Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau - Chương 14 Cuồng Bảo Vệ Vợ …
- Home
- All Mangas
- Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
- Chương 14 Cuồng Bảo Vệ Vợ …
Chương 14: Cuồng Bảo Vệ Vợ …..
Bầu trời trong xanh mát mẻ, trong tiểu khu chỉ có tiếng đàn piano ở
chỗ đài phun nước không ngừng phát ra những giai điệu dịu êm.
Hai thám tử tư trèo tường tiến vào khu nhà, bọn họ đi trên con đường nhỏ
trải đầy hoa, nhưng lại luôn có cảm giác phía sau mình âm phong thổi đến
từng đợt, khiến bọn họ hoảng hốt vô cùng. “Này, lão Lý, anh có
cảm giác như ai đang nhìn chằm chằm chúng ta không?” Người đàn
ông được gọi là lão Lý lập tức gật gật đầu, dù cho bọn họ đi tới đâu,
loại cảm giác bị nhìn chằm chằm này cũng cứ đi theo như hình với bóng.
“Chẳng lẽ bảo an đi theo à?” Rốt cuộc hai người cũng không
chịu đựng nổi nữa, bọn họ dừng lại ở ngã tư đường rồi quay đầu nhìn.
Cách bọn họ không xa có một cậu thanh niên cao gần hai mét, trong
tay người nọ hình như còn cầm một cái máy ảnh cũ kỹ. “Này! Anh
bạn, cậu là ai?” Bọn họ hét lớn với người kia, nhưng giữa ban
ngày ban mặt mà người kia lại biến mất ngay dưới mí mắt bọn họ.
“Bà nó, thật tà môn.” Lão Lý mắng, “Nếu không thì hai chúng ta đến chùa
cúng bái đi, ban ngày mà cũng có thể gặp quỷ được nữa.” Hắn ta
vừa dứt lời thì lão Trịnh đột nhiên bày ra vẻ mặt hoảng sợ, bảo hắn ta
nhìn về phía bả vai mình. Một bàn tay tái nhợt đang nắm lấy bả
vai người đàn oong, lão Lý chậm rãi quay đầu lại, vừa lúc đối diện với
“thứ” đó, nó chậm rãi dùng ngón tay vẽ ra một vết máu trên mặt, giống
như đang tạo cho mình một cái miệng vậy. Sau đó, nó mở miệng ra
nói, “Các người rất thích theo dõi người khác, phải không?” “A a
a…..!” Trong một câu lạc bộ ở trung tâm thành phố B, Lưu Huy
đang hát hò với anh em của mình. Anh ta vừa ôm một cậu bé vừa
hát bài “Bởi vì yêu”, những người bên cạnh không ai dám chê cười, tất cả
đều vỗ tay cổ vũ cho anh ta. Một lát sau, thám tử tư mà anh ta
thuê gọi điện tới, ảm đạm nói: “Cậu Lưu, hai bọn tôi vừa bị tai nạn xe,
bây giờ đang băng bó vết thương trong bệnh viện.” “Hả?” Lưu Huy
nhíu mày, “Đang yên đang lành sao lại xảy ra tai nạn xe cộ chứ?”
Buổi chiều, Lưu Huy còn tưởng rằng Hạ Diễm nhất định sẽ cùng mình ra
ngoài chơi, lúc ấy anh ta còn mở loa ngoài, định khoe khoang với bạn bè,
lại không ngờ bị từ chối. Để theo đuổi Hạ Diễm, anh ta đã quan
sát cậu khoảng một tuần, phát hiện cậu thường xuyên ra ngoài trường ở,
có một lần, anh ta còn loáng thoáng nhìn thấy có một người thanh niên
lớn tuổi hơn ở bên cạnh Hạ Diễm. Anh ta cảm thấy Hạ Diễm và đối
phương nhất định là có loại quan hệ vì tiền bạc, vậy nên đã tìm thám tử
tư theo dõi Hạ Diễm. “Hai…., ra ngoài không xem hoàng lịch đi,
máy ảnh của chúng tôi cũng đều bị vỡ cả rồi, vậy nên cũng không muốn làm
việc này nữa.” Thám tử tư vội vàng nói, “Xin cậu hãy tìm người khác tài
giỏi hơn chúng tôi làm công việc này.” “Ha hả? Không làm sao?
