Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục - Chương 6 Anh điên rồi hả
Chương 6: Anh điên rồi hả?
Quay trở lại ban ngày, sau khi họp xong, Tống Hung đi vệ sinh. Ai ai
cũng biết phòng uống nước và nhà vệ sinh của công ty không chỉ để uống
nước và giải quyết nỗi buồn mà còn là nơi tuyệt vời để tám chuyện. Hai
người kia đang nói chuyện rôm rả nên hoàn toàn không hề để ý có người đi
vào, đã vậy người đi vào còn là lãnh đạo mà họ đang tám chuyện. “Này,
anh nghe nói gì nữa? Lần này sếp Tống đi công tác, trợ lý Tô trèo lên
giường sếp Tống đó…” “Thông tin của cậu lỗi thời quá, chuyện này ai
trong công ty chắc cũng biết rồi mà? Trợ lý Tô không phải hôm nay mới
trèo lên đâu, ánh mắt trợ lý Tô nhìn sếp Tống, chậc chậc, muốn người ta
không nhận ra cũng khó. Cậu mới vào đây không lâu chắc là không biết,
trước kia sếp Tống thay trợ lý còn thường xuyên hơn cả thay áo, chỉ
riêng trợ lý Tô là được giữ bên cạnh hơn ba năm, hai người họ 100% là
thật đấy.” “Chẳng phải sếp Tống đã kết hôn từ lâu rồi sao?” “Đàn ông mà,
bản tính như nhau cả thôi.” Người nói cũng là một người đàn ông, nhếch
mép cười bỉ ổi: “Người ở nhà thì ở nhà, người ở ngoài thì ở ngoài, hai
bên chẳng ảnh hưởng gì nhau, nếu mà tôi có được một nửa năng lực của sếp
Tống thì hậu cung bây giờ đã không đếm xuể rồi.” “Đệt, anh dám để vợ anh
nghe được câu này không?” …… Tống Hung bước đến bồn rửa mặt, chậm rãi
rửa tay dưới vòi nước. Hai người đang tám chuyện cuối cùng cũng cảm nhận
được áp lực đè nén từ bốn phía, bọn họ vừa ngẩng đầu lên liền bắt gặp
ánh mắt sắc lạnh của Tống Hung trong gương. Như thể nhìn thấy ma giữa
ban ngày, hai chân họ mềm nhũn, suýt thì khuỵu xuống, phải nắm lấy cánh
tay nhau mới có thể miễn cưỡng đứng vững. “Sếp, sếp, sếp Tống…” Tống
Hung mỉm cười trong gương: “Không sao đâu, hai người cứ nói chuyện tiếp
đi.” Hai người rụt cổ lại, cúi đầu lùi hai bước về phía lối ra, bọn họ
chỉ muốn bỏ chạy: “Không nói nữa, sếp Tống, bọn tôi… bọn tôi đi trước
đây ạ.” “Đứng lại.” Tống Hung gọi bọn họ lại: “Tôi bảo hai cậu nói
chuyện tiếp đi mà, hai cậu cứ nói tiếp đi.” Đôi chân đang định rụt lại
của họ bỗng nhiên tê cứng, thậm chí còn không nhấc lên nổi chứ đừng nói
là chạy. “Vừa rồi hai cậu nói mọi người trong công ty ai cũng biết mối
quan hệ giữa tôi và trợ lý Tô, rốt cuộc tôi và trợ lý Tô có quan hệ gì,
cũng phải để đương sự như tôi nghe rồi tìm hiểu một chút chứ.” Hai người
kia mồ hôi nhễ nhại, muốn lau nhưng lại không dám, sau đó có người cần
đi vệ sinh, vừa bước vào thấy có gì đó không ổn liền quay đầu bỏ chạy.
