu vàng nhạt đang bung
nở, giống như một thác nước thu nhỏ. Đến tuần thứ tư, Lâm Di Vụ thật sự
đã chán ngấy bệnh viện, hắn không thể xuất viện, ngày nào cũng đi lang
thang trong khu vườn nhỏ ngắm hoa. Cứ ngắm mãi, ngắm mãi rồi lấy hoa ra
để trút giận, hái vài bông hoa vàng nhỏ xíu ném lên người Tống Hung, tối
nào đi tắm Tống Hung cũng giũ ra mấy bông hoa vàng héo úa khỏi quần áo.
Tối hôm đó, Tống Hung lại giũ ra được vài bông: “Hoa vô tội mà, ngày mai
đừng bứt nữa, thác nước nhỏ sắp bị em bứt trụi rồi đấy.” Có lẽ vì đây là
bệnh viện tâm thần, sẽ luôn có những người mắc đủ loại bệnh lên cơn,
triệu chứng muôn hình vạn trạng và kỳ quặc nên nhân viên y tế và bảo vệ
ở đây vô cùng khoan dung, chuyện Lâm Di Vụ bứt hoa vậy mà chẳng có ai
nói gì. “Trụi thì cứ trụi đi.” Lâm Di Vụ nói. Tống Hung đẩy Lâm Di Vụ
vào tắm dưới dòng nước chảy: “Đừng vội, ở thêm vài ngày nữa là được xuất
viện rồi.” “Ai vội đâu, anh đừng có nói linh tinh.” Lâm Di Vụ bắt đầu
phủ nhận: “Em không vội đâu nhé.” Bệnh viện là Lâm Di Vụ đòi đến trước,
vào đêm đầu tiên ở bệnh viện, hắn đã nói là lần này mình nhất định sẽ
ngoan, nhập viện đàng hoàng, uống thuốc đàng hoàng, cũng sẽ không lén
lút bỏ chạy. Mới chỉ có vài ngày thôi, nếu bây giờ nói là mình ở bệnh
viện đến nỗi ngứa ngáy khắp người, muốn xuất viện về nhà thì trông có vẻ
như hắn nói mà không biết giữ lời. Trước kia Tống Hung toàn nói hắn nói
chuyện bốc phét, lần này hắn vẫn đang gắng gượng, không muốn Tống Hung
nói hắn như vậy nữa, hắn cũng có lòng tự trọng chứ bộ. Vì vậy Lâm Di Vụ
sốt ruột và bực tức thì vẫn không nói thẳng ra, cứ phải cố tình tìm cớ
để gây sự. Đồ ăn rõ ràng hợp khẩu vị nhưng hắn lại nói là quá mặn quá
nhạt và không ngon, còn đòi đổi món. Thời tiết rõ ràng rất đẹp nhưng hắn
lại nói nắng to quá chói mắt, còn mong có thêm một trận tuyết nữa. Hắn
chê màu ga trải giường bệnh viện không đẹp, góc bàn ăn bị sờn, buổi trưa
thang máy quá đông và quá chen chúc, tóm lại là nhìn gì cũng thấy ngứa
mắt. Tống Hung bảo Lâm Di Vụ quay người lại, bóp vai cho hắn, sau đó lại
đỡ tay phải của hắn lên mát-xa cho hắn. Trước đó cánh tay Lâm Di Vụ bị
bó bột, Tống Hung tắm cho hắn, bây giờ sau khi đã tháo bột, Tống Hung
vẫn tắm cho Lâm Di Vụ. Tổn thương cơ bắp và xương phải mất trăm ngày mới
hồi phục, khoảng thời gian này Tống Hung vẫn rất cẩn thận trông nom Lâm
Di Vụ, không để Lâm Di Vụ nâng vật nặng, lúc tắm thì mát-xa cho hắn để
giảm sưng, thúc đẩy tuần hoàn máu. “Khi nào xuất viện bọn mình đi du
lịch nhé, em nghĩ xem mình nên đi đâu.” Tống Hung cố gắng chuyển hướng
sự chú ý của hắn. “Để em nghĩ xem.” Suy nghĩ của Lâm Di Vụ đi theo Tống
Hung, quay người lại, giơ hai cánh tay ướt lên vòng quanh cổ Tống Hung,
áp sát vào người anh. Nước nóng rất nóng, cơ thể cũng nóng. Lâm Di Vụ
đang nghĩ trong đầu xem nên đi đâu chơi, vừa nghĩ ra được vài nơi thì
lại bị một sự đụng chạm không thể phớt lờ kéo trở lại thực tại. Hắn đảo
tròng mắt xuống dưới, nhìn dòng nước nóng men theo cổ và xương quai xanh
của Tống Hung chảy xuống, sau đó lại chia thành những dòng nhỏ chạy dọc
theo những cơ bắp phập phồng trên ngực anh đi xuống, cuối cùng men theo
eo và bụng lan ra. Dưới mắt, từng mảng hơi nước trắng mờ mịt như thể có
sự sống, làm nhòe đi đường nét cơ thể của cả hai người. Lâm Di Vụ nhỏ
mềm nhũn bị Tống Hung nắm lấy trong làn sương ấy cũng trở nên mờ ảo.
