Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục - Chương 47 Lần đầu ly hôn 2
Chương 47: Lần đầu ly hôn 2
Tuần đầu tiên sau khi ly hôn, hai người sống với nhau như những người
bạn cùng phòng bình thường, mỗi người một phòng, không làm phiền lẫn
nhau. Lúc Lâm Di Vụ thức dậy, Tống Hung đã ra khỏi nhà đi làm nhưng bữa
sáng nóng hổi vẫn được để phần sẵn trong bếp. Vào mỗi buổi trị liệu tâm
lý hàng tuần, Tống Hung vẫn đi cùng Lâm Di Vụ. Lâm Di Vụ nói rằng không
cần phiền anh, nhưng Tống Hung vẫn khăng khăng, còn hỏi có phải Lâm Di
Vụ không đọc kỹ thỏa thuận ly hôn không, vì trong đó có điều khoản này.
Đúng là Lâm Di Vụ đã không đọc, cậu về nhà lục thỏa thuận ly hôn ra,
trong đó đúng là có điều khoản quy định rằng Tống Hung phải cùng Lâm Di
Vụ đến bệnh viện mỗi cuối tuần, cho đến khi Lâm Di Vụ hoàn toàn hồi
phục. Trước đây Lâm Di Vụ cứ tưởng rằng một khi đã ly hôn thì nên giữ
khoảng cách mới phải. Nhưng hai người lại sống chung dưới một mái nhà,
thường xuyên gặp nhau. Để giảm thiểu cơ hội gặp mặt trực tiếp với Tống
Hung, Lâm Di Vụ hoặc là đi ngủ từ rất sớm, đóng cửa phòng từ sớm, hoặc
về nhà rất muộn, Tống Hung ở nhà nhưng phòng ngủ phụ thì lại rất yên
tĩnh. Tống Hung cũng có thể cảm nhận được Lâm Di Vụ đang tránh mặt mình,
không hỏi anh đi đâu và cũng không đến gần anh. Tuần thứ hai sau khi ly
hôn, Lâm Di Vụ lại về nhà sau 10 giờ tối một lần nữa. Vừa bước vào cửa
cậu đã biết ngay Tống Hung lại uống say. Giày của Tống Hung vứt lung
tung trên sàn nhà ngay lối vào, Lâm Di Vụ xếp gọn giày của anh vào trong
tủ rồi lại đi vào trong. Quần áo của Tống Hung ném lung tung trên ghế,
tay áo măng tô bị đè dưới chân ghế, Lâm Di Vụ nhặt áo của Tống Hung treo
lên lại. Tống Hung nằm trên ghế sofa, hai mắt nhắm nghiền, cau mày, môi
tái nhợt, một tay ôm bụng trông có vẻ rất khó chịu. Lâm Di Vụ mím môi,
mới xuất viện có mấy ngày mà giờ lại uống rượu, lần trước thậm chí còn
xuất huyết dạ dày. Lâm Di Vụ đứng cạnh ghế sofa, lại nghĩ, tại sao mình
lại ly hôn vào lúc này chứ, ít nhất cũng phải đợi đến khi dạ dày Tống
Hung hoàn toàn bình phục mới đúng. Nếu không ly hôn thì bây giờ cậu đã
hoàn toàn có lý do để hỏi thăm anh, lo cho anh và mắng anh rồi. Lâm Di
Vụ bước đến bên ghế sofa, lay lay cánh tay Tống Hung, cố gắng giữ giọng
mình bình tĩnh. “Có phải anh bị đau dạ dày không?” Tống Hung mở hé mắt
ra nhìn Lâm Di Vụ, ánh mắt lạnh như băng, nheo mắt nhìn cậu nhưng không
trả lời. Ánh mắt Tống Hung quá lạnh lùng, hoàn toàn khác với trước đây,
Lâm Di Vụ chỉ nhìn anh hai giây đã không chịu nổi mà nhìn sang nơi khác,
nhìn vào lồng ngực Tống Hung. “Anh uống thuốc chưa?” Lâm Di Vụ hỏi. Tống
Hung vẫn không nói gì, Lâm Di Vụ lại hỏi: “Anh có muốn uống nước không?”
“Lâm Di Vụ…” Tống Hung cuối cùng cũng lên tiếng: “Chúng ta đã ly hôn
rồi.” Hàm ý trong lời anh nói là: đã ly hôn rồi thì đừng bày ra mấy thứ
hình thức viển vông, vô ích này nữa. Lâm Di Vụ đứng dậy định về phòng,
bước đến cửa rồi mà vẫn quay lại rót cho Tống Hung một cốc nước nóng,
đợi ấm rồi mới bưng cho anh. Tống Hung đổi một tư thế khác, nằm nghiêng
khoanh hai tay trước ngực. Mặt anh tái nhợt, Lâm Di Vụ nhận ra Tống Hung
thật sự đang khó chịu, vô thức đưa tay ra định xoa cho anh, chỉ là khi
tay cậu vừa mới lại gần, anh đã giơ tay lên ‘chát’ một tiếng, mu bàn tay
anh đánh vào mu bàn tay Lâm Di Vụ. “Lâm Di Vụ, em như vậy dễ làm anh
hiểu lầm lắm, cứ như thể em để tâm và quan tâm anh lắm vậy, chúng ta vẫn
nên giữ khoảng cách thì hơn.” Lâm Di Vụ bị anh nói cho cứng họng, nhưng
nghĩ đến bữa sáng và cuối tuần Tống Hung còn đi bệnh viện cùng mình, cậu
cố kìm nén cơn giận, phản bác: “Nhưng chẳng phải anh cũng lo cho em à?
Ngày nào anh cũng nấu ăn cho em, còn đi bệnh viện cùng em nữa.” Tống
Hung nhắm mắt lại: “Nấu ăn là tiền thuê nhà, đưa em đi bệnh viện được
viết trong thoả thuận, mấy cái khác làm gì có đâu.” Tống Hung nói vừa
đúng vừa gay gắt, khiến mu bàn tay Lâm Di Vụ cũng bắt đầu nóng rát, cậu
đưa mu bàn tay ra sau lưng, cười khổ: “Cho dù đã ly hôn, chẳng phải bọn
mình vẫn là bạn bè sao?” Tống Hung lại hé mắt ra lần nữa: “Bọn mình
không làm bạn được đâu.” Lâm Di Vụ trở về phòng mình, cậu không ngủ
được, lấy giấy đăng ký kết hôn hết hiệu lực ra khỏi ngăn kéo để xem.
Trên đó có đóng dấu đỏ một dòng chữ “Hai bên đã ly hôn, chứng nhận này
mất hiệu lực”, che khuất số giấy chứng nhận và ngày đăng ký. Lâm Di Vụ
cảm thấy dòng chữ đó quá ngứa mắt, cậu dùng móng tay cạy thật mạnh, cuối
cùng dòng chữ đó cũng bị cậu cạy ra nhưng toàn bộ trang giấy cũng đã bị
cậu cạy nát. Toàn bộ trang thông tin đều không còn gì, chỉ còn lại bức
ảnh chụp chung ở góc trên bên phải. Lâm Di Vụ cầm giấy đăng ký kết hôn
rách nát sững sờ một lúc lâu, sau đó cẩn thận đóng lại, đặt trở lại ngăn
kéo như một báu vật. Tối đến, Tống Hung lại chui vào phòng ngủ chính,
nắm lấy bàn tay phải bị anh đánh của Lâm Di Vụ, thổi hơi lên mu bàn tay
cậu. “Đau không?” Không ai trả lời anh, Tống Hung vừa đau lòng vừa tức
giận: “Đáng lắm!” Hai tháng sau khi ly hôn, công ty của Tống Hung dần
chuyển biến tốt, nhưng anh vẫn rất bận rộn. Có lần Tống Hung không về
nhà mấy ngày liền, buổi tối đầu tiên, Tống Hung nhắn tin cho Lâm Di Vụ
nói rằng tối nay mình sẽ không về. Lâm Di Vụ trả lời “Biết rồi”, đến tối
thứ hai và thứ ba Tống Hung đều không trả lời, cũng không nhắn tin cho
Lâm Di Vụ. Ngày nào Lâm Di Vụ cũng đợi đến rất khuya, cứ chốc chốc lại
bật điện thoại lên xem giờ, có thể xem mãi cho đến khi trời sáng, sau đó
chạy sang phòng ngủ phụ để xác nhận, chăn gối ở phòng ngủ phụ được gấp
gọn gàng, không có dấu hiệu từng có người ngủ ở đó. Đến ngày thứ sáu,
Tống Hung vẫn chưa về, Lâm Di Vụ tưởng là anh đã dọn đi rồi, cậu muốn
gọi cho anh một cuộc điện thoại để hỏi thử, nhưng nghĩ đến sự bài xích
mà Tống Hung dành cho mình, và cả sự xa cách cố ý trong khoảng thời gian
này, dường như cậu không thể tìm ra lý do. Lâm Di Vụ biết rằng đây mới
là cách thức chung sống bình thường sau khi ly hôn, giữa hai người đã
không còn gì níu giữ họ lại với nhau nữa. Cậu lại trở nên cô độc. Đêm
thứ bảy, Lâm Di Vụ cầm điện thoại, bấm số của Tống Hung mấy lần nhưng
đều cúp máy trước khi cuộc gọi được kết nối. Lần cuối cùng, bàn tay cậu
run rẩy rồi lại bấm gọi, lần này thời gian kéo dài hơn. Lâm Di Vụ nín
thở, lắng nghe âm thanh trong điện thoại, điện thoại reo lên hai lần thì
có người bắt máy. “Alo?” Đầu bên kia là một người đàn ông, giọng nói
khàn khàn và thô ráp nhưng không phải là Tống Hung, Lâm Di Vụ có thể
nghe ra được. Đầu dây bên kia rất ồn ào, nghe như có rất nhiều người.
“Alo, ai đấy? Sao lại không nói gì?” Có lẽ nhạc ở đầu dây bên kia quá
to, người đàn ông nói chuyện hơi mất kiểm soát, âm lượng cũng tăng lên
đáng kể. Lâm Di Vụ lập tức cúp điện thoại, màn hình tối đen nhưng cậu
vẫn nắm chặt điện thoại. Ai là người nghe máy vậy? Tống Hung tìm được
người mới rồi sao? Cũng đúng, Tống Hung chưa bao giờ thiếu người theo
đuổi, chuyện này rất bình thường. Vì đã ly hôn nên bây giờ anh đang độc
thân. Tống Hung đang tự do. Tống Hung đã không còn thuộc về cậu nữa.
Sáng hôm sau, Tống Hung gọi lại cho Lâm Di Vụ: “Có phải tối qua em gọi
cho anh không?” “Ừm, bạn anh… nghe máy.” Tống Hung không nói đó là bạn
nào mà hỏi tiếp: “Tìm anh có việc gì à?” “Không có việc gì cả, chỉ muốn
hỏi có phải anh tìm được nhà rồi không.” “Vẫn chưa tìm được.” Cả hai đều
không nói gì, cũng không ai cúp cuộc gọi, Lâm Di Vụ không nhịn được hỏi:
“Anh tìm được người mới rồi à?” Tống Hung cười: “Em muốn anh tìm hả?”
Lâm Di Vụ nói: “Đó là quyền tự do của anh.” “Nếu đã là quyền tự do của
anh, vậy thì em lấy tư cách gì để hỏi anh, chồng cũ? Hay là bạn bè?”
Giọng Tống Hung vang lên từ đầu dây bên kia, như thể ở ngay bên tai Lâm
Di Vụ, hùng hổ hăm doạ. Tim Lâm Di Vụ đau nhói, cổ họng đau, mắt cũng
đau, nơi nào cũng bắt đầu đau. Cậu không nói được lời nào nữa nên cúp
máy trước. Tối hôm đó, Tống Hung trở về nhà, trên người vẫn mặc nguyên
bộ quần áo đã mặc lúc ra khỏi nhà sáng hôm đó, kéo theo một chiếc vali.
Lâm Di Vụ ngủ ở phòng ngủ phụ, gối lên gối của Tống Hung, đắp chăn của
Tống Hung. Tống Hung ngồi xổm bên giường nhìn cậu một hồi lâu, Lâm Di Vụ
đang ngủ không yên. Tống Hung nghĩ bụng, thôi kệ đi, chắc là em ấy sắp
đau lòng muốn chết rồi, nhưng trong lòng vẫn còn giận. Rõ ràng không rời
đi được, vậy tại sao lại có thể nói ly hôn dễ dàng như vậy, tại sao lại
đẩy anh ra xa dễ dàng như vậy? Tống Hung không đánh thức Lâm Di Vụ, lại
rời đi trước khi cậu tỉnh dậy. Ba tháng sau khi ly hôn, Lâm Di Vụ nghe
thấy Tống Hung đang đi tìm nhà. Tống Hung nhận được cuộc gọi từ một nhân
viên môi giới bất động sản, cũng không hề giấu giếm Lâm Di Vụ mà nói rõ
những yêu cầu của mình qua điện thoại, vị trí, môi trường, số tầng và
ánh sáng. Lâm Di Vụ ăn cơm rất chậm, vẫn luôn lắng nghe cho đến khi Tống
Hung kết thúc cuộc gọi đó. Cậu cứ tưởng là Tống Hung sẽ nói gì đó với
mình, chẳng hạn như anh tìm nhà ở đâu, chẳng hạn như định bao giờ sẽ
chuyển đi. Nhưng sau khi gọi xong, Tống Hung chỉ cúi đầu ăn cơm, ăn xong
thì đi bận việc khác. Cuối cùng, Lâm Di Vụ không nhịn được trước, chủ
động hỏi Tống Hung: “Anh đang tìm nhà hả?” “Ừm, đang tìm.” “Đã tìm được
chưa?” “Sắp ký hợp đồng rồi.” “Vậy anh sẽ chuyển đi sau khi tìm được
hả?” “Ừm, khi nào chuẩn bị xong thì chuyển đi.” Tháng thứ tư sau khi ly
hôn, Tống Hung đã lâu không nghỉ ngơi lại xin nghỉ hai ngày liên tiếp, ở
nhà thu dọn hành lý hết hai ngày. Phòng khách chất đầy những thùng đồ đã
đóng gói xong, Tống Hung đã hẹn với công ty chuyển nhà, Lâm Di Vụ biết
anh sắp sửa chuyển đi. Hai ngày đó, Lâm Di Vụ chỉ ngồi trong phòng khách
xem phim, cậu không giúp gì cả, thậm chí còn phải kiểm soát ánh mắt, cố
gắng không khiến mình quá quan tâm đến Tống Hung. Buổi chiều ngày chuyển
đi, Tống Hung đóng gói xong chiếc thùng cuối cùng, chủ động nói chuyện
với Lâm Di Vụ. “Nhà cửa đã sắp xếp xong hết rồi, lát nữa anh đi.” Lâm Di
Vụ cầm điều khiển chuyển chương trình, bấm vào kênh này thấy không hứng
thú thì lại thoát ra bấm vào kênh khác, thấy không hứng thú thì lại tiếp
tục thoát ra, cuối cùng chuyển sang một chương trình về động vật. Hai
con sư tử đực đang đánh nhau, một con ghì chặt con còn lại, c*n v** c*
nó. Lâm Di Vụ đột nhiên cảm thấy như cổ mình cũng bị rách, có máu đang
chảy lênh láng, cậu rụt cổ lại, giơ tay lên sờ nhưng không thấy gì.
Người của công ty chuyển nhà đến nơi, chuyển từng thùng đồ đã đóng xong
từ phòng khách xuống, ngay cả cây xanh trên ban công cũng không bỏ lại.
Tống Hung xách vali trên tay, chuẩn bị rời đi cùng người của công ty
chuyển nhà. Lâm Di Vụ đang đứng im như khúc gỗ cuối cùng cũng cử động,
chạy ra cửa, nắm lấy cổ tay Tống Hung. “Sao vậy?” “Em chỉ muốn hỏi là
nhà mới của anh ở đâu đó?” “Ở vịnh Vạn Tượng.” Lâm Di Vụ biết nơi đó,
trước khi cậu và Tống Hung mua căn hộ lớn kia đã từng xem qua rất nhiều
nơi, Lâm Di Vụ thích căn nhà ở vịnh Vạn Tượng nhất, vị trí rất đẹp, yên
tĩnh giữa chốn ồn ào, chỉ là lúc đó ngân sách của họ không đủ, cuối cùng
đã chọn một địa điểm khác. Tống Hung nhìn chằm chằm bàn tay đang nắm cổ
tay mình của Lâm Di Vụ, tay Lâm Di Vụ bị anh nhìn đến nóng bừng, đột
ngột buông ra, chậm rãi đáp lại: “Em biết chỗ đó, anh đi đường cẩn thận,
có cần em mang đồ xuống giúp anh không?” “Cần.” Tống Hung chỉ vào một
chiếc túi trên ghế sofa: “Cái đó, em mang xuống hộ anh đi.” Lâm Di Vụ
giúp Tống Hung mang đồ xuống nhà, xe của công ty chuyển nhà đã đậu dưới
lầu, hỏi Tống Hung xem có đi chưa, Tống Hung nói vẫn còn đồ chưa lấy nên
anh phải đi lên một chuyến nữa. Tống Hung quay người đi lên lầu, Lâm Di
Vụ cúi đầu đi theo sau anh. Tống Hung nhìn quanh mọi ngóc ngách, chắc
chắn không bỏ sót thứ gì, cuối cùng đi đến trước mặt Lâm Di Vụ: “Em có
đi cùng anh không?” Lâm Di Vụ bị anh hỏi mà đơ người: “Sao cơ?” “Nhà
trống không rồi, em định sống một mình ở đây à?” Hai ngày qua Lâm Di Vụ
hoàn toàn không để ý Tống Hung đã đóng gói những gì, buổi tối đi ngủ cậu
chỉ cảm thấy phòng ngủ rất trống, nhưng sự chú ý của cậu hoàn toàn không
đặt ở phòng ngủ, cả ngày hôm nay cũng không đi vào phòng ngủ để xem. Lâm
Di Vụ quay lại phòng ngủ ngó thử, phòng ngủ chính chẳng còn gì cả, chỉ
có một chiếc giường trống không, cửa tủ quần áo và ngăn kéo đều đang mở.
Giấy chứng nhận ly hôn và giấy đăng ký kết hôn hết hiệu lực cũng biến
mất. Cậu lại đi vào nhà bếp xem thử, mọi thứ trong bếp cũng biến mất,
ngay cả tủ lạnh cũng trống không. Lâm Di Vụ chạy đến trước mặt Tống
Hung, hai mắt đỏ hoe, mũi và môi đều run lên, dường như cuối cùng cậu
cũng tìm được một cái cớ chính đáng để buồn. “Tống Hung, anh chuyển nhà
thì cứ chuyển thôi, mắc gì chuyển luôn cả đồ của em? Ngay cả một tấm
chăn anh cũng không để lại cho em, anh muốn em lạnh chết đúng không?”
“Cả giấy tờ của em nữa, đó là của em, tại sao anh lại lấy đồ của em?”
“Anh có còn muốn để em sống không?” “Làm gì có ai như anh chứ, ly hôn
rồi mà còn bắt nạt em như vậy, anh chỉ bắt nạt em vì thấy bây giờ em còn
có một mình thôi…” Lâm Di Vụ không đứng nổi nữa, ngồi phịch xuống sàn
bật khóc nức nở. Tống Hung cũng không chịu đựng được nữa, trước kia anh
còn định trị Lâm Di Vụ một trận, nhưng bây giờ anh lại hối hận, đặt đồ
trong tay xuống, cũng ngồi xuống sàn, hai tay luồn xuống dưới nách Lâm
Di Vụ, bế cậu ngồi lên đùi mình. “Anh định chuyển nhà, mang cả đồ đạc
lẫn em đi cùng luôn.” Lâm Di Vụ không nghe lọt tai câu nào: “Ngày mai em
lấy gì mà ăn đây? Ngay cả thức ăn thừa trong tủ lạnh anh cũng không để
lại cho em luôn.” Tống Hung đỡ cằm Lâm Di Vụ: “Đừng khóc nữa, xấu muốn
chết.” Vậy mà Lâm Di Vụ lại nghe thấy câu này, vừa khóc vừa nói: “Anh
mới là xấu á, anh là xấu nhất.” “Rồi rồi rồi, anh xấu nhất,” Tống Hung
lau nước mắt cho Lâm Di Vụ: “Em đẹp nhất, không xấu chút nào.” Nước mắt
của Lâm Di Vụ lau mãi không hết, hai tay Tống Hung không đủ dùng, lòng
bàn tay anh ướt đẫm, ống tay áo cũng ướt sũng. “Anh không muốn làm bạn
với em nữa, mối quan hệ giữa hai đứa mình, một tờ giấy chứng nhận không
thể chứng minh được điều gì. Đến nhà mới cùng anh đi, là căn lần trước
mình đi xem mà em thích nhất, phòng ngủ có một ban công lớn, lớn hơn cả
căn nhà lần trước đã mua, anh đã cho người dọn dẹp sạch sẽ rồi, đồ đạc
cũng chuyển xong hết rồi, bây giờ chỉ còn thiếu em thôi.” Lâm Di Vụ khóc
đến nỗi khó thở, đẩy Tống Hung ra: “Em không đi với anh đâu, bọn mình đã
ly hôn rồi.” “Có ly hôn thì anh vẫn phải đưa em đi.” Khoảng thời gian
này Tống Hung đã không ít lần chọc tức Lâm Di Vụ, bây giờ người ta đã
khóc nức nở như vậy rồi, anh phải có trách nhiệm dỗ dành: “Em không đồng
ý cũng không được, hôm nay cho dù có phải vác anh cũng phải vác em đến
nhà mới.” Hai chân Lâm Di Vụ tê cứng, Tống Hung bế cậu ra khỏi cửa, cũng
không quan tâm cậu có muốn hay không. Ngay khi vừa khoá cửa lại, Tống
Hung liền đạp cửa nhà một phát: “Tất cả là lỗi của căn nhà này, phong
thuỷ của căn nhà này chắc chắn có vấn đề, mới kết hôn một năm mà đã bắt
anh ly hôn. Nhà mới anh đã tìm thầy phong thuỷ xem qua rồi, thầy bảo
chắc chắn gia đình chúng mình sẽ hạnh phúc.”