Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau - Chương 2 Chuyến Du Lịch Sau khi Tốt Nghiệp…

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
  4. Chương 2 Chuyến Du Lịch Sau khi Tốt Nghiệp…
Prev
Next
Novel Info

Chương 2: Chuyến Du Lịch Sau khi Tốt Nghiệp…..

   Giống như giấc mơ âm u quỷ dị đêm qua, một bức thư màu đỏ đen yên
lặng nằm ở cửa phòng ngủ Hạ Diễm.         Hạ Diễm nhặt thư mời lên, nhìn
lạc khoản là ba chữ “Lục Bỉnh Văn”, ngón tay cậu không ngừng run rẩy.  
      Cậu thực sự đụng phải quỷ rồi.         Hơn nữa quỷ còn muốn kết
hôn với cậu, cường đại không thể tưởng tượng được.         Trong đầu hỗn
loạn nhưng vẫn không tự chủ được nhớ đến đôi mắt hôm qua cậu nhìn thấy,
ánh mắt đối phương dường như đã sớm nhìn thấu hết thảy, ở trước mặt một
con quỷ cường đại như vậy, Hạ Diễm không có cách nào giãy dụa được.    
    “Cốc cốc!”         Tiếng gõ cửa khiến Hạ Diễm lấy lại tinh thần, cậu
mở cửa, mẹ lo lắng nhìn cậu.         Giọng nói của mẹ có chút run rẩy,
trong tay bà còn nắm chặt một phong thư giống hệt cái trong tay Hạ Diễm.
        Bà nói: “Tiểu Diễm, buổi sáng mẹ ở cửa phòng ngủ thì nhặt được
một bức thư, hình như là gởi cho con. Mẹ và ba con đã xem camera, đêm
qua…. Đêm qua trong nhà không có ai vào, con không có chỗ nào khó chịu
chứ?”         Thấy Hạ Diễm lắc đầu, mẹ Hạ thở phào nhẹ nhõm, nhưng vừa
yên tâm được một chút thì lại kinh hãi khi nhìn về phía cái cổ trống
không của Hạ Diễm.         “……Tiểu Diễm, bùa hộ mệnh của con đâu?” Cố
Liên sợ hãi thất sắc, “Con để ở đâu rồi?”         Hạ Diễm thấy đã không
giấu được nữa nên đã nói: “Mẹ, sáng nay con thức dậy thì Huyết Ngọc đã
vỡ vụn hoàn toàn. ”         Ở trong mắt Cố Liên, con trai có thể bình an
sống đến hôm nay là nhờ có bùa hộ thân này, bây giờ bùa hộ thân đã vỡ
vụn, vậy con trai bà cũng lành ít dữ nhiều.         Bà gần như muốn ngất
đi, Hạ Diễm đỡ lấy bà, lại an ủi: “Không có việc gì đâu mẹ, tháng sau là
con sẽ mười chín tuổi, có lẽ… Sau sinh nhật, con không còn cần bùa hộ
mệnh này nữa. ”         Vậy làm sao được chứ!         Cố Liên có chút
suy sụp, Hạ Triều từ dưới lầu vội vàng chạy lên, ông trấn an vỗ vỗ lưng
vợ mình, sau đó nói với Hạ Diễm: “Tiểu Diễm, hôm nay con không được đi
đâu, Lưu đạo sĩ sẽ lập tức tới ngay. ”         Hôm nay thành phố Tân Hải
có sương mù dày đặc, bùa chú lộn xộn dán trên cửa lớn Hạ gia rơi xuống
đất, trộn lẫn cùng với đám lá cây vàng vàng xanh xanh chất đống trước
cửa.         Lưu đạo sĩ nhặt lên một lá bùa bị xé nát, ngón tay vừa đặt
lên đã lộ ra vẻ sợ hãi.         “Hạ tiên sinh, đây là lệ quỷ cực hung.