“Sếp Tống, xin lỗi ạ, lẽ ra chúng tôi không nên bàn tán chuyện riêng tư
của anh.” Tống Hung lau khô tay, khoanh tay đứng bên cạnh bồn rửa mặt:
“Tin đồn này bắt đầu lan truyền từ khi nào?” Không ai dám lên tiếng,
Tống Hung hạ giọng: “Không sao, cứ nói cho tôi những gì hai cậu biết, dù
sao thì mấy tin vịt này có sức lan truyền rất lớn, có lẽ còn ảnh hưởng
đến mọi người và mọi việc trong công ty, bao gồm cả tôi, vậy nên tôi
muốn tìm hiểu một chút.” Một người liếc nhìn Tống Hung, xác nhận anh
không định chỉ trích mới run rẩy lên tiếng: “Chắc là… bắt đầu lan truyền
khoảng nửa năm trước ạ.” “Được lan truyền như thế nào?” Tống Hung hỏi.
Người đàn ông nuốt nước bọt, sắp xếp lại một lượt trong đầu rồi mới nói:
“Phiên bản sớm nhất tôi nghe được là nửa năm trước khi anh đi công tác ở
Hải Thị, có người nhìn thấy trợ lý Tô đi vào phòng anh lúc tối, mãi một
lúc lâu không đi ra.” “Nghĩa là vẫn còn phiên bản khác à?” “Vẫn còn một
phiên bản nữa, nói rằng anh và bạn đời đã ly hôn từ lâu, còn nói anh với
trợ lý Tô ngày nào cũng đi có đôi có cặp, tin vui sắp đến rồi.” Người đó
còn định nói tiếp nhưng rõ ràng đang do dự, vừa mở miệng ra lại chậm rãi
mím lại, Tống Hung hỏi tiếp: “Nói tiếp đi, mọi chuyện cậu nghe ngóng
được kể cho tôi nghe hết đi.” “Còn có người nói, sếp Tống, chuyện này
tôi thật sự chỉ nghe người khác nói thôi nhé.” Người đó liên tục nhấn
mạnh: “Nói là… nói là anh có rất nhiều sở thích kỳ quặc trên giường, bạn
đời anh vì không chịu nổi nên mới ly hôn, còn nói là trợ lý Tô rất cởi
mở trên giường, gì cũng chịu được, rất hợp ý anh, cũng làm anh rất
thích, vậy nên chuyến công tác nào cũng đưa cậu ấy theo.” Phần lớn thông
tin này đều sai, nhưng có một điều là đúng, đúng là Tống Hung có một vài
sở thích nhỏ, nhưng những sở thích này chỉ có với Lâm Di Vụ mà thôi. Khi
đối diện với Lâm Di Vụ, Tống Hung rất dễ bị châm ngòi. Đôi khi chỉ cần
nhìn khuôn mặt, đôi mắt, hay thậm chí là một ngón chân của Lâm Di Vụ
thôi cũng đủ khiến anh bị châm lửa, chỉ muốn xé xác hắn ra, nghiền nát
rồi nuốt chửng hắn vào trong bụng. Lâm Di Vụ thật sự cũng rất cởi mở
trên giường, những lời ngọt ngào tuôn ra như suối, có thể quyến rũ Tống
Hung đến run rẩy, nhưng Lâm Di Vụ cũng rất mong manh, làm hắn đau hay
không sướng đều không được, nếu không hắn sẽ lên cơn ngay, thường xuyên
đạp Tống Hung đến bầm dập khắp người. Thể lực của Lâm Di Vụ luôn không
theo kịp Tống Hung, chỗ đó còn mềm, vậy nên lúc nào Tống Hung cũng phải
nghĩ ra trò mới, thường xuyên khiến Lâm Di Vụ phải kêu la đau bẹn, nào
