Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục - Chương 5 Tống Hung, anh nói dối em
Chương 5: Tống Hung, anh nói dối em
“Xuỳ xuỳ xuỳ xuỳ xuỳ…” Lâm Di Vụ vội vàng xuỳ mấy lần, Tết nhất không
nên nói mấy lời xui xẻo, rồi hắn lại ngẩng đầu lên: “Ông trời ơi, mấy
lời vừa rồi con nói không tính, ông đừng xem là thật nhé.” Tống Hung
thường xuyên như vậy, những chuyện rõ ràng đã hứa với hắn, về sau lại
toàn thất hứa vì công việc. Tống Hung là một kẻ cuồng công việc, là cỗ
máy chỉ biết kiếm tiền, mấy năm đầu khi mới lập nghiệp lại càng hơn thế
nữa, quả thật giống như chẳng thiết sống nữa. Uống rượu chẳng thiết
sống, hút thuốc chẳng thiết sống, thức khuya chẳng thiết sống, làm việc
cho tới chết, cũng chẳng thiết sống. Lâm Di Vụ đã nói bao nhiêu lần mà
anh đều không nghe, có lần Tống Hung đi xã giao về, nằm thẳng cẳng ở nhà
ngủ mê mệt hết hai ngày hai đêm. Lâm Di Vụ sợ quá nên gọi bác sĩ đến
nhà khám xem, bác sĩ kiểm tra xong thì nói chắc là Tống Hung mệt quá,
cần phải nghỉ ngơi nhiều hơn. Cho dù bác sĩ nói không sao, hai ngày đó
Lâm Di Vụ vẫn không dám chợp mắt, nửa đêm sẽ sờ mũi Tống Hung hoặc nằm
sấp trên ngực anh lắng nghe tiếng tim đập. Tống Hung vừa tỉnh lại, Lâm
Di Vụ vừa khóc vừa mắng vừa đánh anh: “Anh cứ như vậy đi, anh mà cứ đối
xử với em như vậy, lỡ như anh xảy ra chuyện gì thì em phải làm sao đây?”
“Anh đi mà ở với tiền ấy, đừng có ở với em nữa.” “Có phải anh muốn để em
còn trẻ thế này đã phải ở goá, hay anh muốn em còn trẻ thế này đã phải
đi bước nữa?” “Ỷ là mình còn trẻ nên ngày nào cũng giày xéo bản thân,
đợi đến khi anh già rồi không đi được nữa, chỉ có thể ngồi xe lăn, ngày
nào em cũng đẩy anh ra quảng trường Nam Môn, anh nhìn em nhảy quảng
trường với mấy ông già khác, đến lúc đó anh chỉ có nước trơ mắt nhìn. Em
không chỉ tìm một ông già đâu mà em phải tìm những bảy ông, nhảy cả tuần
không lặp lại người nào, đến lúc đó cho anh sốt ruột chết luôn.” “À…
sao em lại không có tiền đồ thế nhỉ, em không cần ông già.” Lâm Di Vụ
sửa lời, tô son trát phấn thêm cho cuộc sống về già của mình trong tương
lai: “Anh biết kiếm tiền như vậy, đến lúc đó ngồi xe lăn, nhiêu đó tiền
sẽ là của em hết, em giàu thế rồi thì tìm mấy ông già làm gì nữa? Em sẽ
bao mấy người mẫu nam trẻ và đẹp trai, có cơ bụng tám múi lại còn sung
sức, em muốn bao 30 cậu, không, em muốn bao 365 người mẫu nam, không
ngày nào trùng ngày nào.” Lâm Di Vụ càng nói càng phi lý, Tống Hung vừa
tỉnh lại đã tức xì khói, lột quần hắn ra tát cho hai phát. “Em dám à?”
“Anh mà còn chẳng thiết sống như vậy nữa thì xem xem em có dám không?”
Lúc đầu Lâm Di Vụ còn mạnh miệng, về sau bị Tống Hung ‘sấy’ cho kêu oai
oái, ôm cổ Tống Hung cầu xin: “Em sai rồi, tha cho em đi, cho dù anh có
ngồi xe lăn thì em cũng sẽ không tìm ông già khác, càng sẽ không tìm
người mẫu nam được chưa?” “Trẻ? Đẹp trai? Cơ bụng tám múi? Còn sung sức?
