Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục - Chương 49 Nếu như em chết, anh cũng không sống nổi
- Home
- All Mangas
- Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
- Chương 49 Nếu như em chết, anh cũng không sống nổi
Chương 49: Nếu như em chết, anh cũng không sống nổi
Tiếng gõ cửa vang lên rầm rầm, Tống Hung liên tục gọi từ bên ngoài. “A
Lạp, cậu mở cửa ra, Di Vụ bị làm sao vậy? Cậu mà không mở cửa là tôi phá
cửa đấy nhé.” A Lạp ngồi ở cuối giường, chống khuỷu tay lên đầu gối,
ngẩng đầu nhìn ra cửa. Y đang không cố ý kiểm soát cơ thể mình, nhưng
Lâm Di Vụ dường như vẫn đang chìm trong mơ. Hắn không nghe thấy lời A
Lạp nói, không biết A Lạp đã buông tay nên hắn không nhúc nhích và cũng
không bước ra ngoài. Mãi không nghe thấy A Lạp phản hồi, Tống Hung ở bên
ngoài ra lệnh cho vệ sĩ phá cửa luôn. Tiếng gõ cửa chuyển thành tiếng
phá cửa rầm rầm, A Lạp bị tiếng ồn làm cho nhức nhối đầu óc, y ôm đầu
xoa xoa thái dương rồi đứng dậy, bước ra cửa rồi mở cửa từ bên trong.
“Gõ cửa làm gì đấy, ồn chết đi được.” Trong tay Tống Hung vẫn đang cầm
điện thoại xem camera, anh đã nhìn thấy A Lạp khóc, nhưng đó không phải
là A Lạp đang khóc. Lúc này, ánh mắt A Lạp rất mâu thuẫn, ánh mắt nhìn
Tống Hung vẫn rất sắc bén và thù địch, nhưng nước mắt không thể kiềm
chế, hai mắt y bị nước mắt làm mờ, nhưng sự sắc bén đã giảm đi rất
nhiều. Người đang khóc là Lâm Di Vụ, A Lạp cũng không khống chế được.
“Di Vụ bị sao vậy?” Tống Hung bóp chặt vai A Lạp, lay lay. “Di Vụ cậu ấy
nhảy lầu.” A Lạp nói rất bình tĩnh. “Cậu đang nói linh tinh gì vậy?
Chẳng phải Di Vụ vẫn đang ở đây à.” “Tống Hung, vì anh mà Di Vụ thà chết
còn hơn, rốt cuộc anh có gì tốt chứ?” “Tôi tốt chỗ nào, Di Vụ biết là
được.” Tống Hung không đấu võ mồm với A Lạp, giơ tay lau nước mắt trên
mặt Lâm Di Vụ, A Lạp đứng đó và cũng không phản kháng. “Di Vụ đừng khóc,
có phải gặp ác mộng không?” Tống Hung thì thầm vào tai A Lạp nhưng anh
lại đang nói cho Lâm Di Vụ nghhe. Trước đây cũng vậy, Lâm Di Vụ toàn gặp
ác mộng vào ban đêm và thường khóc trong giấc mơ. Anh không thể đánh
thức Lâm Di Vụ dậy mà phải dỗ dành rất lâu, cho đến khi cảm xúc ấy hoàn
toàn lắng xuống mới thôi. “Không sao đâu, chỉ là mơ thôi, không phải là
thật.” “Đừng sợ, đừng sợ, anh ở đây mà.” “Có khát không? Có muốn uống
nước không?” “Trời sắp sáng rồi, anh làm món ngon cho em nhé, bữa sáng
muốn ăn gì nào?” “Bây giờ trời ấm hơn rồi, anh dẫn em ra ngoài chơi
nhé.” Tống Hung hơi hối hận, anh nghĩ rằng mình đã nhốt cơ thể Di Vụ ở
nhà suốt ngày, làm hắn cảm thấy ngột ngạt, lẽ ra nên dẫn A Lạp ra ngoài
hóng gió nhiều hơn mới đúng. Tống Hung cứ luôn nhỏ giọng dỗ dành Lâm Di
Vụ, Lâm Di Vụ đều nghe thấy hết. A Lạp cảm nhận được cơn quặn thắt như
muốn nổ tung trong tim dịu dần đi, nỗi đau khổ trong tim Lâm Di Vụ được
thay thế bằng một cảm xúc khát khao lạ thường. Hắn khát khao được ra
ngoài. A Lạp nghiêm túc nhìn Tống Hung, cuối cùng cam chịu nhắm mắt lại,
y phải thừa nhận rằng Tống Hung mới là người hiểu Lâm Di Vụ nhất. Lâm Di
Vụ không còn nhỏ nữa, hắn đã không còn cần sự bảo vệ của y nữa, hắn đã
có Tống Hung từ lâu rồi. Y tồn tại là để bảo vệ Di Vụ, nếu như sự hiện
diện của y bây giờ chỉ khiến cho Di Vụ đau khổ, vậy thì y nên rời đi.