Đạo hạnh của tôi không đủ, ngài vui lòng tìm cao nhân khác!”         Vừa
dứt lời, hắn ta không để ý đến việc Hạ Triều cố gắng giữ mình lại, vội
vàng cất bước rời đi.         Một tuần sau đó, ngày nào Hạ gia cũng có
các thiên sư từ khắp vùng miền trên đất nước ra vào.         Trong sân
được các vị thiên sư đó bố trí các loại trận pháp trừ quỷ, trong nhà
cũng treo đầy các vật tránh tà.         Cả ngày Hạ Diễm chỉ có thể tựa
đầu vào cửa sổ tầng hai nhìn các thiên sư làm việc, cậu yên lặng nhìn
tiền giấy màu vàng bay đầy trời, giống như cậu đang thưởng thức một tiết
mục rực rỡ màu sắc mà quỷ dị nào đó vậy.         Hai phong thư kia vẫn
nằm yên lặng trên bàn học của cậu, phong thủ còn dán một phù chú dùng
máu người viết ra.         Một tuần sau, ba Hạ bỏ ra số tiền lớn mời một
vị cao tăng đạo hạnh cực cao đến.         Vị cao tăng kia đã gần bảy
mươi tuổi, da ông khô quắt, tăng bào lỏng lẻo treo trên người, như thể
một cơn gió thôi cũng có thể thổi cho ông và đạo bào bay đi thật xa vậy.
        Ông đưa cho Hạ Diễm một chuỗi Phật Châu mang theo mùi đàn hương,
bảo cậu tạm thời dùng Phật Châu này để hộ thân.         Cha mẹ Hạ Diễm
truy hỏi: “Đại sư, vậy thư mời của lệ quỷ này thì phải làm sao bây giờ?
”         “Nếu không muốn kết thân,” Vị cao tăng nhìn về phía Hạ Diễm,
“Vậy thì đốt đi.”         Hạ Diễm tỉnh tỉnh mê mê, nâng tay ném hai
phong thư kia vào chậu than.         Chữ viết màu đen trên bức thư đang
từ từ biến mất từng chút một trong ánh lửa, cuối cùng hầu như không còn
lại gì, tất cả đã hóa thành tro bụi.         Trước khi đi, vị cao tăng
kia lại nói: “Là phúc không phải họa, là họa không tránh được, tôi thấy
sinh mệnh của tiểu công tử không có dứt, tất có cơ hội thay đổi. ”      
  Sau đó, vòng Phật Châu tựa hồ như thật sự có tác dụng, thư mời hay quỷ
quái gì cũng vậy, tất cả đều không thấy đâu.         Lăn qua lăn lại nửa
tháng, việc này hình như cứ như vậy trôi qua.         Cố Liên thở phào
nhẹ nhõm, cho rằng mình đã tìm được bùa hộ mệnh mới cho Hạ Diễm, bà nói
đùa với chồng: “Vận đào hoa của con trai chúng ta không khỏi quá tốt đu?
Ma cũng muốn kết hôn với nó. ”         Hạ Triều “chậc” một tiếng, nói:
“Vẫn là một nam quỷ anh tuấn. ”         Hạ Diễm dùng bảng vẽ che mặt,
mặc dù sợ hãi nhưng cậu cũng cảm thấy việc này rất hoang đường.        
Khi Cố Liên cười lên, nếp nhăn khóe mắt bà khẽ lay động, bà nhẹ giọng
dặn dò Hạ Diễm: “Tiểu Diễm, đi ra ngoài chơi không được tháo phật châu
xuống nhé con, cho dù lúc tắm cũng không thể, thuốc cũng phải mang theo
đầy đủ, nhớ kỹ chưa? ”         “Dạ, con biết rồi.” Hạ Diễm nhẹ giọng
nói, “Ba, mẹ, hai người đừng lo lắng cho con, con không sao. ”        
Đó là vào giữa hè, sau khi kỳ thi đại học xong, các bạn học sinh lớp 12
quyết định đến khu nghỉ mát thác nước ở thành phố bên cạnh để du lịch.  
