Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục - Chương 9 Đều đáng chết
Chương 9: Đều đáng chết
Mãi đến gần trưa Lâm Di Vụ mới thức dậy, ngay giây trước, Tống Hung ở
trong mơ còn nói với hắn rằng “Không cần sợ, tôi sẽ không nói với ai
hết” thì giây tiếp theo, vừa mở mắt ra đã bị ánh nắng chiếu vào phòng
ngủ làm chói mắt. Lâm Di Vụ vô thức đưa tay mò mẫm bên cạnh, trống
không, hắn không bỏ cuộc mà dùng sức vươn tay ra xa hơn, cho đến khi
chạm đến mép giường mà vẫn trống không. Tống Hung không có ở đây. Hắn
nhớ trước khi ngủ Tống Hung vẫn còn quỳ gối tự kiểm điểm, sau đó trong
lúc mơ mơ màng màng thì lại chui vào chăn ôm hắn ngủ. Tống Hung đã đến
công ty, anh gửi tin nhắn cho Lâm Di Vụ. [Đồ ăn sáng ở trong nồi, lát
nữa ngủ dậy phải ăn nhé, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì chiều nay
anh sẽ ký hợp đồng thu mua với Endo, buổi tối sẽ về muộn một chút, không
cần đợi anh, ngủ sớm đi.] Lâm Di Vụ mất một lúc mới tỉnh táo lại, đọc
tin nhắn xong thì hồn phách mới thoát khỏi quá khứ và hiện thực lẫn lộn.
Đây không phải là quá khứ, đây là hắn trong quá khứ và tương lai của
Tống Hung. Trong lúc ăn sáng, Lâm Di Vụ vẫn còn nghĩ không biết vết
thương trên người Tống Hung thế nào rồi, qua một đêm có đỡ hơn chút nào
không, sáng nay trước khi ra khỏi nhà chắc đã bôi thuốc rồi nhỉ? Lâm Di
Vụ lại nghĩ, nếu còn có lần sau, dù Tống Hung có quỳ bao lâu cũng không
có tác dụng, hắn sẽ không dễ dàng tha cho Tống Hung như vậy. Ăn sáng
xong, Lâm Di Vụ lái chiếc xe tải nhỏ hôm qua đến trường. Trời đã sáng
sủa trở lại, xe cào tuyết của thành phố vẫn đang làm việc, mặc dù hầu
hết các con đường đã được dọn sạch tuyết nhưng sau chuyện hôm qua, Lâm
Di Vụ vẫn lái rất cẩn thận. Trước đó Tống Hung có bảo muốn tìm cho hắn
một tài xế nhưng có nói thế nào Lâm Di Vụ cũng không chịu, ngày nào cũng
lái xe đến trường, không thì dùng để chở hàng mỗi khi mua đồ cho bọn
trẻ. Để lái được xe tải chở hàng lớn, Lâm Di Vụ đã đặc biệt đi học bằng
lái hạng A2, ngày nhận được bằng, hắn đã khoe khoang với Tống Hung cả
buổi rằng bây giờ hắn còn lái được cả xe đầu kéo. Tống Hung có một công
ty logistics, Lâm Di Vụ kéo anh ra khỏi nhà, nói rằng muốn đến công ty
logistics tìm một chiếc xe đầu kéo để lái thử, hắn thậm chí còn mơ tưởng
đến viễn cảnh mỗi ngày mình được lái xe đầu kéo đến trường. Trẻ con đứa
nào cũng thích xe to, hơn nữa xe càng to càng tốt, càng dài càng tốt,
nếu như hắn lái xe đầu kéo đến, tất cả bọn trẻ đều có thể lên xe chơi,
như vậy sẽ ngầu biết bao. Tống Hung chặn ngang kéo Lâm Di Vụ đang ở cửa
trở lại, nói thế nào cũng không cho hắn lái xe đầu kéo, cuối cùng mua
cho hắn một chiếc Mercedes V300L[1], ghế ngồi khi dựng thẳng có thể dùng
để chở người, còn hàng ghế sau hạ xuống là có thể để đồ, vô cùng hoàn
hảo. Xe vừa được giao đến nhà, Lâm Di Vụ đã đi vòng quanh xe một vòng,
dang tay ra đo thử rồi lấy bằng lái hạng A2 trong túi ra quơ trước mắt
Tống Hung, hắn rất bất mãn. “Chiếc xe này dài còn chưa đến 6 mét, sao mà
so được với xe đầu kéo của em? Chẳng ngầu tí nào, nếu lái chiếc này thì
em thi lấy bằng hạng C luôn cho rồi, mắc gì phải vất vả đi học bằng hạng
A làm gì?” Tống Hung cạn lời: “Em thấy ai lái xe đầu kéo đi làm ở trường
bao giờ chưa?” “Em chứ ai.” Lâm Di Vụ vỗ ngực mình, trong tưởng tượng,
hắn sẽ lái một chiếc xe đầu kéo đi làm ở trường. “Xe đầu kéo bị giới hạn
giờ và hạn chế đi lại trong khu vực vành đai hai của thành phố.” Tống
Hung nhét chìa khóa xe vào tay hắn: “Quên chuyện xe đầu kéo đi, bằng lái
hạng A của em cứ coi như thi cho vui vậy.” Dù sao thì đến bây giờ, Lâm
Di Vụ cũng chưa từng động vào xe đầu kéo, cảnh tượng được đám trẻ vây
quanh, hò reo “Thầy Tiểu Lâm, thầy lái xe ngầu quá đi” mà hắn tưởng
tượng vẫn chưa từng xảy ra. Việc không được lái xe đầu kéo đến bây giờ
vẫn khiến thầy Tiểu Lâm canh cánh trong lòng, ngay cả khi sắp lái đến
trường, hắn vẫn đang mơ tưởng trong lòng rằng chiếc xe mình lái sẽ tự
động biến thành một chiếc xe đầu kéo ngầu lòi. Nhưng khi lái xe vào cổng
trường, ảo tưởng của Lâm Di Vụ đột ngột kết thúc. Bây giờ đang là giờ
nghỉ trưa, không có trẻ con nào chơi bên ngoài cả, một chiếc xe cảnh sát
đang đậu bên cạnh sân vận động, vừa nổi bật vừa đột ngột. Lâm Di Vụ đỗ
xe lại, gặp một giáo viên nữ thì vẫy tay chào rồi hỏi cô tại sao lại có
xe cảnh sát ở trường. Cô giáo nói: “Vừa rồi tôi đang trực ở ký túc xá
nữ, hình như ở bên ký túc xá nam xảy ra chuyện gì đó, cụ thể thế nào thì
tôi không biết.” Lâm Di Vụ lập tức cất bước chạy thẳng về phía ký túc xá
nam không hề dừng lại, đến phòng trực của ký túc xá, hắn nhìn qua cửa
kính thì thấy căn phòng trực nhỏ chật kín người, còn có vài cảnh sát mặc
đồng phục, lão Tùng cũng ở bên trong, vừa ho vừa nói chuyện với cảnh
sát. Lão Tùng cũng nhìn thấy Lâm Di Vụ qua cửa kính, mở cửa từ bên trong
bảo hắn đi vào: “Tôi đang định gọi cho cậu đây.” Lâm Di Vụ lách vào qua
khe cửa, vỗ vỗ lão Tùng rồi hỏi: “Lão Tùng, có chuyện gì vậy? Xảy ra
chuyện gì hả?” Lão Tùng hạ giọng: “Cậu vào trước đi, lát nữa kể cậu
sau.” Trong phòng trực, Tiểu Quang đang nằm trong vòng tay dì quản lý ký
túc xá, nghe thấy tiếng Lâm Di Vụ, hai tay cậu bé quơ lung tung trong
không khí, khóc lóc hỏi: “Thầy Tiểu Lâm, có phải thầy đến không ạ?”
“Thầy đây, thầy đây.” Lâm Di Vụ vội vàng ngồi xổm xuống, đón lấy Tiểu
Quang: “Đừng khóc đừng khóc, không sao đâu, Tiểu Quang nhà mình bị sao
vậy con?” Vừa nghe thấy câu hỏi của Lâm Di Vụ, Tiểu Quang ôm chặt lấy cổ
Lâm Di Vụ, vùi mặt vào vai hắn khóc nức nở. Lâm Di Vụ xót ruột muốn
chết, vuốt tóc Tiểu Quang, sau đó lại lau nước mắt trên mặt cậu bé. Hắn
cảm nhận được bây giờ Tiểu Quang đang rất sợ hãi nên cũng không gặng hỏi
nữa, muốn vỗ về cảm xúc của cậu bé trước. “Đừng sợ, thầy Tiểu Lâm tới
rồi, thầy sẽ bảo vệ Tiểu Quang.” Mãi sau đó Lâm Di Vụ mới nhận ra một
người đàn ông trung niên mặc đồng phục bảo vệ đang ngồi xổm dựa vào
tường, bị góc bàn che khuất. Bảo vệ ngẩng đầu lên liếc nhìn Lâm Di Vụ
một cái, sau đó vội vàng quay đi, di chuyển đôi chân đã ngồi xổm đến tê
cứng, rụt cổ lại để giảm thiểu sự hiện diện của mình. Lâm Di Vụ là người
Tiểu Quang tin tưởng nhất, hắn vừa đến nơi là cậu bé lập tức thả lỏng
cảm xúc căng thẳng, sau khi khóc mệt rồi thì nhanh chóng ngủ thiếp đi
trong vòng tay Lâm Di Vụ. Lâm Di Vụ đưa Tiểu Quang đang ngủ cho dì quản
lý ký túc xá: “Chị Vương, chị bế Tiểu Quang về ký túc xá ngủ trước nhé,
để tôi tìm hiểu tình hình với cảnh sát.” Dì quản lý ký túc xá vừa bế
Tiểu Quang rời đi thì cảnh sát đã hỏi trước: “Anh là thầy Lâm phải
không?” “Vâng, tôi còn là phó hiệu trưởng trường nữa, rốt cuộc đã xảy ra
chuyện gì vậy?” “Chuyện là thế này.” Một cảnh sát nam lên tiếng: “Nữ
cảnh sát của chúng tôi vừa nói chuyện riêng với cậu bé, cậu bé nói là
chú bảo vệ Tôn Thành này bắt nạt nó, sờ mó nó trong nhà vệ sinh.” Buổi
trưa, tất cả trẻ em trong trường đều phải đi ngủ trưa, Tiểu Quang không
nhìn thấy đường nên để cho thuận tiện, ký túc xá của cậu bé nằm ở
tầng 1. Cậu bé ở chung ký túc xá với ba bạn cùng lớp, một bạn buổi trưa
bị tiêu chảy, ở mãi trong nhà vệ sinh ký túc xá chưa đi ra. Tiểu Quang
cũng vội đi vệ sinh nên đã tự chống gậy dẫn đường vào nhà vệ sinh công
cộng bên ngoài. Mặc dù Tiểu Quang không nhìn thấy gì nhưng cậu bé rất
quen thuộc với ngôi trường này, chỉ cần có gậy trong tay là sẽ không có
vấn đề gì cả. Cậu bé bị ngã trong nhà vệ sinh công cộng, lúc đó chú bảo
vệ Tôn Thành cũng ở trong nhà vệ sinh. Tôn Thành nói rằng lúc đó ông ta
thấy Tiểu Quang bị ngã, muốn kiểm tra xem cậu bé có bị thương ở đâu
không, trong quá trình kiểm tra thật sự đã có hành vi đụng chạm cơ thể.
Sau đó Tôn Thành bế Tiểu Quang ra khỏi nhà vệ sinh, nói rằng muốn đưa
cậu bé về ký túc xá nhưng Tiểu Quang cứ liên tục vùng vẫy ở hành lang,
thu hút sự chú ý của giáo viên quản lý ký túc xá, lúc này Tôn Thành mới
chịu đặt Tiểu Quang xuống. Tiểu Quang nói với nữ cảnh sát rằng mình liên
tục từ chối không cho Tôn Thành kiểm tra nhưng Tôn Thành rất khỏe, cứ
nhất quyết kiểm tra cho cậu, nói rằng Tôn Thành đã sờ mó mình trong nhà
vệ sinh. Nhà vệ sinh chỉ có camera ngay trước cửa, không thể xem được
bên trong, cảnh sát đã xem qua đoạn phim ghi hình ngoài hành lang, nhưng
chỉ dựa vào đoạn phim thì không rõ Tôn Thành có làm gì khác ngoài việc
bế Tiểu Quang hay không. Sau khi nghe toàn bộ đầu đuôi ngọn ngành, Lâm
Di Vụ đi đến chân tường rồi từ từ ngồi xổm xuống: “Ngẩng đầu lên, tôi
hỏi chú, chú có sờ mó thằng bé không?” Tôn Thành né tránh ánh mắt của
Lâm Di Vụ, liên tục phủ nhận: “Tôi không có sờ nó, tôi thấy nó ngã nên
muốn kiểm tra xem nó có bị thương ở đâu không thôi, nó không nhìn thấy
gì nên tôi mới định đưa nó về ký túc xá. Tôi nói thật đấy, thằng nhóc đó
bị mù, lại còn nhạy cảm quá, tôi chỉ chạm vào bình thường lúc kiểm tra
thôi.” Lâm Di Vụ nhấc chân lên đạp vào vai Tôn Thành: “Nếu thằng bé bị
thương thì có bác sĩ ở phòng y tế kiểm tra cho nó, chú là bảo vệ thôi
thì kiểm tra cái gì mà kiểm tra? Tại sao lại sờ mó thằng bé?” Tôn Thành
không ngờ người thường ngày dịu dàng như Lâm Di Vụ lại thẳng thừng ra
tay với mình, ông ta ôm đầu tránh sang một bên: “Thầy Lâm, thầy đừng có
nói bậy, tôi thật sự không chạm vào nó.” Lâm Di Vụ còn định đạp ông ta
lần nữa nhưng một cảnh sát đã đến và kéo hắn ra. Lâm Di Vụ lấy lại bình
tĩnh, nói với cảnh sát: “Đồng chí cảnh sát, tất cả những đứa trẻ trong
trường chúng tôi đều đã học qua lớp giáo dục giới tính, tôi dám đảm bảo
ngay cả đứa phản ứng chậm chạp nhất, có vấn đề về nhận thức trong trường
cũng đều biết những bộ phận nào trên cơ thể mình không được để người
khác sờ mó và chạm vào bừa bãi. Tiểu Quang sẽ không nói dối đâu, thằng
nhỏ đã bị doạ sợ ra nông nỗi đó, chắc chắn là do tên bảo vệ này, chắc
chắn là ông ta không sai được đâu, các anh bắt ông ta lại, nhốt ông ta
lại đi.” Tôn Thành lại bắt đầu kêu oan, Lâm Di Vụ vơ lấy bình giữ nhiệt
đựng kỷ tử của lão Tùng trên bàn ném sang, chiếc bình đập vào tường vỡ
tung toé, nước nóng và kỷ tử bên trong làm nhân viên bảo vệ bị bỏng đến
nỗi kêu la oai oái. “Thầy Lâm, cậu không thể vu oan cho người tốt được.”
Tôn Thành che lỗ tai bị bỏng lại: “Nếu muốn bắt tôi, mấy người đem bằng
chứng ra đây, đứa trẻ đó bị mù, lời khai của nó không thể coi là thật
được.” Mắt Lâm Di Vụ đỏ hoe, rống lên: “Chú nói đi, rốt cuộc có không,
rốt cuộc chú có sờ mó thằng bé không?” Cảnh sát lại lên tiếng khuyên
ngăn: “Thầy Lâm, cậu khoan hẵng kích động, tình hình cụ thể thế nào
chúng tôi vẫn cần điều tra thêm, bây giờ chúng tôi phải đưa Tôn Thành và
Tiểu Quang về đồn một chuyến để lấy lời khai chính thức, chúng tôi cũng
cần xem lại đoạn phim giám sát chiều nay kỹ lưỡng hơn.” Lâm Di Vụ bế
Tiểu Quang đang ngủ say lên xe cảnh sát. Có Lâm Di Vụ bên cạnh, Tiểu
Quang kể lại sự việc buổi trưa một lần nữa cho nữ cảnh sát tại đồn. Tiểu
Quang kể rằng lúc vào nhà vệ sinh, cậu bé nhớ rằng trên sàn nhà không có
nước, nhưng khi đi ra thì lại có thêm một vũng nước, vậy nên cậu bé giẫm
lên rồi mới bị trượt chân ngã, đập lưng vào bồn rửa mặt. Tôn Thành đi
tới đỡ cậu bé, kéo cậu bé đi vài bước, cậu bé có phản kháng nhưng Tôn
Thành không buông tay. Cậu không biết Tôn Thành định đưa mình đi đâu
nhưng vẫn mò mẫm được đến vách ngăn nhà vệ sinh. Tôn Thành nói cần kiểm
tra xem cậu bé có bị thương ở đâu không, vén quần áo của cậu lên, tay
liên tục s* s**ng khắp người cậu, lưng, ngực, bụng, còn định c** q**n
cậu bé ra để kiểm tra nhưng cậu nhất quyết giữ chặt không cho. Cậu bé
không bị đụng phải chân, cậu tự biết điều đó. Hai tiếng sau, Lâm Di Vụ
bế Tiểu Quang rời khỏi đồn cảnh sát cùng lão Tùng. Một tay Tiểu Quang
cầm gậy dò đường, tay kia nắm tay Lâm Di Vụ: “Thầy Tiểu Lâm, ông ta sờ
mó con thật đấy ạ, thầy đã từng dạy bọn con rồi, ông ta là người xấu,
ông ta đã sàm sỡ con, ông ta nên bị bắt lại và bị kết án mới đúng.” Lâm
Di Vụ khen cậu bé giỏi lắm, nhớ hết những gì đã học trên lớp, nhưng hắn
không nói với Tiểu Quang rằng cảnh sát sẽ không bắt Tôn Thành. Cảnh sát
nói rằng lúc đó trong nhà vệ sinh không có nhân chứng nào khác, Tiểu
Quang còn bị mù nên nhiều lời khai có thể không chính xác, vậy nên lời
khai của cậu bé không thể dùng làm bằng chứng có hiệu lực. Bọn họ cũng
tìm bác sĩ khám cho Tiểu Quang, ngoài vết thương trên lưng do bị đụng ra
thì không có thương tích nào khác, bọn họ cũng đã xem lại đoạn phim giám
sát ở hành lang nhiều lần nhưng không thể xác định được liệu Tôn Thành
có hành vi sờ mó lung tung nào hay không. Còn Tôn Thành thì vẫn khăng
khăng rằng mình bị oan. Không đủ chứng cứ, Tôn Thành sẽ không bị bắt hay
kết án, thậm chí còn đi ngay phía sau họ. Một người đàn ông trung niên
bị bắt trong một vụ đánh nhau, vừa hòa giải xong đi ra khỏi đồn cảnh
sát, nghe thấy lời Tiểu Quang nói, gã liếc nhìn khuôn mặt Tiểu Quang rồi
nhỏ giọng lẩm bẩm: “Xinh xắn thế này, bảo sao lại được người ta nhớ
nhung thế.” Lâm Di Vụ nghe thấy lời người đàn ông nói sau lưng, bên
ngoài đã có giáo viên lái xe đến đón bọn họ, Lâm Di Vụ bảo lão Tùng đưa
Tiểu Quang lên xe đợi trước, hắn nói mình để quên đồ ở đồn cảnh sát nên
phải quay lại lấy. Sau khi lão Tùng dắt Tiểu Quang đi xa, Lâm Di Vụ túm
lấy người đàn ông vừa nói chuyện. “Ông vừa nói gì? Ông nói lại lần nữa
xem, xinh đẹp là cái tội à? Lỗi của mấy người kia, lỗi của mấy tên b**n
th** kia chứ, có phải ông cũng có tiền án sàm sỡ trẻ em không? Cảnh sát,
cảnh sát đâu, bắt thằng cha này lại thẩm vấn luôn đi!” Lâm Di Vụ kéo gã
đàn ông về phía đồn cảnh sát như nổi điên, gã đàn ông vùng vẫy thoát
khỏi tay Lâm Di Vụ, chửi một câu “Mày bị điên à”, mắng xong liền bỏ
chạy. Lâm Di Vụ dựa vào một cây dương lớn, há to miệng thở hổn hển, xinh
đẹp là sai sao? Xinh đẹp là tội ác tày trời sao? Xinh đẹp thì đáng bị