Lâm Di Vụ dần dần chiếm lại được cơ thể này, lần này A Lạp không chống
cự, lau đi giọt nước mắt cuối cùng trên mặt Lâm Di Vụ: “Di Vụ, tôi vẫn
luôn không chịu thừa nhận, rằng cậu thật sự đã trưởng thành rồi, sau này
cậu phải sống thật tốt đấy, tôi đi đây.” Nói xong, nhân lúc mình vẫn còn
ý thức, A Lạp túm lấy cổ áo Tống Hung, giọng nói vừa rồi vẫn rất dịu
dàng đột nhiên trở nên tàn bạo, cảnh cáo Tống Hung: “Chăm sóc Di Vụ cho
đàng hoàng, đừng để cậu ấy gặp nguy hiểm nữa, nếu không thì tôi vẫn sẽ
quay lại, nếu như còn có lần sau, cho dù Di Vụ không muốn, tôi cũng sẽ
đưa cậu ấy đi, anh nghe rõ chưa?” “A Lạp, cảm ơn cậu vì đã bảo vệ Di Vụ,
nhưng tôi sẽ không cho cậu cơ hội xuất hiện nữa đâu.” Lâm Di Vụ có thể
cảm nhận được A Lạp đang dần biến mất, trong giây phút cuối cùng, hắn đã
kéo A Lạp lại: “A Lạp, tôi sẽ sống thật tốt, bất kể là hồi nhỏ hay bây
giờ, đều cảm ơn cậu…” Sau khi Lâm Di Vụ nói xong, dường như hắn nghe
thấy A Lạp mỉm cười. A Lạp đẩy Lâm Di Vụ ra, sau đó biến mất hoàn toàn…
Ánh mắt Lâm Di Vụ dần tập trung lại trên khuôn mặt Tống Hung, tay hắn
vẫn nắm chặt cổ áo Tống Hung, những ngón tay vẫn còn vương vấn cảm xúc
của A Lạp. Tống Hung nắm lấy tay Lâm Di Vụ, xoa mạnh hai lần. Lâm Di Vụ
không biết đã bao lâu rồi chưa gặp Tống Hung, hắn chỉ biết mình rất nhớ
Tống Hung, vô cùng vô cùng nhớ. Mỗi ngày có thể nghe thấy giọng Tống
Hung, nhưng lại không được nhìn thấy anh. Hắn thậm chí còn từng nghi
ngờ, có phải mình đã chết rồi không, hắn và Tống Hung không còn ở cùng
một thế giới nữa, có thể hắn sẽ mãi mãi không gặp lại Tống Hung nữa. Bây
giờ lại gặp được rồi, Tống Hung đã gầy đi, toàn thân đang gồng mình lên,
như thể bị rút đi một phần linh hồn. Tơ máu trong mắt anh g giống như
lửa trại vừa cháy hết, chỉ còn lại tro tàn màu đỏ mệt mỏi vẫy vùng. Lâm