      Nửa tháng qua Hạ Diễm không bước ra khỏi nhà, cha mẹ vốn cũng
không muốn cậu đi, nhưng Hạ Diễm cảm thấy đây là lần tụ tập cuối cùng,
quan hệ giữa cậu và các bạn học trong lớp cũng không tệ, vậy nên vẫn
muốn cùng mọi người tụ tập một chút.         Cha mẹ Hạ Diễm vì việc này
mà lại tìm Lưu đạo sĩ, nhờ tính cho cậu một quẻ, tính ra kết quả đúng là
đại cát.         Lưu đạo sĩ nói, từ quẻ tượng có thể thấy được, chuyến
du lịch lần này của Hạ Diễm có thể gặp được quý nhân của đời mình, nói
không chừng còn có thể nghịch thiên cải mệnh, là một kỳ ngộ vô cùng tốt.
        Cha mẹ Hạ Diễm liền quyết định đánh cược một phen, để Hạ Diễm đi
du lịch cùng mọi người, nếu thật sự gặp được quý nhân thì không uổng
công đi chuyến này.         Vừa lên xe, bạn cùng bàn của Hạ Diễm là Trần
Đồng đã đứng lên vẫy vẫy tay với cậu: “Hạ Diễm, chỗ này nè! ”         Hạ
Diễm ngồi xuống, Trần Đồng cao hứng nói với cậu: “Nhóc Hạ, trên bảng
vàng của trường thấy cậu thi đậu đại học T. Nhóc Hạ của chúng ta là trâu
bò thật, ba năm thi đại học một năm rưỡi tự học*, vẫn có thể đậu vào T
đại như thường. ”         “Cám ơn.” Hạ Diễm cười với cậu ta, “Vậy cậu
thì sao? Cậu định học ở đâu? ”         “Tôi à, tôi thì định ở lại thành
phố Tân Hải học đại học, chép bài tập của cậu ba năm mà cũng không sao
chép ra chút tinh hoa nào, bất quá cũng đủ lăn lộn một chút, ba mẹ tôi
rất vui.” Trần Đồng nói, “Đúng rồi, gần đây hẹn cậu ra ngoài chơi mà
không thấy cậu đi, cơ thể cậu không khỏe à?”         “Trong nhà có chút
việc gấp.” Hạ Diễm cong mắt, “Lần sau nhất định sẽ đi chơi với cậu. ”  
      “Ừ, vậy còn được, tôi còn cho là cậu lại bị bệnh.” Biểu tình của
Trần Đồng giống như cha già yêu thương: “Không bị bệnh là tốt rồi. ”    
    “Oa, Hạ Diễm tới rồi!”         Tưởng Nhược Nhược là bạn gái của Trần
Đồng, cô xách túi lên xe, ngồi ở vị trí phía trước Trần Đồng.         Cô
quỳ gối trên ghế, ôm ghế dựa lưng nhìn về phía Hạ Diễm, nói: “Hạ Diễm,
chúc mừng cậu thi đậu đại học T! Cậu biết không, lớp chúng ta năm nay là
lớp dẫn đầu trong kỳ thi đại học đó, Hàn Tranh cũng thi đỗ vào khoa Vật
lý đại học T. Hai người là gương mặt tiêu biểu cho lớp cũ đó. ”        
Hạ Diễm không biết trả lời thế nào, đôi mắt xinh đẹp ôn hòa nhìn chăm
chú vào mỗi một bạn học cùng trao đổi với cậu, thỉnh thoảng còn cười rộ
lên.         Cậu giống như một con mèo xinh đẹp bị đám đông vây xem, ôm
đuôi ngoan ngoãn ngồi một chỗ.         Vì tính cách hướng nội nên đa số
thời gian cậu đều bị động lựa chọn bạn bè, ở trong đám đông cũng không
nhiều lời, thậm chí còn có chứng sợ hãi xã hội nhẹ.         “Mấy ngươi
nói cái gì mà khí thế ngất trời vậy.” Tư Kiến Không ngồi ở phía trước Hạ
Diễm, “Hạ Diễm, cậu chọn chuyên ngành gì? ”         Không đợi Hạ Diễm
trả lời, đã có người thay cậu đáp: “Kiến trúc. ”         Người nói
chuyện chính là Hàn Tranh, sắp học cùng một trường đại học với Hạ Diễm.