người ta sờ mó sao? Lâm Di Vụ không thích người ta khen mình xinh đẹp,
trước khi đến nhà họ Lâm, đã từng có một cặp vợ chồng muốn nhận con
nuôi, Lâm Di Vụ là một trong những ứng cử viên được chọn. Khi hai vợ
chồng kia gặp Lâm Di Vụ, bọn họ đã nâng cằm hắn lên nhìn trái nhìn phải,
sau đó nói: “Đứa nhỏ này trông xinh xắn quá đi mất, nhưng từ xưa đến nay
hồng nhan luôn đi đôi với bạc phận, chỉ sợ bọn mình sẽ không nuôi dạy
được tốt, hay là cứ chọn một đứa trẻ bình thường hơn đi vậy.” Năm đó,
Lâm Di Vụ cũng tám tuổi giống như Tiểu Quang. Năm đó, có người cũng nói
với Lâm Di Vụ một câu y hệt rằng “Cậu bé xinh xắn thế này, bảo sao lại
được người ta nhớ nhung thế.” Năm đó, một chuyện đã xảy ra ở trại trẻ mồ
côi, một nhân viên chăm sóc say xỉn đã trèo lên sân thượng vào ban đêm,
cuối cùng không may rơi xuống đất tử vong. … Tôn Thành cố tình nán lại
một lúc ở sảnh đồn cảnh sát, ông ta tưởng rằng Lâm Di Vụ và những người
khác đã rời đi rồi mới dám ló đầu đi ra ngoài. Ông ta đứng trên bậc
thềm, nghiêng đầu nhổ một cục đờm xuống tuyết, miệng chửi liến thoắng
nào là đ* đ**m, lai căng, cave. Tôn Thành muốn hút thuốc, vừa lấy hộp
thuốc lá và bật lửa ra thì nhìn thấy Lâm Di Vụ đang đứng bên cây dương
nhìn chằm chằm mình. Giữa ban ngày, mặt trời vẫn còn trên cao, Tôn Thành
bị ánh mắt u ám của Lâm Di Vụ doạ giật mình, đánh rơi bật lửa trong tay.
“Thầy… thầy Lâm, cậu không cần nhìn tôi như vậy đâu, tôi thật sự chỉ
giúp thằng bé kiểm tra xem có bị thương ở đâu không thôi, tôi là người
tốt mà.” Lâm Di Vụ bước từng bước về phía trước, áp sát Tôn Thành, Tôn
Thành đang lùi dần từng bước về phía sau. Tôn Thành giẫm phải một miếng
băng nên trượt chân ngã sấp mặt, lòng bàn tay đập thẳng vào cục đờm vừa
nhổ ra. Ông ta cảm thấy ghê tởm muốn chết, cuống cuồng chà xát lòng bàn
tay vào đống tuyết. Lâm Di Vụ cúi xuống nhìn chằm chằm vào đôi mắt vàng
đục của Tôn Thành, nói: “Tôn Thành, cho đến khi chú chết, tốt nhất đừng
bao giờ tái phạm nữa, tôi sẽ theo dõi chú, mãi mãi, mãi mãi mãi mãi
trông chừng chú.” Tôn Thành loạng choạng vấp ngã mấy lần trên nền tuyết,
sau khi đứng vững thì đi vòng qua Lâm Di Vụ chạy ra ngoài: “Con mẹ nó…
thằng điên này, bị thần kinh à?” Những hình ảnh đen tối, cũ kỹ và bị
niêm phong trong tâm trí Lâm Di Vụ chợt thoáng qua trước mắt, hình ảnh
nhân viên chăm sóc loạng choạng đuổi theo lên sân thượng từ từ chồng lên
bóng lưng lảo đảo bỏ chạy của Tôn Thành, hắn bắt đầu lẩm bẩm. “Khen mình
xinh đẹp, sau đó lại dùng đồ ăn dụ mình vào phòng, khóa trái cửa lại,
còn sờ mó mình.” “Nhưng mình đã trốn thoát được, mình đã trốn lên sân
thượng, không còn nơi nào để chạy nữa, tại sao vẫn đuổi theo mình?” “Gã
rơi từ trên sân thượng xuống ngã chết, là do gã đáng đời, đáng đời, gã
đáng chết!” Tôn Thành chạy đến khúc ngoặt, vừa rẽ thì biến mất tăm, Lâm
Di Vụ nhìn chằm chằm vào ngã tư không một bóng người, nói: “Ông cũng
đáng chết, các người đều đáng chết!” Chú thích: [1] Xe Mercedes V300L,
giá khởi điểm tại Việt Nam ≈ 4 tỷ đồng.