“Lưu Huy vừa nói vừa châm thuốc, lúc này anh ta vô cùng kích động, tốc
độ nói chuyện cũng rất nhanh, “Các người là tên ngốc sao? Không cần tiền
à?” Khi đối phương cúp điện thoại, Lưu Huy cầm lấy chai rượu lên
hùng hùng hổ hổ mắng chửi: “Đợi đó!” Nhóm hồ bằng cẩu hữu của
Lưu Huy thậm chí còn không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng cứ khen
ngợi anh ta trước đã: “Lưu công tử nguôi giận, người này không biết thức
thời, chúng ta đổi một người khác là được!” “Đúng vậy đúng vậy.”
“Tôi muốn Hạ Diễm.” Lưu Huy say khướt nói lời cay nghiệt, “Nhìn
bộ dáng thanh lãnh kia của cậu ta xem, chắc chắn trên giường sẽ nhiệt
tình như lửa, nếu tôi không ngủ được với cậu ta, tôi sẽ không mang họ
Lưu!” Lưu Huy hát hò uống rượu đến mười giờ rưỡi tối, sau đó mới
giật mình xua tất cả mọi người đi, anh ta nói mình không cần tài xế lái
xe đưa về, một mình lái chiếc Bentley về nhà. Lên xe, anh ta bật
nhạc rock thật to, khi xe vào đường hầm, âm thanh của bài hát bỗng trở
nên đứt quãng. Đột nhiên, cửa sổ xe bị thứ gì đó đập vào, tạo
nên tiếng động thật lớn. Tiếng động đó làm cho anh ta tỉnh táo
hơn một chút, Lưu Huy dừng xe, nói: “Bà nó, cái quái gì vậy?”
Trên cửa sổ xe hiện lên khuôn mặt một người, Lưu Huy sững người một lúc,
còn cho rằng mình bị hoa mắt. Anh ta lại ngồi lên xe rồi tiếp
tục lái đi, nhưng làm thế nào cũng không thể lái xe ra khỏi đường hầm
được. Lưu Huy còn cho rằng mình đã uống quá nhiều, anh ta đạp
mạnh chân ga, trong miệng vẫn còn hùng hùng hổ hổ chửi bới, “Hôm nay sao
lại tà môn như vậy chứ, thật xui xẻo, từ sáng đến tối làm quái gì cũng
không thuận lợi. ” Anh ta dừng xe lại, bấm còi vài lần, nhưng
vẫn không lái xe ra khỏi đường hầm. Trong đường hầm trống trải
chỉ có chiếc xe của anh ta và tiếng gió xào xạc xung quanh. Lưu
Huy nheo mắt lại, từ tầm mắt của anh ta có thể nhìn thấy ánh sáng ở lối
ra cuối đường hầm rất rõ ràng, nhưng dù anh ta có chạy bao xa thì chiếc
xe vẫn cách lối ra đường hầm một khoảng cách như vậy. Lưu Huy sợ
tới mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cũng không mắng cha mắng mẹ nữa, đột
nhiên im bặt. Anh ta hốt hoảng gọi điện thoại cho cha mình, “Ba,
ba, con bị lạc trong đường hầm Vũ Lăng, ba đến đón con đi.” Ông
Lưu nghe vậy thì không nói nên lời: “Mày biết mình đang ở đường hầm Vũ
Lăng thì mở bản đồ lên không phải là được rồi sao? Tao biết rồi! Con bà
nó, có phải mày lại cắn thuốc rồi không?! Đầu óc mày không được tỉnh táo
à?” “Ba, con không có, ba mau đến đón con đi!” Lưu Huy khóc
không ra nước mắt, anh ta vừa nói vừa lái xe, “Thật mà, ba, con đường
này giống như không có điểm cuối, con không lái ra được.” Miêu
tả này của anh ta giống như bị ảo giác, giống như sắp phát điên đến nơi
rồi vậy, ông Lưu hận rèn sắt không thành thép mắng: “Hôm nay mày đừng về
nhà, ôm tiểu tình nhân của mày ngủ đi, sao tao có thể sinh ra một đứa
con trai như mày được chứ! Cút!” “…… Ba?! Ba! ” Lưu Huy
chán nản buông điện thoại xuống, sau đó lại lo lắng nắm chặt vô lăng,
bắt đầu chuyển hướng khác. Lần này, anh ta lái xe ước chừng hai
mươi phút rồi mà vẫn không ra khỏi đường hầm được. Lối ra đường hầm gần
trong gang tấc, nhưng dù anh ta có tăng tốc như thế nào cũng không thể
đến được đích. Lưu Huy sợ hãi, một lần nữa đậu xe lại bên đường,
dự định xuống xe ra ngoài một mình. Anh ta vừa đi vừa gọi điện
thoại cho bạn bè, đối phương vừa mới bắt máy, anh ta liền nói: “Mau mau
mau, mau đến đường hầm Vũ Lăng đón tôi, nhanh một chút!” Tín
hiệu đầu dây bên kia hình như không được tốt, có tiếng rè rè vang lên
trong chốc lát, sau đó mới thong thả truyền đến một giọng nữ: “Ừm, tôi
tới ngay. ” Giọng nói kia nghe lạnh đến thấy xương, Lưu Huy lập
tức toát mồ hôi lạnh. Nhưng vào lúc này, trên đỉnh đầu anh ta
bỗng truyền đến tiếng xương cốt gãy kêu răng rắc. Lưu Huy ngẩng
đầu lên nhìn mái vòm đường hầm, có giọt máu nhỏ lên trán anh ta, một
“người” tám chân đang vặn mình, xương cốt toàn thân “người đó” không
ngừng kêu răng rắc. “Tôi…..đến….. ngay…… đây…….” Thứ kia
nhe hàm răng đáng sợ ra âm u nhìn Lưu Huy, tám cái chân kia giống hệt
như nhện bám chặt vào phía trên đường hầm, dùng phương thức bò phản
trọng lực như vậy thì tất nhiên không phải là con người rồi. “A
a a …..!” Lưu Huy thét chói tai lao ra ngoài đường hầm, “Quỷ, có quỷ!!!”
Lưu Huy luyện môn điền kinh, anh ta chạy rất nhanh, nhưng thứ ở
phía trên đường hầm kia vẫn không ngừng đuổi theo, có khi thứ đó chạy
tám trăm mét còn nhanh hơn anh ta. Lưu Huy vừa thét chói tai vừa
chạy ra khỏi đường hầm, anh ta không để ý nên đã rơi xuống hồ nước bên
cạnh đường hầm, bị ngâm trong nước hồ lạnh thấu xương, vừa ngẩng đầu lên
đã nhìn thấy thứ kia đang bò trên bờ. Lưu Huy hít sâu một hơi
lặn vào trong nước, anh ta cho rằng mình ở trong nước sẽ không sao.