Trong phòng bệnh có camera, nhưng phòng tắm thì không. “Shhh…” Lâm Di Vụ
ngẩng đầu lên: “Anh muốn làm gì?” “Đừng căng thẳng.” Giọng Tống Hung
chậm rãi hòa lẫn vào làn hơi nước: “Anh chỉ muốn thử xem em có phản ứng
không thôi.” Tống Hung đã cố gắng rất lâu, dùng rất nhiều chiêu trò
nhưng Lâm Di Vụ nhỏ vẫn không rục rịch gì. Lâm Di Vụ cũng rất chán nản,
áp trán lên ngực Tống Hung, thở dài: “Thôi xong, em thật sự không được
nữa rồi, sau này phải làm sao đây?” “Không sao.” Tống Hung buông Lâm Di
Vụ ra: “Bác sĩ La nói là sau này sẽ từ từ khỏe lại.” “Có khoẻ lại thật
không? Anh đừng có bịp em.” “Thật mà, đợi khi nào ngừng thuốc, từ từ
chăm sóc cơ thể là ổn thôi, đến lúc đó em phải vận động cùng anh, muốn
lười biếng cũng không được đâu.” “…” Tống Hung đỡ Lâm Di Vụ, tiếp tục
tắm cho hắn, Lâm Di Vụ lại hỏi anh: “Vậy anh có muốn không?” Tống Hung
nhìn chằm chằm vào đôi môi hồng hào của Lâm Di Vụ, không nói gì nhưng
hơi thở phả ra từ mũi anh lại nóng hừng hực, yết hầu cũng lăn xuống hai
lần. Anh có muốn hay không, chỉ cần nhìn là biết ngay. “Nếu như anh
muốn, có thể mặc kệ em.” Lâm Di Vụ định quay lưng lại với Tống Hung,
nhưng Tống Hung lại giữ vai hắn lại không cho hắn nhúc nhích: “Về nhà
rồi tính sau.” Lâm Di Vụ ngẩng đầu nhìn Tống Hung một lúc, sau đó từ từ
ngồi xổm xuống. … Sau một lúc lâu, Lâm Di Vụ vịn vào tay Tống Hung đứng
dậy đi súc miệng, cổ họng đau kinh khủng. Tên đạo đức giả Tống Hung, vừa
mới bảo là về nhà, nhưng đến khi làm thật thì chẳng quan tâm hắn sống
chết thế nào, sắp chọc thủng cổ họng hắn đến nơi, suýt thì thiếu oxy mà
chết. Hắn xoa cổ, thử nói vài câu nhưng giọng lại khàn đặc. Lâm Di Vụ
giơ chân lên đá vào chân Tống Hung, nhưng chân Tống Hung rất săn chắc,
ngược lại còn khiến ngón chân mình bị đau. “Sao chân anh cứng như sắt
vậy, đau chết em.” Lâm Di Vụ gào lên, lại chỉ vào cổ mình: “Còn nữa, cổ
họng em cũng đau chết mất, em thổi kèn cho anh mà anh như muốn thọc chết
em vậy á.” “Vừa nãy em cố tình quyến rũ anh, anh đâu cưỡng lại được.”
“Em quyến rũ anh hồi nào?” “Ánh mắt em lúc nãy khi ngồi xổm xuống, ngẩng
đầu lên nhìn anh…” “Ánh mắt em thế nào?” “Chứa chan cảm xúc… lúc đảo
vòng quanh còn nhìn thấy cả đầu lưỡi em, với cả lâu lắm rồi bọn mình
không làm, nên trong giây lát anh thật sự không cưỡng lại được.” Tống
Hung bảo Lâm Di Vụ há miệng, cúi đầu nhìn vào trong cổ họng hắn, thật ra
anh không nhìn rõ gì cả nên dứt khoát thổi vài hơi vào đó. Lâm Di Vụ
liên tục há miệng, má và lưỡi vốn đang tê cứng nhưng lại được Tống Hung
thổi hơi vào, nước bọt chảy ra từ khóe miệng, hắn lập tức ngậm chặt
miệng, giơ mu bàn tay lên lau đi rồi lại vội vàng súc miệng bằng nước
nóng. Sau khi súc miệng xong, Lâm Di Vụ tức lên: “Đợi khi nào em khỏe
lại, em cũng sẽ thọc chết anh.” “Rồi rồi rồi, anh đợi đến ngày em thọc
chết anh nhé.” Việc tắm rửa lần này mất quá nhiều thời gian, lúc y tá
đến kiểm tra phòng bệnh, Lâm Di Vụ uống thuốc rồi nằm xuống. Màn hình
của Tống Hung sáng lên, là cuộc gọi của đội trưởng Trương. Tống Hung cầm
điện thoại định ra ngoài nghe máy, nhưng quay đầu thấy Lâm Di Vụ đang
nằm trên giường bệnh, hít thở đều, tưởng là hắn đã ngủ say nên đến bên
cửa sổ nghe điện thoại. … Sau nửa đêm, tiếng sột soạt phát ra từ giường
bệnh, Lâm Di Vụ vén chăn ra từ từ ngồi dậy. Tống Hung đang nằm trên
giường chăm sóc ở bên cạnh, khoảng thời gian này ngay cả khi ngủ anh vẫn
cảnh giác cao độ, vậy nên vừa nghe thấy động tĩnh bên cạnh là mở mắt ra
ngay. Anh liếc nhìn đồng hồ treo tường, ba giờ sáng, Lâm Di Vụ ngồi
nghiêng trên giường, ánh mắt nặng trĩu, đang nhìn anh chằm chằm. “Di Vụ?
Sao lại dậy vậy? Muốn đi vệ sinh à?” Tống Hung cũng ngồi dậy, đưa tay ra
định chạm vào mặt Lâm Di Vụ. Lâm Di Vụ quay đầu đi, né tránh bàn tay
đang giơ ra của Tống Hung. Tống Hung nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay
trống không, tim giật thót lên. “A Lạp?” Người trên giường không trả lời
mà ngả người ra sau, tạo thêm khoảng trống, từ từ giơ một chân lên, lòng
bàn chân tì vào chiếc giường chăm sóc ngay bên cạnh giường bệnh của
mình, sau đó dùng sức đạp mạnh, cả chiếc giường chăm sóc và Tống Hung
đang ngồi trên đó bị y đạp ra xa. Bánh xe dưới giường đã khóa chặt, bị
hất văng ra một cách cứng nhắc, ma sát với sàn nhà tạo ra tiếng ken két.
Sau khi tiếng ma sát dừng lại, một tiếng cười khẩy đột ngột phát ra từ
chiếc giường. Tống Hung nhảy khỏi giường, xỏ dép bước sang một bên, gọi
lại lần nữa: “A Lạp?” “Là tôi.” A Lạp xuống giường, đứng chân trần trên
sàn nhà, y cử động chân tay, nhắm mắt lại xoay xoay cổ, hít một hơi thật
sâu. Trên mặt A Lạp là biểu cảm nhẹ nhõm sau khi kìm nén đến tột cùng,
bây giờ cuối cùng cũng tìm được lối thoát. “23 ngày, lẽ ra tôi định chịu
đựng thêm chút nữa, chịu đựng thêm vài ngày nữa cho đủ bốn tuần để tôi
và Di Vụ có thể xuất viện, nhưng tôi thật sự không thể chịu đựng thêm
được nữa.” “Di Vụ đâu?” “Di Vụ chắc là đang…” A Lạp cũng liếc nhìn đồng
hồ: “…Đang ngủ.” “Bây giờ là sau nửa đêm rồi, cậu cũng nên ngủ đi, cơ
thể là của Di Vụ, em ấy cần ngủ đủ giấc.” A Lạp không thèm nghe, trong
mắt toàn là thù hận. “Hai mẹ con đó thật sự ở lâm trường đúng không,
nhưng anh không giết bọn nó luôn mà giao cho đội trưởng Trương, phải
không?” Tim Tống Hung chùng xuống, không ngờ cuộc gọi với đội trưởng
Trương đã bị A Lạp nghe thấy. “Sao anh không giết cả hai đứa chúng nó
luôn đi?” A Lạp đi chân trần bước lên trước, hùng hổ hăm doạ: “Xung
quanh lâm trường toàn là núi, giết quách bọn nó đi rồi tìm một nơi không
có ai để chôn, anh đúng là đồ hèn nhát, anh không dám giết chúng nó, anh
không hề yêu Di Vụ chút nào.” “Có yêu Di Vụ hay không thể dùng việc giết
người để chứng minh được.” Tống Hung cố gắng kìm nén cảm xúc: “A Lạp, ở
đây có pháp luật, tôi hận bọn họ hơn bất cứ ai, nhưng tôi vẫn còn Di Vụ,
nếu như tôi xảy ra chuyện thì Di Vụ sẽ ra sao?” A Lạp cười khẩy: “Di Vụ
có tôi mà.” “Đồ điên.” Trước kia Tống Hung cũng muốn giết quách hai mẹ
con kia, vậy nên vẫn luôn sai người đi tìm, khi anh tìm thấy bọn họ, sát
ý của anh cũng không hề kém cạnh A Lạp, tay chân hai mẹ con kia đã bị
bọn họ đánh tàn phế, chỉ còn lại hơi tàn. Cuối cùng Tống Hung bình tĩnh
lại, còn gọi cho đội trưởng Trương. “Tôi là đồ điên đấy, nếu bọn nó
không chết thì vẫn có thể làm hại Di Vụ.” “Không có chuyện đó đâu.” Tống
Hung nói: “Cả nhà ba người đó sẽ không bao giờ có cơ hội làm hại Di Vụ
nữa. A Lạp, trên đời này ngoài giết người ra vẫn còn cách khác để dạy dỗ
họ.” A Lạp không phản bác lại ngay, y nhìn ra ngoài cửa sổ tối om, lẩm
bẩm một mình, cũng đang hỏi chính mình. “Vậy tôi… còn có thể làm gì cho
Di Vụ đây?”

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
ruou-nhat-pha-tra
Rượu Nhạt Pha Trà
Chương 60: End Tháng 1 19, 2026
Chương 59 Tháng 1 19, 2026
tho-san-hai-tac-gan-da-nhat-1686384988
Thợ Săn Hải Tặc Gan Dạ Nhất
Chương 41: Tứ Hoàng hải quân Vương Hạ Thất Vũ Hải Tháng 1 30, 2026
Chương 40: Hách người nào đó Tháng 1 30, 2026
y-xuan-chang-muon-huyen-cuu-chu-1768047130
Ý Xuân Chẳng Muộn – Huyền Cửu Chu
Chương 10 Tháng 1 11, 2026
Chương 9 Tháng 1 11, 2026
dinh-cap-gian-thuong-vo-dich-tu-buon-ban-BrMSNQTq
Đỉnh Cấp Gian Thương: Vô Địch Từ Buôn Bán Vũ Khí Đạn Dược Bắt Đầu
Chương 10: Bước vào chủ thành, thiên hạ bắt đầu Tháng 1 15, 2026
Chương 9: Chuyển chức thành công: Đại gian thương, tiến về đại địa cầu Tháng 1 15, 2026
phong than chau
Phong Thần Châu
Chương 3: Không có huỷ hôn, chỉ có để tang chồng! Tháng 12 31, 2025
Chương 2: Cửu sinh cửu thế! “Linh khí dồi dào, sung mãn như vậy…” Tháng 12 31, 2025
trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau-1767856486
Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Chương 10 Tháng 1 11, 2026
Chương 9 Tháng 1 11, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 44 Còn có thể làm gì cho Di Vụ đây"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese