Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục - Chương 52 Chương cuối
Chương 52: Chương cuối
Tờ giấy đăng ký kết hôn này bọn họ đã lĩnh vào ba năm trước, trước và
sau đó đã xảy ra những gì, cả hai đều không còn nhớ nữa. Không nhớ ra
cũng tốt, vậy thì có thể coi ngày kỷ niệm như một ngày mới. Sau khi nói
xong chuyện ngày kỷ niệm, Tống Hung liên tục nhìn vào điện thoại, Lâm Di
Vụ đang nói chuyện với anh mà ánh mắt anh vẫn dán chặt vào màn hình. Lâm
Di Vụ tò mò anh đang xem gì mà chăm chú như vậy, chui xuống dưới nách
Tống Hung rúc vào lòng anh, thò đầu ra rồi cũng nhìn vào điện thoại.
Trong điện thoại là một vài ảnh ngôi nhà, do sales bất động sản gửi cho
Tống Hung. “Sao lại xem nhà nữa vậy?” “Muốn xem xem có chỗ nào tốt
không.” “Lại muốn mua nữa à?” “Anh cảm thấy phong thủy của căn nhà này
cũng không được tốt lắm.” Lâm Di Vụ: “…” “Căn này thế nào?” Tống Hung
chọn ra một ngôi nhà biệt lập, đưa cho Lâm Di Vụ xem. “Không ra làm sao
hết.” Lâm Di Vụ liếc mắt một cái rồi không nhìn nữa, nằm xuống cạnh Tống
Hung, gác bàn chân lên đùi anh, dùng ngón chân khều khều anh: “Đừng xem
nữa, xoa bóp cho em đi, mỏi chân quá à.” Tống Hung đặt điện thoại xuống,
bắt đầu mát-xa cẳng chân cho Lâm Di Vụ, vừa xoa bóp vừa hỏi: “Hay là
mình chuyển đến chỗ mới ở nhỉ?” “Không chuyển không chuyển đâu, em sống
ở đây quen rồi, shhh…” Phần cơ bị nhức trên bắp chân Lâm Di Vụ bị Tống
Hung nhấn đau, rít vào một hơi: “Nhẹ thôi, còn nữa, anh đừng có dằn vặt
nữa, không liên quan gì đến phong thủy đâu.” “Nếu em không muốn chuyển
đi thì anh không xem nữa.” Kỹ thuật mát-xa của Tống Hung rất tốt, chẳng
mấy chốc Lâm Di Vụ đã thoải mái đến r*n r*, Tống Hung xoa bóp cho hắn
khoảng mười phút, đang định làm chút chuyện khác với hắn, nhưng vừa cúi
đầu lại phát hiện Lâm Di Vụ đã ngủ thiếp đi, thậm chí còn ngáy khẽ. Tống
Hung véo nhẹ mũi Lâm Di Vụ, thấy hắn chép miệng thì buông ra, Tống Hung
cũng không nỡ đánh thức hắn, bế hắn lên gối, tắt đèn rồi ôm Lâm Di Vụ
ngủ. Hôm sau, Lâm Di Vụ dậy từ rất sớm vì hắn phải đến trường. Hắn thấy
dự báo thời tiết nói là hôm nay trời sẽ nắng, buổi trưa sẽ rất ấm áp,
hắn nài nỉ Tống Hung một lúc lâu thì anh mới cho hắn thay áo len thành
áo len cashmere mỏng, sau đó lại lấy một chiếc áo khoác ra cho hắn, bảo
hắn mặc khi ra ngoài. Lâm Di Vụ càu nhàu: “Em có còn là trẻ con nữa đâu,
mặc gì mà anh cũng quản nữa.” Tống Hung hỏi hắn: “Vậy anh quản em thì em
có nghe không?” “Nghe nghe nghe.” Lâm Di Vụ lại sến rện dựa lên người
Tống Hung, mỉm cười nhận lấy áo khoác, mặc bên ngoài áo len cashmere rồi
đi xuống lầu. Tống Hung đã tìm được tài xế cho Lâm Di Vụ, nhưng anh bảo
tài xế tháng sau hẵng đến làm việc, buổi sáng anh định sẽ lái xe sẽ đưa
Lâm Di Vụ đến trường trước, sau đó mới đến công ty. Vừa lên xe, Lâm Di
Vụ đã bắt đầu ríu rít với Tống Hung về lịch trình hôm nay, lên lớp, cùng
hoạt động với học sinh, buổi chiều còn đi họp ở thành phố với lão Tùng,
ngay cả trưa nay ăn ở đâu, ăn gì cũng đã nghĩ xong cả rồi. Lâm Di Vụ
toàn nói về những chuyện rất nhỏ nhặt và vụn vặt, Tống Hung lắng nghe
rất nghiêm túc, thỉnh thoảng còn đáp lại vài câu. Giờ cao điểm buổi sáng
giao thông rất đông đúc, bọn họ cứ đi rồi lại dừng, Lâm Di Vụ ngồi trong
