Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau - Chương 13 Bị Ông Chồng Ma Quỷ Đòi Nợ…
- Home
- All Mangas
- Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
- Chương 13 Bị Ông Chồng Ma Quỷ Đòi Nợ…
Chương 13: Bị Ông Chồng Ma Quỷ Đòi Nợ…..
Trên đường về nhà, Hạ Diễm còn đang mặc cả với Lục Bỉnh Văn.
“Lục tiên sinh, siêu độ là tôi làm mà, anh chỉ có thể tính là bốn lần,
không thể tính năm lần được.” Thấy tốc độ nói chuyện của Hạ Diễm
trở nên nhanh hơn, Lục Bỉnh Văn cười như không cười nói: “Muốn siêu độ
cũng phải trói lệ quỷ trước, không có tôi trói nó lại thì em làm cách
nào siêu độ thành công được. Vì vậy, năm lần là năm lần.” Hạ
Diễm nghe giọng điệu của Lục Bỉnh Văn, cảm thấy hình như hắn rất nghiêm
túc. Bất tri bất giác cậu lại rơi vào cái bẫy của yêu ma, c**
nh* giọng lầm bầm: “Nếu một ngày song tu với anh năm lần, chắc hôm sau
tôi phải đi uống canh Mạnh Bà, sau đó…. Anh có thể tìm vợ mới.”
Lục Bỉnh Văn bật cười, hắn đặt tay lên trán Hạ Diễm. Khi siêu độ
sẽ tiêu hao rất nhiểu linh lực của con người, thân thể Hạ Diễm còn chưa
thích ứng được, bây giờ đã bắt đầu sốt nhẹ, nhưng cậu vẫn chưa cảm giác
được. “Nếu không ngoan tôi sẽ ăn em.” Lục Bỉnh Văn nghiêm trang
nói, “Em đừng quên, tôi cũng là lệ quỷ, có thể ăn thịt người.”
“Anh sẽ không ăn c tôi đâu.” Hạ Diễm thấy không nói lại được Lục Bỉnh
Văn, cậu tủi thân làm nũng, “Anh à, tối nay tôi rất mệt, tôi muốn đi ngủ
sớm một chút.” Không ngờ lần này Lục Bỉnh Văn lại dễ nói chuyện
như vậy, hắn nói: “Vậy trước tiên cho em nợ.” Cuối cùng Hạ Diễm
cũng ý thức được Lục Bỉnh Văn đang trêu mình, nhất thời vui vẻ nói: “Vừa
rồi anh có thấy một con mèo nhỏ không? Tôi đã biến ra được một con mèo
nhỏ màu vàng đó!” “Đó là linh sủng hình thành do em tập trung
linh lực.” Lục Bỉnh Văn nói, “Linh sủng chỉ là linh thể, nhưng chờ linh
lực của em mạnh hơn thì hình ảnh linh sủng cũng sẽ càng thêm rĩ ràng,
đến lúc đó sẽ không còn là trạng thái linh thể nữa mà sẽ biến thành thần
sứ của em.” Hạ Diễm cảm thấy thật thần kỳ, khi còn bé cậu đã
muốn học trừ tà, nhưng lúc ấy các đạo sĩ đều chê thân thể cậu yếu ớt
nhiều bệnh, không ai chịu thu cậu làm đồ đệ, không nghĩ tới cuối cùng
người dạy cậu những thứ này lại là một con lệ quỷ. “Mỗi lần chỉ
có thể cứu được một hồn ma thôi sao?” Hạ Diễm tò mò hỏi. “Chờ
linh lực của em mạnh hơn thì có thể khống chế nhiều phù chú hơn, siêu độ
được nhiều lệ quỷ hơn.” Lục Bỉnh Văn nói, “Đối với người mới bắt đầu
thì, có thể thành công siêu độ được một con lệ quỷ đã xem như có thiên
phú rồi.” “Làm thế nào để có thêm linh lực?” Lục Bỉnh
Văn cười khẽ: “Song tu với tôi.” Tai Hạ Diễm đỏ bừng ngay tức
khắc, cậu bán tín bán nghi hỏi: “Thật à?” Lục Bỉnh Văn nói: “Bát
tự của em rất hợp với tôi, chúng ta cùng nhau song tu, công lực của tôi
tăng lên rất nhiều, linh lực của em cũng sẽ tăng.” Hạ Diễm nhỏ
giọng nói: “Vậy linh lực này tôi từ từ tăng cũng được, không thể gấp,
không thể gấp được.” Bộ dáng cậu sụp đổ không ngừng lầm bầm quá
đáng yêu, Lục Bỉnh Văn nhịn không được khẽ nhếch khóe miệng.
“Anh à, lúc trước anh nói, nếu công đức của con người quá thấp sẽ không
được luân hồi hoặc đầu thai thành sinh vật rất thấp. Vậy nếu công đức
của con người quá cao thì sẽ như thế nào?” “Nếu mấy kiếp luân
hồi đều có công đức viên mãn, nói không chừng em có thể phi thăng thành
tiên.” Lục Bỉnh Văn thản nhiên nói, “Hoặc là kiếp sau mệnh rất tốt, cả
đời bình an thuận lợi, thẳng đến khi chết già rồi đầu thai.” Hạ
Diễm nghiêng đầu nhìn hắn: “Quả nhiên vẫn phải tích lũy công đức nhiều
một chút, bằng không… Thu không đủ chi cũng không tốt.” Ông
Vương không ngờ mọi chuyện lại được giải quyết nhanh như vậy, mới đầu
ông còn không tin, hôm đó to gan lớn mật đến ngủ lại một đêm, thật sự
không có chuyện lạ nào xảy ra nữa, ngày hôm sau ông liền chuyển cho Hạ
Diễm một vạn nhân dân tệ làm thù lao. Ông Vương còn nói Hạ Diễm
lấy tiền công quá thấp, còn tốt bụng nhắc nhở cậu phải tăng giá cao hơn
một chút. Hạ Diễm cảm ơn ông, lại nhờ ông giới thiệu mình với
bạn bè người thân nếu họ có nhu cầu trừ tà, sau đó cậu đem số tiền đầu
tiên mình kiếm được trong đời đổ hết vào game. Mấy ngày tiếp
theo, Hạ Diễm đều ở lại ký túc xá. Nghĩ đến việc mình còn nợ đến
năm lần, Hạ Diễm hoàn toàn không dám trở về căn hộ. Mãi cho đến
tối thứ sáu, Hạ Diễm cảm thấy bây giờ mà mình không về, chắc chắn Lục
Bỉnh Văn sẽ đến ký túc xá tìm mình. Đến lúc đó, lỡ lão lưu manh
này đột nhiên nổi hứng thú, bắt cậu song tu ở trong ký túc xá luôn… Vậy
cục diện khó mà kiểm soát được. Tiểu Kiều đã quen với thói quen
sinh hoạt của Hạ Diễm, cậu ta cười tủm tỉm hỏi cậu: “Diễm Diễm, anh họ
cậu lại đến thăm à?” Hạ Diễm cầm quyển sách cổ thần kỳ kia bỏ
vào trong túi, nhẹ giọng nói: “Đúng vậy.” Tiểu Kiều tựa lưng vào
ghế cười như một con hồ ly nhỏ, cậu ta nói: “Vị anh họ kia đối với cậu
thật tốt, cuối tuần tôi cũng phải đi ra ngoài một chuyến, với lại, bây
giờ tôi cũng đi luôn đây.” Hạ Diễm giật mình, không ngờ Tiểu
Kiều lại vội như vậy, liền nói: “Được, vậy cậu chú ý an toàn nha.”
Lúc này điện thoại di động của Hạ Diễm rung lên liên tục mấy lần, Hạ
Diễm mở điện thoại lên nhìn một chút, là đàn anh mấy ngày trước làm
trong hiệp hội tình nguyện viên, anh ta hỏi cậu đang làm gì, buổi tối có
thời gian đi KTV không. Thấy Hạ Diễm không trả lời, đối phương
trực tiếp gọi video call tới. Hạ Diễm không nghe điện thoại,
trực tiếp cúp máy, lại trả lời tin nhắn: Xin lỗi, tôi đang bận, tối nay
không đi. “Ai vậy?” Tiểu Kiều nhíu mày, “Đây không phải là anh
họ của cậu, anh cậu từ trước tới giờ chưa từng thúc giục như vậy.”