là vừa ôm cổ họng bị thọc cho đau nhói vừa mắng Tống Hung không phải là
người, còn dọa cắt của quý của anh cho cá mập ăn. …… – – Vừa trở lại văn
phòng, Tống Hung liền gọi Tô Văn An đến, Tô Văn An tưởng anh định hỏi
mình về sắp xếp lịch trình nên chủ động nói trước. “Sếp Tống, 2 giờ
chiều có một cuộc họp cần tham gia, 6 giờ tối có hẹn ăn tối với sếp Trần
của Endo tại khách sạn Thái Thần để xác nhận lại việc thu mua.” Tống
Hung liên tục nhìn chằm chằm Tô Văn An, ánh mắt ấy đầy vẻ dò xét và quan
sát, còn có nhiều điều khác mà Tô Văn An không dám nghĩ sâu hơn. Vài
giây sau, Tô Văn An không dám nhìn vào mắt Tống Hung nữa mà chậm rãi rời
mắt đi. Tống Hung nhớ lại phiên bản đầu tiên mà bọn họ nói, nửa năm
trước đúng là bọn họ đã đi công tác ở Hải Thị vài ngày, nhưng anh thường
xuyên đi công tác, cũng thường xuyên dẫn Tô Văn An theo, ngày nào cũng
phải bận rộn với biết bao nhiêu việc, gặp gỡ biết bao nhiêu người, làm
gì còn hơi sức để nhớ về những chuyện nhỏ như trợ lý vào phòng mình làm
gì, thường chỉ là đưa đồ hoặc bàn bạc công việc thôi. “Sáu tháng trước
đi công tác ở Hải Thị, cậu có vào phòng tôi, còn nhớ lúc đó là vì chuyện
gì không?” Tô Văn An không hiểu tại sao Tống Hung lại đột nhiên hỏi như
vậy, suy nghĩ một lát rồi nói: “Hôm đó anh uống rượu xong hơi đau bụng
nên bảo tôi đi mua thuốc, tôi đến phòng anh đưa thuốc, còn tiện báo cáo
công việc. Sắp xếp ngày hôm sau có thay đổi, tôi đối chiếu lại một lần
với anh rồi lại thông báo cho người khác.” “Lần đó cậu ở trong phòng tôi
bao lâu?” “Khoảng… 40 phút.” “Đã nửa năm trôi qua rồi mà vẫn nhớ rõ như
vậy, trí nhớ của trợ lý Tô thật sự rất tốt.” Giọng điệu của Tống Hung
không phải đang khen, Tô Văn An lại cúi đầu xuống thấp hơn một chút. Trí
nhớ của cậu ta đúng là tốt thật, nhưng đã nửa năm rồi mà vẫn còn nhớ
hoàn toàn là vì người đó là Tống Hung. Cậu ta nhớ hết mọi chuyện khi ở
cùng Tống Hung, dù chỉ là trong công việc. Tống Hung ngả người ra sau,
dựa lưng vào ghế: “Trợ lý Tô, cậu có nghe thấy tin đồn về hai chúng ta
trong công ty chưa?” Da đầu Tô Văn An căng ra từng đợt, cậu ta vẫn luôn
tưởng rằng mình hiểu Tống Hung, nhưng lúc này cậu ta hoàn toàn không thể
nhìn thấu người đàn ông trước mặt, chỉ có thể nói sự thật: “Từng nghe
nói.” “Vậy sau khi nghe xong cậu đã xử lý như thế nào?” Tô Văn An nín
thở không nói gì, Tống Hung gõ ngón tay lên bàn vài lần, cũng gõ vào
thần kinh căng thẳng của Tô Văn An: “Để tôi đoán xem, cậu không ngăn cản
mà cứ để những lời đồn đại này lên men và lan truyền, có đúng không?”