xe lâu cảm thấy rất nóng, hắn cởi áo khoác ra, sau đó lại hạ cửa kính
xuống một nửa, xắn cả hai tay áo lên đến khuỷu tay, đặt cánh tay trắng
nõn lên mép cửa sổ. Ánh nắng buổi sáng rất nhẹ nhàng, chiếu thẳng lên
mặt và người Lâm Di Vụ, làm cho chiếc áo len cashmere trên người hắn
được mạ thêm một lớp vàng nhạt và mềm mại, khiến khuôn mặt hắn trở nên
vô cùng rạng rỡ. Tống Hung cứ nhìn Lâm Di Vụ, Lâm Di Vụ phải nhắc anh
nhìn đường đàng hoàng. Tại một đèn đỏ trên đường vành đai hai, bọn họ đã
chờ hai tốp xe đi qua rồi mà vẫn chưa qua được, Lâm Di Vụ thấy chán,
quay đầu ra sau nhìn hàng dài xe phía sau. Làn xe bên cạnh cũng hạ cửa
sổ xe xuống, người bên trong đã nhìn Lâm Di Vụ một lúc lâu rồi, đang
định bắt chuyện nhưng chỉ vừa mấp máy môi, còn chưa phát ra tiếng thì
đèn xanh đã sáng lên, xe Tống Hung là chiếc đầu tiên, đạp ga phóng đi
luôn, đồng thời còn nâng cửa xe lên hết. Lời bắt chuyện của người đàn
ông nghẹn lại trong cổ họng, anh ta cũng là xe đầu tiên nhưng mãi không
nhúc nhích, tiếng còi xe phía sau vang lên liên hồi, tiếng sau lấn át
tiếng trước, đến khi anh ta khởi động được xe thì đuôi xe Tống Hung đã
mất hút. Lâm Di Vụ ngồi trong xe không biết gì cả, còn nhắc Tống Hung
lái xe chậm thôi. Vừa đến trường, Tống Hung định lái xe vào trong nhưng
Lâm Di Vụ bảo anh cứ đỗ xe ở cổng trường là được, để anh khỏi phải quay
đầu xe. Lâm Di Vụ mở cửa xe bước xuống, tình cờ gặp một giáo viên sống
gần trường và đi bộ đến trường buổi sáng, đang đứng cách đó vài bước
chân chào bọn họ. “Chào buổi sáng thầy Lâm, sếp Tống.” “Chào buổi sáng,
cô Trần.” Ban đầu cô Trần còn định đi vào trường cùng Lâm Di Vụ, nhưng
thấy hắn đứng cạnh xe mãi không nhúc nhích, Tống Hung vẫn ở trong xe,
nghĩ rằng hai người còn nói chuyện thêm nên vẫy tay chào rồi vào trường
trước. Hai người trò chuyện thêm một lúc, Lâm Di Vụ mới quay người đi về
phía cổng trường. “Đợi đã, quên cầm áo khoác này.” Tống Hung gọi với
theo, lấy áo khoác từ ghế phụ đưa ra ngoài cửa sổ. Lâm Di Vụ quay người
lại nhận lấy áo khoác mặc vào, nhìn quanh, thấy không có ai để ý đến bọn
họ bèn cúi xuống hôn lên mặt Tống Hung thật nhanh. Cánh tay Tống Hung
rất dài, vòng qua eo Lâm Di Vụ: “Chiều nay anh ghé đón em nhé.” “Được,
anh lái xe chậm thôi nha.” Lâm Di Vụ chuẩn bị rời đi, cánh tay Tống Hung
liền di chuyển, trượt từ eo Lâm Di Vụ xuống rồi b*p m*ng hắn một cái, đó
là một động tác rất bình thường, không ai nhìn thấy nhưng sức lại rất
mạnh. Lưng Lâm Di Vụ lập tức căng cứng, cơ thể như bị điện giật, hắn
trừng mắt nhìn Tống Hung: “Đang ở bên ngoài đó.” “Anh biết.” “Biết mà
anh vẫn sờ mông em à?” “Anh vô tình đụng vào thôi.” Tống Hung nói dối
không biết ngượng, còn giơ tay lên để chứng tỏ mình rất vô tội: “Thật
mà.” Lâm Di Vụ suýt thì chịu thua trước sự trơ trẽn của Tống Hung, nhanh
chóng bước vào trường, vừa đi vừa đuổi anh. … – – Theo thói quen trước
đây, bọn họ đều sẽ tổ chức lễ kỷ niệm ngày cưới ở bên ngoài, Tống Hung
sẽ đặt trước nhà hàng và khách sạn, nhưng lần này lại bị Lâm Di Vụ ngăn
cản, hắn muốn tự nấu ăn ở nhà. Trước Tết, hai người họ cãi nhau lật tung
cả bàn thức ăn, đến bây giờ Lâm Di Vụ nhớ lại mà vẫn rất đau lòng, đó là
bàn ăn mà hắn đã đi sớm về khuya và chuẩn bị mất một thời gian rất dài.
Có lần hắn còn mơ về ngày hôm đó, trong giấc mơ, hắn và Tống Hung không
cãi nhau, hai người họ vui vẻ ngồi ăn cùng nhau, Tống Hung còn khen hắn
nấu ăn ngon. Buổi sáng ngày kỷ niệm, Tống Hung chỉnh điện thoại sang chế
độ im lặng, anh không muốn vấn đề tương tự xảy ra nữa. Hôm qua anh đã xử
lý xong công việc, hôm nay sẽ không nghe bất kỳ cuộc gọi nào có thể quấy
rầy bọn họ nữa. Hai người đang bận rộn trong bếp, màn hình điện thoại
của Tống Hung sáng lên, anh không tự nhìn nhưng Lâm Di Vụ lại nhìn thấy,
trên màn hình chỉ hiển thị một dãy số điện thoại, không có tên người
liên lạc. “Điện thoại của anh này.” Lâm Di Vụ đang cầm đồ trên tay, dùng
khuỷu tay đẩy điện thoại về phía anh. “Không nghe.” Tống Hung trượt sang
cúp máy. “Lỡ như là cuộc gọi quan trọng thì sao?” “Không có chuyện gì
quan trọng đâu, hôm qua đã xử lý xong rồi.” “Lần này em sẽ không giận
đâu.” Lâm Di Vụ nghiêng người lại gần, dùng vai huých nhẹ Tống Hung:
“Lần trước cãi nhau với anh là có lý do, trợ lý cũ của anh chắc chắn là
cố tình gọi cho anh vào lúc đó.” Chuyện này sau này Tống Hung cũng từng
nghĩ đến, rõ ràng anh đã dặn trợ lý rằng sau khi anh về nhà sẽ tập trung
dành thời gian cho người ở nhà, hơn nữa công việc mà trợ lý cũ nói với
anh qua điện thoại cũng không phải việc cần giải quyết ngay. Màn hình
điện thoại của Tống Hung lại sáng lên, lần này Lâm Di Vụ lau tay rồi
nghe điện thoại hộ anh luôn, còn bật cả loa ngoài. Không phải cuộc gọi
công việc, là sales bất động sản hỏi Tống Hung có muốn mua nhà không.
Tống Hung nói “Không cần nữa” rồi cúp máy, tiếp tục nói chuyện với Lâm
Di Vụ. Hai người cùng nhau gói sủi cảo, còn là nhân thịt bò, bánh kem họ
đặt cũng đã giao đến. Khi hai người chuẩn bị xong mọi thứ cũng đã là hơn
2 giờ chiều, Lâm Di Vụ đói lắm rồi nhưng vẫn cố chụp vài tấm ảnh, còn
kéo Tống Hung sang chụp một tấm ảnh chung rồi đăng lên Khoảnh khắc
WeChat, viết trạng thái là “Năm thứ 13 của chúng mình”, không lâu sau đã
nhận được một đống lượt thích và bình luận. Bàn ăn đầy ắp các món, hầu
hết do Tống Hung làm, có ba món là Lâm Di Vụ làm. Lâm Di Vụ gắp một một
miếng sườn chua ngọt mình làm vào bát của Tống Hung như dâng báu vật,
nhìn anh với vẻ mong chờ. “Thử đi, chắc chắn là rất ngon, em làm theo
công thức nấu ăn từng bước một luôn đó.” Tống Hung ăn thử, nể mặt giơ
ngón tay cái: “Ngon lắm, đầu bếp Lâm nhà mình quá giỏi.” Lâm Di Vụ được
khen tới nỗi lâng lâng, cười toe toét bắt đầu ăn cơm, sau khi ăn một lúc
lâu mới nhớ ra mình còn mua rượu, vội vàng chạy vào bếp lấy rượu ra.
Tống Hung cũng không muốn làm cụt hứng, lâu lâu uống một lần cũng không
sao. Lâm Di Vụ rót ra hai ly, cả hai cụng ly với nhau. “Cạn ly.” “Uống
vì khoảng thời gian bọn mình làm ầm ĩ với nhau, vì hiện tại, vì tương
lai, vì năm thứ 13…” Lâm Di Vụ uống cạn ly, sau đó lại bảo Tống Hung rót
cho mình. Tống Hung có thể nhận ra Lâm Di Vụ thật sự rất vui, hắn uống
đến nỗi khuôn mặt ửng hồng, ngón tay gõ nhẹ lên bàn, vừa ăn vừa ngân nga
một giai điệu. Tống Hung lại cụng ly với Lâm Di Vụ: “Đang nghĩ gì vậy?”
“Em đang nghĩ, năm sau bọn mình nên kỷ niệm ngày nào đây nhỉ?” Tống Hung
vung tay thoải mái: “Tùy em chọn…” Tống Hung có tửu lượng rất tốt, uống
vài ly mà cũng không nhận ra, Lâm Di Vụ lại ít khi uống rượu nên mặt mũi
nhanh chóng đỏ bừng, thở ra toàn hơi thở nóng hổi. Hai người ngồi ở cùng
một phía ăn cơm, Lâm Di Vụ chống cằm nghiêng đầu nhìn Tống Hung, cảm
thấy có nhìn thế nào cũng không đủ, cứ nhìn mãi, nhìn mãi rồi cơ thể lại
dựa vào anh như người không xương. Hai người họ ở gần nhau hơn, cũng có
thể nhìn thấy nhau rõ hơn. Vào lần đầu gặp nhau, hắn vẫn chỉ là một cậu
bé ngu ngơ chìm sâu trong vũng bùn. Khi đó, hắn chỉ có một thân xác sắp
sửa mục nát, một vùng đất hoang thênh thang không có linh hồn. Có lẽ đây
là ý trời, Tống Hung đã bước vào vùng đất hoang của hắn, cậu bé đã từng
hứa bảo vệ hắn và chưa bao giờ thất hứa đã hoàn toàn chinh phục được
vùng đất hoang ấy. Anh đã chặt đứt những bụi gai, mang cho hắn ánh nắng
và cơn mưa, cùng với một ngọn lửa bất diệt. Có Tống Hung, vùng đất hoang
của hắn đã có được mảnh đất an toàn, linh hồn hắn cũng dần dần sinh
trưởng trở lại, mọc lên máu thịt và huyết mạch mới. Vùng đất hoang đã có
thêm độ ấm, nó nặng nề, nhưng cũng tràn đầy sự sống. Và giờ đây, họ đã
bên nhau 13 năm rồi. Cậu bé cố chấp ngày nào giờ đã lớn lên thành một
chàng trai cố chấp, Lâm Di Vụ đã đẩy anh ra rất nhiều lần, nhưng chưa
bao giờ thật sự đẩy được anh ra. Hắn cũng đã nhiều lần nghĩ đến việc ra
đi, nhưng chưa bao giờ thật sự ra đi. Hắn không nỡ, bây giờ chỉ cần nhìn
anh thôi mà trong lòng đã tràn ngập niềm vui rồi. Thời gian nói ngắn thì
ngắn, nhưng nói dài cũng rất dài, bọn họ vẫn bên nhau, và sẽ tiếp tục
bên nhau. Họ vẫn đang biến đổi, và cũng đang duy trì. Sau này, vẫn còn
rất nhiều năm, rất nhiều ngày, rất nhiều khoảnh khắc đáng để kỷ niệm
nữa. —— Hết chính truyện —— Lời tác giả: Chính truyện đến đây thôi, cảm
ơn các cục cưng đã đồng hành, câu chuyện của Lâm Di Vụ và Tống Hung sẽ
luôn tiếp tục, muốn đọc ngoại truyện gì thì có thể nói với tui trong
phần bình luận nha.