“Đàn anh Lưu Huy của hiệp hội tình nguyện viên.” Hạ Diễm nhận ra ý của
vị học trưởng này, nhưng cậu không có ý định uống rượu. “Mấy ngày trước
lúc tan học, anh ta đến chặn tôi lại xin WeChat, nói là muốn thương
lượng chuyện hoạt đ*ng t*nh nguyện cuối tuần.” “À, tôi biết anh
ta, anh ta tập điền kinh, cũng là trùm trường của đại học T đó.” Tiểu
Kiều chậc chậc nói, “Cậu cứ tránh xa anh ta một chút, nghe nói nhà anh
ta rất có bối cảnh, lúc trước còn từng bao người mẫu nam, rất thích
xuống tay với mấy thiếu niên xinh đẹp như cậu. ” Hạ Diễm mê mang
nói: “Bao?” “Ừm, bao dưỡng đó.” Tô Cảnh Kiều nói, “Cách anh ta
trở thành phó hội trưởng hội tình nguyện cũng rất đơn giản, chính là ba
anh ta quyên góp thật nhiều tiền, rồi anh ta liền thuận lý thành chương
lên làm phó hội trưởng, thêm được rất nhiều điểm tổng hợp. Nếu không,
cậu nhìn bộ dáng của anh ta xem, dù có l*m t*nh nguyện thì tâm cũng
không thành, chỉ vì mấy điểm giáo dục đạo đức thôi.” Hạ Diễm đột
nhiên nghe tới điểm đạo đức thì lại nghĩ đến điểm công đức của mình, cậu
không khỏi thở dài. Khi cậu về đến căn hộ thì cũng đã tám giờ
tối. Cậu cẩn thận mở cửa, đèn phòng khách quả nhiên vẫn còn
sáng. Lục Bỉnh Văn vừa mới tắm xong, trong tay hắn cầm ly rượu
vang đỏ, rượu trong ly vẫn còn hơn một nữa, hắn khoác áo choàng tắm lỏng
lẻo, ngồi trên sô pha gõ bàn phím máy tính xách tay, nhìn qua không khác
gì một thanh niên nhân loại bình thường. Thấy Hạ Diễm trở về,
Lục Bỉnh Văn thản nhiên nói: “Phu nhân còn biết đường về nhà à.”
Hôm nay Hạ Diễm xách một túi nho về, cậu ngoan ngoãn buông trái cây
xuống, ngồi bên cạnh Lục Bỉnh Văn. “Anh, anh đến từ lúc nào?”
Lục Bỉnh Văn cười, hắn nói: “Mấy ngày nay tôi vẫn luôn chờ em.”
Hạ Diễm biết, đêm nay mình trốn không thoát, lệ quỷ cần cậu thực
hiện nghĩa vụ vợ chồng, cậu cũng chỉ có thể đem mình hiến cho lệ quỷ.
Hạ Diễm chớp chớp hàng mi dài, đứng lên nói: “Tôi đi tắm.”
Cậu mới vào không bao lâu thì Lục Bỉnh Văn cũng đẩy cửa phòng tắm đi
vào. Phòng tắm mịt mù hơi nước, tràn ngập mùi sữa tắm dừa.
Thân thể Lục Bỉnh Văn thon dài hữu lực, biểu tình trên mặt vẫn lạnh
nhạt như cũ, nhưng tầm mắt lại nóng đến mức gần như muốn đốt cháy hạ
Diễm. Hạ Diễm quay đầu nhìn lại, làn da trắng nõn bị hơi nước
trong phòng tắm hun cho ửng hồng. Lục Bỉnh Văn giữ cằm Hạ Diễm,
đút cho cậu một ngụm rượu vang đỏ thơm ngọt, sau đó tiếp tục kéo dài nụ
hôn này, thừa dịp Hạ Diễm chưa hoàn hồn lại, hắn lấy chiếc thắt lưng
vàng cực mảnh kia buộc vào vòng eo mềm mại nhỏ bé của thiếu niên.
Mặc dù Hạ Diễm rất gầy, nhưng bụng dưới lại rất săn chắc, còn có hõm
lưng, đeo thắt lưng vàng lên quả nhiên rất đẹp. Ngày hôm sau Hạ
Diễm tỉnh lại trong lòng Lục Bỉnh Văn, cậu mơ thấy mình biến thành một
con chim cánh cụt nhỏ ở Nam Cực, đang ôm một cục băng trôi nổi trên
biển, tỉnh lại mới phát hiện mình đang ôm Lục Bỉnh Văn, một lão lưu manh
còn không bằng khối băng. Cậu muốn ngồi dậy, nhưng thắt lưng lại
không có chút khí lực nào, chỉ có chiếc chuông nhỏ trên thắng lưng chỗ
vòng eo là nhẹ nhàng lắc lư, phát ra âm thanh trong trẻo dễ chịu.
