Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục - Chương 50 Giải quyết dứt điểm…
Chương 50: Giải quyết dứt điểm…
Nghe lời đảm bảo của Lâm Di Vụ, Tống Hung vừa khó chịu vừa đau lòng,
nhưng anh không thể hiện ra mà hít một hơi thật sâu rồi nói: “Bây giờ
anh không còn tin lời em nói nữa.” “Tin, anh phải tin chứ.” Lâm Di Vụ
vẫn đang ôm Tống Hung, hai chân kẹp lấy người anh: “Tin thêm một lần
cuối đi mà, em đảm bảo.” “Em lấy gì để đảm bảo?” Tống Hung liếc xéo hắn.
Lâm Di Vụ giơ ba ngón tay lên trời: “Em lấy chữ tín của em ra để đảm bảo
với anh.” Tống Hung véo má hắn: “Em chẳng còn miếng chữ tín nào với anh
nữa, nói lời không giữ lời.” “Vậy thì em lấy chữ tín của anh ra để đảm
bảo.” Lâm Di Vụ bắt đầu chơi xấu, cười khì: “Chữ tín của anh đáng tin
cậy.” “Chữ tín của anh không cho em dùng đâu.” “Không cho không được,
hai đứa mình là vợ chồng mà.” Lâm Di Vụ cười nhe răng: “Anh nói lời giữ
lời, trước kia anh đã nói là sẽ bảo vệ em, nói là sẽ đưa em đi, còn nói
là phải ở bên em mãi mãi, anh đều làm được hết mà.” Lâm Di Vụ nói xong
một tràng rồi hôn lên môi Tống Hung, lại nói: “Tống Hung, ngay cả bản
thân em em còn không tin, nhưng em tin anh.” Lúc dỗ dành Tống Hung là
lúc Lâm Di Vụ giỏi ăn nói nhất, đợi đến khi Tống Hung mỉm cười với hắn
rồi mới chịu thôi. Tống Hung cũng không đùa giỡn với hắn nữa, trở mình
ôm Lâm Di Vụ ngủ một giấc thật ngon. Giấc ngủ này Lâm Di Vụ ngủ rất
thoải mái, không còn tỉnh giấc giữa chừng nữa. Mấy ngày đầu sau khi A
Lạp rời đi, Tống Hung đi đến đâu Lâm Di Vụ sẽ đi theo đến đó, nói tóm
lại là Tống Hung phải luôn nằm trong tầm mắt hắn. Khi ở gần Tống Hung,
Lâm Di Vụ sẽ chỉ hôn, ôm và dụi vào người anh. Lâm Di Vụ sẽ đến bệnh
viện để điều trị tâm lý định kỳ, tâm thế lúc đầu của hắn cũng khá tốt,
hắn tưởng rằng A Lạp sẽ không xuất hiện nữa, nghĩa là mình đã hoàn toàn
bình phục, nhưng không ngờ giữa chừng lại bị mộng du một lần nữa. Thời
gian mộng du rất ngắn, Tống Hung nhanh chóng dẫn hắn trở lại giường. Một
lần mộng du nữa lại ném thêm một hòn đá nhỏ vào trái tim đang dần bình
tĩnh lại của Lâm Di Vụ. Thế nên sau khi trút hết những cảm xúc dồn nén
suốt thời gian qua, Lâm Di Vụ lại bắt đầu khó chịu trở lại, những suy
nghĩ linh tinh trong đầu lại bắt đầu quay cuồng. Hắn không biết liệu một
sáng nào đó mình thức dậy có lại mất kiểm soát cơ thể một lần nữa, không
biết liệu A Lạp có xuất hiện trở lại hay không. Nếu A Lạp xuất hiện,
liệu y có lại làm hại Tống Hung không? Nếu A Lạp muốn làm hại Tống Hung,
nhưng hắn lại không thể kiểm soát được cơ thể, vậy thì đến lúc đó hắn
phải làm sao đây? Mặc dù Lâm Di Vụ phán đoán trong lòng, hắn biết A Lạp
không phải là người như vậy, hắn có thể thể cảm nhận được A Lạp sẽ không
làm hại họ. Chỉ là biết thì biết vậy, nhưng nên lo thì vẫn lo, đây là sự
mâu thuẫn mà Lâm Di Vụ vẫn luôn khó mà khắc phục được. Suy nghĩ của Lâm
Di Vụ rất dễ đoán, trong lòng hắn nghĩ gì thì sẽ thể hiện ra ngay trên
mặt. Ban đầu Tống Hung nghĩ rằng sẽ đợi Lâm Di Vụ tự suy nghĩ thông
suốt, nhưng thấy Lâm Di Vụ ngày càng khó chịu hơn, lại còn liên tục thở
dài và ngẩn người nên anh quyết định trước khi đi ngủ sẽ nói chuyện
nghiêm túc với hắn. Lâm Di Vụ đi tắm trước, tắm xong rồi ngồi lên
giường, vừa ngẩn người vừa chờ Tống Hung tắm xong. Tống Hung tắm rất
nhanh, vừa lau tóc vừa bước ra ngoài, thân trên của anh không mặc gì,
trên người vẫn còn hơi nước. Trên eo chỉ quấn một chiếc khăn hờ hững,
nếp gấp ở một bên rất lỏng lẻo, dường như chỉ cần bước thêm vài bước,
hoặc bước dài ra một chút thì khăn tắm sẽ tuột ra. Lâm Di Vụ nhìn Tống
Hung đang tiến lại ngày càng gần, tạm ngừng ngẩn người, hắn im lặng nuốt
một ngụm nước bọt. Tống Hung quỳ một gối lên giường, chống cánh tay lên,
phần thân trên nghiêng về phía Lâm Di Vụ. Bàn tay to lớn ướt át của anh
đặt lên mắt cá chân Lâm Di Vụ, những ngón tay v**t v* phần xương nhô ra
trên mắt cá chân hắn, móng tay còn vô tình hay cố ý cào nhẹ lên. Mắt cá
chân là một trong những vị trí nhạy cảm của Lâm Di Vụ. Dưới ánh đèn, làn
da Tống Hung toả ra ánh sáng khỏe mạnh, những đường nét sau lưng nhấp
nhô theo từng chuyển động rất nhỏ của anh, chỗ trũng trên cột sống tạo
thành một vòng cung hoàn hảo ở eo, cuối cùng biến mất bên trong chiếc
khăn tắm. Càng nhìn, cổ họng Lâm Di Vụ càng khô khốc. Hắn gần như không
có sức đề kháng với Tống Hung. Tóc Lâm Di Vụ đã dài ra, lúc này đã khô
hơn một nửa, Tống Hung lại vuốt tóc hắn. “Dạo này đang nghĩ gì nữa vậy?”
“Có đâu.” Lâm Di Vụ vô thức lắc đầu phủ nhận, nhích mông sang, xoay
người để không nhìn Tống Hung: “Em không nghĩ gì cả.” “Để anh đoán xem.”
Tống Hung cũng nhích mông, quay sang trước mặt Lâm Di Vụ, nhất quyết
phải đối mặt với hắn. “Anh đoán thì cứ đoán đi.” Lâm Di Vụ nhìn chằm
chằm cơ ngực của Tống Hung: “Em không nghĩ gì hết, anh có thể đoán được
gì chứ?” “Nếu anh đoán đúng thì sao?” “Nào nào.” Lâm Di Vụ cũng phấn
chấn hẳn lên: “Nếu anh đoán đúng, anh muốn làm gì cũng được.” Lâm Di Vụ
thầm nghĩ, bất kể Tống Hung đoán gì, chỉ cần hắn không thừa nhận là
được, chuyện này không do anh quyết định. “Anh đoán là em lại bắt đầu
nghĩ đến đủ thứ chuyện linh tinh nữa, em đang nghĩ rốt cuộc mình đã khoẻ
hay chưa, nếu như cứ mãi không khoẻ lại được thì phải làm sao, anh đoán
là em lại đang nghĩ đến chuyện ly hôn với anh, lại ngủ riêng với anh, có
đúng không?” “Em không có, em không nghĩ như vậy.” Lâm Di Vụ phủ nhận
ngay, hắn chưa từng nghĩ như vậy. “Em cũng đừng vội phủ nhận như vậy.”
Tống Hung đã quá hiểu Lâm Di Vụ: “Bước tiếp theo mà em đang lo lắng, sợ
hãi và khó chịu, chính là đòi ly hôn.” Tống Hung đã vạch trần hết những
gì Lâm Di Vụ suy nghĩ trong lòng. Mỗi lời Tống Hung nói ra, Lâm Di Vụ
lại càng cảm thấy chột dạ hơn, đến khi Tống Hung nói xong, hắn đã thấp
thỏm không sao tả xiết, không dám nhìn anh nữa mà cúi gằm mặt, đầu ngón
tay còn đang khều ga trải giường, móng tay ma sát với vải phát ra tiếng
sột soạt. “Anh đoán đúng rồi đúng không?” Lâm Di Vụ không nói gì, cũng
không thừa nhận, Tống Hung lại nói: “Anh biết rồi…” Lâm Di Vụ vẫn luôn
cúi đầu, ngón tay vẫn đang khều ga trải giường, hắn muốn nghe Tống Hung
nói xem anh biết chuyện gì, nhưng sau một hồi khều như vậy cũng không
nghe thấy lời tiếp theo, vừa ngẩng đầu lên đã chạm mắt với Tống Hung.
Tống Hung nhìn chằm chằm hắn, ánh mắt loé lên tia lửa. Một giọt nước từ
ngọn tóc anh lăn xuống, chảy từ ngực xuống bụng dưới rồi cuối cùng thấm
vào chiếc khăn quấn quanh eo. Lâm Di Vụ không khều nữa mà chuyển sự chú
ý sang đây: “Sao lại nhìn em như vậy, rốt cuộc anh biết gì? Nói chuyện
mà nói không hết, trêu ngươi người ta.” “Anh biết là… em chỉ muốn động
phòng với anh lần nữa thôi.” “Cái gì?” Mỗi lần hai người họ ly hôn, họ
đều sẽ tái hôn, và mỗi lần tái hôn thì lại phải động phòng một lần nữa.
Tống Hung đè lên người Lâm Di Vụ, bỏ qua bước ly hôn và tái hôn luôn:
“Em yêu, thật ra không cần phải phiền vậy đâu, nếu em muốn thì cứ nói
thẳng ra, bọn mình có thể giải quyết dứt điểm luôn, cũng không còn sớm
nữa, tranh thủ thời gian nào…” … Sau khi động phòng xong, Lâm Di Vụ hoàn
toàn mất hết thể lực lẫn sức lực để suy nghĩ chuyện khác, toàn thân đau
nhức, cổ họng cũng đau, mí mắt sưng húp, lòng bàn tay cũng nóng ran vì
tát Tống Hung. Tống Hung quá mạnh bạo, Lâm Di Vụ hoàn toàn không chịu
nổi. Không biết đã làm bao nhiêu lần, Lâm Di Vụ không đếm xuể, tóm lại
là cứ ngắt quãng không dứt. Đã vậy hắn vẫn không được, Tống Hung nói là
do ch*ch ít quá, sau đó lại kéo hắn thử đủ thứ, hắn bảo không làm nữa
nhưng Tống Hung không nghe. Mặc dù không cứng được nhưng Tống Hung vẫn
có rất nhiều chiêu trò, không hề làm lỡ việc sung sướng của Lâm Di Vụ
chút nào. Phòng ngủ chính đã không còn ngủ được nữa, Tống Hung thu dọn
đơn giản, sau đó bế Lâm Di Vụ sang phòng ngủ phụ. Lâm Di Vụ quay đầu lại
ngó thử, nhìn thấy đống chăn ga ướt sũng trên đầu giường, mặt hắn đỏ
bừng, cào Tống Hung một phát. “Em đã nói là đủ rồi đủ rồi, không làm
nữa, vậy mà anh vẫn cứ làm cơ.” “Cơ thể em chịu nổi sự hành hạ đến chết
của anh chắc?” “Em đã tè ra quần rồi, tè rồi đó…” Lâm Di Vụ càng nói
càng xấu hổ, thật sự quá nhục nhã, hắn còn xấu hổ chẳng dám nhớ lại. Hắn
đã lớn tướng thế này, vậy mà lúc đó Tống Hung lại ôm hắn, nói rằng “Muốn
tiểu thì cứ tiểu đi, không cần xấu hổ.” Hắn bảo muốn vào phòng tắm nhưng
Tống Hung không chịu, sau đó hắn thật sự không nhịn được nữa. Tống Hung
cố tình làm vậy. Sau này, Tống Hung cứ dùng cách này để trị chứng khó
chịu của Lâm Di Vụ, chỉ cần Lâm Di Vụ suy nghĩ linh tinh là anh sẽ ch*ch
hắn, mặc kệ Lâm Di Vụ có được hay không, dù sao cũng không ảnh hưởng gì.
Chỉ cần Lâm Di Vụ hết sức, hắn sẽ không nghĩ đến chuyện gì khác nữa. … –
– Kim Bảo Nhi lo lắng cho Lâm Di Vụ nên đã đến nhà thăm hắn một lần, lần
này cậu ta không mang theo ô đen. Vừa nhìn thấy Lâm Di Vụ, cậu ta đã kéo
tay hắn nhìn từ trên xuống dưới, từ trái sang phải. Lâm Di Vụ muốn trêu
Kim Bảo Nhi, cố tình làm mặt nghiêm túc, cũng không chủ động lên tiếng
nói chuyện, khiến Kim Bảo Nhi không đoán được. Kim Bảo Nhi không thể
đoán được hiện tại trong cơ thể Lâm Di Vụ đang là nhân cách nào, chỉ có
thể hỏi dò hắn, hỏi Lâm Di Vụ những chuyện mà chỉ hai người họ mới biết.
“Hồi đó tôi theo đuổi Dư Tẫn, cậu có dạy tôi vài chiêu, cậu còn nhớ
không?” Lâm Di Vụ ho nhẹ một tiếng, cố tình bắt chước giọng điệu của A
Lạp: “Kim Bảo Nhi, cậu không cần hỏi tôi mấy chuyện này, tôi không
biết.” Kim Bảo Nhi túm lấy cổ tay Lâm Di Vụ, vẻ mặt lo lắng: “Cậu là
nhân cách thứ hai nhỉ? Cậu có thể cho Di Vụ trở lại được không? Bạn tôi
là Di Vụ, tôi rất muốn gặp cậu ấy, tôi cũng rất lo lắng cho cậu ấy, tôi
muốn xem xem bây giờ cậu ấy thế nào?” Lâm Di Vụ không nhịn được nữa,
ngửa đầu ra sau cười lớn: “Bảo Nhi, cậu dễ bị lừa quá, bây giờ tôi khoẻ
rồi, trong cơ thể chỉ có một người thôi.” Kim Bảo Nhi sững sờ một lát
mới nhận ra Lâm Di Vụ đang trêu mình, liền tức giận tát mấy cái vào tay
Lâm Di Vụ. Hôm nay cậu ta ra ngoài thăm Lâm Di Vụ, Dư Tẫn cũng muốn đi
cùng nhưng cậu ta lại bỏ Dư Tẫn ở nhà. Cho dù Dư Tẫn có đảm bảo thế nào
đi nữa, cậu ta cũng nhất quyết không dẫn anh ta theo, sợ Dư Tẫn lại doạ
Lâm Di Vụ sợ, bây giờ cậu ta lại bắt đầu hơi hối hận. “Biết sớm thì tôi
đã dẫn Dư Tẫn theo rồi.” “Cậu dẫn anh ta theo làm gì?” “Cho ma doạ cậu.”
Lâm Di Vụ rùng mình, mạnh miệng nói: “Xí, tôi không sợ ma đâu nhé, anh
ta đến thì tôi cũng không sợ.” Kim Bảo Nhi mới ở nhà Lâm Di Vụ được hơn
một tiếng thì điện thoại đã reo liên tục, lúc đầu Kim Bảo Nhi không nghe
máy, Lâm Di Vụ nghe thấy, đầu bên kia là Dư Tẫn, đang giục Kim Bảo Nhi
về nhà. Lý do đủ kiểu, lúc đầu còn rất bình thường, bảo là mình đói,
mình khát, nhưng sau đó lại trở nên rất vô lý, nói là mình bị kẹt vào
cửa, ngã trong nhà tắm, hoặc là bị cháy nắng. Kim Bảo Nhi cũng biết anh
ta đang kiếm cớ, sau đó dứt khoát chuyển điện thoại sang chế độ im lặng,
cuộc gọi liền chuyển sang điện thoại của Lâm Di Vụ. Kim Bảo Nhi không
còn cách nào khác, cơm trưa cũng không kịp ăn đã phải đi ngay, trước khi
đi còn nói rằng hai hôm nữa sẽ lại đến thăm hắn. Kim Bảo Nhi vừa đi,
Tống Hung liền tiến lại gần hắn: “Em với Kim Bảo Nhi có bí mật gì hả?”
“Anh nghe lén bọn em nói chuyện à?” Lâm Di Vụ trừng mắt. “Anh không nghe
lén, vừa nãy anh đứng ngay bên cạnh mà, nghe rất công khai luôn.” “Hai
đứa em không có bí mật gì cả.” “Hồi cậu ấy theo đuổi Dư Tẫn, em đưa ra
lời khuyên cho cậu ấy à?” “Ồ, anh nói chuyện đó hả?” Lâm Di Vụ nhớ lại:
“Hồi đó Bảo Nhi đã kết hôn với Dư Tẫn rồi, cậu ấy muốn theo đuổi Dư Tẫn,
hỏi em có lời khuyên gì không nên em đã đưa ra vài ý tưởng thôi.” “Sao
anh lại không biết nhỉ?” “Đây là chuyện giữa em và Bảo Nhi, sao phải nói
cho anh biết.” “Vậy em đưa ra ý tưởng gì cho cậu ấy?” Tống Hung hỏi. “Dụ
dỗ bằng sắc đẹp.” Lâm Di Vụ cảm thấy mình rất nhanh trí: “Cậu ấy muốn
theo đuổi Dư Tẫn, hai người cũng đã kết hôn rồi, đàn ông mà, toàn là kẻ
háo sắc, dễ nhất là thấy đẹp nổi máu dê, đã thế Bảo Nhi trông còn đẹp
như vậy, em không tin Dư Tẫn không động lòng, thế là em bảo Bảo Nhi mua
một ít quần áo hở hang một tí, dạy cậu ấy cái này cái kia, trò kia trò
này…” Tống Hung cảm thấy bị đối xử bất công: “Không ngờ vợ anh lại rành
thế đấy, vậy tại sao em không dùng mấy chiêu này với anh đi?” Lâm Di Vụ
ngả người ra sau tựa lưng vào ghế sofa, ngẩng đầu nhìn Tống Hung, sau đó
ngoắc ngón tay với Tống Hung. Tống Hung lập tức lại gần, ngồi xuống bên
cạnh hắn, Lâm Di Vụ mỉm cười tươi rói: “Thấy chưa, em ngoắc ngón tay cái
là anh chạy đến ngay, làm gì cần mấy cái chiêu trò hoa lá lẹ đó.” Tống
Hung: “…Hay!”