Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục - Chương 48 Di Vụ, cậu thắng rồi
Chương 48: Di Vụ, cậu thắng rồi
Ngày thứ hai sau khi chuyển đến nhà mới, hai người lại đi nhận lại giấy
đăng ký kết hôn. Giấy đăng ký cũ đã bị Lâm Di Vụ cạy nát nên cậu trân
quý tờ giấy mới này vô cùng, cầm trong tay lật qua lật lại để xem, đến
khi xem đủ rồi mới xếp tờ mới và tờ cũ lại cất vào ngăn kéo. Mấy động
tác nhỏ lén lút ấy của Lâm Di Vụ, Tống Hung đều biết hết. Vì đã lĩnh
giấy đăng ký kết hôn mới, vậy thì việc động phòng mới cũng phải làm thêm
lần nữa. Thời tiết đã vào hè, bên ngoài trời mưa dầm, cửa sổ đang mở,
mưa bụi và hơi ẩm như nhấn chìm hai người trong phòng. Tống Hung cố tình
làm Lâm Di Vụ đau, anh muốn dạy cho cậu một bài học. Lâm Di Vụ cắn môi
chịu đựng, trong lòng có một giọng nói đang điên cuồng thét gào. Cậu yêu
Tống Hung chết mất. Mấy ngày qua, thứ đang mục rữa bên trong cơ thể cậu
đã bị Tống Hung cưỡng ép lôi ra hết, Tống Hung cạo sạch những phần bị
hỏng đi từng chút một, sau đó lại lấp đầy bằng thứ thuộc về Tống Hung.
Lâm Di Vụ thậm chí còn nghe thấy một âm thanh phát ra từ xương sườn
mình, ngắt quãng và còn không ngừng khuếch đại và bành trướng. Là những
chiếc vòi mới và chồi non đang mọc lên. Chỉ là sau khi hai người làm
lành chưa được bao lâu, Lâm Di Vụ lại làm ầm ĩ một lần nữa. Tống Hung
nhớ lại lời của thầy phong thủy, biết rằng mình bị người ta lừa, anh đi
tìm thầy phong thuỷ để tính sổ nhưng người tự xưng là thầy đã biến mất
tăm. Sau đó Tống Hung cũng dần quen, anh cũng đã suy nghĩ thông suốt.
Mỗi lần Lâm Di Vụ lên cơn, trong lòng khó chịu là sẽ đòi ly hôn với anh
một lần, nhưng đến khi sự khó chịu trong lòng Lâm Di Vụ lắng xuống, hai
người lại làm lành. Lâm Di Vụ muốn giày vò, vậy thì anh sẽ giày vò cùng
cậu, dù sao cũng rảnh rỗi sinh nông nổi. Điều quan trọng nhất là bất kể
Lâm Di Vụ có làm loạn thế nào đi nữa, cậu cũng không thể thoát khỏi lòng
bàn tay anh. … Tống Hung làm thủ tục xuất viện cho Lâm Di Vụ, không phải
là vì Lâm Di Vụ đã khỏi bệnh mà là vì Tống Hung không đợi thêm được nữa.
A Lạp nói rằng không cho Lâm Di Vụ xuất hiện, Lâm Di Vụ đúng là không
xuất hiện lại nữa. A Lạp nói rằng chỉ cần cho y xuất viện, y sẽ cho Lâm
Di Vụ trở lại. Lúc mới đầu Tống Hung vẫn còn chịu đựng được, cho rằng A
Lạp chỉ đang doạ mình thôi, nhưng cứ từng ngày một trôi qua, anh đã chắc
chắn rằng A Lạp không nói dối. Tống Hung đã nói chuyện với La Văn rất
nhiều lần, La Văn và đội ngũ điều trị cũng rất nản lòng, ý thức của A
Lạp quá mạnh, nhân cách phụ đang mơ hồ có khuynh hướng kiểm soát hoàn
toàn nhân cách chính. Ngày nào Tống Hung cũng nhìn chằm chằm vào khuôn
mặt Lâm Di Vụ nhưng lại không gặp được Lâm Di Vụ thật sự, mỗi lần nhìn A
Lạp đều là một sự tra tấn. Cuối cùng Tống Hung vẫn phải đồng ý xuất
viện, nhưng anh cũng có một yêu cầu, mỗi tuần A Lạp phải đến bệnh viện
ba lần để điều trị, A Lạp cũng đã đồng ý. Vừa về đến nhà, A Lạp liền đi
tắm, gột sạch mọi mùi bệnh viện trên người mình. Trong nhà đột nhiên có
thêm bốn vệ sĩ, trừ lúc đi ngủ, bất kể A Lạp có đi đâu, hai người trong
số đó sẽ không rời y nửa bước, hai người còn lại thì đứng gác cạnh cửa.
“Bảo bọn họ đi đi.” A Lạp phản đối, đập phá không ít đồ đạc. Tống Hung
cho người im lặng dọn dẹp, hoàn toàn phớt lờ lời phản đối của A Lạp:
“Cậu đã nói sẽ cho Di Vụ quay lại sau khi xuất viện, nhưng cậu cũng đâu
làm được, tôi chỉ lo cho hai người thôi, bốn người đó đang bảo vệ hai
người đấy.” Hôm sau, A Lạp thử cách ôn hoà hơn, chìa tay ra với Tống
Hung: “Đưa chìa khóa xe cho tôi, tôi lái xe ra ngoài hít thở không khí,
đảm bảo sẽ về trong tối nay.” Tống Hung lắc đầu: “Không được, hai người
không thể lái xe bây giờ.” “Tại sao? Tay Di Vụ đã lành rồi.” “Vấn đề
không phải là cánh tay…” Tống Hung nói: “Mà là bác sĩ bảo cậu vẫn phải
uống thuốc điều trị tâm thần nên không được lái xe.” A Lạp đã từng nghĩ
đến rất nhiều cách để bỏ trốn, y muốn lén lút chạy ra ngoài nhưng lại
hoàn toàn không thể cắt đuôi bốn vệ sĩ kia. Y cũng từng thử đánh nhau
với họ, nhưng muốn đánh bại bốn người đã được huấn luyện chuyên nghiệp
là điều không tưởng. Y muốn nhảy cửa sổ nhưng bên ngoài sổ đã được gia
cố cửa sổ chống trộm, y không mở ra được. A Lạp lại thử tìm người giúp
đỡ, nhưng y không có bạn bè nên chỉ có thể nhờ bạn bè của Lâm Di Vụ. A
Lạp gọi cho Kim Bảo Nhi, cuộc gọi vừa kết nối, y liền bắt chước giọng
điệu của Lâm Di Vụ: “Kim Bảo Nhi, cuối tuần mình cùng ăn một bữa đi, cậu
lái xe đến đón tôi, trưa hay chiều, cậu có rảnh không?” Kim Bảo Nhi
không nói gì, xoa tay nhỏ giọng thăm dò: “Cậu có phải là nhân cách thứ
hai của Di Vụ không?” “Sao cậu biết?” A Lạp đã cố gắng hết sức để khiến
mình biểu hiện giống như Lâm Di Vụ. “Di Vụ sẽ không gọi tôi là Kim Bảo
Nhi, cậu ấy luôn gọi tôi là Bảo Nhi, hơn nữa giọng điệu của hai cậu khi
nói chuyện cũng khác, phải diễn tả với cậu thế nào nhỉ, dù sao thì cảm
giác không giống, tôi có thể nghe ra được.” A Lạp không nói gì, Kim Bảo
Nhi càng tò mò hơn: “Tôi đoán đúng rồi phải không? Thì ra cậu là nhân
cách thứ hai thật.” Kim Bảo Nhi lại hỏi thêm rất nhiều câu hỏi, tự nói
chuyện một tràng dài rồi cuối cùng mới nói: “Xin lỗi, cuối tuần tôi
không đi tìm cậu được, Tống Hung đã đánh tiếng trước với tôi rồi.” A
Lạp: “…” A Lạp đã có kế hoạch của riêng mình từ sớm, chỉ cần có thể rời
khỏi đây, y sẽ đưa Lâm Di Vụ đến một nơi không ai biết, nhưng bây giờ
Tống Hung lại là trở ngại lớn nhất giữa bọn họ. A Lạp bị giám sát cả
ngày, không có bất kỳ tự do hay không gian nào. Y uy h**p Tống Hung:
“Anh không sợ mãi mãi không được…” “A Lạp, cậu không cần uy h**p tôi.”