        Cậu ta ngồi ở phía trước bên phải Hạ Diễm, cách một lối đi nhưng
vẫn dựng thẳng lỗ tai nghe Hạ Diễm cùng bạn bè nói chuyện.         Tư
Kiến Không đứng lên thay đổi chỗ ngồi, đặt mông ngồi bên cạnh Hàn Tranh,
cười hì hì nói: “Làm sao cậu biết rõ ràng như vậy? Tôi cũng đi thành phố
B học đại học nè, sau này tôi sẽ ở cùng thành phố với Hạ Diễm.”        
“Tôi và cậu ấy không chỉ cùng thành phố, mà còn có thể làm bạn học bốn
năm.” Hàn Tranh lấy tai nghe ra đeo vào tai, “Cho nên tất nhiên là tôi
biết rõ rồi. ”         Trên mặt Tưởng Nhược Nhược và Trần Đồng đồng thời
hiện lên vẻ xấu hổ.         Người sáng suốt trong lớp đều biết, Tư Kiến
Không và Hàn Tranh là tình địch cũ.         Hàn Tranh thầm mến Hạ Diễm
không phải ngày một ngày hai, tuy không thổ lộ nhưng tất cả mọi người
đều có thể nhìn ra cậu ta thích Hạ Diễm.         Tư Kiến Không học kỳ
trước đã thổ lộ với Hạ Diễm nhưng lại bị Hạ Diễm lịch sự từ chối.      
  Hạ Diễm nhận thấy bầu không khí có gì đó không ổn, cậu yên lặng lấy ra
một gói kẹo chanh từ trong túi ra phân phát cho mọi người.         Trần
Đồng ném kẹo lên cao rồi há miệng tiếp nhận.         Tưởng Nhược Nhược
bị chọc cười, nói: “Cậu cẩn thận kẻo nghẹn chết đó. ”         “Cái này
có là gì, chuyện nhỏ thôi mà.” Lúc này Trần Đồng mới phát hiện vòng tay
Phật Châu của Hạ Diễm: “Nhóc con, cậu bắt đầu đeo phật châu từ khi nào
vậy?”         Hạ Diễm cúi đầu nhìn Phật Châu, nói: “Ba mẹ tặng đó. ”    
    “Món quà thi đỗ đại học này cũng đặc biệt thật.” Trần Đồng tấm tắc
khen ngợi: “Nhưng Phật Châu cũng rất đẹp. ”         Hạ Diễm cười cười,
Tư Kiến Không còn muốn nói chuyện với Hạ Diễm, nhưng Hạ Diễm đã nghiêng
người nhìn ra ngoài cửa sổ.         Cậu rất gầy, đồng tử màu sáng phản
chiếu hình ảnh cây cối xanh tươi bên ngoài, giống như một con mèo nhỏ
xinh đẹp đang phơi nắng vậy, cảm giác khí chất trên người cậu có chút
thần bí kỳ lạ.         Đến chín giờ ba mươi thì xe buýt rời trường.    
    Hạ Diễm tựa vào ghế ngủ một giấc, lúc tỉnh lại xe đã chạy vào núi
sâu.         Trong núi mây trắng lượn lờ, tầm nhìn rất thấp, cành cây cổ
thụ trong mây mù như ẩn như hiện, trông vừa quỷ dị vừa âm trầm.        
Trần Đồng đang tò mò quan sát cây cổ thụ có hình thù kỳ lạ ngoài cửa sổ,
thấy Hạ Diễm tỉnh lại, cậu ta nói: “Hạ Diễm, núi này hẳn là rất lạnh.
Cậu có mang theo áo khoác không”         “Ừm, có mang theo.” Hạ Diễm
nhìn ra ngoài cửa sổ, “Khách sạn tối nay chúng ta ở nằm dưới chân núi
đúng không? ”         “Hẳn là ở lưng chừng núi, hơn nữa không phải là
khách sạn gì, chỉ là một nhà nghỉ bình thường.” Trần Đồng nói: “Tôi nghe
nói trên núi này đã lâu không có người ở, anh trai của tôi đã mở một khu
nghỉ dưỡng ở đây, phục vụ ăn ở và giải trí ở đây, chúng ta cũng coi như
ủng hộ công việc làm ăn của anh ấy. ”         Tưởng Nhược Nhược đóng cửa
sổ lại, nói: “Hai người không cảm thấy… Âm khí trong núi này có chút
nặng à? Không giống như những tờ quảng cáo mà thầy chủ nhiệm đã cho
chúng ta xem.”         Có thể là do đêm qua vừa mới có mưa, trong núi có
sương mù nhiều. Rõ ràng là giữa trưa mùa hè nhưng lại âm lãnh vô cùng,
gió lạnh xuyên qua cửa sổ xe buýt chui vào trong xe, làm cho nhiệt độ
trong xe cũng giảm xuống vài độ.         “Ăn nói xà lơ, kỳ quái gì mà kỳ
quái, có thể chỉ là do thời tiết không tốt thôi. Tôi là một người mà
ngay cả phim ma cũng không dám xem, đừng có làm tôi sợ. “Trần Đồng ngân
nga một khúc nhạc, “Buổi trưa chúng ta ăn sườn dê, buổi chiều ngắm thác
nước, buổi tối còn có tiết mục đốt lửa trại, hoạt động được sắp xếp vô
cùng tốt. Nghe nói tối nay có đến hai mươi món ăn, trâu bò không trâu bò
không? ”         Hạ Diễm cong mắt cười cười: “Trâu bò. ”         Cuối
cùng xe buýt đã đậu trước “Khách sạn Khe Núi”.         Bạn học lớp 12
hai người một phòng, Hạ Diễm và Trần Đồng ở chung một phòng.         Hạ
Diễm xách vali xuống xe, Tư Kiến Không và Hàn Tranh tranh nhau muốn giúp
cậu xách vali, cậu vội vàng nói: “Vali không nặng, tôi tự mình xách là
được rồi. ”         Tư Kiến Không còn muốn thể hiện thể lực của mình,
Hàn Tranh thấy Hạ Diễm không muốn thì buông tay ra.         “Được rồi,
có việc gì thì gọi tôi.” Hàn Tranh không nặng không nhẹ đá Tư Kiến Không
một cước, “Cậu cũng có thể đi rồi.”         Hạ Diễm nói cảm ơn rồi đi
theo sau Trần Đồng vào phòng của hai người bọn họ.         Trong phòng
có chút mùi mốc, Trần Đồng nhìn xung quanh, nói: “Chậc, khách sạn này
cũng khá cũ, ổ cắm vẫn là loại ổ cắm trên bàn này.”         Hạ Diễm mở
cửa sổ thông gió, cảm thấy da đầu có chút tê dại, cậu nói: “Ừm, nhưng
vẫn rất sạch sẽ. ”         Trong núi quả thật âm khí rất nặng, từ lúc
vào núi, Hạ Diễm đã cảm thấy không thoải mái.         Cũng may, đến buổi
chiều thì sương mù trên núi rốt cục cũng tản đi, nhiệt độ cũng tăng lên
không ít.         Thác nước trút xuống, phát ra tiếng ầm ầm, biển hoa
hồng bên cạnh thác nước đẹp không sao tả xiết.         “Wao, cầu vồng!”