Người mẫu nam?” Tống Hung vừa liệt kê vừa dùng hết sức toàn thân xả ra
trên người Lâm Di Vụ. Cơ thể của Lâm Di Vụ hoàn toàn không chịu nổi, chỉ
biết lau nước mắt: “Anh là trẻ nhất, anh đẹp trai nhất, cơ bụng của anh
đẹp nhất, anh sung sức nhất, được chưa? Người mẫu nam cũng không bằng
anh…” Tống Hung sung sức là thật, sắp sửa vắt kiệt Lâm Di Vụ. … Sau lần
đó bị Lâm Di Vụ mắng, Tống Hung thật sự đã để ý nhiều hơn, nhưng cũng
chỉ là nhất thời, về sau vẫn chứng nào tật nấy. Lâm Di Vụ biết rằng sau
này vẫn sẽ còn vô số lần nữa như hôm nay. Hắn cũng không phải mới quen
Tống Hung ngày một ngày hai nên đã quen rồi, điều chỉnh lại cảm xúc
không ngừng chìm xuống trong lòng, sau đó đi lên lầu thay đồ. Lâm Di Vụ
mặc chiếc áo khoác lông vũ dày nhất, dài đến mắt cá chân, đội mũ, đeo
găng tay và khăn quàng cổ, quấn mình chặt kín, tìm chìa khoá xe tải rồi
ra khỏi nhà. Cũng không biết có phải là do hắn “xuỳ” cho lời nói không
may mắn của mình muộn quá không mà ngay từ lúc ra khỏi cửa đã không suôn
sẻ. Đầu tiên là bảng điều khiển hiển thị lốp xe có vấn đề, Lâm Di Vụ đi
vòng đường đến tiệm sửa xe kiểm tra, không có vấn đề gì lớn mà là do
trời hạ nhiệt nên áp suất lốp thấp mà thôi. Sau khi bơm hơi lốp xe ở
tiệm sửa xe, Lâm Di Vụ lại đi siêu thị trong trung tâm mua sắm mua đồ
cho bọn trẻ. Đồ ăn, đồ uống, đồ dùng, đồ chơi, các loại đồ trang trí Tết
như câu đối, bóng bay, lồng đèn, sau đó còn mua thêm không ít bút lông,
mực và giấy đỏ để bọn trẻ tự tay viết câu đối. Vì có quá nhiều đồ, Lâm
Di Vụ một mình chuyển đồ lên xe còn không cẩn thận bị thùng đè phải tay,
mặc dù cách một lớp găng tay nhưng vẫn rất đau. Lâm Di Vụ ngồi xổm bên
cốp xe, thổi khí lạnh lên tay cách một lớp găng tay, đợi đỡ hơn một chút
rồi mới tiếp tục chuyển đồ lên xe. Trên đường đến trường học, Lâm Di Vụ
lái xe rất cẩn thận, nhưng sau khi tuyết rơi đường rất trơn, có mấy lần
suýt thì không ổn định được tay lái, có lần tí thì tông vào đuôi xe
trước. Cú thắng gấp của hắn khiến cho mấy chiếc xe phía sau bóp còi inh
ỏi, chặng đường nửa tiếng mà lái hơn một tiếng mới tới nơi. Trường Khởi
Minh là một trường giáo dục phúc lợi đặc biệt mà hắn và Tống Hung cùng
thành lập cách đây năm năm, những đứa trẻ mà nhà trường cưu mang đều là
trẻ em bị bỏ rơi dưới 18 tuổi, trong đó phần lớn đều là trẻ khuyết tật.
Trong năm đầu tiên thành lập, Lâm Di Vụ còn là hiệu trưởng của trường,
ngày ngày đều ăn và ngủ tại trường, dành thời gian ít ỏi có được để tham
gia các buổi tập huấn và học tập. Tống Hung không vui vì thời gian hắn
về nhà ít, lấy lý do Lâm Di Vụ còn trẻ tuổi thiếu kinh nghiệm quản lý để
thuê một hiệu trưởng già có nhiều kinh nghiệm quản lý các trường học đặc
biệt, từ đó mà Lâm Di Vụ trở thành phó hiệu trưởng. Mấy năm qua, nhà
trường đã tuyển dụng đủ giáo viên và nhân viên chăm sóc chuyên nghiệp,
Hội Liên hiệp Phụ nữ và các cơ quan chính phủ cũng quảng bá trường của
bọn họ như một hình mẫu về hoạt động công ích, ngày nào cũng có không ít
tình nguyện viên chủ động đến hỗ trợ. Trước năm mười tuổi, Lâm Di Vụ lớn
lên trong trại trẻ mồ côi, hắn biết ngôn ngữ ký hiệu và biết chữ nổi,
sau này còn học thêm tâm lý trẻ em và lấy được chứng chỉ giáo viên giáo
dục đặc biệt, bình thường ngoài việc quản lý trường học ra thì sẽ dạy
bọn trẻ học. Thấy xe của Lâm Di Vụ lái vào sân, mấy đứa trẻ đang đắp
người tuyết trong sân đã lao về phía xe hắn, Lâm Di Vụ còn chưa đỗ xe đã
hạ cửa sổ xuống hét lên một tiếng. “Chạy chậm thôi! Nền tuyết trơn lắm,
cẩn thận kẻo ngã đấy.” Vừa xuống xe, Lâm Di Vụ đã bị một đám trẻ vây
quanh, ríu rít gọi hắn là “Thầy Tiểu Lâm”, Lâm Di Vụ ngồi xổm xuống, bế
một cậu bé mù bên cạnh lên áng chừng. “Để thầy ôm xem nào, Tiểu Quang
nhà mình có lên cân không, dạo này có kén ăn không đấy?” “Con tăng hai
cân lận đó, ông nội Tùng không cho con kén ăn.” Tiểu Quang tuy không
nhìn thấy nhưng đôi mắt ấy lại tràn ngập sao trời biển rộng. Mỗi lần Lâm
Di Vụ nhìn vào mắt Tiểu Quang, hắn lại không khỏi nghĩ rằng ông trời
thật quá đố kỵ, không cho phép sự hoàn hảo tồn tại. Tiểu Quang thường
hay xoay tai về phía người khác, Lâm Di Vụ gõ nhẹ vào d** tai cậu bé:
“Phải nghe lời ông nội Tùng, không được kén ăn, ăn nhiều thịt, trứng,
sữa, phải ăn cả rau củ nữa, không được nhặt cà rốt ra đâu.” Tiểu Quang
tự tranh công: “Tối qua con ăn trứng xào cà rốt đó.” “Tiểu Quang nhà
mình giỏi quá.” Lâm Di Vụ khen cậu bé. Bên ngoài quá lạnh, Lâm Di Vụ một
tay bế một đứa, một tay dắt một đứa, dẫn một hàng dài trẻ con vào nhà.
Cậu bé cao nhất trong đám trẻ không ngừng ngoái đầu lại nhìn, sau khi
chắc chắn không có ai xuống xe nữa mới cúi đầu chậm rãi đi theo sau, Lâm
Di Vụ biết cậu bé đang tìm Tống Hung. “Tiểu Ninh, hôm nay chú Tống có
việc gấp ở công ty cần xử lý, chú ấy nói mấy ngày nữa sẽ đến thăm mấy
đứa, hôm nay thầy chơi bóng rổ với con được không?” Tiểu Ninh phản ứng
hơi chậm, sau một thoáng ngơ ngác, Lâm Di Vụ lại kiên nhẫn giải thích
cho cậu bé một lần, sau khi Tiểu Ninh hiểu ra mới phấn khích vỗ tay
không ngừng: “Được ạ được ạ, thầy Tiểu Lâm chơi bóng rổ với con!” Bên
trong nhà còn có nhiều trẻ con hơn, đang làm đủ thứ như thủ công, xếp
hình, xếp Lego, vẽ tranh, v.v… còn có có khá nhiều giáo viên và bảo mẫu,
thấy Lâm Di Vụ tới, mọi người đều chào hắn. Lâm Di Vụ nhìn một vòng
nhưng không thấy Tùng Kiến Bách, hỏi bọn họ: “Lão Tùng đâu rồi?” “Hiệu
trưởng Tùng bị cảm, sợ lây cho bọn tôi nên mấy ngày nay rất ít đến đây,
chắc bây giờ đang ở trong văn phòng ạ.” “Bị ốm à? Vậy để tôi đi thăm lão
Tùng…” Lâm Di Vụ đặt Tiểu Quang xuống, nhớ lại trong xe vẫn còn rất
nhiều đồ nên đưa chìa khóa xe cho một giáo viên bên cạnh, bảo anh ta dẫn
vài người chuyển đồ từ xe vào trong kho. Tùng Kiến Bách đang bưng tách
trà kỷ tử, liên tục nhấp chuột, thấy Lâm Di Vụ đi vào thì xua tay bảo
hắn tránh xa ra một chút. “Tiểu Vụ đến đấy à, tránh xa tôi ra đi, tôi bị
cảm rồi, đừng để tôi lây cho cậu, khụ khụ khụ…” “Tôi không sao, sức khoẻ
tôi tốt lắm.” Lâm Di Vụ cũng mặc kệ mà đi thẳng vào. “Cậu thôi đi, khụ
khụ, nếu cậu mà bị bệnh thì một hai ngày cũng không khỏi được, tuổi còn
trẻ mà sức khỏe còn không bằng cái thân già này của tôi, khụ khụ khụ…”
“Sao ho nặng quá vậy? Đã đi bệnh viện khám chưa?” Lâm Di Vụ vỗ lưng lão
Tùng. “Khám rồi, bác sĩ Vương ở phòng y tế trường đã cho tôi ít thuốc
cảm, uống vài ngày là khỏi thôi, chỉ là trời lạnh quá, bị nhiễm lạnh ấy
mà.” Lâm Di Vụ liếc nhìn màn hình máy tính: “Vẫn còn việc nữa à?” “Ngày
mốt các lãnh đạo quận sẽ ghé thăm trường nhân dịp năm mới, tôi đang
chuẩn bị công tác tiếp đón.” “Để tôi làm cho.” Lâm Di Vụ nói: “Chú mau
về nghỉ ngơi đi.” “Không cần, cũng chẳng còn nhiều lắm.” Vợ lão Tùng đã
mất, con trai thì đang làm việc ở nước ngoài, quanh năm ông đều sống
trong ký túc xá trường, thật sự coi trường như nhà mình, cũng hết lòng
với bọn trẻ. “Để tôi để tôi.” Lâm Di Vụ kéo lão Tùng dậy, nhét bình giữ
nhiệt vào tay ông: “Sao lại bướng thế nhỉ? Bảo chú đi nghỉ đi mà chú
không nghe.” Tùng Kiến Bách cầm bình giữ nhiệt, trước khi đi còn tặc
lưỡi: “Có ai mà bướng hơn được cậu?” Lâm Di Vụ không để ý đến lời lão
Tùng nói mà bắt đầu nghiêm túc làm việc, hắn biết chắc chắn Tiểu Ninh
đang đợi mình chơi bóng rổ cùng, một khi xong việc sẽ đi tìm cậu nhóc
ngay. Nhà thi đấu trong nhà đang được sửa chữa, bọn họ chỉ có thể dùng
sân bóng rổ ngoài trời, mặc áo lông vũ dài không chạy được nên Lâm Di Vụ
về ký túc xá tìm một chiếc áo khoác lông vũ ngắn để thay, đồng thời cởi
cả găng tay và mũ ra. Lâm Di Vụ không hề có năng khiếu vận động gì cả,
hắn chơi bóng rổ không giỏi, Tiểu Ninh lại là đội trưởng đội bóng rổ của
trường nên chỉ có thể chơi với cậu bé qua loa vài đường cho vui. Mặc dù
Tiểu Ninh phản ứng chậm nhưng vẫn biết Lâm Di Vụ chơi bóng rổ không
giỏi, cậu bé thậm chí còn sợ va phải thầy Tiểu Lâm nên lúc cướp bóng rất
nhẹ nhàng. Lâm Di Vụ ăn tối ở trường, lúc vừa đưa bọn trẻ về ký túc xá,
đang nói chuyện với lão Tùng trong ký túc xá thì nhận được điện thoại
của Tống Hung. Thấy Tống Hung gọi đến, trong lòng hắn vẫn còn giận, đang
định khi nào điện thoại kết nối sẽ nói với Tống Hung là tối nay không về
nhà mà ngủ lại trường, kết quả là hắn còn chưa lên tiếng đã nghe thấy
Tống Hung nói: “Vợi ơi, em đến bệnh viện đón anh đi.” Lâm Di Vụ đứng
phắt dậy: “Sao vậy? Sao lại ở bệnh viện?” “Trên đường về nhà không cẩn
thận bị tai nạn.” Tống Hung sợ hắn lo lắng nên lại vội vàng giải thích:
“Anh không sao hết, là do trời tuyết đường trơn nên không phanh kịp,
tông vào dải phân cách, trên người bị trầy xước vài chỗ, anh đang ở
phòng cấp cứu Bệnh viện Số 2.” Trong phòng được bật máy sưởi rất ấm, hơn
30 độ nên Lâm Di Vụ chỉ mặc một chiếc áo len, trong lúc sốt ruột, hắn
còn chưa kịp mặc áo khoác lông vũ để trên ghế mà đã vớ lấy chìa khóa xe
rồi chạy ra ngoài, lão Tùng cầm áo đuổi theo sau mà cũng không đuổi kịp.
Vừa lên xe, Lâm Di Vụ đã tự tát mình một bạt tai, nước mắt không ngừng
lăn dài. “Đều tại mày hết đấy! Cái miệng quạ đen này! Ngày nào cũng nói
mấy lời linh ta linh tinh.” Lâm Di Vụ khởi động xe, dùng cánh tay lau
nước mắt, nắm chặt vô lăng lái xe về phía Bệnh viện Số 2. Lâm Di Vụ nhìn
thấy Tống Hung ở hành lang phòng cấp cứu, tay trái Tống Hung quấn băng
gạc, cầm điện thoại và đang gọi điện. Tống Hung thấy Lâm Di Vụ chỉ mặc
mỗi một chiếc áo len, rõ ràng là vừa khóc xong, khóe mắt còn đọng lại
vệt nước lạnh ngắt, trên lông mi phủ một lớp sương trắng mỏng. “Sao chưa
mặc đồ vào đã chạy đến đây rồi, đừng khóc, anh không sao đâu.” Tống Hung
cởi áo khoác trên người mình ra, bọc chặt Lâm Di Vụ lại, bàn tay không
quấn băng gạc nắm lấy tay Lâm Di Vụ và không ngừng xoa cho hắn. Ngón tay
của Lâm Di Vụ đã tê cóng vì lạnh nhưng hắn không bận tâm lạnh đến đâu,
kéo Tống Hung kiểm tra trên dưới trái phải, trên xương trán của Tống
Hung có dán một miếng gạc trắng vẫn còn rỉ máu, trên cổ tay và mu bàn
tay cũng có một vài vết thương nhỏ lắt nhắt. Chỗ nghiêm trọng nhất là cổ
bên phải, một vết trầy xước lớn hơn cả lòng bàn tay, có chỗ miệng vết
thương sâu đến mức lộ cả thịt, phần rìa còn có ba vết rạch rất sâu. Máu
đã khô, vùng da xung quanh vết thương bị nhuộm màu đỏ nâu bởi thuốc sát
trùng, cổ áo bên phải cũng bị máu thấm ướt đẫm. Mặc dù y tá đã xử lý vết
thương cho Tống Hung nhưng lòng Lâm Di Vụ vẫn đau đến mức nhói lên từng
cơn. “Bác sĩ nói sao? Ngoài mấy vết thương này ra, có bị tổn thương bên
trong không? Chụp X-quang chưa?” “Chụp rồi, không sao đâu, chỉ có một ít
vết thương ngoài da thôi, cũng không cần nằm viện, lát nữa bọn mình lấy
thuốc là về nhà được rồi.” “Em sắp sợ chết mất.” Lâm Di Vụ ngồi phịch
xuống ghế, túm lấy tay Tống Hung, hắn không tìm được người để trách móc
nên chỉ có thể chửi chiếc xe: “Xe phế gì vậy, mẹ nó, đã thế còn mấy
triệu, đường tuyết thôi mà cũng không chống trơn được, sau này không lái
chiếc đó nữa.” “Được.” Tống Hung hùa theo hắn: “Sau này không lái chiếc
xe phế đó nữa.” Hai người đến hiệu thuốc lấy thuốc rồi rời khỏi bệnh
viện, xe của Tống Hung đã bị kéo đi, hai người ngồi chiếc xe tải mà Lâm
Di Vụ lái đến về nhà. Lâm Di Vụ lái xe rất cẩn thận, cả đoạn đường không
ngừng dạy dỗ Tống Hung bên ghế phụ. “Sau này lái xe nhất định phải cẩn
thận, anh phải nhớ lấy, ở nhà vẫn có người đang đợi anh đấy.” “Câu khẩu
hiệu an toàn trong phim là gì ấy nhỉ? ‘Trên muôn vàn nẻo đường, an toàn
là trên hết, lái xe không quy tắc, người thân lệ tuôn rơi’…” Tống Hung
liên tục cầm điện thoại gõ chữ, thỉnh thoảng lại “ừm” bằng giọng mũi,
Lâm Di Vụ lại nổi nóng: “Rốt cuộc anh có nghe em nói tử tế không đấy?”