Tống Hung ngắt lời A Lạp: “Nếu Di Vụ mãi mãi không trở lại, vậy thì tôi
sẽ nốt cậu và thân xác Di Vụ lại cả đời, có chết cũng phải chết ngay
trước mắt tôi, tôi đã từng nói sẽ mãi mãi không buông tay, cho dù A Lạp
cậu có chiếm giữ thân xác Di Vụ suốt đời thì cũng đừng hòng rời đi.” – –
Lại nữa rồi, cảm giác bị mắc kẹt ấy lại đến nữa rồi. Lần này lại càng
sâu hơn và khó thoát ra hơn, Lâm Di Vụ không biết mình đang tỉnh hay
đang ngủ. Hắn có thể nghe thấy tiếng hít thở, tiếng bước chân, thậm chí
là tiếng gió ngoài cửa sổ. Hắn cũng có thể nghe thấy A Lạp đang nói
chuyện với Tống Hung, nhưng hắn muốn xen vào mà lại không nói được. Ý
thức vẫn tỉnh táo nhưng cơ thể lại mất kiểm soát, cảm giác này quá đau
đớn. Không biết A Lạp cố tình hay vô tình, y không để Lâm Di Vụ kiểm
soát cơ thể này nhưng lại để cho Lâm Di Vụ cảm nhận được ý thức của
mình. Khi không ngủ được vào buổi tối, A Lạp còn nói chuyện với Lâm Di
Vụ, v**t v* khuôn mặt hắn. “Di Vụ, rời khỏi nơi này với tôi, rời khỏi
Tống Hung, được không?” “Tôi không đi.” Lâm Di Vụ muốn lắc đầu nhưng hắn
không thể cử động, hắn chỉ có thể nói: “Tôi không rời đi đâu.” A Lạp
không quan tâm sự phản kháng của Lâm Di Vụ mà tự nói chuyện: “Tôi biết
cậu không thích mùa đông, tôi đưa cậu đến sống ở một nơi quanh năm đều
là mùa xuân, được không?” Lâm Di Vụ hỏi: “Nơi nào quanh năm đều là mùa
xuân?” A Lạp tưởng là Lâm Di Vụ đã bị mình thuyết phục nên vội vàng nói
kế hoạch này ra: “Chúng ta đi về phía Nam, lên núi, tránh xa dòng người,
tránh xa những nguy hiểm kia, chỉ có tôi và cậu thôi, được không?”
“Nhưng nơi không có Tống Hung, đối với tôi cho dù là mùa xuân hay mùa
đông đều chẳng có ý nghĩa gì cả.” A Lạp bị lời nói của Lâm Di Vụ kích
động, giọng nói cất cao lên: “Tại sao? Tống Hung anh ta không bảo vệ
được cậu, nếu như không có tôi, cậu đã chết trong ngôi miếu hoang đó
rồi.” “A Lạp, việc cậu xuất hiện trên thế giới này… là lỗi của tôi, cậu
bảo vệ tôi, tôi rất cảm ơn cậu, nhưng tôi… tôi ghét bản thân mình, sao
tôi lại trở thành bộ dạng hiện tại chứ?” “Bộ dạng gì?” “Một thằng điên.”
“Cậu yêu Tống Hung!” A Lạp đang trần thuật. “Phải, tôi yêu anh ấy!” Lâm
Di Vụ nhấn mạnh thêm câu trần thuật này. A Lạp không nói gì một lúc lâu,
Lâm Di Vụ lại thử điều khiển cơ thể mình lần nữa nhưng A Lạp đã hành
động trước, chạm nhẹ vào ấn đường hắn: “Ngủ đi Di Vụ, ngủ một giấc thật
ngon.” A Lạp nghĩ, nếu như Tống Hung chết đi thì tuyệt vời biết bao! Chỉ
cần Tống Hung chết, Lâm Di Vụ sẽ chỉ còn lại mình y, chỉ có thể rời đi
cùng y. Lâm Di Vụ đã từng nói rằng hắn và Tống Hung kết hôn, hai người
họ là một, nhưng trong mắt A Lạp, y và Di Vụ mới thật sự là một, không
ai có thể chia lìa bọn họ cả. Ý nghĩ muốn Tống Hung chết loé lên trong
đầu A Lạp, nhưng Lâm Di Vụ cũng có thể cảm nhận được. Suy nghĩ đáng sợ
và khủng khiếp này không phải là lần đầu tiên Lâm Di Vụ nghe thấy, trước
kia tại khách sạn ở lâm trường, khi thấy Tống Hung gặp tai nạn xe, A Lạp
đã từng nói rằng giá như Tống Hung chết đi thì tuyệt vời biết bao. Cho
dù suy nghĩ đáng sợ này không phải của hắn, nhưng A Lạp vẫn tồn tại
trong cơ thể hắn, hắn không thể dung thứ cho việc “bản thân” có suy nghĩ
làm hại Tống Hung được. Thời gian trước khi đi ngủ rất hiếm hoi đối với
A Lạp, y sẽ tạm thời “thả” Di Vụ ra để hai người họ có thể trò chuyện.
Lâm Di Vụ vẫn không thể kiểm soát cơ thể mình, lúc đầu A Lạp nói chuyện
với hắn, hắn sẽ đáp lại, nhưng về sau bất kể A Lạp có nói gì, Lâm Di Vụ
đều từ chối trả lời. A Lạp thở dài, nói “Ngủ ngon nhé, Di Vụ”. Lâm Di Vụ
cuối cùng cũng lên tiếng, hắn cười lên vài tiếng trước: “Tôi nghĩ ra
cách rồi, tôi nghĩ ra cách rồi.” “Gì cơ?” “Chỉ cần tôi chết đi, chúng ta
chết đi, Tống Hung sẽ được an toàn.” A Lạp không nghe nổi, y chỉ coi như
Di Vụ đang nói linh tinh. Tối hôm đó, cả thế giới đều bị sương mù dày
đặc xám xịt bao phủ, A Lạp không nhìn thấy gì cả, y có thể nghe thấy Di
Vụ đang gọi mình. “A Lạp, ở đây bí bách quá, tôi muốn ra ngoài hít thở
không khí, cậu đưa tôi ra ngoài ngắm cảnh đi.” A Lạp rất vui vì Di Vụ
chịu nói chuyện với mình, y nhanh chóng hỏi: “Cậu muốn đi đâu?” “Cậu đưa
tôi lên sân thượng tắm nắng đi.” “Bây giờ đang là buổi tối, không có
nắng.” “Vậy thì lên sân thượng ngắm trăng ngắm sao.” A Lạp xuống giường,
không có vệ sĩ đi theo, y bước lên cầu thang. Trên cầu thang dẫn lên sân
thượng, bình thường sẽ có một cánh cửa bị khoá, nhưng bây giờ lại không
khoá mà đang mở. A Lạp bước lên sân thượng, Lâm Di Vụ bảo y ngồi xuống
rìa sân thượng, A Lạp không biết tại sao nhưng vẫn làm theo. Lâm Di Vụ
ngồi ở ngoài rìa sân thượng, hai chân buông thõng trong không trung, còn
không ngừng đung đưa qua lại. Trên trời không có mặt trời và cũng không
có trăng sao, Lâm Di Vụ không nhìn lên trời mà ánh mắt hắn lại nhìn
xuống đất. Toà nhà cao ba tầng, độ cao này là đủ rồi, sẽ không đau đớn
quá lâu, sẽ mau chóng qua thôi. “Di Vụ, cậu muốn làm gì?” A Lạp cảm nhận
được ý định của Lâm Di Vụ, cũng có thể cảm nhận được Lâm Di Vụ đang
tranh giành cơ thể với mình. Lần này, sức lực của Lâm Di Vụ mạnh đến bất
ngờ, cuối cùng đột nhiên thoát khỏi mọi sự cầm tù của y, hoàn toàn kiểm
soát cơ thể mình. “Di Vụ, đừng làm chuyện gì dại dột, chúng ta đi thôi,
ở đây cao quá, nguy hiểm lắm.” Lâm Di Vụ cười thành tiếng: “A Lạp, tôi
sẽ không đi đâu, tôi không thể làm hại Tống Hung, chỉ cần nhảy từ trên
này xuống là được.” Lúc này A Lạp mới hoàn toàn hiểu ra Lâm Di Vụ không
nói linh tinh, mà hắn thật sự muốn chết. A Lạp cố gắng giành lại quyền
kiểm soát cơ thể, nhưng ý chí của Lâm Di Vụ lúc này quá mạnh, A Lạp
không tìm thấy bất kỳ kẽ hở nào. Lâm Di Vụ vẫn đang nói chuyện: “Tôi sẽ
không làm hại Tống Hung, tôi cũng sẽ không cho phép cậu làm hại Tống
Hung, chỉ cần tôi nhảy xuống, tôi sẽ chết, A Lạp cậu cũng sẽ chết, chỉ