Tưởng Nhược Nhược hô: “Mọi người tập trung lại đi, tôi chụp ảnh cho mọi
người. ”         Hạ Diễm vốn đứng ở bên rìa, nhưng lại bị Trần Đồng kéo
vào giữa.         Trần Đồng cười hì hì nói: “Cục cưng của lớp nên đứng ở
giữa. ”         Hạ Diễm có chút xấu hổ, tuy diện mạo của đại mỹ nhân
trong trẻo lạnh lùng, nhưng khi cậu cười rộ lên lại có má lún đồng tiền
rất ngọt ngào, Tưởng Nhược Nhược chụp ảnh cũng kìm lòng không đậu cười
theo cậu.         “Nhược Nhược, sao cậu lại đột nhiên lộ ra biểu tình
như mèo chụp được cục len vậy?” Có bạn nữ nói, “Vừa rồi cậu cười có chút
quái quái.”         “Hắc hắc hắc, mấy tấm này của tôi chụp rất đẹp, cầu
vồng cũng chụp được.”         Tưởng Nhược Nhược híp mắt chuẩn bị chụp
lại, nhưng qua ống kính, cô đột nhiên nhìn thấy trên vai Hạ Diễm có một
bàn tay mờ.         “A!”         Tưởng Nhược Nhược hoảng sợ, khuôn mặt
trắng bệch, nếu không phải máy ảnh đeo trên cổ thì suýt chút nữa cô đã
làm rơi máy ảnh.         Trần Đồng ở một bên đang bận rộn hỏi giáo viên
chủ nhiệm buổi tối bọn họ có thể uống bia không, nghe thấy tiếng Tưởng
Nhược Nhược kêu lên thì vội vàng đi tới bên cạnh cô.         “Làm sao
vậy?” Trần Đồng tiến lại gần: “Có sao không? ”         Tưởng Nhược Nhược
lắc đầu, cầm máy ảnh nhìn kỹ lại.         Trong ảnh Hạ Diễm vẫn dịu dàng
yên tĩnh, đôi tay trong suốt kia cũng đã biến mất không thấy đâu.      
  “Không có gì, vừa mới nãy tôi có chút hoa mắt.” Tưởng Nhược Nhược dụi
dụi mắt: “Có thể là do tối qua tôi hưng phấn quá, không ngủ được. ”    
    Trần Đồng nói: “Không sao đâu, vậy ngươi đứng lại đi, tôi chụp cho
các cậu. ”         Tưởng Nhược Nhược sợ hãi nhìn Hạ Diễm, nói: “Được. ”
        Hạ Diễm bước tới bên cạnh Trần Đồng, nhỏ giọng nói với anh: “Tôi
chụp cho, cậu để Nhược Nhược đứng ở vị trí của tôi đi, hẳn là cô ấy rất
muốn chụp cùng cậu. ”         Trần Đồng ngượng ngùng gãi gãi đầu, đưa
máy ảnh cho Hạ Diễm, cười nói: “Đúng là nhóc Hạ của tôi, biết quan tâm
đến chuyện nhân duyên đại sự của ba mình. ”         Vào ban đêm, tất cả
các ngôi nhà gỗ của khu nghỉ mát đều được treo đèn màu rất đẹp.        
Hạ Diễm ngồi trong đám người uống sữa xem tiết mục đêm lửa trại, tuy cậu
hướng nội, lại thường xuyên vì bệnh mà vắng mặt, nhưng ba năm này cùng
mọi người ở chung rất tốt, đến lúc chia tay cũng có chút không nỡ.      
  Trần Đồng làm lớp trưởng nên đang bưng ly bia mời mọi người, đợi đến
khi cậu ta đi tới trước mặt Hạ Diễm thì đã hơi say rồi.         “Hạ
Diễm, nhờ cậu giảng bài cho tôi, không chê tôi ngốc, có đề phải giảng
đến mười lần tôi mới hiểu. Cuối cùng tôi mới…. mới đậu vào một trường
đại học.” Trần Đồng ngửa đầu uống cạn ly bia, “Tôi đây cũng không chúc
cậu cái gì khác, chỉ chúc cậu càng ngày càng khỏe mạnh, bách độc bất
xâm.”         Hạ Diễm bị cậu ta chọc cười, đáp lễ một ly: “Khách sáo cái
gì, chúc cậu tiền đồ như gấm, được như ước nguyện. ”         Chưa đến
mười giờ, Trần Đồng với tư cách là lớp trưởng đã kính xong một vòng
rượu, sau đó ngồi xổm bên đường nôn.         Âm khí trong núi này buổi
tối càng nặng hơn, Hạ Diễm cũng thấy có chút không thoải mái, vậy nên
cậu quyết định về khách sạn nghỉ ngơi trước.         Hạ Diễm và Tưởng
Nhược Nhược đỡ Trần Đồng lên xe ba bánh phụ trách đưa đón của khu nghỉ
dưỡng, xe ba bánh đi đến con đường nhỏ giữa rừng, Tưởng Nhược Nhược nói:
“Này, Hạ Diễm, cậu nhìn xem, đó có phải là nghĩa trang không? ”        
Hạ Diễm nhìn theo ánh mắt Tưởng Nhược Nhược rồi vội vàng dời mắt đi.    
    Khu rừng này con sâu hơn so với cậu tưởng tượng, lại là ngày mười
lăm trăng tròn, thật sự rất dễ đụng phải những thứ không sạch sẽ.      
  Đêm lửa trại vẫn còn đang tiếp tục, Tư Kiến Không và một đám nam nữ
chơi thật lòng hay mạo hiểm.         Đêm nay Vận khí của Hàn Tranh không
tốt, mỗi lần đến lượt cậu ta đều thua Tư Kiến Không, lần nào cậu ta cũng
đều chọn mạo hiểm, không cho Tư Kiến Không một cơ hội đặt câu hỏi nào.  
      Tư Kiến Không phát hiện Hạ Diễm đã đi rồi thì nhíu mày nói: “Thật
nhàm chán.”         “Nhàm chán?” Hàn Tranh nở nụ cười, “Vậy chúng ta
chơi một vài trò thú vị đi. Đêm nay là mười lăm, đêm trăng tròn âm khí
nặng nhất, rất thích hợp để chơi trò chơi thông linh. Chúng ta lại đang
ở nơi thâm sơn cùng cốc, nói không chừng thật sự có thể triệu hoán ra
thứ gì đó.”         “A, thật đáng sợ mà.” Một người bạn cùng lớp nói,
“Tôi nhút nhát lắm, tôi không muốn chơi.”         “Những ai nhát gan, sợ
quỷ thì đừng chơi.” Hàn Tranh nhìn về phía Tư Kiến Không, “Ai sợ quá thì
bây giờ rời đi còn kịp.”         “Chơi cái này đi!” Tư Kiến Không vỗ bàn
đứng lên, “Còn ai muốn chơi nữa không? ”         “Tôi cũng chơi!” Nhậm
Hiểu Bình giơ tay lên.         “Tôi cũng vậy!” Bành Hạo cũng giơ tay
lên.         Đám thanh niên vừa mới được giải thoát khỏi kỳ thi này, vất
vả lắm mới được tự do, bọn họ ai cũng muốn tìm kiếm k*ch th*ch, có tám
người lựa chọn tham gia, chỉ bốn người còn lại là không muốn chơi, làm
người ngoài cuộc đứng xem bọn họ chơi.         “Nhiều người như vậy,
chúng ta có thể chơi Điệp Tiên.” Nhậm Hiểu Bình đề nghị, “Lỡ như tiểu
điệp tiên thật sự tới, nói không chừng còn có thể giúp chúng ta giải đáp
thắc mắc! ”

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
nu-hon-hai-duong-that-du-vu-1768133242
Nụ Hôn Hải Đường -Thất Dư Vụ
Chương 10 Tháng 1 11, 2026
Chương 9 Tháng 1 11, 2026
Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn
Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn
Chương 330 Tháng 1 15, 2026
Chương 329 Tháng 1 15, 2026
Vũ Thần Thiên Hạ – Vũ Phong
Vũ Thần Thiên Hạ
Chương 4065 - Hắn vạn năm chưa từng xuất hiện một Tháng 1 12, 2026
Chương 4064 - Thương hải tang điền thế sự biến thi Tháng 1 12, 2026
ai-la-ke-thu-ba-cuu-luc-1769819548
Ai Là Kẻ Thứ Ba – Cửu Lục
Chương 53 Ngoại truyện Tháng 1 30, 2026
Chương 52 Chương cuối Tháng 1 30, 2026
khe-can-doa-nhai-tuyet-ne-1769733003
Khẽ Cắn Đóa Nhài – Tuyết Nê
Chương 247 Tháng 1 30, 2026
Chương 246 Tháng 1 30, 2026
tieu-phu-quan-nha-nong-ngot-ngao-mot-chut-1768437012
Tiểu Phu Quân Nhà Nông Ngọt Ngào Một Chút
Chương 65 Tháng 1 15, 2026
Chương 64 Tháng 1 15, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 2 Chuyến Du Lịch Sau khi Tốt Nghiệp…"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese