Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau - Chương 120 Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm ( Phần 17)…

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
  4. Chương 120 Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm ( Phần 17)…
Prev
Next
Novel Info

Chương 120: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm ( Phần 17)….

Cả ngày hôm nay Hạ Diễm bận rộn họp báo tuyên truyền cho bộ phim điện
ảnh mới. Nhưng khi trời tối, ngày hôm đó cậu đã làm cái gì, nói cái gì
lại hoàn toàn không nhớ rõ. Đêm nay không có mây đen, trăng sao gì cũng
thật sáng. Ê-kíp đoàn phim đã tổ chức tiệc chiêu đãi các nhà đầu tư và
giới truyền thông để chúc mừng buổi ra mắt thành công, khách sạn Phổ Tư
đã chật kín khách, vô số siêu xe đậu bên ngoài khách sạn, trong lúc nhất
thời, khách sạn náo nhiệt vô cùng. Cha mẹ Hạ Diễm cũng từ thành phố B
đến thành phố S, lúc này đang ngồi ở vị trí khách VIP chờ Hạ Diễm. Mọi
người đều đến vì Hạ Diễm, duy chỉ có một mình Lục Bỉnh Văn, người đã hẹn
đi ăn tối với Hạ Diễm sau bữa tiệc thì lại không đến. Trước khi bữa tiệc
bắt đầu, Hạ Diễn mặc quần áo sang trọng đứng dựa người trên lan can sân
thượng của khách sạn, gửi cho Lục Bỉnh Văn một tin nhắn. Hạ Diễm: Em rất
nhớ anh. Lục Bỉnh Văn vẫn không trả lời cậu. Trái tim Hạ Diễm bắt đầu
đau âm ĩ, sắc mặt cũng trở nên tái nhợt yếu ớt. Ngày xưa, Lục Bỉnh Văn
chưa bao giờ không trả lời tin nhắn của cậu, trừ khi cậu ta gặp phải
tình hình nguy hiểm, nếu không sẽ không bao giờ bỏ mặc người yêu mình
một ngày. “Diễm Diễm, cậu không sao chứ?” Tiểu trợ lý thấy sắc mặt Hạ
Diễm không tốt lắm nên đã vội vàng lên tiếng hỏi, “Nếu không chúng ta
đến bệnh viện kiểm tra xem thế nào?” Hạ Diễm lắc lắc đầu, nói: “Tôi
không sao, có thể là điều hòa lạnh quá, tôi có chút đau đầu.” “Hai…. Vậy
chắc là hôm nay Lục ca không tới rồi, nếu cậu ấy thấy sắc mặt cậu như
vậy, thế nào cũng phải đưa cậu đến bệnh viện kiểm tra.” Tiểu trợ lý lo
lắng nói, “Nếu không chịu được nữa thì nói cho tôi biết, chúng ta có thể
kết thúc bất cứ lúc nào, sức khỏe mới là điều quan trọng nhất!” Hạ Diễm
nhẹ nhàng gật gật đầu, không chờ tiểu trợ lý rời đi, cậu lại nhìn vào
bóng đêm bắt đầu phát ngốc, trên khuôn mặt tinh xảo kia chỉ có sầu lo.
Lúc cậu còn rất nhỏ đã làm phẫu thuật tim một lần, tốt nghiệp sơ trung
lại đã phẫu thuật phổi, cậu đã mấy lần suýt chết, có thể nói, cậu sống
đến bây giờ đã xem như người may mắn. Kỳ thực, cậu không hề bình tĩnh
như hầu hết người thân và bạn bè đã nghĩ, các cơ quan trên cơ thể cậu
được bác sĩ khâu khâu vá vá, mỗi lần nằm viện cậu đều cảm thấy thật sợ
hãi. Cậu cũng lo lắng mình không thể sống sót, sợ mình cô phụ tình
thương của cha mẹ; lo lắng cơ thể yếu ớt của mình không làm được bất cứ
chuyện gì, lo không thực hiện được ước mơ của mình…… Thật ra, cậu không
kiên cường như thế. May mắn thay, có một tiểu u linh lúc nào cũng ở bên
cạnh cậu. Khi trời nắng, người đó sẽ cùng cậu ngắm nhìn bầu trời trong
xanh, khi trời mưa, người đó sẽ cùng cậu chơi game trong nhà. Mười bốn
năm qua, Lục Bỉnh Văn lấp đầy mọi ngóc ngách trong cuộc sống của Hạ
Diễn, chia sẻ vui buồn với Hạ Diễn, cùng Hạ Diễm lớn lên, còn hứa sẽ
cưới Hạ Diễn vào mùa hè năm cậu tròn mười tám tuổi. Nhưng người yêu từng
cho cậu bao nhiêu yêu thương chiều chuộng lại biến mất vào một ngày bình
thường như thế, như thể người đó chưa từng xuất hiện trước đây vậy. Hạ
Diễm ngẩng đầu lên nhìn vầng trăng chỉ ló ra một góc nhỏ sau đám mây,
cậu nhắm hai mắt lại, hy vọng mọi chuyện xảy ra hôm nay chỉ là ác mộng
của mình. Dù có mơ thấy cái gì, chỉ cần cậu tỉnh lại thì hết thảy mọi
thứ đều sẽ tốt hơn. “Hạ Diễm, chúng ta đi thôi.” Trợ lý vỗ vỗ bả vai Hạ
Diễm, “Đến giờ rồi.” Hạ Diễn đi theo trợ lý bước vào phòng tiệc, máy
chiếu trong phòng đang chiếu những đoạn phim ngắn chọn lọc của《 Mộ
Viên》. Mặc dù cách đây không lâu có người nói xấu《 Mộ Viên》, nhưng
doanh thu phòng bán vé ngày đầu tiên đã vả thẳng vào mặt bọn họ. Theo đà
hiện tại, Hạ Diễm không chỉ sẽ giành được giải thưởng Diễn viên mới xuất
sắc nhất vào cuối năm, mà thậm chí còn đủ điều kiện để nhận được giải
Nam diễn viên chính xuất sắc nhất. 【 Diễm Diễm mặc đồ trắng! A a a….,
con trai tôi thật xinh đẹp! 】 【 Không xem 《 Mộ Viên》 thì đúng là
phí, tình tiết thực sự rất thú vị, rất xuất sắc! Có thể nói, đại mỹ nhân
lạnh lùng xa cách nhất không ai khác chính là Hạ Diễm, không thể sai
được. 】 【 Có thể nói, học sinh xuất sắc diễn xuất thật sự rất lợi hại,
kỹ năng diễn xuất của Hạ nhóc con rất tốt, thậm chí trong phim còn để lộ
eo một chút nữa chứ! Tôi thật muốn l**m màn hình mà….】 【 Sao hôm nay
Lục tổng không tới? Hôm nay là sự kiện quan trọng của con trai tôi mà,
sao bạn trai có thể vắng mặt được chứ? 】 【 Không phải là cãi nhau đó
chớ? 】 【 Không không không, tôi thấy Lục tổng đăng lên acc clone đi
chơi với Diễm Diễm rất ngọt ngào, bọn họ mới cùng nhau ăn kem bông tuyết
vào tuần trước mà! 】 【 Hả? Lục tổng còn có acc clone nữa hả? Chuyện
tốt như vậy còn không biết đường chia sẻ nữa. 】 【 Có, @ Vợ tôi là Ác
Ma Miêu Miêu Mua Mặt Nạ, không biết vì sao lại đặt tên như thế, nhưng
xem nội dung thì đúng là một kẻ cuồng khoe vợ, bài đăng nào cũng có Diễm
Diễm hết.】 【 Tôi thấy sắc mặt con trai không được tốt lắm, có phải bị
bệnh nên mệt không, chạy qua chạy lại giữa hai thành phố trong một ngày,
thế thôi cũng đủ mệt chết rồi. 】 【 Không có cách nào, càng nổi tiếng
thì càng bận rộn, con trai nổi tiếng là chuyện tốt mà! 】 Hạ Diễm mặc
một bộ tây trang màu trắng chầm chậm đi vào đại sảng tổ chức buổi tiệc,
cả hội trường che kín những chùm đèn thủy tinh, vô số ánh mắt đổ dồn về
phía cậu, lúc cậu còn chưa kịp đứng vững thì tiếng  vỗ tay đã vang lên
không ngừng. Niên thiếu thành danh, tài mạo song toàn, dù cho đi đến nơi
nào Hạ Diễm cũng là trung tâm của mọi sự chú ý. Hạ Diễm lễ phép nhận lấy
bó hoa nhân viên công tác đưa tới, cậu đứng ở bên cạnh đạo diễn, trước
tiên là dựa theo bài phát biểu đã được chuẩn bị sẵn, giải thích một vài
tình tiết trong phim, sau đó là nghe đạo diễn nói về bộ phim, suy nghĩ
của cậu lại bất tri bất giác bay đi xa. Đến phần hỏi đáp, đạo diễn trả
lời những câu hỏi hóc búa, sau đó ông mỉm cười nói: “Hạ Diễm vẫn chưa
trưởng thành. Các bạn truyền thông thân mến, hôm nay là tết thiếu nhi,
các bạn hãy nhẹ nhàng với cậu bé một chút nhé.” Bên dưới mọi người ai
cũng cười vui vẻ, có người cầm lấy microphone nói: “Vậy, xin hỏi Hạ Diễm
tiên sinh, khi quay bộ phim điện ảnh này, người cậu muốn cảm ơn nhất là
ai?” Suy nghĩ của Hạ Diễm đã sớm bay đi xa, khuôn mặt thanh tú và nốt
ruồi xinh đẹp nơi khóe mắt khiến cậu trông giống như thủy tinh dễ vỡ,
xinh đẹp động lòng người, nhưng cũng cũng khiến cho người ta yêu thương
muốn bảo bọc. Thấy Hạ Diễm vẫn yên lặng hồi lâu không trả lời, đạo diễn
mới thấp giọng thúc giục cậu: “Hạ Diễm?” Lúc này Hạ Diễm mới lấy lại
tinh thần, cậu nhẹ giọng nói câu xin lỗi. Sau khi phóng viên giải trí
lặp lại câu hỏi, Hạ Diễn không chút do dự nói: “Tôi rất biết ơn Lục Bỉnh
Văn.” Câu trả lời của cậu hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của phóng viên,
nếu cậu hỏi là một loại kiểm tra, vậy câu hỏi vừa rồi chẳng khác nào như
phóng viên tặng điểm, tạo điều kiện cho diễn viên cảm ơn đạo diễn. Nhưng
Hạ Diễm cũng không quan tâm, sống trên đời, từ khi vừa sinh ra cậu đã là
thiên chi kiêu tử nhận hết mọi yêu thương. Cậu không có gì phải lo lắng
hay cần quan tâm, vậy nên đã trả lời câu hỏi hết sức thật lòng và chân
thành. “Hạ tiên sinh, cậu có thể nói rõ hơn không?” Phóng viên cũng tỏ
ra hứng thú, “Chúng tôi vẫn luôn nghe nói cậu và Lục tổng đang yêu
đương, tương lai sau này Hạ gia và Lục gia có dự định liên hôn phải
không?” Chắc là vì lo lắng Hạ Diễm tuổi còn nhỏ, chuyện tương lai cũng
khó tránh khỏi sẽ có gì đó thay đổi, vậy nên tiền bối Omega cùng đoàn
phim định giúp cậu tránh trả lời câu hỏi này. Nhưng Hạ Diễm lại kiên
định kéo cổ tay anh ta lại, cầm microphone lên nhẹ giọng nói: “Lúc quay
bộ phim《 Mộ Viên》này, gần như tuần nào anh ấy cũng đến thăm tôi, cùng
tôi học lời thoại. Lúc sắp đóng máy tôi còn bị bệnh một hồi, cũng là anh
ấy ở bên cạnh chăm sóc cho tôi suốt đêm.” Giọng Hạ Diễm nói chuyện rất
dịu dàng, cậu khẽ thở dài, cười cong mắt tiếp tục nói: “Không chỉ lúc
quay bộ phim điện ảnh này thôi đâu. Trên thực tế, từ năm 4 tuổi rưỡi
chúng tôi đã quen biết, từ đó đến nay Lục tổng vẫn chăm sóc tôi như vậy.
Còn về chuyện liên hôn…..” Hạ Diễm nhìn cha mẹ mình đang ngồi bên dưới,
dịu dàng nói: “Các vị, nếu có một ngày tôi và Lục Bỉnh Văn kết hôn, thì
đó chắc chắn không phải là liên hôn, mà đó là chủ ý của hai chúng tôi.
Tôi nghĩ chúng tôi sẽ kết hôn.” Lúc Hạ Diễm nói những lời này, ánh mắt
cũng có chút thẹn thùng, nhưng cũng vô cùng kiên định. Cho dù bây giờ
Lục Bỉnh Văn đã biến mất, nhưng Hạ Diễn vẫn hoàn toàn tin tưởng vào Lục
Bỉnh Văn giống như trước đây. Đúng lúc này, bên ngoài đại sảnh đột nhiên
truyền đến tiếng ồn ào, ngay sau đó, Hạ Diễm nghe thấy có nhân viên nói:
“Nguyệt thực! Trăng máu xuất hiện kìa!” Bầu trời đêm vừa rồi còn sáng tỏ
bỗng tối sầm, vầng trăng đỏ như máu treo cao trên đầu, Hạ Diễm đi theo
tiểu trợ lý chầm chậm lên sân thượng, vừa ngước mắt lên đã nhìn thấy ánh
trăng quỷ dị. “Chậc chậc…..” Tiểu trợ lý nói, “Chẳng lẽ sắp xảy ra
chuyện lớn gì à?” Đôi mắt màu hổ phách của Hạ Diễm phản chiếu mặt trăng
đỏ như máu trên cao, đột nhiên, cậu như nghĩ đến điều gì đó, vội vàng
túm lấy sợi dây chuyền trên cổ mình. Cậu cầm chiếc khóa nhỏ xinh đẹp
trong tay, nhắm mắt lại thành tâm cầu nguyện với trời cao….. Hãy giúp
Lục Bỉnh Văn khỏe lại. Hãy để anh ấy trở lại bên cạnh con, cầu xin ngài!
Máu như sôi trào theo từng nhịp đập trái tim của Hạ Diễm, những lời
thành tâm cầu nguyện của cậu đã được viên đá nghe thấy, một luồng sức
mạnh to lớn cuồn cuộn chảy ra không ngừng từ viên đá trong tay cậu.
Trong địa ngục sơn ở Minh giới, trong một góc thạch lâm có cậu thanh
niên đang hôn mê bất tỉnh nằm dưới đất, chiếc khóa nhỏ trên cổ bỗng phát
ra ánh sáng vàng nhàn nhạt. Xung quanh cậu ta có vô số xác lệ quỷ, khi
băng đao c*m v** ngực đối thủ cuối cùng, Lục Bỉnh Văn cũng dùng hết chút
sức lực cuối cùng trên người mình, chỉ còn chút hơi thở mong manh, cuối
cùng hôn mê bất tỉnh. Cậu ta không biết mình đã hôn mê bao lâu, Lục Bỉnh
Văn chỉ cảm thấy cơ thể mình mệt mỏi vô cùng, giống như đang chìm trong
biển sâu vậy, hoàn toàn không thể thở được. Đột nhiên, cậu ta nghe được
một giọng nói quen thuộc đang gọi tên mình. Lục Bỉnh Văn, đứng lên…. Lục
Bỉnh Văn, đứng lên! Đây là giọng nói của ai? Đó là…… Là giọng nói của Hạ
Diễm. Nghĩ đến Hạ Diễm vẫn còn ở nhân gian chờ mình, Lục Bỉnh Văn dùng
hết sức lực mình có mở bừng mắt, cậu ta thở ra một hơi rét lạnh. “A….”
