Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục - Chương 46 Lần đầu ly hôn
Chương 46: Lần đầu ly hôn
Lần đầu Lâm Di Vụ đòi ly hôn Tống Hung xảy ra vào năm thứ hai sau khi họ
kết hôn. Khi đó công ty của Tống Hung xảy ra một biến cố lớn, các đơn
đặt hàng ở nước ngoài bị hủy hàng loạt, hàng tồn kho chất đống, dòng vốn
bị đứt đoạn, các khoản vay ngân hàng không được cấp xuống. Tống Hung
không nói gì với Lâm Di Vụ, Lâm Di Vụ chỉ biết rằng Tống Hung đi xã giao
ngày càng nhiều, về nhà cũng ngày càng muộn, cũng uống ngày càng nhiều
rượu hơn. Tống Hung thường được trợ lý đưa về nhà, anh say đến nỗi mật
khẩu nhà còn nhập sai, chỉ đành phải gõ cửa. Lâm Di Vụ đón lấy Tống Hung
đang say bí tỉ từ tay trợ lý ở cửa, cảm ơn trợ lý rồi dìu Tống Hung vào
nhà. Về đến nhà, tất cả sức lực mà Tống Hung cố gồng mình cả ngày đều
bay sạch, đè cả người lên Lâm Di Vụ, hai người đều đứng không vững, liên
tục ngã xuống sàn nhà hoặc ghế sofa. Lâm Di Vụ khó khăn lắm mới dìu được
anh lên ghế sofa, cậu ngồi xổm xuống bên cạnh, xoa bóp thái dương cho
Tống Hung. “Sao dạo này anh lại uống nhiều thế, có phải xảy ra chuyện gì
rồi không?” Tống Hung nằm ngửa mặt lên, gác cánh tay lên che mắt rồi
nói: “Không có gì, chỉ là nhiều buổi xã giao quá, không từ chối rượu
được.” “Đừng uống nhiều thế, anh không cần dạ dày nữa à?” Thấy Tống Hung
không nói gì, Lâm Di Vụ đứng dậy nấu canh giải rượu, đến khi nấu xong
thì anh đã ngủ rồi. Lâm Di Vụ đánh thức anh dậy, cho Tống Hung uống canh
rồi dìu anh về phòng ngủ tắm qua rồi mới ngủ tiếp. … Lâm Di Vụ nhận ra
có gì đó không ổn là vào nửa năm trước, khi Tống Hung bán căn hộ lớn mà
họ mua ở vị trí đắc địa. Căn hộ mới vừa được sửa sang xong, đang trong
quá trình thông gió, kế hoạch ban đầu của họ là sẽ chuyển đến vào đầu
xuân sau Tết, ở đó gần nơi làm việc của Tống Hung hơn, cũng gần bệnh
viện nơi Lâm Di Vụ thường đến tư vấn tâm lý hơn. Hôm đó, Lâm Di Vụ lái
xe ngang qua, định đi lên kiểm tra xem căn nhà đã thông gió đến đâu rồi,
kết quả là nhập mật khẩu vài lần mà vẫn báo sai. Sau khi bấm mật khẩu
đến lần thứ ba, cánh cửa được mở ra từ bên trong, một người đàn ông cao
lớn vạm vỡ từ bên trong đi ra, theo sau anh ta còn có một người phụ nữ,
Lâm Di Vụ nhận ra bọn họ chắc là một cặp vợ chồng. “Cậu tìm ai?” Người
đàn ông mặt mũi bặm trợn, hai tay khoanh lại trước ngực, anh ta tưởng
Lâm Di Vụ là kẻ trộm: “Sao lại bấm mật khẩu cửa nhà tôi?” Lâm Di Vụ
tưởng là mình tìm nhầm chỗ, lùi lại một bước ngẩng đầu nhìn số nhà, đây
đúng là căn nhà mới của họ. “Đây là nhà tôi mà.” Lâm Di Vụ chỉ vào số
nhà: “Còn hai người là ai, tại sao lại sống trong nhà tôi?” Người phụ nữ
phía sau người đàn ông nói: “Anh nói gì vậy? Căn nhà này đã được bán cho
chúng tôi từ nửa tháng trước rồi.” “Bán cho hai người á?” Lâm Di Vụ há
hốc mồm: “Ai bán cho hai người?” Cặp vợ chồng này nhìn vẻ mặt của Lâm Di
Vụ, xác nhận cậu không nói dối và không giống kẻ trộm: “Chủ nhà ban đầu
họ Tống.” Tối hôm đó lúc Tống Hung vừa về đến nhà, Lâm Di Vụ đã đưa cho
anh một túi giấy màu nâu, trong đó có một tấm thẻ ngân hàng, là toàn bộ
tiền mà Lâm Di Vụ có, còn có cả sổ đỏ của căn nhà tân hôn của hai người
và một chiếc xe hơi đứng tên Lâm Di Vụ. “Anh thiếu tiền sao không nói
với em? Em cũng không biết anh thiếu bao nhiêu, mật khẩu thẻ ngân hàng
thì anh biết rồi, căn nhà này và xe anh cũng có thể bán đi, bọn mình có
thể ra ngoài thuê nhà trước mà, với cả em cũng không dùng đến xe nhiều,
khi nào ra khỏi nhà thì đi tàu điện ngầm hoặc bắt taxi cũng rất tiện.”
Tống Hung nhìn túi giấy màu nâu, sau đó lại nhìn khuôn mặt lo lắng của
Lâm Di Vụ, xoa đầu cậu rồi hỏi: “Có phải ai nói linh tinh gì với em
không?” “Người khác sẽ không nói linh tinh gì với em đâu, còn anh thì
sao? Hai đứa mình đã kết hôn rồi, sao anh không nói với em? Hôm nay em
đến nhà mới, vậy mà lại có người khác ở đó.” “Là lỗi của anh, trước khi
bán nhà đã không bàn bạc với em, đợi khoảng thời gian này qua đi, sau
này mình mua một căn nhà lớn hơn được không?” “Bộ em quan tâm đến chuyện
sống trong nhà lớn hay không chắc?” Lâm Di Vụ hơi tức giận: “Em giận là
vì anh không nói cho em biết chuyện gì cả.” “Anh sợ em lo lắng.” Tống
Hung đẩy chiếc túi giấy màu nâu trở lại tay Lâm Di Vụ: “Công ty đang gặp
một ít khó khăn, phát sinh vấn đề về vốn, nhưng đã tìm được nhà đầu tư
mới rồi, đang đàm phán, đối phương cũng có nhã ý.” “Thật không? Anh
không lừa em đấy chứ?” “Không lừa em đâu, nếu không có chuyện gì bất ngờ
xảy ra thì chắc là khoảng cuối tháng này.” “Sau này mà có chuyện gì, anh
đừng có giữ trong lòng rồi gánh vác một mình, có được không?” Cậu và
Tống Hung đã kết hôn với nhau, hai người họ là một, Tống Hung đã mệt như
vậy rồi, vậy mà mỗi ngày về nhà còn phải lo cho cảm xúc của cậu, xem cậu
đã uống thuốc chưa, có thấy không khoẻ ở đâu không, mỗi chủ nhật còn
cùng cậu đến buổi tư vấn tâm lý đúng giờ nữa. “Được.” Tống Hung bóp nhẹ
bờ vai gầy gò của Lâm Di Vụ: “Sau này mà có chuyện gì, em và anh sẽ cùng
nhau gánh vác.” Tống Hung nói rằng sắp tìm được nguồn đầu tư mới không
phải là nói dối, nhà đầu tư Đỗ Thịnh sau một thời gian khảo sát và thẩm
định đã rót vốn vòng đầu tiên vào công ty họ. Tuy nhiên, việc thẩm định
tiếp theo, Đỗ Thịnh lại giao cho con trai mình là Đỗ Gia Dung. Đỗ Thịnh
nói rằng muốn nhân cơ hội này để rèn luyện cho con trai mình, còn khách
sáo đánh tiếng với Tống Hung, muốn nhờ Tống Hung dẫn dắt Đỗ Gia Dung
nhiều hơn. Đỗ Gia Dung là một gã ăn chơi lêu lổng chính hiệu, vừa gặp
Tống Hung đã muốn ngủ với anh. Sau này, Đỗ Gia Dung thường lấy cớ công
việc, cứ dăm ba bữa lại hẹn Tống Hung ra ngoài ăn cơm, mỗi bữa cơm đều
kéo dài rất lâu, Tống Hung thường nửa đêm mới về đến nhà. Ban đầu, Đỗ
Gia Dung thể hiện như mình rất tán thưởng Tống Hung, ra vẻ giả tạo như
chỉ tiếc gặp nhau quá muộn, nhất quyết phải kết tình anh em với anh.
Càng về sau, ánh mắt Đỗ Gia Dung nhìn Tống Hung càng thẳng thắn hơn,
những lời ám chỉ cũng quá rõ ràng, Tống Hung cũng nhận ra ý đồ của Đỗ
Gia Dung. Tống Hung không muốn chơi bời với cậu chủ nữa, đến khi Đỗ Gia
Dung gọi điện hẹn anh đi ăn tiếp, Tống Hung từ chối thẳng thừng: “Cậu
Đỗ, nếu muốn bàn chuyện công việc thì có thể bàn trong giờ làm việc, tôi
sẽ không chiếm dụng thời gian quý báu của cậu.” Anh nói xong là định cúp
máy ngay, nhưng Đỗ Gia Dung lại “Ấy” một tiếng, nhanh chóng nói thêm:
“Tôi coi anh là bạn mà, bữa ăn tối nay anh nhất định phải đến, có cả ba
tôi nữa.” Tối hôm đó lúc Tống Hung đến nơi, anh lại phát hiện chỉ có mỗi
Đỗ Gia Dung. Đỗ Gia Dung đưa cho Tống Hung một chiếc thẻ phòng, huých
nhẹ vào chân anh dưới gầm bàn: “Tối nay anh có thể đến phòng tôi, chúng
ta có thể thảo luận kỹ hơn về giai đoạn đầu tư thứ hai.” Tống Hung rụt
chân lại, không lấy thẻ phòng mà cầm áo khoác bỏ đi, sau đó anh liên lạc
với Đỗ Thịnh, nói rằng mình thiếu kinh nghiệm, không đủ để dẫn dắt cậu
ấm nhà ông. Đỗ Thịnh giao việc cho đứa con trai không đâu vào đâu của
mình là vì muốn cho cậu ta cơ hội để rèn luyện, không ngờ con trai mình
chỉ biết đến đàn ông, trong đầu còn toàn yêu với chả đương nên tức giận
nhốt cậu ta lại nửa tháng. Ông rất đánh giá cao Tống Hung, chuyện sau đó
không cho Đỗ Gia Dung nhúng tay vào nữa. Từ nhỏ đến lớn, Đỗ Gia Dung
luôn là người được người ta theo đuổi, tâng bốc và nịnh hót, chưa bị
người khác từ chối bao giờ, sự méo mó trong lòng chợt trỗi dậy, Tống
Hung càng phớt lờ cậu ta, cậu ta lại càng hăng hơn. Cậu ta đã điều tra
kỹ lưỡng về Tống Hung từ lâu, biết Tống Hung đã kết hôn từ một năm
trước, người trong nhà là người Tống Hung hết mực cưng nựng, nghe nói
Tống Hung thường xuyên đưa cậu theo bên cạnh, thế là cậu ta liền tìm đến
Lâm Di Vụ. Trong quán cà phê, Lâm Di Vụ quan sát chàng trai trẻ đối
diện, chỉ cần nhìn cách ăn mặc và chiếc đồng hồ hàng hiệu trên cổ tay
người đàn ông, cùng với thái độ không coi ai ra gì của cậu ta liền biết
ngay là cậu ấm con nhà giàu nào đó. “Anh là Lâm Di Vụ đấy hả?” Đỗ Gia
Dung cũng đang quan sát Lâm Di Vụ, không thể không thừa nhận cậu ta đã
sững sờ vài giây vào lần đầu nhìn thấy Lâm Di Vụ. Khuôn mặt của Lâm Di
Vụ thật sự rất đẹp, rồi lại nghĩ bảo sao Tống Hung lại thích anh ta đến
vậy. Lâm Di Vụ đón nhận ánh mắt đánh giá của cậu ta, hất cằm: “Cậu tìm
tôi có việc gì?” “Tôi tìm anh vì muốn nói về chuyện của Tống Hung.” “Cậu
là ai?” “Chỉ cần tôi nói một câu, công ty của Tống Hung có thể vực dậy,
tôi là người có thể giúp Tống Hung vượt qua khó khăn và cứu anh ấy.”
“Tôi không can thiệp vào chuyện của công ty.” Lâm Di Vụ không muốn phí
lời với cậu ta, cà phê cũng chưa uống mà đã đứng dậy định bỏ đi. “Tôi có
thể giúp anh ấy, nhưng tiền đề là Tống Hung phải là người của tôi, vậy
nên anh phải ra đi.” Lâm Di Vụ tưởng là mình nghe nhầm, nghiêng đầu giơ
ngón út lên ngoáy tai rồi lại ngồi xuống. Đến khi cậu hoàn toàn hiểu hết
lời người đàn ông nói, cơn giận trong lòng lập tức bùng lên, mở miệng ra
là bắt đầu oanh tạc. “Cậu đang nói dóc gì đó? Chơi trò gì hèn vậy?” “Cậu
là ai chứ? Cậu bảo tôi đi, tôi với Tống Hung là vợ chồng hợp pháp, được
luật hôn nhân bảo vệ, tôi chưa từng thấy ai trơ trẽn như cậu, trước khi
ra khỏi nhà thì soi gương với đọc luật cái đi.” “Lại còn cậu là người
cứu Tống Hung á? Tự thấy mình giỏi giang quá nhỉ, cho dù công ty của
Tống Hung có không gồng gánh được nữa, anh ấy phá sản đi ăn xin thì cũng
là đi ăn xin cùng tôi, cậu là cái thá gì? Kẻ thứ ba phá hoại gia đình
người khác à?” Ngoài mặt Lâm Di Vụ tỏ ra rất bình tĩnh nhưng miệng lại
như pháo nổ, tuôn ra một tràng nổ bôm bốp. Trước mặt loại người này, Lâm
Di Vụ không được thể hiện ra chút sợ hãi nào. Nhưng chỉ có mình cậu biết
rằng bên dưới gầm bàn, tay cậu đang túm chặt quần, toàn thân đang rét
run. Đỗ Gia Dung cứ tưởng Lâm Di Vụ là quả hồng mềm dễ xơi, nhưng không
ngờ Lâm Di Vụ lại buông lời mắng chửi không kiêng nể gì như vậy, nước
bọt bắn tung toé. Vào giờ này quán cà phê khá đông người, tiếng bàn luận
xung quanh vang lên không ngớt, thậm chí có người còn giơ tay lên chỉ
trỏ bọn họ, nói gì mà kẻ thứ ba, trơ trẽn, hèn hạ. Mặt Đỗ Gia Dung lúc
đỏ lúc xanh, thay đổi màu sắc mấy lần liền. Sau khi chửi xong, Lâm Di Vụ
bưng cốc cà phê lên uống hết để giải khát, hoàn toàn không cho Đỗ Gia
Dung bất kỳ cơ hội nào để đáp trả, đứng dậy bỏ đi. Lúc mắng người cảm
thấy rất đã, nhưng đến khi ra ngoài, Lâm Di Vụ lại vô cùng tủi thân. Vậy
mà lại có người tìm thẳng đến mình, ngay cả đám người theo đuổi anh bên
ngoài mà Tống Hung còn không xử lý sạch sẽ được, vậy đây là lỗi của Tống
Hung. Tối nay Tống Hung về, cậu nhất định sẽ không tha cho anh. Lâm Di
Vụ chẳng còn tâm trạng gì, tìm một nơi để tiêu hao cả buổi chiều, đến
tối lại lang thang vài vòng trên phố cho đến tận hơn mười giờ mới về
nhà. Cả hai thang máy đều dừng lại ở tầng cao nhất không chịu xuống, Lâm
Di Vụ tưởng là thang máy bị hỏng nên đi thang bộ. Bọn họ sống ở tầng 8,
không quá cao, Lâm Di Vụ cũng thường leo cầu thang để tập thể dục. Tâm
trí Lâm Di Vụ vẫn đang suy nghĩ chuyện khác, cho đến khi leo đến tầng 10
mới dừng lại, sau đó lại đi xuống hai tầng. Xxuống đến tầng 8, Lâm Di Vụ
vừa bước ra khỏi khúc ngoặt cầu thang đã ngửi thấy mùi khói rất nồng
trong hành lang, cậu thoáng thấy một bóng người đàn ông cao lớn đang
đứng bên cửa sổ thoát hiểm hút thuốc. Cậu định cất bước, nhưng bước chân
lại chợt dừng lại. Người đang hút thuốc không ai khác chính là Tống
Hung. Lâm Di Vụ vẫn đứng ở góc cầu thang không nhúc nhích, từ chỗ cậu
đứng có thể nhìn thấy góc nghiêng của Tống Hung. Tống Hung trông có vẻ
rất mệt mỏi, đường quai hàm căng cứng, cơ hàm hơi gồ lên, như thể đang
âm thầm nghiền nát một cảm xúc chưa thể tiêu hoá. Một điếu thuốc kẹp
giữa ngón tay anh, gần như đã hút đến cuối, tàn thuốc màu xám dài gần
như sắp sửa rơi xuống. Tống Hung hút liền mấy điếu thuốc, sau đó đứng
trước cửa sổ thoát hiểm để hóng gió một lúc, muốn xua tan bớt mùi khói
và rượu trên người mình. Tống Hung giơ tay lên hít vài hơi, chắc chắn
mùi khói đã nhạt bớt mới quay người bước về phía cửa nhà mình. Anh không
mở cửa ra ngay mà đứng ngoài cửa ho nhẹ hai tiếng, Lâm Di Vụ nhìn thấy
Tống Hung cố gắng nhếch khoé môi, khiến mình trông như đang nở một nụ
cười thoải mái rồi mới giơ tay lên nhập mật khẩu cửa. Khi cửa mở ra,
giọng nói vui vẻ của Tống Hung cũng cất cao lên: “Di Vụ, anh về rồi
đây.” Tống Hung bước vào nhà, Lâm Di Vụ vẫn đứng trên hành lang. Vài
phút sau, điện thoại trong túi cậu reo lên, là Tống Hung gọi. Lâm Di Vụ
bắt máy, áp điện thoại lên tai. “Em đi đâu đó?” “Em… vừa mới ra khỏi
nhà.” “Muộn thế này rồi, ngoài trời lại lạnh như thế, em đang ở đâu, anh
đi đón em.” “Em đang ở dưới nhà rồi, sắp lên rồi đây.” Lâm Di Vụ cúp
máy, vẫn đứng ngơ ngác trên hành lang, cậu đang nghĩ, để không mang cảm
xúc tiêu cực về nhà, mỗi ngày về nhà Tống Hung đều sẽ như vậy sao? Lâm
Di Vụ quan sát Tống Hung mấy ngày liền, ngày nào về nhà trên mặt Tống
Hung cũng mang theo một nụ cười rất thư thái. Tống Hung vẫn không nói
cho cậu biết gì cả, Lâm Di Vụ hỏi anh chuyện công ty đã giải quyết xong
chưa, Tống Hung nói là đã giải quyết rồi. Lâm Di Vụ biết rằng anh đang
nói dối, sau đó Tống Hung uống rượu nhiều đến nỗi bị xuất huyết dạ dày
và phải nhập viện. Lâm Di Vụ chăm sóc cho anh trong bệnh viện ba ngày,
bác sĩ khuyên Tống Hung ở lại thêm vài ngày để tĩnh dưỡng, Lâm Di Vụ
cũng không cho anh xuất viên, nhưng đến ngày thứ tư, Tống Hung nhất
quyết đòi xuất viện và đi thẳng đến công ty. Tối hôm đó, Lâm Di Vụ đòi
ly hôn với Tống Hung, Lâm Di Vụ cứ như một đứa trẻ vừa phạm phải lỗi lầm
nào đó, giọng nói rất nhỏ. “Tống Hung, mình ly hôn đi.” Tống Hung vừa
uống thuốc xong, xoa mạnh lòng bàn tay lên mặt mình: “Em vừa nói gì cơ?”
“Em nói là, bọn mình ly hôn đi, anh xứng đáng với người tốt hơn.” Giọng
Lâm Di Vụ còn nhỏ hơn nữa. “Em nói anh nghe xem, ai tốt hơn?” Tống Hung
nghiến răng nói từng câu từng chữ. “Em đã nghĩ kỹ rồi, em muốn ly hôn
với anh.” Lâm Di Vụ nói xong, toàn thân đã tê liệt. Tống Hung nhìn chằm
chằm Lâm Di Vụ rất lâu, dạ dày anh quặn thắt vì đau, anh đẩy cốc nước
bên cạnh ra xa: “Lâm Di Vụ, anh chỉ hỏi em một lần thôi, em có thật sự
nghĩ kỹ chưa?” Lâm Di Vụ nuốt nước bọt hai lần, nhưng rồi vẫn bấm bụng
nói: “Em nghĩ kỹ rồi.” Tống Hung rất muốn rút lại bốn từ Lâm Di Vụ vừa
nói, Lâm Di Vụ hoàn toàn không dám nhìn vào mắt Tống Hung mà chỉ luôn
nhìn chằm chằm vào bàn. Vài giọt nước b*n r* từ chiếc cốc mà Tống Hung
vừa đẩy đi, Lâm Di Vụ rút một tờ khăn giấy ra bắt đầu lau. Có người gọi
điện cho Tống Hung, anh không thèm nhìn mà giơ tay lên đập vỡ điện
thoại. Chiếc điện thoại lúc rơi xuống sàn còn nảy lên vài lần, màn hình
vỡ tan thành vô số vết nứt, âm thanh đó chấn động đến nỗi khiến lưng Lâm
Di Vụ căng cứng, nước mắt cũng tuôn rơi theo. Tống Hung bình tĩnh lại
một lát, đến khi cất tiếng nói lại lần nữa thì không còn chút cảm xúc
nào cả. “Em muốn ly hôn thì ly hôn, nhà cửa, xe cộ, thẻ ngân hàng đều là
của em hết, công ty bây giờ chỉ còn nợ thôi, nếu như có thể vượt qua cửa
ải này, anh sẽ chuyển một nửa cổ phần của anh thành tiền mặt rồi chuyển
cho em.” “Em không cần tiền…” Lâm Di Vụ vừa lau sạch mặt bàn thì vài
giọt nước mắt nóng hổi lại rơi xuống. Cậu lại vội vàng rút khăn giấy ra
lau nhưng lần này có lau thế nào cũng không sạch. Hôm sau, Tống Hung in
ra hai bản thỏa thuận ly hôn, Lâm Di Vụ không thèm nhìn mà đã ký tên
mình ngay phía sau. Sáng hôm sau nữa, hai người đến Cục Dân chính để lấy
giấy chứng nhận ly hôn. Nhân viên Cục Dân chính đang định thu lại giấy
đăng ký kết hôn hết hiệu lực, Lâm Di Vụ cầm giấy chứng nhận ly hôn trong
tay, đột nhiên ngẩng đầu lên: “Giấy đăng ký kết hôn không hợp lệ có thể
cho tôi được không ạ?” Trên giấy đăng ký kết hôn đã bị đóng dấu huỷ,
không còn hiệu lực nữa, nhân viên đưa giấy đăng ký kết hôn cho Lâm Di
Vụ, còn hỏi Tống Hung có lấy không. Tống Hung cũng đưa tay ra, nhận lấy
bản bị hết hiệu lực của mình. Tống Hung lái xe đưa Lâm Di Vụ về nhà
trước, vừa về đến nhà, Lâm Di Vụ đã ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, Tống
Hung vào bếp nấu ăn, lúc đó mới hơn 10 giờ sáng, còn chưa đến giờ ăn
trưa. “Anh đã nấu cơm trong nồi rồi, có vài món xào đều để trong bếp,
nếu trưa nay em đói thì cứ hâm nóng lên rồi ăn, anh đến công ty trước
đây.” Lâm Di Vụ ngồi trên ghế sofa, nhìn chằm chằm quần mình mà không
nhìn Tống Hung, chỉ khẽ đáp lại một tiếng. Nghe thấy tiếng cửa đóng, Lâm
Di Vụ chậm rãi quay đầu lại, nhìn sang cánh cửa đã đóng chặt, trong lòng
cảm thấy trống rỗng. Tối đến Tống Hung về nhà, Lâm Di Vụ vẫn ngồi thẫn
thờ trên ghế sofa, dường như cả ngày cậu không hề cử động. Tống Hung đi
vào bếp nhìn thử, thức ăn anh nấu từ sáng vẫn còn y nguyên, Lâm Di Vụ
không hề đụng đến. Tống Hung hâm nóng thức ăn ban ngày lại, bưng lên bàn
ăn: “Di Vụ, lại đây ăn cơm.” Lâm Di Vụ bước đến với vẻ mặt đờ đẫn, cậu
không đói và cũng không thèm ăn, ăn được mấy miếng thôi đã nói: “Mình đã
ly hôn rồi, anh không cần…” “Không cần cái gì?” Giọng Tống Hung lạnh như
băng. “Không cần lo cho em.” “Anh không muốn lo cho em.” Tống Hung nói:
“Hiện tại anh không có tiền ra ngoài thuê nhà, vậy nên tạm thời chỉ có
thể ở lại nhà thôi, anh sẽ ở trong phòng ngủ phụ, việc nấu nướng và mấy
việc khác coi như là tiền thuê nhà, được không?” Giọng điệu Tống Hung
như đang thương lượng, Lâm Di Vụ phản ứng rất chậm, một lúc sau mới nói:
“Được, anh muốn ở đến bao giờ cũng được.” “Được rồi, vậy thì bọn mình
tạm thời quyết định vậy đi, ly hôn nhưng không rời đi.” Trong đầu Lâm Di
Vụ như có gì đó đang kêu vo ve, hoàn toàn không nghe rõ Tống Hung nói
gì, chỉ chậm chạp gật đầu. Sau khi ăn xong, Tống Hung quay lại phòng
ngủ, chuyển hết gối, quần áo và mấy món đồ lặt vặt của mình sang phòng
ngủ phụ. Hai người vẫn sống chung với nhau nhưng lại cách nhau bởi một
bức tường. Lâm Di Vụ đã ngủ chung với Tống Hung từng ấy năm, bây giờ đột
nhiên chuyển sang phải ngủ một mình, cậu nằm ở bên mà mình thường ngủ,
phía còn lại trống không. Trên giường toàn là mùi của Tống Hung. Lâm Di
Vụ kéo chăn trùm kín đầu, cuộn tròn người lại trong trăn, trong lòng cứ
suy nghĩ mãi. Ly hôn là lựa chọn tốt nhất, sau này Tống Hung sẽ không
còn phải gượng cười mỗi khi về nhà nữa. Tống Hung xứng đáng với những gì
tốt hơn, cậu đã chứng kiến Tống Hung lập nghiệp từng bước một cho đến vị
trí hiện tại, không thể kết thúc như vậy được. Hoặc có lẽ hồi đầu trước
khi kết hôn, cậu nên kiên quyết hơn một chút, kiên quyết nói rằng không
cưới nữa. Cậu không thể làm được gì, nhưng có người có thể giúp anh,
Tống Hung cũng không cần phải uống rượu đến xuất huyết dạ dày. Lâm Di Vụ
liệt kê ra đủ lý do vì sao ly hôn mới là điều tốt nhất cho Tống Hung,
cậu đang cố tẩy não chính mình, nhưng cho dù có bao nhiêu lý do đi nữa,
cơ thể cậu vẫn không khỏi run rẩy. Trong nhà không lạnh, nhưng Lâm Di Vụ
vẫn cảm thấy lạnh, một cơn ớn lạnh thấu xương. Sau nửa đêm, Lâm Di Vụ
cuộn mình trong chăn ngủ thiếp đi, Tống Hung cũng quay lại phòng ngủ
chính vào sau nửa đêm. Anh vừa vén chăn ra nằm xuống, Lâm Di Vụ vẫn còn
ở trong mơ đã tự động rúc vào lòng anh. Lâm Di Vụ ngửi thấy mùi hương
trên người Tống Hung, ngón tay túm chặt lấy đồ ngủ của Tống Hung, mặt áp
vào ngực anh, hít một hơi thật mạnh. Lâm Di Vụ cứ hít mãi, hít mãi rồi
tự nhiên bật khóc, nước mắt làm ướt người Tống Hung, bộ đồ ngủ ướt sũng,
cứ vừa ngủ vừa thút thít. Tống Hung giơ tay lên lau mặt cho cậu, vỗ nhẹ
sau lưng Lâm Di Vụ, vỗ xong thì ghé sát vào tai Lâm Di Vụ, mắng cậu là
“Đồ khốn”. Trước khi trời sáng, Tống Hung vẫn hạ quyết tâm, trở lại
phòng ngủ phụ trước khi Lâm Di Vụ tỉnh dậy. Lần này anh phải trị Lâm Di
Vụ một trận mới được, còn dám đòi ly hôn với anh cơ đấy.