Lục Bỉnh Văn đã tỉnh dậy từ sớm, hắn không nhẹ không nặng ấn xuống
thắt lưng Hạ Diễm, cậu lại ngã về lại trong ngực hắn. Lục Bỉnh
Văn nhìn về phía ánh mắt Hạ Diễm, ánh mắt Hạ Diễm mơ hồ ngơ ngác, giống
như mưa bụi mông lung mờ mịt ở Giang Nam, như thể một giây sau, những
hạt mưa ấy sẽ bay ra và rơi xuống người hắn vậy. Nhưng Hạ Diễm
cũng không cáu kỉnh, cậu chỉ chớp chớp hàng mi dài mấy cái rồi lại mơ mơ
màng màng nhắm mắt lại ngủ tiếp, trong miệng còn nhẹ giọng lẩm bẩm một
câu gì đó nghe không rõ. Lục Bỉnh Văn tới gần chăm chú lắng
nghe, Hạ Diễm đã nói, “Anh à, đừng bắt nạt tôi nữa mà.” Vào
những lúc như thế này, bất kỳ nam quỷ nào cũng sẽ cảm thấy tâm tình rất
tốt, Lục Bỉnh Văn đắp chăn cho Hạ Diễm, điều chỉnh nhiệt độ điều hòa
tăng lên mấy độ rồi vào phòng bếp nấu cháo kê, nấu xong rồi lại đến thư
phòng luyện thư pháp. Thức ăn của con người đối với hắn là một
tồn tại có cũng được mà không có cũng chẳng sao, hắn có thể ăn cơm,
nhưng không ăn cũng sẽ không chết. Nhưng quả thật là hắn đã tồn
tại quá lâu rồi, đôi khi để giết thời gian, hắn cũng sẽ nếm thử hương vị
của các loại mỹ thực. Nhưng hôm nay hắn nấu cơm là để chăm sóc
người vợ yếu đuối không thể tự lo liệu cho bản thân của mình, còn bị hạ
cả đường huyết. Mãi đến buổi chiều Hạ Diễm mới tỉnh, so với đêm
tân hôn thì tối hôm qua Lục Bỉnh Văn càng thêm hung hãn, nhưng cậu lại
nếm được nhiều tư vị hơn so với đau đớn. Nghĩ đến những hình ảnh
không thể nói thành lời kia, hai má cậu lại nóng lên, vội vàng c** th*t
l*ng xinh đẹp kia xuống, bỏ vào trong ngăn kéo, lại kéo cao cổ áo, che
đi vết hôn ở xương quai xanh của mình. “Hạ Diễm.” Lục Bỉnh Văn
gọi cậu, “Đến ăn cơm.” Lục Bỉnh Văn làm bữa trưa rất thịnh soạn,
sáu món mặn một món canh, còn có một chén cháo kê thơm phức. Đây
là lần đầu tiên Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn cùng nhau ăn cơm. Lục Bỉnh Văn
không còn bộ dáng bá đạo như tối hôm qua, hắn lại khôi phục vẻ bình tĩnh
và lãnh đạm như ngày thường, giống hệt khối băng trong mơ của Hạ Diễm.
Nắng chiều chiếu lên bàn ghế trong phòng ăn, Hạ Diễm cũng không
biết nói chuyện gì với Lục Bỉnh Văn, chỉ lo vùi đầu ăn cơm, ngay cả điện
thoại di động rung mấy lần cũng không phát hiện. Lục Bỉnh Văn
liếc mắt nhìn điện thoại của Hạ Diễm, nói: “Không trả lời sao?”
Hạ Diễm cầm lên nhìn một chút, lại là Lưu Huy. Cậu lắc đầu, thấy
Lục Bỉnh Văn chăm chú nhìn mình, lại giải thích: “Tôi và anh ta không
thân quen lắm, thêm wechat anh ta là vì hoạt đ*ng t*nh nguyện.”
Nếu là bình thường, không nghe điện thoại cũng không sao. Nhưng
vào lúc này, Hạ Diễm nhìn Lục Bỉnh Văn chậm rãi múc canh cho mình, thầm
nghĩ không nhận thì không hiểu sao lại có cảm giác giống như giấu đầu
lòi đuôi vậy. Vậy nên cậu đã nhấn kết nối. “Này, Hạ
Diễm, chiều nay ra ngoài chơi đi? Tôi nghe nói cậu thích vẽ tranh, chúng
ta đi chơi tô màu tranh sơn dầu đi? Lưu Huy nói, “Tôi sẽ lái xe tới đón
cậu.” “Tôi không muốn đi.” Hạ Diễm nói, “Đừng gọi điện thoại cho
tôi nữa.” “Hả? Cậu……” Hạ Diễm cúp điện thoại, yên lặng
xóa wechat của người này, sau đó nghiêng đầu quan sát biểu tình của Lục
Bỉnh Văn. Hạ Diễm còn quá nhỏ, cậu đối với hôn nhân còn chưa có
khái niệm gì, nhưng đối với Lục Bỉnh Văn thì cậu rất trung trinh.
Lục Bỉnh Văn gắp một miếng sườn cho Hạ Diễm, hỏi cậu: “Gần đây thời
tiết không tệ, không đi chơi với bạn sao?” Hạ Diễm lắc đầu, nhẹ
giọng nói: “Buổi chiều tôi muốn xem lại mấy bài học siêu độ anh đã gởi,
sau đó tiếp tục vẽ bùa.” Khi còn bé Hạ Diễm thường xuyên bệnh
tật ốm yếu, những đứa trẻ khác có thể ra ngoài chơi, còn cậu thì chỉ có
thể ở nhà dưỡng bệnh. Chờ đến khi cậu lớn hơn một chút, hình như
đã bỏ lỡ mất thời kỳ kết bạn tốt nhất. Vì vậy, mặc dù cậu có bạn, nhưng
không phải là loại bạn bè thân thiết có thể mặc chung một chiếc quần,
cậu đã quen với việc lúc nào cũng một mình. “Được.” Lục Bỉnh Văn
nói, “Không muốn đi thì đừng đi.” Buổi chiều, Hạ Diễm định ôn
tập một chút các bước dùng linh miêu để siêu độ. Cậu đã vẽ rất
nhiều lần, nhưng hình như phù chú cậu vẽ không đúng thứ tự, thất bại hết
lần này đến lần khác, không triệu hoán ra được mèo con. Hạ Diễm
có chút thất vọng, nhưng vào lúc này Lục Bỉnh Văn lại xuất hiện phía sau
cậu, ôm lấy cậu vào lòng, hắn dùng tay phải lạnh như băng của mình nắm
lấy tay Hạ Diễm, nói: “Hạ Diễm, tập trung tinh thần niệm tâm pháp.”
Hạ Diễm giật mình, dù là vóc dáng hay là bàn tay gì cậu cũng đều nhỏ
hơn Lục Bỉnh Văn một chút. Giờ phút này, Lục Bỉnh Văn ôm lấy
cậu, dạy cậu vẽ bùa từng nét từng nét một, nhưng so với song tu càng làm
cho Hạ Diễm cảm thấy ngại ngùng hơn, tai cậu cũng đỏ bừng. Vài
giây sau, một con mèo con vàng rực rỡ xuất hiện trên chiếc bàn gỗ gụ cổ
xưa. Mèo con duỗi thắt lưng, thấy trên bàn có bút lông, liền
dùng móng vuốt chộp cây bút chơi đùa, hầu như không khác gì so với mèo
con ở nhân gian. Hạ Diễm khẽ “Oa” một tiếng, ánh mắt cậu cũng
sáng lên, cười khanh khách nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, nói: “Anh ơi, nhìn
kìa!” Lục Bỉnh Văn thấy Hạ Diễm vui vẻ như vậy cũng khẽ nhếch
khóe miệng. Nhưng thính giác của hắn so với Hạ Diễm càng nhạy
cảm hơn, rất nhanh đã phát hiện,dưới lầu chung cư Hạ Diễm có hai người
xa lạ cầm máy ảnh, trong đó có một người đã nhắc tới hai chữ “Hạ Diễm”,
trên người còn mang theo vài phần khí tức tà ác. Chỉ trong nháy
mắt, Lục Bỉnh Văn đã biến mất trước mặt Hạ Diễm.