Đầu óc Tô Văn An vang lên ‘ong’ một tiếng, Tống Hung nói đúng. Cậu ta
vừa tốt nghiệp đã vào công ty ngay, chăm chỉ làm việc hơn hai năm, một
cơ hội tình cờ đã giúp cậu ta nổi bật và trở thành trợ lý của Tống Hung,
lúc mới đầu giống như bao người khác trong công ty, cậu ta cũng e ngại
Tống Hung. Vì công việc lương cao này, cho dù có liều mạng Tô Văn An
cũng phải làm việc cho thật tốt, dành nhiều thời gian và công sức hơn,
không dám mắc bất kỳ sai lầm nào trong công việc. Nhưng cảm xúc lại
không chịu sự kiểm soát, thời gian tiếp xúc với Tống Hung càng lâu, cậu
ta lại càng bị cuốn hút bởi mọi khía cạnh của Tống Hung, ngay cả sự bất
chấp thủ đoạn bị nhiều người chỉ trích của anh. Ngay từ nửa năm trước,
Tô Văn An đã nghe thấy lời đồn đại về mình và Tống Hung, không ai có thể
hiểu được niềm vui sướng tột độ của cậu ta khi đó. Cảm xúc không thể đưa
ra ánh sáng mà cậu ta chỉ có thể giấu giếm giờ đã được mọi người biết
đến, càng nhiều người bàn tán thì cậu ta càng phấn khích, máu trong
người cũng biến dạng và sục sôi. Vì vậy mà cậu ta lựa chọn làm ngơ, hơn
nữa còn cố gắng hết sức để tin đồn không đến tai Tống Hung. Trong nửa
năm này, cậu ta liên tục mơ tưởng đến ngày những lời đồn đại kia thành
sự thật, mơ tưởng về việc Tống Hung sẽ thành đôi thành cặp với mình, mơ
tưởng về việc Tống Hung sẽ chung chăn chung gối với mình. Giờ đây ảo
tưởng đã tan vỡ, Tô Văn An biết mình không thể ở lại nữa nhưng vẫn còn
ôm một tia hy vọng le lói: “Sếp Tống, tôi cam đoan về sau những lời đồn
này sẽ không bao giờ xảy ra nữa.” “Không còn ‘về sau’ đâu.” Tống Hung
ngồi thẳng dậy: “Từ ngày mai cậu không cần đến công ty nữa, lát nữa đến
phòng tài vụ một chuyến, đương nhiên những phần thuộc về cậu sẽ không
thiếu một xu nào.” “Sếp Tống, tại sao chứ?” Tô Văn An vẫn không cam tâm:
“Tôi đã đi theo anh hơn ba năm rồi, tôi cứ tưởng anh biết tình cảm của
tôi, nếu không thì tại sao lại giữ tôi bên cạnh hơn ba năm?” Lúc này khi
nhìn lại Tô Văn An, Tống Hung mới nhận ra mọi đánh giá trước đây của
mình về cậu ta đều sai: “Tôi giữ cậu bên cạnh chỉ vì năng lực làm việc
của cậu, trước hôm nay, tôi cứ tưởng cậu là một người thông minh, tôi cứ
nghĩ tiền bạc và tương lai mới là quan trọng nhất với cậu. Là do tôi đã
nhìn lầm cậu, đúng là ngu ngốc tột cùng!” “Chỉ vì tôi thích anh sao? Khi
biết anh có bạn đời, tôi đã giấu kín tình cảm của mình, nhưng giờ anh đã
ly hôn rồi, chẳng lẽ chỉ thích thôi cũng không có tư cách sao?” Tống
Hung nheo mắt lại: “Ai nói với cậu là tôi đã ly hôn?” “Tôi nhìn thấy
rồi.” Tô Văn An liếc nhìn ngăn kéo bàn làm việc của Tống Hung: “Giấy ly
hôn trong ngăn kéo.” Tống Hung cười khẩy, mở ngăn kéo lấy ra một tờ giấy
ly hôn: “Ý cậu là cái này à? Có thể cậu không biết, nhưng nhà tôi không
thiếu những thứ này, mà tương ứng thì cũng không thiếu giấy đăng ký kết
hôn đâu.” … Chiều hôm đó Tống Hung dẫn theo phó giám đốc và trợ lý mới
được bổ nhiệm Ngô Giai Duyệt đi dùng bữa tối với Trần Văn Bân, người phụ
trách của Endo. Ngô Giai Duyệt biết đây là một bữa tối cực kỳ quan trọng
nhưng cô không hề luống cuống, ăn nói lưu loát, phản ứng nhanh nhạy mà
tính cách cũng rất hài hước, đến cuối cùng ngay cả Trần Văn Bân cũng
phải khen ngợi cô. “Sếp Tống, trợ lý mới của cậu ăn nói khéo thật đấy.”
Hôm nay lẽ ra Tống Hung định dẫn theo một chàng trai trẻ thường đi theo
Tô Văn An học hỏi, chàng trai này vừa mới tốt nghiệp, cũng rất thông
minh lanh lợi, học gì cũng rất nhanh nhưng tiếc là hôm nay cậu ta bị ốm
nên không ở công ty. Anh nói vài câu ngắn gọn với Ngô Giai Duyệt, xác
nhận cô rất quen thuộc với vụ thu mua này rồi chỉ đích danh cho cô tham
dự bữa tối cùng. Có vết xe đổ lần trước, Tống Hung đặc biệt hỏi thăm về
hoàn cảnh gia đình Ngô Giai Duyệt, một tháng trước Ngô Giai Duyệt và bạn
gái vừa đăng ký kết hôn. Tốt lắm, người phụ nữ này thích phụ nữ, tình
cảm ổn định gia đình hạnh phúc, sẽ không phạm phải sai lầm vớ vẩn như Tô
Văn An. “Chúc mừng, tân hôn vui vẻ.” Ngô Giai Duyệt là một người phụ nữ
cực kỳ thông minh, cũng rất có tham vọng, biết đây là cơ hội thăng tiến
của mình bèn lập tức nghiêm túc bày tỏ thái độ: “Cảm ơn sếp Tống, sau
này sẽ nỗ lực làm việc ạ.” Sau bữa tối, Tống Hung bảo phó giám đốc và
trợ lý về trước, anh và Trần Văn Bân đến phòng trà tiếp khách nói chuyện
riêng một lát để xác nhận việc thu mua sẽ không xảy ra biến động gì nữa.
Tô Văn An tự mình tìm đến, cậu ta vẫn muốn cược thêm lần nữa, Trần Văn
Bân đã ra về, trong phòng trà chỉ còn lại hai người bọn họ. “Sếp Tống,
xin anh đừng đuổi tôi đi.” “Phòng tài vụ chắc là đã trao đổi với cậu rồi
chứ? Tiền thưởng dự án không thiếu một xu, tiền bồi thường cũng vậy, sao
nào, chê chưa đủ à?” “Không phải, tôi không cần tiền.” Tô Văn An định
đưa tay ra nắm lấy cánh tay Tống Hung nhưng lại bị Tống Hung né tránh:
“Sếp Tống, xin hãy cho tôi tiếp tục ở lại bên cạnh anh đi.” “Không cần,
tôi tìm được trợ lý mới rồi, chỉ là một công việc thôi mà, với năng lực
của cậu thì đi đến đâu cũng sẽ không quá tệ đâu.” Tống Hung không muốn
nói thêm gì với cậu ta nữa, đứng dậy định lấy áo khoác trên giá treo đồ,
anh biết Lâm Di Vụ vẫn đang ở trường Khởi Minh nên định đến trường đón
hắn về. Thấy Tống Hung sắp đi, Tô Văn An lao thẳng đến ôm chầm lấy anh
từ phía sau. Tống Hung hất cậu ta ra, Tô Văn An chỉ muốn túm lấy người
đàn ông trước mặt, sức mạnh bùng nổ trong khoảnh khắc đó cứ như phát
điên, vô cùng đáng kinh ngạc. Cậu ta muốn kéo Tống Hung lại nên ngón tay
đã cào ra ba vết xước trên cổ phải của Tống Hung. “Cút ra ngoài.” Tống
Hung che cổ lại, chỉ mong sao có thể giết Tô Văn An: “Sau này đừng để
tôi gặp lại cậu nữa.” Tống Hung xin nhân viên khách sạn bông gòn tẩm cồn
rồi xử lý đơn giản, khử trùng cho vết cào trên cổ. Vết thương rất dài,
Tống Hung nhìn mình trong gương hồi lâu, đứng bên cửa sổ nhìn những cành
cây trơ trụi đung đưa trong gió bên ngoài. Bị vấp, bị ngã, bị cành cây
rạch trúng, dường như đều không được, ba vết cào trên cổ phải không dễ
giải thích với Lâm Di Vụ. Trời tuyết đường trơn là thật nhưng phanh
không kịp là giả, lúc ấy Tống Hung giữ vô lăng rất vững, nhưng khi nhìn
thấy dải phân cách trước cửa sổ, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu anh,
vô lăng chợt bẻ lái, không đạp phanh mà thậm chí còn đạp nhẹ chân ga.
Những vết thương trên trán, cổ tay và mu bàn tay là thật, chỉ có vết
trầy xước bên cổ phải là giả. Tống Hung nắm một ụ đất đông cứng lẫn với
tuyết bên dưới lốp xe, trên đó còn dính vài cành nhựa ruồi bị đè gãy.
Anh tránh động mạch cảnh ở cổ đi, chà qua chà lại trên ba vết xước trên
cổ phải cho đến khi chảy máu mới thôi. Nhìn bàn tay đầy máu của mình,
anh thầm nghĩ, giờ thì được rồi. “Hôm nay anh đã sa thải Tô Văn An rồi.”
Tống Hung giải thích với Lâm Di Vụ xong rồi nói với Lâm Di Vụ điều mà
mình cho là trọng tâm: “Trợ lý mới tên là Ngô Giai Duyệt, cô ấy đã kết
hôn với bạn gái, hơn nữa cũng không thích đàn ông.” Lâm Di Vụ vẫn đứng
sau lưng Tống Hung, nghe Tống Hung nói vậy thì trong lòng càng thêm khó
chịu, hắn không chỉ khó chịu mà còn thấy rất hoang đường và bi ai. Sao
lại thành ra thế này rồi? “Bây giờ em đang hỏi anh, tại sao lại nói dối
em? Anh nghĩ là nếu nói thật thì em sẽ không tin anh sao?” Tống Hung mấp
máy môi nhưng lại nuốt những lời sắp thốt ra xuống. Tống Hung muốn nắm
lấy bàn tay đang đặt trên vai mình của Lâm Di Vụ, nhưng Lâm Di Vụ lập
tức rụt tay lại, từ sau lưng Tống Hung bước ra đứng trước mặt anh, nói
ra những điều Tống Hung chưa nói. “Anh nghĩ đây là cách giải quyết đơn
giản nhất, có thể bớt được rất nhiều phiền toái, không cần cãi nhau với
em, sẽ không bị em tra hỏi liên tục, từ một câu hỏi mà kéo ra thành vô
số câu hỏi như mạng nhện, anh cũng chẳng cần giải thích nhiều. So với
việc nói thật với em, trao đổi với em, đánh cược rằng em sẽ tin anh thì
anh lại dứt khoát chọn cách tông xe, tự làm mình bị thương khắp người,
chỉ để che giấu vết cào mà Tô Văn An để lại trên cổ anh…” Lâm Di Vụ nói
một hơi dài, chống tay lên bàn, há to miệng thở hổn hển: “Tống Hung, là
vậy phải không, em nói có đúng không?” Lâm Di Vụ nói đúng hết, Tống Hung
vội vàng đứng dậy, vỗ lưng Lâm Di Vụ để vỗ về: “Em đừng giận, anh chỉ sợ
em nghĩ nhiều thôi.” “Anh điên rồi hả?” Lâm Di Vụ hất tay Tống Hung ra:
“Chỉ vì chút chuyện nhỏ này mà anh nói dối em, thậm chí còn không ngại
tông xe, để cả người mình ra nông nỗi này…” Lâm Di Vụ nhìn từ trán Tống
Hung xuống cổ, rồi lại nhìn băng gạc quấn quanh tay anh, chóp mũi cay
sè, giọng nói sắp sửa vỡ òa: “Cả người máu be bét thế này, nhỡ may anh
xảy ra chuyện thật thì phải làm sao?” Em phải làm sao đây? Chỉ nghĩ đến
những khả năng đó thôi cũng đủ khiến tim Lâm Di Vụ đau như bị ai đó đâm
xuyên qua, hắn lau nước mắt, xoay người rời khỏi phòng làm việc. “Anh
như vậy… mệt mỏi biết bao, anh đặt em ở vị trí nào vậy chứ?”