“Đang nghe đây.” Tống Hung gửi xong tin nhắn, cất điện thoại vào túi,
chạm vào cánh tay Lâm Di Vụ: “Anh biết em lo cho anh, lần sau anh nhất
định sẽ chú ý.” Vừa về đến nhà, Tống Hung thay ra quần áo sạch rồi lại
giục Lâm Di Vụ mau chóng đi tắm nước nóng, sau đó ngâm chân cho đỡ bỏng
lạnh. Ban ngày Lâm Di Vụ chơi bóng rổ ngoài trời hết nửa ngày, trên
đường đến bệnh viện còn quên mặc áo, sau một hồi hành xác này, ngón tay
này ngón chân lại bắt đầu ngứa ngáy, lúc tắm nước nóng hắn đã không nhịn
được đưa tay ra ngãi gãi, kết quả càng gãi càng ngứa, càng ngứa thì
trong lòng càng buồn bực. Lâm Di Vụ ra khỏi phòng tắm, điện thoại trên
tủ đầu giường reo lên một tiếng, Lâm Di Vụ mở ra xem thì thấy là tin
nhắn của Vương Xảo. Hắn đã chặn WeChat và số điện thoại của Vương Xảo từ
lâu, Vương Xảo dùng số điện thoại mới để gửi tin nhắn. “Tôi là Vương
Xảo, khoan hẵng chặn tôi vội, tôi cho cậu xem ít chuyện hay của Tống
Hung và Tô Văn An.” Lâm Di Vụ thật sự tức cô ta lắm rồi, lại gây sự nữa,
hắn vừa định chặn số điện thoại mới của Vương Xảo thì cô ta đã gửi cho
hắn hai bức ảnh trước. Ngón tay Lâm Di Vụ khựng lại, mắt dán chặt vào
trang tin nhắn, góc trên bên trái tấm ảnh hiển thị thời gian là tối nay,
chắc là ảnh chụp màn hình từ camera giám sát. Nhìn khung cảnh thì có vẻ
là một phòng trà tiếp khách, chỉ có Tống Hung và Tô Văn An ở đó. Bức ảnh
thứ nhất, Tô Văn An đang ôm eo Tống Hung từ phía sau, áp mặt vào lưng
Tống Hung. Bức ảnh thứ hai, Tống Hung và Tô Văn An đứng đối diện nhau,
Tô Văn An quay lưng về phía camera giám sát, Tống Hung thì giơ tay che
bên cổ phải của mình lại. Hình ảnh camera giám sát không rõ lắm, nhưng
Lâm Di Vụ vẫn có thể nhìn thấy ở nơi không bị bàn tay che khuất trên cổ
phải của Tống Hung, có ba vết xước được kéo dài ra. Lâm Di Vụ nhớ lại
những vết thương do tai nạn xe trên người Tống Hung, có một vết trầy
xước lớn nhìn mà phát hoảng trên cổ phải của anh. Tống Hung đang dùng
laptop xử lý công việc trong phòng làm việc thì Lâm Di Vụ bước vào, Tống
Hung ngẩng đầu lên hỏi hắn đã ngâm chân chưa, Lâm Di Vụ không nói gì mà
đi ra đứng sau lưng Tống Hung, hai tay đặt tay lên vai Tống Hung, lại
cẩn thận xem xét vết thương trên cổ phải của anh. Hắn không phải là
chuyên gia, không thể xác định được vết thương này được tạo ra như thế
nào, cũng không thể xác định được thứ tự các vết thương hình thành. Tuy
diện tích trầy xước khá lớn nhưng ba vết xước đó thật sự quá dài, kéo
dài đến tận sau tai, vậy nên mới không thể che phủ hoàn toàn. Lâm Di Vụ
bóp vai Tống Hung, nhắm mắt lại hỏi: “Tống Hung, em hỏi anh thêm một lần
nữa, vụ tai nạn xe hôm nay rốt cuộc là sao?” Tống Hung vẫn dán mắt vào
màn hình máy tính, lặp lại câu đó: “Trời tuyết đường trơn, không phanh
kịp, không cẩn thận đâm vào dải phân cách.” Tay Lâm Di Vụ ngừng bóp vai
Tống Hung, hơi cúi người, môi kề sát cổ phải của Tống Hung, giọng nói
yếu ớt. “Tống Hung, anh nói dối em…”