Cậu ta chậm rãi di chuyển bàn tay cầm trường kiếm, xoay tay cắm thanh
kiếm xuống mặt đất, lại dựa vào sức mạnh của thanh kiếm từ từ chống đỡ
thân thể mình đứng lên. Vừa đứng dậy, cậu ta đã nôn ra một ngụm máu đỏ
thẫm, sau khi phun ra một búng máu, sức lực cũng từ từ khôi phục. Có
giọng nói phát ra từ tượng đá cách đó không xa…. “Lục Bỉnh Văn, cậu đã
tỉnh lại.” Giọng nói đó lại vang lên, “Tôi muốn hỏi cậu, lúc ở bên trong
hỗn độn cậu đã thấy cái gì?” Lục Bỉnh Văn hôn mê đã lâu, nghe hỏi như
vậy thì nhất thời có chút kinh ngạc. Người ta thường nói, dù là người
hay quỷ gì cũng vậy, bạn sẽ nhìn thấy người hoặc vật mà mình trân trọng
nhất trong hỗn loạn. Lục Bỉnh Văn đứng thẳng người dậy, nhìn tượng đá
cách đó không xa, nói: “Tôi thấy được người mình yêu.” Giọng nói đó khẽ
thở dài yếu ớt, nói: “Thọ mệnh của con người quá ngắn, không thể ở bên
cạnh cậu lâu được! Cậu đã thắng trận đấu này, sẽ là người nối nghiệp ta,
sẽ trở thành tân minh chủ, đến lúc đó, tất cả mỹ nhân ở Minh Phủ đều là
của cậu, hà tất gì phải nhớ nhung một con người? Nếu cậu muốn khống chế
Minh giới thì phải từ bỏ cậu ấy!” “Như ông đã thấy, chính cậu ấy là
người đã đánh thức tôi.” Lục Bỉnh Văn lau máu nơi khóe miệng, chĩa thẳng
cây kiếm trong tay về phía tượng đá, “Bạo lực và giết chóc khiến tôi bất
tỉnh, nhưng tình yêu có thể đánh thức linh hồn tôi. Tôi có thể từ bỏ
linh hồn mình, nhưng chắc chắn sẽ không bao giờ từ bỏ Hạ Diễm.” Giọng
nói của Lục Bỉnh Văn trầm thấp, nhưng lại hết sức nghiêm túc. Cậu ta ngự
kiếm bay lên không trung, bay thẳng về phía tượng đá, cậu ta ôm tâm lý
liều chết tìm đường trở lại nhân gian. Nhưng ngay khoảnh khắc khi chuôi
kiếm sắp tới gần tượng đá kia, tượng đá bỗng dưng nổ tung thành bột
phấn. Lúc Lục Bỉnh Văn đang kinh ngạc thì lại nghe được giọng nói già
nua của lão giả truyền đến từ hư không….. “Lục Bỉnh Văn, cậu may mắn hơn
ta nhiều.” Lão giả kia nói, “Bắt đầu từ hôm nay trở đi, cậu chính là tân
Minh chủ.”

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
pd-rac-ruoi-song-sot-nhu-mot-idol-1769819403
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Chương 340 Tháng 1 30, 2026
Chương 339 Tháng 1 30, 2026
xuyen-khong-ta-cai-nam-lam-giau-noi-kinh-thanh-1768437045
Xuyên Không Ta Cải Nam Làm Giàu Nơi Kinh Thành
Chương 135 Tháng 1 15, 2026
Chương 134 Tháng 1 15, 2026
trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau-1767856486
Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Chương 10 Tháng 1 11, 2026
Chương 9 Tháng 1 11, 2026
long-huyet-chien-than-1620863148
Long Huyết Chiến Thần
Chương 3828 Đại Kết Cục (hạ) Tháng 1 30, 2026
Chương 3827 Đại Kết Cục (thượng) Tháng 1 30, 2026
dem-nay-em-o-duc-linh-cap-1732675529
Đêm Nay Em Ở Đức Linh Cáp
Chương 5: Chúng ta đi đâu vậy? Tháng 1 11, 2026
Chương 4: Thịt cừu nướng hoàng hôn Tháng 1 11, 2026
ba-tuoi-ruoi-tu-tien-tay-trang-he-thong-YNZF1CQG
Ba Tuổi Rưỡi Tu Tiên, Tẩy Trắng Hệ Thống Sớm Tới 500 Năm
View All

Comments for chapter "Chương 120 Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm ( Phần 17)…"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese