Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau - Chương 111 Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần 8)…
- Home
- All Mangas
- Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
- Chương 111 Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần 8)…
Chương 111: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần 8)…
Hạ Diễm năm 16 tuổi cho rằng, nhân sinh kỳ diệu ở chỗ, không ai biết
được tương lai sẽ xảy ra chuyện gì, cũng không biết bản thân mình sẽ đi
theo con đường nào. Sau khi mẹ cậu nhận được hai cuộc điện thoại đó, Hạ
Diễm đã nghiêm túc suy nghĩ cả ngày, cuối cùng vẫn muốn thử một lần.
Trong bữa tối, cậu đã nói với Lục Bỉnh Văn rằng: “Anh ơi, em muốn đi
đóng phim.” Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm ngồi đối diện nhau, lúc này, cậu ta
đang múc canh vào bát cho Hạ Diễm. Nghe Hạ Diễm nói vậy còn tưởng là cậu
đang đùa, vậy nên chỉ nhẹ nhàng cười, nói: “Diễm Diễm bảo bối nhà chúng
ta muốn đóng phim gì?” “Đạo diễn Hoàng Chí sắp quay một bộ phim điện ảnh
linh dị thần quái, bộ phim đó tên là 《 Kết nối âm dương 》.” Hạ Diễm
nhẹ giọng nói, “Nghe có vẻ khá thú vị.” Lục Bỉnh Văn trầm mặc ước chừng
khoảng năm giây, sau đó mới dịu dàng hỏi: “Diễm Diễm, em muốn phát triển
trong giới giải trí à?” “Ừm……” Hạ Diễm nghiêng đầu nói, “Em cũng không
thể nói trước được tương lai sau này muốn làm cái gì, chỉ là bây giờ có
chút hứng thú đối với chuyện này, vậy cho nên muốn thử xem thế nào.” Hạ
Diễm có ngoại hình rất xinh đẹp, khí chất cũng xuất trần nổi bật, là một
đại mỹ nhân có vẻ bề ngoài hết sức hoàn hảo. Từ nhỏ cơ thể cậu yếu ớt,
nhưng gia thế lại rất tốt, học hành cũng giỏi, Lục Bỉnh Văn vốn tưởng
rằng Hạ Diễm sẽ tiếp tục học hành và thi đậu vào một trường đại học
thuộc top đầu trong nước, sau đó tận hưởng cuộc sống sinh viên của mình,
tương lai có lẽ sẽ kế thừa gia nghiệp, cũng có thể sẽ nghiên cứu học
thuật. Cậu ta không ngờ Hạ Diễm lại muốn đi đóng phim. “Khi còn nhỏ em
cảm thấy diễn viên điện ảnh thật ngầu, có thể trải nghiệm thật nhiều vai
diễn khác nhau.” Hạ Diễm nhẹ giọng nói, “Em cảm thấy đây là một cơ hội
tốt, có thể cho em biết chính xác mình có thích diễn xuất hay không.”
“Được.” Lục Bỉnh Văn nói, “Diễm Diễm, anh có chút lo lắng cho thân thể
của em.” “Sẽ không đi lâu đâu.” Hạ Diễm nhẹ nhàng cười cong cong hai
mắt, “Đạo diễn Hoàng nói em chỉ là vai nam 3, đất diễn cũng không nhiều,
em đóng vai Cửu Vĩ Hồ bị đạo sĩ bắt, mặc dù vai hồ ly em diễn có đạo
hạnh ngàn năm, nhưng ngày thường chủ yếu chỉ ở trong trường học, là một
học sinh xuất sắc.” Lục Bỉnh Văn tưởng tượng ra một con tiểu hồ ly phiên
bản Hạ Diễm, thế nhưng cũng có chút chờ mong. Cậu ta hỏi: “Hồ ly? Vậy
chắc sẽ có rất nhiều người thích em, phải không?” Từ trước đến nay Tính
chiếm hữu của Lục Bỉnh Văn đối với Hạ Diễm rất mạnh, ngày thường người
khác động đến một ngón tay của Hạ Diễm thôi cậu ta cũng nhịn không được,
càng đừng nói đến việc Hạ Diễm cùng một Alpha khác ôm ấp hay hôn hít gì
đó, làm bạn diễn để quay phim cũng không được. Hạ Diễm hơi đỏ mặt, cậu
nhẹ giọng lẩm bẩm, “Em chỉ là tiểu hồ ly được nhân vật chính cứu khỏi
tay đạo sĩ độc ác, không có ai ôm ấp hay hôn hít gì hết, thiết lập nhân
vật của em cũng chỉ là bạn của vai chính mà thôi.” Tuy cốt truyện là như
thế, nhưng Lục Bỉnh Văn đã có thể đoán trước được khi Tiểu Bạch hồ xinh
đẹp xuất thế trong giới giải trí sẽ như thế nào, chắc chắn sẽ có vô số
người gọi Diễm Diễm là vợ. Diễm Diễm bảo bối của cậu ta sao có thể biến
thành Diễm Diễm của mọi người được. Sau khi Hạ Diễm thấy biểu tình
nghiêm túc của Lục Bỉnh Văn thì có chút kinh ngạc, nhưng cậu vẫn cười
cong cong hai mắt, nói: “Anh à, không phải anh đang ghen đó chứ?” Lục
Bỉnh Văn nhìn đôi mắt mềm mại của Hạ Diễm, bỗng chốc lại mềm lòng, cậu
ta cố gắng kìm nén cảm giác ghen tuông mãnh liệt trong lòng, nói: “Không
có.” Tiếng cười của Hạ Diễm cũng thật đáng yêu, giống như cơn gió mát
mùa hè thổi qua tai Lục Bỉnh Văn, khiến lòng cậu ta ngứa ngáy khó nhịn
được. “Em muốn kết hôn với anh.” Hạ Diễm rũ mắt xuống, trên má hiện lên
lúm đồng tiền đáng yêu vô cùng, “Từ nhỏ đến lớn em chỉ thích một mình
anh thôi.” Có lẽ vì đã bước sang tuổi mười sáu, mùi hương tin tức tố của
Hạ Diễm nồng hơn trước rất nhiều. Mùi sữa dừa như bao quanh lấy Lục Bỉnh
Văn, mùi hương đó không ngừng dụ dỗ cậu ta, còn khiến cho mấy Alpha gần
đó không ngừng quay đầu nhìn. Ánh mắt Lục Bỉnh Văn tối sầm, phải cố gắng
kiềm chế hết sức mới ngăn được ý nghĩ muốn bắt nạt, muốn đánh dấu Hạ
Diễm, cậu ta nói: “Tiểu hồ ly, nghe có vẻ rất đáng yêu.” Một tuần sau,
Hạ Diễm xin nghỉ học ở trường, thuận lợi gia nhập đoàn làm phim. Từ nhỏ
đến giờ cậu chưa xa nhà bao giờ, vậy nên khi đến một thành phố xa lạ,
sống trong một môi Tr**ng X* lạ, khó tránh khỏi có chút lạc lõng và
không thích ứng kịp, không nói đến chuyện nhớ cha mẹ và Lục Bỉnh Văn, mà
thân thể cậu cũng bắt đầu xuất hiện triệu chứng không thích hợp với khí
hậu. Vì đạo diễn muốn tiết kiệm kinh phí nên chỉ thuê một khách sạn
tương đối tiện nghi, nhưng Hạ Diễm lại bị dị ứng trong đêm đầu tiên ở
lại khách sạn. Cậu vội vội vàng vàng mua thuốc về bôi, còn chưa kịp bôi
thuốc đã nhận được video call của bạn trai. Lục Bỉnh Văn mới vừa xong
tiết tự học buổi tối, mới vừa mở ra video ra đã phát hiện trên cổ Hạ
Diễm loang lổ vết đỏ. Nhưng nhóc con này chỉ nói chuyện tốt, không nói
chuyện xấu, không hề nói cho Lục Bỉnh Văn biết chuyện mình bị dị ứng,
chỉ cong cong hai mắt cười với Lục Bỉnh Văn trong màn hình, cậu nói:
“Hôm nay có nhớ em không?” Lục Bỉnh Văn nhìn chằm chằm ngón tay Hạ Diễm
đang gãi gãi lên cổ, nghiêm túc nói: “Tất nhiên là có rồi, hôm nay anh
đã nghĩ đến Diễm Diễm 37 lần.” Hạ Diễm nghe vậy thì đỏ tai, cậu hơi cúi
đầu, mái tóc đen nhánh lướt qua chiếc cổ trắng nõn, cậu nói: “Em cũng
nhớ anh.” “Hình như em chưa bao giờ rời xa anh lâu như vậy.” Hạ Diễm khẽ
thở dài, “Từ nhỏ đến lớn lúc nào chúng ta cũng ở bên cạnh nhau.” Mặc dù
không có chiếc đuôi bông xù, nhưng bộ dáng xinh đẹp của Hạ Diễm khi làm
nũng vẫn khiến Lục Bỉnh Văn động tâm. Sau khi buông điện thoại xuống,
Lục Bỉnh Văn dịch chuyển đến khách sạn Hạ Diễm đang ở. Đợi khi Hạ Diễm
ngủ say, Lục Bỉnh Văn lại nằm xuống bên cạnh Hạ Diễm, nhẹ nhàng vươn tay
ôm lấy thân thể cậu vào lòng. Hạ Diễm được Lục Bỉnh Văn dùng phép thuật
tạo một tầng kết giới phòng hộ, cho dù có lạ giường thì cậu vẫn ngủ hết
sức yên bình. Sau khi tỉnh lại, cậu theo bản năng nhìn gối đầu bên cạnh
mình. Quả nhiên, gối đầu có chỗ hõm xuống, độ cao của gối cũng thấp hơn
tối qua một chút. “Không ngờ……” Hạ Diễm mê mang mà nhìn căn phòng trống
rỗng, “Lại đi cùng với mình.” Cậu lại nhẹ giọng nói thầm: “Chắc là…… Cậu
không cần mua vé máy bay, đúng không?” Trong căn phòng trống rỗng chỉ có
tiếng Hạ Diễm vang vọng khắp nơi, không có bất kỳ ai trả lời cậu. Nhưng
đúng vào lúc này, đột nhiên có tiếng gõ cửa phòng. “Cốc, cốc, cốc….” Hạ
Diễm sợ tới mức giật mình, cậu nhìn ra ngoài qua mắt mèo, người đứng
ngoài cửa là trợ lý sinh hoạt của đoàn phim. “Tiểu Diễm, chúng ta phải
đổi khách sạn,” trợ lý nói, “Cậu còn chưa có người đại diện nên tự thu
dọn mọi thứ, xong rồi lên xe chúng ta đi.” Hạ Diễm nhẹ nhàng gật gật
đầu, cậu mở vali ra thu dọn đồ đạc, nhưng trong lòng vẫn còn đang suy
nghĩ, không biết u linh theo cậu đến đây có tiếp tục đi theo đến chỗ mới
không. Cậu xếp từng món đồ trên bàn vào vali, lúc gần đi, cậu đột nhiên
nhớ ra mình quên lấy sữa rửa mặt. Cậu theo bản năng muốn trở về tìm, lại
phát hiện sữa rửa mặt đã nằm trong ba lô đang mở khóa của mình từ lúc
nào. “Hả……” Hạ Diễm cầm sữa rửa mặt ngơ ngác đứng ở cửa, đúng lúc này,
mấy diễn viên trẻ khác cũng vừa từ trong phòng khách sạn đi ra, thấy Hạ
Diễm đứng một mình ở hành lang, một Omega vội vàng chạy đến nói chuyện
với tiểu mỹ nhân. “Hạ Diễm, nghe nói chuyện đổi khách sạn lần này là ba
ba của tư bản tài trợ, cũng không biết ba ba của ai mà hào phóng đến mức
cho ở khách sạn Cass luôn!” “Chắc đó là đối tác của chúng ta.” Hạ Sinh
Lệnh từ cách đó không xa đi tới, “Hôm qua tôi cũng đã nói với bọn họ
khách sạn này có vấn đề, không ngờ lại được giải quyết nhanh như vậy.”
Hạ Sinh Lệnh là diễn viên chính của đoàn phim《 Kết nối âm dương 》, anh
ta vừa nổi tiếng vào năm ngoái với hình tượng thiếu niên năng động ấm
áp, từ đó về sau, độ nổi tiếng của anh ta chỉ có tăng chứ không giảm, từ
thần tượng hóa thân thành diễn viên, một bước lên mây, đến giờ vẫn luôn
duy trì được độ hot đó, cũng có thể xem là một Alpha có tài năng trong
số những người mới. Vì nổi tiếng quá nhanh, ngay cả bản thân anh ta cũng
có chút tự cao tự đại, người đại diện cũng như vậy. “Các cậu thật may
mắn.” Người đại diện của Hạ Sinh Lệnh nói, “Bây giờ Sinh Lệnh của chúng
ta chính là người nổi tiếng trong mắt nhà đầu tư, các cậu nhìn đi, chất
lượng khách sạn cũng được nâng lên vì Sinh Lệnh của chúng ta. Các cậu
phải may mắn lắm mới được đi theo Sinh Lệnh của chúng ta hưởng phúc đó.”
Mấy Omega ríu rít khen Hạ Sinh Lệnh không ngớt lời, một tiếng cũng Sinh
Lệnh ca, hai tiếng cũng Sinh Lệnh ca. Hạ Diễm đứng trong góc, lấy di
động ra trả lời tin nhắn Lục Bỉnh Văn hỏi cậu đã ăn cơm chưa. Cậu giống
như một đóa hoa trên núi tuyết thật cao, không ai có thể chạm tới, ngay
từ ngày đầu tiên vào đoàn phim, Hạ Sinh Lệnh đã chú ý tới tiểu mỹ nhân
tinh xảo đến kỳ lạ này. Thấy Hạ Diễm không có ý tứ cùng mình nói chuyện,
anh ta chủ động nói: “Hạ Diễm, tôi giúp cậu xách hành lý nhé?” Nằm ngoài
dự kiến của anh ta, Hạ Diễm lắc lắc đầu, nói: “Không cần, cảm ơn.” Bầu
không khí nhất thời có chút xấu hổ, nhưng Hạ Diễm lại không thèm để ý.
Sau khi xuống xe, cậu đứng một mình ở dưới tán ô nhìn nhân viên đoàn làm
phim bận rộn làm việc, không hiểu sao lại cảm thấy nhớ Lục Bỉnh Văn thật
nhiều. Cậu cho rằng mình không phải là đứa thích bám người, nhưng lúc đi
xa như thế này đã giúp cậu nhận rõ sức nặng của Lục Bỉnh Văn trong lòng
mình. “Tiểu hạ, Tiểu Hạ, đại thiếu gia Lục Bỉnh Văn của Tập đoàn Lục thị
tới đoàn phim chúng ta thăm ban, ít nhiều gì cũng nhờ có Tiểu Lục tổng
mà chúng ta mới có thể ở trong khách sạn xa hoa như bây giờ.” “Tập đoàn
Lục thị? Là đại tư bản vừa thần bí vừa cường đại đó hả?!” “Wao, thì ra
nhà tài trợ lần này là Tập đoàn Lục thị đó!” …… Vẻ mặt Hạ Sinh Lệnh mới
vừa rồi còn cao ngạo, bây giờ lập tức nhiệt tình chạy tới chỗ Lục Bỉnh
Văn chào đón. Hạ Diễm đứng ở xa nhìn thoáng qua chỗ đạo diễn, thế mà lại
nhìn thấy Lục Bỉnh Văn mặc tây trang đi giày da cũng xuất hiện ở đó.
Dường như Lục Bỉnh Văn cũng cảm nhận được Hạ Diễm đang nhìn mình, cậu ta
nhẹ nhàng nhếch khóe miệng mỉm cười với Hạ Diễm, trên mũi không biết từ
khi nào lại nhiều thêm một cái kính mắt viềng vàng, rõ ràng diện mạo cậu
ta tuấn tú văn nhã như vậy, nhưng không hiểu vì sao Hạ Diễm lại cảm thấy
mặt mình thật nóng. Hạ Sinh Lệnh vươn tay ra với Lục Bỉnh Văn, nói:
“Tiểu Lục tổng, hân hạnh được gặp mặt” Lục Bỉnh Văn cũng không nhìn anh
ta, mà nhẹ nhàng đẩy nhân viên công tác đứng che trước tầm mắt mình ra,
đi về phía Hạ Diễm. Ở trước mắt bao nhiêu người, cậu ta đứng yên trước
mặt Hạ Diễm, nói: “Bảo bối.” Mặt Hạ Diễm nháy mắt đỏ bừng, c** nh*
giọng, nói: “Sao đột nhiên anh lại tới đây, tới cũng không nói cho em
biết.” “Dị ứng đã đỡ hơn chưa?” Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng nâng cằm Hạ Diễm
lên, “Bị bệnh cũng không nói cho anh biết.” Hoàng đạo diễn đứng một bên
kinh ngạc nói: “…… Hả?” Bàn tay Hạ Sinh Lệnh vẫn còn ngừng ở giữa không
trung thật xấu hổ, đạo diễn Hoàng lôi kéo anh ta đi lên đón người, ông
cười nói: “Tiểu Lục tổng, trước kia cậu và Hạ Diễm quen biết nhau à?”
“Ừ, chúng tôi đã cùng nhau lớn lên.” Lục Bỉnh Văn nói, “Tôi là bạn trai
của em ấy.” Mặt Hạ Diễm ửng hồng, trông như một quả mật đào vừa chín
tới, cậu khẽ thở phào một hơi, lại len lén cầm tay Lục Bỉnh Văn rồi đứng
bên cạnh. Giống như sợ Hạ Sinh Lệnh chưa đủ xấu hổ, Lục Bỉnh Văn nhẹ
nhàng cười, nói: “Giới thiệu với mọi người một chút, Hạ Diễm là con trai
của Hạ Triều, người đứng đầu tập đoàn Hạ thị, về điểm này có lẽ ngài
không biết.” Lục Bỉnh Văn thấy sắc mặt Hạ Sinh Lệnh lúc trắng lúc xanh,
cậu ta cười, tháo mắt kính gọng vàng trên mắt mình xuống, nói: “Xin lỗi
Hạ tiên sinh, tôi bị cận thị, vừa rồi không nhìn thấy anh.” Hạ Sinh Lệnh
xấu hổ cười cười, anh ta đang không ngừng tự đấm vào ngực mình vì vừa
rồi quá ngu xuẩn. Lục Bỉnh Văn nhướng mày nhìn Hạ Sinh Lệnh đầy uy h**p,
biểu tình ngả ngớn nói không nên lời, như thể đang khiêu khích, lại như
đang âm thầm tuyên cáo quyền sở hữu. Rất ít khi Hạ Diễm thấy Lục Bỉnh
Văn lộ ra biểu tình như thế này, cậu chỉ biết ngây thơ mờ mịt nhìn Lục
Bỉnh Văn, ngửi mùi tùng mộc dễ chịu trên người cậu ta. Lục Bỉnh Văn dắt
tay Hạ Diễm đi tới dưới tàng cây, nói: “Chỗ này có bóng râm nè.” Hạ Diễm
gật gật đầu, nói: “Anh à, không phải sắp thi rồi sao? Anh xin nghỉ phép
hả?” Khuôn mặt tuấn tú của Lục Bỉnh Văn phản chiếu trong đôi mắt màu hổ
phách xinh đẹp của Hạ Diễm, nếu trước đây cậu cho rằng xác suất Lục Bỉnh
Văn là u linh kia khoảng 80% thì hôm nay cậu cảm thấy xác suất đó đã lên
đến 95%. Dưới ánh mặt trời, Lục Bỉnh Văn xanh xao nhưng lại cực kỳ anh
tuấn. Lục Bỉnh Văn gật gật đầu, ngón tay cọ qua đôi môi mềm mại của Hạ
Diễm, lặng yên không một tiếng động bắt được vài sợi tin tức tố lơ lửng
trong không khí. Cậu ta ôm eo Hạ Diễm, thấp giọng nói: “Anh lo lắng cho
em.” Hạ Diễm chủ động ôm eo Lục Bỉnh Văn, vùi đầu mình vào ngực Lục Bỉnh
Văn. Không biết có phải là ảo giác của cậu hay không, nhưng Lục Bỉnh Văn
thật sự không có tiếng tim đập. Được mỹ nhân chủ động nhào vào trong
lòng, tâm tình Lục Bỉnh Văn rất tốt. Bàn tay to lớn của Lục Bỉnh Văn vò
vò mái tóc Hạ Diễm, “Bạn nhỏ Hạ Diễm, nếu em không có người đại diện……”
“Anh đến làm người đại diện cho em.” Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng, “Anh
sẽ ăn, ở, và ngủ cùng em.”