Di Vụ túm lấy cổ áo Tống Hung, kéo anh xuống một chút rồi ngẩng đầu hôn
lên cằm anh. Còn nóng. Hắn vẫn chưa chết. Bọn họ vẫn ở cùng một thế
giới. “Di Vụ?” Tống Hung gọi hắn. “Ừm.” Tống Hung cũng hôn lên môi Lâm
Di Vụ, Lâm Di Vụ lại hôn lên mắt Tống Hung, hai người cứ hôn nhau qua
lại như vậy, nơi nào cũng hôn một lần, không có d*c v*ng, hai người chỉ
đang xác nhận lại rằng đối phương thật sự đang ở đây. Bốn vệ sĩ vẫn đứng
ngoài cửa nhưng đều thức thời đứng sát vào tường, gần như không ai đang
tồn tại. Nhưng Lâm Di Vụ vẫn nhìn thấy, hắn kéo Tống Hung vào phòng vài
bước, ngồi xuống mép giường, ôm lấy eo Tống Hung rồi áp mặt vào bụng
anh. “Bây giờ là mấy giờ rồi?” Tống Hung liếc nhìn giờ: “7 giờ rồi, trời
sáng rồi.” “Bây giờ trời sáng sớm vậy hả?” Lâm Di Vụ vẫn còn nhớ, trước
kia hơn 7 giờ mà trời vẫn còn âm u. “Bây giờ đã là mùa xuân rồi.” Lâm Di
Vụ lại nhìn ra ngoài cửa, Tống Hung bảo bốn vệ sĩ xuống lầu, không cần
canh cửa nữa. Sau khi các vệ sĩ rời đi, Lâm Di Vụ ôm anh chặt hơn, Tống
Hung xoa đầu Lâm Di Vụ: “Buồn ngủ không? Muốn ngủ thêm lát nữa không?”
Lâm Di Vụ lắc đầu, hắn đã ngủ lâu lắm rồi, không hề buồn ngủ chút nào.
Hắn cũng đang sợ, sợ rằng nếu như mình ngủ thiếp đi thì không bao giờ
tỉnh lại nữa. “Vậy có đói không? Muốn ăn gì nào?” “Muốn.” Lâm Di Vụ áp
mặt vào bụng Tống Hung gật đầu: “Em đói rồi, muốn ăn mì.” “Anh đi nấu mì
cho em.” Tống Hung đang nấu bữa sáng trong bếp, Lâm Di Vụ đi theo sau
lưng anh, giúp đỡ anh một tay. Nhưng cơ thể và hồn phách của Lâm Di Vụ
vẫn còn lâng lâng, sự chú ý của hắn đặt lên Tống Hung, Tống Hung bảo hắn
lấy vài quả trứng, hắn đi lục trong tủ bếp, Tống Hung bảo hắn trứng ở
trong tủ lạnh. Khi Tống Hung bảo hắn lấy đĩa đựng trứng chiên, Lâm Di Vụ
lại đi tìm trong tủ lạnh, Tống Hung nói với hắn là đĩa ở trong tủ bếp.
Mặc dù Lâm Di Vụ liên tục mắc lỗi, Tống Hung vẫn tiếp tục sai bảo hắn
làm này làm kia, anh biết bây giờ Lâm Di Vụ phải làm gì đó mới cảm thấy
chân thật. Cho đến khi ăn sáng xong, Lâm Di Vụ mới cảm nhận được sự chân
thật như hai chân chạm đất. Tống Hung đã bảo bốn vệ sĩ quay về, anh tin
rằng A Lạp đã nói rời đi thì sẽ không thất hứa. Từ đầu đến cuối, A Lạp
không hề có bất kỳ ác ý gì với Di Vụ. Những dây thần kinh căng thẳng
cuối cùng cũng được thả lỏng, Lâm Di Vụ cảm thấy toàn thân mệt mỏi, cũng
bắt đầu buồn ngủ, ngồi xuống ghế sofa ngáp dài. Tống Hung bảo hắn lên
lầu ngủ một lát nhưng hắn lắc đầu, cuối cùng Tống Hung chịu ngủ với hắn
hắn mới đồng ý. Nằm lên giường, Lâm Di Vụ liên tục rúc vào lòng Tống
Hung, sau khi nằm lên tay trái của anh đủ rồi thì lại lăn qua người Tống
Hung, rúc vào tay phải của anh, sau khi nằm trên tay phải đủ rồi thì lại
nằm sấp hẳn lên người Tống Hung để ngủ, áp mặt vào ngực anh. Sau đó khó
khăn lắm mới ngủ thiếp đi, nhưng Lâm Di Vụ ngủ được một lát lại tỉnh
giấc một lát, hắn sợ rằng mình sẽ không kiểm soát được cơ thể. Đến khi
hắn mở mắt ra và nhìn thấy Tống Hung, sau đó lại cẩn thận cử động tay
chân mình, chắc chắn rằng cơ thể có thể cử động được, hắn mới lại nằm
sấp lên người Tống Hung, kề sát mũi hít hà mùi hương trên người anh. Hắn
vừa tỉnh dậy, Tống Hung cũng không ngủ được, vuốt lưng Lâm Di Vụ: “Nói
cho anh nghe, đêm qua em gặp ác mộng gì mà khóc dữ vậy?” Lâm Di Vụ suy
nghĩ một lát rồi vẫn kể lại sự thật. Hắn nói rằng A Lạp có ý định hãm
hại anh, vậy nên hắn đã nghĩ ra một cách, chỉ cần mình chết thì sẽ không
sao nữa, Lâm Di Vụ không biết đó là mơ, và hắn đã nhảy lầu. Ba tầng
không quá cao nhưng Lâm Di Vụ cứ rơi xuống, vậy mà mãi không chạm đáy,
như thể ông trời cố tình hành hạ hắn, muốn kéo dài nỗi đau khổ này của
hắn. Hắn đang nghĩ, ngã xuống liệu có đau đớn khủng khiếp hay không,
xương chắc là sẽ vỡ vụn, sẽ đâm thủng phổi, miệng hắn sẽ chảy máu, lỗ
mũi sẽ chảy máu, tai cũng sẽ chảy máu… Đau đớn biết bao nhiêu, hắn sợ
đau nhất, cho dù có ngã không chết thì cũng sẽ đau chết hắn mất. Hắn lại
nghĩ, nếu có thể chết một cách sảng khoái, cũng không biết địa ngục sẽ
như thế nào. Còn nữa, con người thật sự có kiếp sau không? Nếu không,
vậy thì hắn hối hận rồi, hắn không muốn chết nữa, kiếp này hắn vẫn chưa
sống đủ với Tống Hung mà. Hắn kêu cứu nhưng không ai quan tâm đến hắn,
hắn đã nhảy lầu rồi, hối hận cũng không còn kịp nữa. Lâm Di Vụ chỉ có
thể tự thuyết phục mình, chắc chắn sẽ có kiếp sau. Nếu như có kiếp sau,
Lâm Di Vụ lại bắt đầu u sầu, kiếp sau hắn phải làm thế nào để tìm được
Tống Hung đây? Hắn hối hận vì đã không bàn bạc ám hiệu với Tống Hung
trước, đến lúc đó chỉ cần trao đổi ám hiệu là được. Nhưng bàn bạc dường
như có vẻ cũng vô ích, ai cũng phải uống canh Mạnh Bà cả. Lâm Di Vụ
nghĩ, hắn không muốn uống canh Mạnh Bà, hắn cũng không muốn quên Tống
Hung. Nhưng có kiếp sau thì sao nữa? Hắn chết trước Tống Hung nhiều năm
như vậy, đến khi Tống Hung đầu thai thì có khi hắn lại chết rồi, vậy nên
hắn còn đang nghĩ xem có thể bàn bạc với Diêm Vương cho hắn đầu thai
muộn vài năm, hắn muốn chờ Tống Hung đi cùng. Nhưng rồi hắn lại nhanh
chóng gạt bỏ ý nghĩ này, hắn muốn có kiếp sau, nhưng Tống Hung vẫn còn
mấy chục năm nữa để sống, anh cũng đâu thể một mình mãi được, lỡ như
Tống Hung có người khác, không muốn ở bên hắn trong kiếp sau thì sao?
Lâm Di Vụ vẫn chưa ngã chết nhưng đã bị suy nghĩ lộn xộn của mình giày
vò đến chết rồi. Sao vẫn chưa chạm đất nữa? Sao mãi không cho hắn một
cái chết thật sảng khoái? … Sau khi Lâm Di Vụ kể xong giấc mơ của mình,
căn phòng chỉ còn lại tiếng thở của Tống Hung, không còn âm thanh nào
khác nữa. Lâm Di Vụ mở miệng định nói gì đó nhưng rồi lại kìm lại, hắn
cảm nhận được Tống Hung có vẻ đang tức giận. “Em chỉ nghĩ là mình chết
đi, thậm chí còn nghĩ xem địa ngục sẽ như thế nào sau khi chết đi, nghĩ
về kiếp sau nhưng em lại chưa từng nghĩ nếu như em chết đi, anh sẽ sống
một mình như thế nào à?” Những lời này quá nặng nề, Tống Hung còn không
dám nói lớn tiếng, nhưng mỗi tiếng thì thầm đều có trọng lượng, đè nặng
lên Lâm Di Vụ. Tim Lâm Di Vụ đau nhói, vội vàng nói: “Đó là mơ, là giả,
em sẽ không nhảy lầu đâu.” Tống Hung trở mình, quay lưng về phía Lâm Di
Vụ, Lâm Di Vụ lại trở mình lăn khỏi người Tống Hung, nằm lên cánh tay
anh, ôm anh lay lay: “Em sai rồi, em sai thật rồi.” “Nói coi, em lại sai
ở đâu?” “Em không nên nghĩ đến việc chết đi, ngay cả trong mơ cũng không
nên nghĩ vậy. Em sợ đau lắm mà, hơn nữa nhảy xuống từ độ cao có nhiêu đó
thì em không muốn chết đâu, thật đó thật đó, anh tin em đi.” Bao giờ Lâm
Di Vụ cũng vậy, thái độ nhận sai rất tốt, nhưng Tống Hung không tin hắn.
Bây giờ anh đã biết tại sao A Lạp lại buông tay dứt khoát như vậy, bởi
vì Lâm Di Vụ thật sự đã từng nghĩ đến cái chết. Lỡ như không phải mơ thì
sao? Có phải Lâm Di Vụ sẽ thật sự chọn cách nhảy lầu không, Tống Hung
biết câu trả lời, Lâm Di Vụ sẽ! “Tống Hung, anh đừng bơ em mà, em thật
sự biết sai rồi.” “Lâm Di Vụ.” Tống Hung ngắt lời hắn: “Em có thể nghĩ
đến anh được không? Nếu như em chết, anh cũng không sống nổi.” Tống Hung
biết rằng bây giờ anh nói những lời này sẽ làm Lâm Di Vụ rất đau lòng,
nhưng anh phải khiến Lâm Di Vụ hiểu rằng anh không thể sống thiếu hắn.
Lâm Di Vụ đau lòng muốn chết, ngón tay cũng đang nhức nhối, hắn không
còn nhận sai nữa mà chỉ ôm Tống Hung. “Em chắc chắn sẽ sống thật tốt, ở
bên anh thật lâu…”