Hắn tùy ý bơi lội trong hồ, lại bất ngờ nhìn thấy một chùm tóc thật
dài ở trong nước, mái tóc kia giống như rong biển trôi nổi trong hồ, vừa
bẩn vừa rối. Một giây sau, nữ quỷ sắc mặt trắng bệch đạp tám cái
chân xuống nước, sóng nước dập dềnh gợn sóng, nữ quỷ cũng xoay người, để
cơ thể mình trôi theo gợn sóng trên mặt hồ. Lưu Huy sợ đến mức
tè ra quần. Anh ta uống một ngụm nước hồ, vừa vội vàng nổi lên
khỏi mặt nước vừa hét: “A a a…, cứu mạng! Cứu mạng!” Lục Bỉnh
Văn cầm chiếc ô màu đen lơ lửng giữa không trung, thấy chỉnh người này
cũng đủ rồi nên đã rút thủ thuật che mắt lại, dừng luôn cả ngự quỷ
thuật. Hắn là chủ nhân của Minh giới, đã tu quỷ đạo hơn ngàn
năm, quỷ vương ngũ phương đều là thủ hạ của hắn, tất cả quỷ quái bình
thường trên đời này đều có thể hóa thành vũ khí của hắn. Lúc này
Lưu Huy mới phát hiện trên bờ có rất nhiều người vây xem, tất cả bọn họ
đều đang cầm điện thoại chỉa về phía mình, vừa rồi anh ta ở trong cái hồ
nhỏ chỉ sâu có một mét vừa la vừa hét, làm giống như mình sắp chết đuối
đến nơi, nhìn qua giống hệt như một kẻ điên, tinh thần không được bình
thường, còn có người nghi ngờ anh ta cắn thuốc nên đã gọi điện thoại báo
cảnh sát. Xe cảnh sát dừng lại bên đường, ánh đèn màu đỏ chớp
tắt liên hồi. Lưu Huy không biết rốt cuộc tất cả những gì mình
vừa trải qua có phải là ảo giác hay không, khi anh ta bị cảnh sát kéo
lên bờ thì hoảng sợ nói: “Tôi không sao, tôi không sao, tôi không cần
giúp gì, tôi muốn về nhà.” Đồng chí cảnh sát vừa nhìn thấy dáng
vẻ này của anh ta thì liền biết có vấn đề, vậy nên đã cau mày nói: “Mong
anh phối hợp làm việc với chúng tôi, cùng chúng tôi quay về sở tiến hành
xét nghiệm.” Lục Bỉnh Văn nhìn Lưu Huy bị mang đi, tay cầm ô của
hắn khẽ động một chút, giây tiếp theo đã xuất hiện trong căn hộ của Hạ
Diễm. Đêm đã khuya, hắn cho rằng Hạ Diễm đang ngủ, lại ngoài ý
muốn thấy cậu đeo phome tai mèo yên lặng làm bài tập. Phone tai
mèo màu xanh này rất hợp với Hạ Diễm, đây là lần thứ hai Lục Bỉnh Văn
nhìn thấy, hắn vẫn cảm thấy thật đáng yêu. Hạ Diễm dùng phương
thức nguyên thủy nhất để làm bài tập về nhà, cậu viết một chuỗi các phép
tính trên giấy nháp, sau khi làm xong câu cuối cùng, còn kiểm tra đáp án
lại một lần nữa, lúc đó mới mở phần mềm CAD rồi vẽ bản thiết kế vào.
Lục Bỉnh Văn cứ yên lặng như vậy cùng Hạ Diễm làm bài tập về nhà,
đến mười hai giờ mà hắn thấy Hạ Diễm vẫn còn chưa có ý định đi ngủ, bởi
vì quá nghiêm túc tập trung làm bài nên cậu cũng không phát hiện phía
sau mình có quỷ. Cuối cùng Lục Bỉnh Văn cũng hiện thân, nói: “Hạ
Diễm, em còn chưa ngủ sao?” Hạ Diễm tháo tai nghe, có chút kinh
ngạc quay đầu lại nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, nói: “Dạ, chỉ còn một xíu
nữa là hoàn thành, tôi vẽ xong thì ngày mai có thể dậy muộn một chút.”
Lục Bỉnh Văn nhíu mày, thầm nghĩ sinh viên đại học nhân loại thật
vất vả. Hạ Diễm nói: “Lục tiên sinh, anh làm xong việc của mình
chưa? Tôi còn tưởng tối nay anh sẽ không về.” Lục Bỉnh Văn khẽ
cười một tiếng, trầm giọng nói: “Tôi đã kết hôn, sao có thể cả đêm không
về nhà được?” Hạ Diễm nghiêm túc suy nghĩ một chút việc “về nhà”
của Lục Bỉnh Văn là làm gì, sau đó dùng năm phút vội vàng hoàn thành
xong bản vẽ rồi chạy đi tắm rửa. Tóc cậu mới sấy khô được một
nửa đã từ phòng tắm đi ra, cẩn thận len lén liếc nhìn Lục Bỉnh Văn xem
hắn đang làm gì. Lục Bỉnh Văn mặc một bộ đồ ngủ màu xám bạc, cầm
một quyển sách cổ thật dày lên lật xem, thấy tóc Hạ Diễm còn chưa khô
hẳn, hắn nhẹ giọng nói: “Hạ Diễm, lại đây.” Hạ Diễm chậm rãi
ngồi xuống bên cạnh hắn, nhẹ giọng nói: “Dạ?” Một tay Lục Bỉnh
Văn còn đang lật sách, tay kia dùng linh lực khống chế máy sấy, sấy tóc
cho người vợ xinh đẹp yếu ớt không thể tự chăm sóc bản thân mình.
Hạ Diễm không biết trong mắt Lục Bỉnh Văn mình yếu ớt như một món đồ
sứ quý giá, cứ ngoan ngoãn để cho Lục Bỉnh Văn sấy tóc giúp mình, gió ấm
thổi lên tóc khiến cậu cảm thấy thật thoải mái, khẽ nhắm mắt lại, còn
nhịn không được ngáp một cái. Chờ tóc khô, Hạ Diễm ôm gối nằm
xuống vị trí bên cạnh Lục Bỉnh Văn, bắt đầu lo lắng tìm đề tài nói
chuyện. “Anh ơi!” Hạ Diễm hỏi, “Chiều nay tự nhiên anh biến mất
là đến Minh giới làm việc hả?” Hạ Diễm tò mò nhìn về phía Lục
Bỉnh Văn, nhưng Lục Bỉnh Văn cũng không định nói cho Hạ Diễm biết chuyện
vừa rồi. “Ừm.” Hắn nhìn đống phù chú giống như ngọn núi
trên bàn, nói với Hạ Diễm: “Siêu độ cần con người tiêu hao rất nhiều
năng lượng, đừng nên luyện tập thường xuyên quá.” Hạ Diễm gật
gật đầu, nhanh chóng chui vào chăn, nhỏ giọng nói: “Song tu cũng phải
tiêu hao lượng năng rất nhiều, không nên làm quá thường xuyên.”
Lục Bỉnh Văn nghiêm túc nói: “Phu nhân thân thể yếu ớt nhiều bệnh, tôi
nghĩ là mình đã thông cảm cho thân thể phu nhân lắm rồi, nhưng mà, tôi
thấy hôm nay phu nhân còn rất có tinh thần, có thể thức đêm làm bài
tập.” Hai má Hạ Diễm lại bắt đầu ửng hồng, cậu trốn vào trong
chăn, vội vàng chuyển đề tài, nói: “Anh à, vì sao anh lại có nhiều vàng
bạc châu báu như vậy? không phải anh là một quan tham ở Minh giới chứ?”
Lục Bỉnh Văn thấp giọng cười, hắn cảm thấy suy nghĩ của Hạ Diễm
rất đáng yêu. Hạ Diễm ngoan ngoãn ôm gối ôm: “Anh ơi, vậy anh đã
từng gặp qua Phong Đô Đại Đế chưa? Hắn là quan lớn nhất ở Minh giới đúng
không?” Cậu lấy từ trong điện thoại di động ra một tấm chân dung
Phong Đô Đại Đế mà Lưu Đạo Sĩ từng gửi cho mình, nói: “Nhà chúng tôi
thường tế bái Phong Đô Đại Đế, nhưng mà tôi cảm thấy người đó lớn lên
thật hung dữ, thật đáng sợ.” Lục Bỉnh Văn:…… Nghẹn họng.
Hạ Diễm thấy Lục Bỉnh Văn trầm mặc không nói gì, cậu cho rằng Lục Bỉnh
Văn cũng mệt rồi, vậy nên cậu nhắm mắt lại rồi nói: “Anh à, chúc anh ngủ
ngon.” Đêm đó Lục Bỉnh Văn thật sự không làm gì cả, còn ân cần
giúp cậu tắt đèn nhỏ ở đầu giường. Đợi khi Hạ Diễm ngủ, hai tay
Lục Bỉnh Văn lại vòng qua eo cậu. Lệ quỷ đã nhận định rằng Hạ
Diễm là của hắn, vì vậy cậu ấy chính là của hắn, nếu người nào có nửa
phần ý niệm mơ ước trong đầu, tất cả đều sẽ bị lệ quỷ trừng phạt.