Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục - Chương 45 Tha cho Di Vụ đi, tha cho chúng tôi
- Home
- All Mangas
- Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
- Chương 45 Tha cho Di Vụ đi, tha cho chúng tôi
Chương 45: Tha cho Di Vụ đi, tha cho chúng tôi
Tống Hung lấy đôi dép từ bên cạnh, ngồi xổm xuống đặt ngay ngắn trước
chân A Lạp, ngẩng đầu lên nói với y: “Mang dép vào đi, đừng để Di Vụ bị
cảm.” A Lạp chần chừ hai giây, cuối cùng vẫn nhấc chân lên xỏ dép vào.
Tống Hung cảm nhận được sự thả lỏng trong giọng A Lạp, đứng thẳng người
đối mặt với y. “A Lạp, bây giờ Di Vụ tốt lắm, em ấy cũng rất an toàn,
sau này sẽ không ai làm hại em ấy nữa đâu, tôi cũng sẽ bảo vệ em ấy thật
tốt, cậu cứ yên tâm…” “Anh muốn tôi đi sao?” A Lạp hoàn toàn tỉnh táo
lại, tay phải nắm thành nắm đấm, giơ lên và xoay tròn. “Nhưng tôi vẫn
còn nhớ cơn đau ở cánh tay lắm, Di Vụ đã chết một lần dưới tay anh rồi,
12 năm trước nếu như anh không cản tôi, tôi đã đâm chết Lâm Dương từ lâu
rồi, sau đó phóng hoả thiêu chết Lâm Kiêm Nhân và Trương Nhàn Tĩnh luôn,
để cả gia đình ba người chúng nó đoàn tụ dưới lòng đất, năm đó nếu như
giải quyết dứt điểm bọn chúng thì sao mà chuyện sau này lại xảy ra được
chứ?” Lời A Lạp nói làm Tống Hung nhớ lại một đêm của 12 năm trước.
“Người cầm dao vào phòng Lâm Dương năm đó cũng là cậu sao?” “Là tôi.” A
Lạp cười khẩy: “Lúc đó anh còn tưởng Di Vụ đang mộng du.” Năm đó, chi
phí nằm viện và hóa trị của bà nội giai đoạn sau ngày càng tăng cao,
Tống Hung đã tiêu hết tiền tiết kiệm, Lâm Di Vụ cũng lấy hết quỹ đen của
bản thân ra để cho bà nội trị bệnh. Lúc đó cậu nghĩ rất đơn giản, Tống
Hung đã hứa là sẽ đưa cậu đi, hơn nữa sau khi ở với bà nội thời gian dài
như vậy, bà nội luôn coi cậu như cháu ruột, cậu cũng đã coi bà nội Tống
Hung như người thân của mình từ lâu. Sau này Tống Hung hỏi cậu: “Em
không sợ anh lừa em hả?” Lâm Di Vụ thậm chí còn không thể chấp nhận giả
thiết “Tống Hung sẽ lừa mình”, tức lên c*n v** c* anh: “Nếu anh dám lừa
em, cho dù anh có trốn đến chân trời góc bể thì em vẫn sẽ tìm ra anh,
sau đó chặt anh thành từng khúc rồi ném cho cá mập ăn, anh có dám nói
lừa em không?” “Không dám.” Tống Hung ôm cậu: “Anh sẽ không lừa em, anh
sẽ chỉ bảo vệ và yêu thương em thôi.” Nghe những lời dễ nghe, Lâm Di Vụ
lại vui trở lại, vòng tay ôm lấy cổ Tống Hung, hôn lên chỗ mà mình vừa
cắn mạnh trên người anh lần nữa. Sau đó, bệnh tình của bà nội tiến triển
quá nhanh ở giai đoạn cuối, các bác sĩ không khuyên rằng nên hóa trị
nữa. Trong những ngày cuối đời, bác sĩ chỉ cho bà một vài loại thuốc
giảm đau, không lâu sau thì bà nội qua đời tại bệnh viện. Trước khi qua
đời, một tay bà nội nắm lấy Tống Hung, một tay nắm lấy Lâm Di Vụ, còn
không ngừng v**t v* khuôn mặt hai người. Bà nội không cho họ khóc, nói
rằng ngay cả những đứa trẻ xinh yêu nhất khi khóc cũng sẽ rất xấu, bà
muốn lưu giữ dáng vẻ đẹp nhất của hai đứa nhỏ. Lâm Di Vụ biết bà nội lo
lắng cho Tống Hung, cậu hứa với bà: “Bà nội ơi, con sẽ ở bên Tống Hung,
bà cứ yên tâm ạ.” Bà nội mỉm cười siết chặt tay Lâm Di Vụ và Tống Hung,
nói “Bà yên tâm” rồi nhắm mắt lại. Chuyện tang lễ của bà nội là do Lâm
Di Vụ lo liệu cùng Tống Hung. Tống Hung muốn mang tro cốt của bà về quê
để chôn cất, lúc đó Lâm Di Vụ rất dính anh nên cũng muốn quay về cùng
anh. Nhưng trước khi bọn họ xuất phát, Trương Nhàn Tĩnh đã phát hiện ra,
Lâm Di Vụ bị bà ta cưỡng ép lôi về nhà, trả nốt tiền lương cho Tống Hung
rồi nói rằng anh không cần đến nữa. Ngay tối hôm đó, Tống Hung lén lút
quay trở lại nhà họ Lâm, vì đã ở nhà họ Lâm quá lâu nên anh biết rõ từng
ngóc ngách, dễ dàng qua mặt camera an ninh, nhờ màn đêm mà trèo tường
nhảy vào sân sau. Qua tấm kính, anh nhìn thấy gia đình ba người đang trò
chuyện và cười đùa trong khi ăn tối, nhưng lại không thấy Lâm Di Vụ đâu.
Vì thành tích bơi lội tuột dốc không phanh mà Lâm Di Vụ đang bị phạt, bị
buộc phải ngâm mình trong bể bơi. Lâm Di Vụ ghét nước bể bơi, cho dù lần
nào cậu cũng cố gắng thở nhẹ nhất có thể, mặt nước màu xanh vẫn lay động
theo hơi thở của cậu, chèn ép khiến cậu không sao thở nổi. Cho đến khi
nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, tim Lâm Di Vụ đập lệch đi vài
nhịp. Cậu quay lại, nhìn thấy bóng người màu đen đang dần tiến lại gần
mình qua hành lang dài tối tăm. Ngay cả khi không nhìn rõ mặt, cậu cũng
nhận ra Tống Hung ngay lập tức. “Tống Hung?” Cậu tưởng mình bị hoa mắt,
nhỏ giọng gọi tên anh. “Là anh.” Tống Hung bước đến kéo Lâm Di Vụ ra
khỏi bể bơi, toàn thân Lâm Di Vụ ướt sũng, đâm sầm vào lòng Tống Hung,
ngón tay túm lấy áo anh còn đang run rẩy. “Em tưởng anh sẽ không quay
lại nữa chứ, em tưởng…” Tống Hung xoa xoa chiếc mũ bơi trên đầu cậu,
dùng lòng bàn tay ôm lấy gáy cậu: “Anh đã hứa với em là sẽ bảo vệ em,
cũng sẽ đưa em đi rồi mà.” Căn nhà của nhà họ Lâm rất lớn, lại ít người
nên Tống Hung muốn trốn cũng không khó, buổi tối anh trốn trong phòng
kho không dùng đến bên cạnh phòng ngủ của Lâm Di Vụ. Lâm Di Vụ đã bí mật
sao chép chìa khóa của tất cả các phòng trong nhà, đề phòng trường hợp
khẩn cấp. Tống Hung đợi mãi cho đến tận đêm khuya, khi cả gia đình ba
người đã ngủ say mới ra ngoài, anh định vào phòng Lâm Di Vụ để tìm cậu.
Cửa phòng Lâm Di Vụ đang mở nhưng không có ai ở bên trong. Lúc ấy tim
Tống Hung như muốn nhảy ra ngoài, anh tìm khắp mọi nơi có thể tìm nhưng
mãi không tìm thấy Lâm Di Vụ. Cuối cùng, anh phát hiện cửa phòng Lâm
Dương đang hé mở, Tống Hung bước đi rón rén, nghiêng người lách vào
trong qua khe cửa. Lâm Dương đang ngủ rất say, tiếng ngáy rất to, có một
dáng người mỏng manh, ốm yếu đang đứng ở đầu giường. “Lâm Di Vụ” đang
mặc đồ ngủ và đi chân đất, tay phải cầm một con dao sắc bén, lưỡi dao
phản chiếu ra ánh sáng lạnh lẽo trong bóng tối. “Lâm Di Vụ” giơ cao con
dao lên, mũi dao nhắm vào ngực Lâm Dương, ngay khi sắp sửa đâm vào ngực
Lâm Dương, cánh tay lại đột nhiên bị Tống Hung tóm lấy, cho dù cậu có
dùng sức thế nào thì mũi dao cũng không thể hạ xuống. “Di Vụ?” Tống Hung
nhỏ giọng gọi cậu. Không ai đáp lại anh, “Lâm Di Vụ” quay đầu nhìn Tống
Hung, ánh mắt vừa lạnh lùng vừa trực diện, còn có thêm sự ghét bỏ. Chỉ
là trong phòng quá tối, Tống Hung không nhận ra ánh mắt Lâm Di Vụ khác
với bình thường. Anh tưởng rằng Lâm Di Vụ đang mộng du, giật lấy con dao
từ tay cậu, bế ngang Lâm Di Vụ lên mau chóng ra khỏi phòng Lâm Dương.
“Giết người chỉ làm bẩn tay em thôi, anh có cách.” Trong phòng bệnh, A
Lạp dùng mũi chân móc lấy một chiếc ghế đẩu, vịn vào chiếc bàn bên cạnh
rồi từ từ ngồi xuống. “Sau này đúng là tôi đã nhìn thấy cách anh làm,
chứng cứ Trương Nhàn Tĩnh bao nuôi trai trẻ bên ngoài là do anh quay lại
chứ gì? Anh gửi video ngoại tình của Trương Nhàn Tĩnh cho Lâm Kiêm Nhân,
vợ chồng bọn họ trở mặt thành thù rồi ly hôn, sau đó Lâm Kiêm Nhân bị
điều tra tội gian lận quỹ, cũng là do anh ăn trộm tài liệu từ phòng làm
việc của ông ta nhỉ? Còn Lâm Dương, mấy con rắn mà anh bắt về, sau đó
nhốt Lâm Dương trong căn phòng bí mật dưới tầng hầm, mấy con rắn đó đã
cắn anh ta thành một kẻ tàn phế…” “Những gì anh làm, lúc đó khiến tôi
cũng khá hả giận và sung sướng, đau đớn kéo dài hiệu quả hơn là g**t
ch*t chúng ngay lập tức, lần đó tôi đã từng tin tưởng anh, tôi nghĩ anh
có thể bảo vệ Di Vụ thật tốt, vậy nên tôi đã ra đi, nhưng bây giờ tôi
không còn tin nữa.” – – A Lạp luôn rất hợp tác với việc điều trị tại
bệnh viện, tỏ ra rất ôn hoà trước mặt người ngoài. Nhưng đã vài ngày
liền Lâm Di Vụ không trở lại, mỗi sáng thức dậy, Tống Hung đều nhìn thấy
một ánh mắt bài xích. Bốn tuần trôi qua, A Lạp lập tức yêu cầu xuất
viện, lần này La Văn còn chưa kịp nói gì, Tống Hung đã từ chối trước. “Ở
lại thêm vài ngày nữa.” Sự nhẫn nhịn mấy ngày qua của A Lạp lập tức bùng
nổ, đập mạnh tay xuống bàn: “Sao không cho bọn tôi xuất viện? Di Vụ muốn
về nhà rồi.” “Nhưng Di Vụ vẫn chưa quay lại.” A Lạp nói: “Anh cho bọn
tôi xuất viện trước thì tôi sẽ cho cậu ấy quay lại.” Tống Hung nói: “Cậu
cho em ấy quay lại trước, rồi tôi sẽ cho hai người xuất viện.” Hai người
bắt đầu một vòng tuần hoàn vô hạn, A Lạp từ từ bình tĩnh lại: “Để tôi
xem xem hai chúng ta ai chịu đựng được dai hơn.” Mỗi ngày, vào ban ngày
Tống Hung đều dẫn A Lạp ra ngoài tắm nắng và tản bộ, A Lạp không bứt mấy
bông hoa nhài mùa đông nhưng y có thể ngồi bất động trên ghế đá, nhìn
chằm chằm những bông hoa đó rất lâu. Tống Hung hỏi y: “Cậu thích hoa
nhài mùa đông à?” “Không thích.” “Vậy tại sao lại nhìn chằm chằm hoa
nhài mùa đông vậy?” “Là vì Di Vụ thích hoa nhài mùa đông, tôi có thể cảm
nhận được, nên ngắm thay Di Vụ nhiều hơn.” Ánh mắt Tống Hung nhẹ nhàng
nhìn sang, chớp lấy thời cơ: “Nếu cậu đã cảm nhận được Di Vụ thích hoa
nhài mùa đông, vậy thì chắc là cậu cũng có thể cảm nhận được Di Vụ thích
tôi, tại sao lại không tác thành cho bọn tôi?” Ánh mắt A Lạp lập tức trở
nên sắc bén, liếc xéo Tống Hung, không nói gì mà chỉ tiếp tục nhìn hoa
nhài mùa đông. A Lạp nhìn hoa lâu đến nỗi hốc mắt cay xè, y dụi khoé mắt
sưng húp, chìa tay ra với Tống Hung: “Cho tôi một điếu thuốc.” Trong túi
Tống Hung không có thuốc lá nên dẫn A Lạp đi mua một gói, hai người cùng
đi đến khu vực hút thuốc. Tống Hung mở gói thuốc, lấy ra một điếu trong
đó đưa cho A Lạp, nhưng trước khi kịp cất gói thuốc vào túi, cả gói
thuốc đã bị A Lạp giật lấy. A Lạp châm lửa hút vài hơi, Tống Hung lại
rút gói thuốc ra khỏi túi áo của y: “Hút thuốc nhiều không tốt cho sức
khỏe của Di Vụ, muốn hút thì cứ nói với tôi, một ngày nhiều nhất hai
điếu thôi.” A Lạp giơ tay ra định giật lại nhưng bị Tống Hung né được. A
Lạp thấp hơn Tống Hung nhiều, hơn nữa Tống Hung cũng phản ứng nhanh, A
Lạp không giật được thì trừng mắt với anh một lát, sau đó đành bỏ cuộc.
“Hai điếu không đủ, một ngày ba điếu.” “Được, ba điếu.” Thấy A Lạp hút
thuốc, Tống Hung cũng châm một điếu cho mình, hai người đứng dựa vào bức
tường khuất gió. Sau khi hút hết một điếu, A Lạp lại đòi thêm, Tống Hung
lại đưa cho y một điếu, lúc A Lạp đưa tay ra đòi điếu thứ ba, có nói thế
nào Tống Hung cũng không đưa. “Ba điếu cũng cần phải giãn cách ra.” Tống
Hung biết A Lạp đang sốt ruột, thật ra anh còn sốt ruột hơn nhưng không
được thể hiện ra. “A Lạp, tôi biết bây giờ cậu cũng đang rất lăn tăn, có
đúng không?” A Lạp phủ nhận: “Tôi lăn tăn chuyện gì cơ?” Tống Hung nhìn
thẳng vào mắt y, không cho A Lạp cơ hội né tránh: “Cậu không chắc chắn
bây giờ nên lựa chọn thế nào, làm thế nào mới thật sự tốt cho Di Vụ.”
“Tôi chắc chắn chứ.” A Lạp mỉm cười: “Tôi sẽ không từ bỏ Di Vụ, Di Vụ ở
bên anh thật sự có thấy an toàn không? Nếu có thì tại sao cậu ấy lại ly
hôn anh nhiều lần như vậy? Hôn nhân của hai người ngay từ đầu đã không
vững chắc rồi.” Tống Hung cũng đã hút hết điếu thuốc, dập đầu lọc thuốc
ném vào thùng rác, anh sắp xếp lại suy nghĩ, cố gắng giao tiếp với A Lạp
bằng cách mà y không kháng cự. Tống Hung đã từng nghĩ về câu hỏi này,
nhưng trước kia anh suy nghĩ quá nông cạn và quá ít, luôn cho rằng Lâm
Di Vụ chỉ đang hờn dỗi với anh. Sau này khi bác sĩ La điều trị cho Lâm
Di Vụ, y đã từng hỏi anh rất kỹ về trải nghiệm trưởng thành của Lâm Di
Vụ, và cả tình trạng hôn nhân của bọn họ. La Văn đã nghiêm túc phân tích
cho Tống Hung từ góc độ sức khoẻ tâm lý. Trong suốt giai đoạn trưởng
thành lúc nhỏ, Lâm Di Vụ chưa bao giờ nhận được tình yêu, cũng chưa từng
sống trong một môi trường an toàn. Sợ hãi, hoảng hốt, nhạy cảm, hoài
nghi và né tránh đã chiếm cứ hết 18 năm của hắn, vậy nên đến bây giờ
ngay cả khi nhận được tình yêu, có một mái ấm an toàn, hắn vẫn còn hoài
nghi. Hắn sẽ hoài nghi về tình yêu mà mình nhận được sẽ kéo dài bao lâu,
và hắn có thể an toàn được bao lâu. Vì vậy, Lâm Di Vụ sẽ luôn tìm kiếm
chứng cứ từ Tống Hung hết lần này đến lần khác, để chắc chắn rằng bạn
đời của hắn thật sự yêu hắn, rằng bây giờ hắn thật sự rất an toàn, và
rằng Tống Hung thật sự sẽ mãi mãi ở bên cạnh hắn. Hắn sẽ luôn không
ngừng tự nghi ngờ chính mình, sau đó không ngừng đi tìm bằng chứng, cho
đến khi có được sự xác nhận chắc chắn, vòng tuần hoàn này có thể sẽ tiếp
diễn rất lâu. Tống Hung đã từng nghĩ, có lẽ cả đời này Lâm Di Vụ sẽ
không thể hoàn toàn khắc phục được vấn đề này, có lẽ sau này Lâm Di Vụ
vẫn sẽ đề nghị chia tay, đề nghị ly hôn với anh. Nhưng không sao cả, Lâm
Di Vụ muốn tìm bằng chính, vậy thì anh sẽ cho hắn sự chắc chắn. Tống
Hung thuật lại lời phân tích của La Văn cho A Lạp nghe, nhìn vẻ mặt bối
rối của A Lạp. “Đối với tôi, cho dù bọn tôi có 100 tờ giấy ly hôn, chắc
chắn bọn tôi sẽ có đến 101 tờ giấy đăng ký kết hôn. Cho dù Di Vụ có
hoài nghi nhiêu lần, tìm kiếm chứng cứ với tôi bao nhiêu lần, tôi cũng
sẽ cho em ấy một câu trả lời khẳng định, muốn ly hôn thì được, nhưng
muốn rời đi thì không được.” Điếu thuốc của A Lạp đã hút hết, ngọn lửa
đã tắt nhưng mẩu thuốc vẫn còn kẹp giữa ngón tay y, đã bị y bóp nát,
ngón tay dính đầy tàn thuốc. Tống Hung quan sát phản ứng của A Lạp, tiếp
tục làm A Lạp thêm bối rối. “Di Vụ phải ở bên cạnh tôi, em ấy phải ở
cùng tôi, tôi yêu em ấy. A Lạp, coi như tôi cầu xin cậu đấy, tha cho Di
Vụ đi, tha cho chúng tôi, cũng tha cho chính bản thân cậu.”