cần chúng ta chết đi thì Tống Hung sẽ không còn bị tôi trói buộc nữa,
‘tôi’ cũng sẽ không làm hại anh ấy nữa.” A Lạp không ngăn được Di Vụ
lại, chỉ có thể lớn tiếng hét lên. “Vệ sĩ đâu? Tống Hung đâu? Bình
thường chẳng phải toàn theo sát chúng ta sao? Lúc này lại chết giẫm ở
đâu rồi, người đâu, mau đưa Di Vụ xuống đi, cứu với!” Ngay khi A Lạp vừa
hét xong, Lâm Di Vụ chống tay lên nghiêng người về phía trước, nhảy
thẳng từ trên sân thượng xuống. A Lạp giật mình tỉnh giấc, y chống tay
ngồi dậy, cả người ướt đẫm mồ hôi lạnh. Hoá ra chỉ là một giấc mơ, nhưng
không phải giấc mơ của y, là giấc mơ của Lâm Di Vụ. Giấc mơ ấy thật
tuyệt tình, cũng phản ánh những suy nghĩ chân thật nhất trong lòng Lâm
Di Vụ, Lâm Di Vụ thà chết còn hơn. Trong giấc mơ, Lâm Di Vụ nhảy từ sân
thượng xuống không chút do dự, A Lạp biết rằng chỉ cần Lâm Di Vụ có thể
điều khiển cơ thể mình trong hiện thực, hắn có thể sẽ xử lý chính mình
ngay lập tức không chút do dự. Trong mắt Lâm Di Vụ, y là một sự tồn tại
nguy hiểm, sự xuất hiện của suy nghĩ “mình” sẽ làm hại Tống Hung đã là
một điều không thể tha thứ. Khoảnh khắc Lâm Di Vụ nhảy xuống, hắn cảm
thấy cơ thể mình như rơi vào chân không, không còn gì cả. Nhưng cảm xúc
của Lâm Di Vụ lại cộng hưởng với A Lạp, A Lạp không cảm nhận được bất kỳ
sự sợ hãi hay hoảng hốt nào trong lòng Lâm Di Vụ, nhưng trong tim Lâm Di
Vụ lại là sự tiếc nuối và đau khổ sâu sắc. Lâm Di Vụ chỉ nhắm mắt lại,
thở dài nói: “Ôi, cũng không biết kiếp sau có tìm lại được Tống Hung
không.” A Lạp cảm thấy mu bàn tay ngày càng nóng lên, y cúi đầu xuống
nhìn tay mình, sau đó lại không tin nổi đưa lên vuốt mắt, trên mặt vẫn
còn vương lại chất lỏng ấm nóng. A Lạp chưa bao giờ khóc. Đây không phải
là nước mắt của A Lạp, mà là nước mắt của Lâm Di Vụ. Thì ra rời xa Tống
Hung lại khiến Di Vụ đau khổ đến thế ư? Chính A Lạp cũng sắp đau đến
chết đi vì cơn quặn thắt trong tim, nước mắt tuôn rơi hoàn toàn không
chịu sự kiểm soát của A Lạp, đó là Lâm Di Vụ đang khóc. A Lạp nhắm mắt
lại, lại có hai giọt nước mắt nữa lăn dài. Bỏ đi, bỏ đi, bỏ đi… Di Vụ sẽ
không đi cùng y. Sự căng thẳng luôn đè nặng A Lạp cuối cùng cũng tan
biến, y lau đi nước mắt trên mặt một cách lưu luyến, lại chạm vào khuôn
mặt của Lâm Di Vụ lần nữa. Từ trán đến sống mũi, y muốn dùng trái tim để
cảm nhận một lần nữa, cuối cùng ngón tay dừng lại trên môi Lâm Di Vụ.
“Di Vụ, đừng khóc nữa, cậu thắng rồi, bây giờ cậu có thể ra ngoài…”