Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau - Chương 31 Thực Mộng Ma (Yêu Quái Ăn Giấc Mộng)…

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
  4. Chương 31 Thực Mộng Ma (Yêu Quái Ăn Giấc Mộng)…
Prev
Next
Novel Info

Chương 31: Thực Mộng Ma (Yêu Quái Ăn Giấc Mộng)…..

 Hạ Diễm buông điện thoại xuống, ngước mắt nhìn về phía Lục Bỉnh Văn,
nói: “Anh ơi, vừa rồi anh có nghe được không? Ngày mai anh đi với em
nhé?”         “Ừm.”         Lục Bỉnh Văn dùng nĩa cuốn lấy một ít mì ý
đút cho cậu, Hạ Diễm ngoan ngoãn há miệng ăn.         Nhưng đúng lúc
này, có một con chó lông vàng cách đó không xa đang lao về phía Hạ Diễm.
        Hạ Diễm vội vàng vàng đứng lên tìm khẩu trang, đối với phần lớn
động vật có lông ngoài đời cậu đều bị dị ứng, nhưng lúc này Lục Bỉnh Văn
lại không đứng dậy, hắn nói với cậu: “Con chó này không phải là động vật
sống.”         Hạ Diễm giật mình, hỏi lại: “Nó….. đã chết rồi?”        
Khi linh lực của cậu trở nên mạnh mẽ, cậu có thể nhìn thấy quỷ hồn cũng
càng ngày càng nhiều. Linh hồn con người hoặc động vật vừa mới qua đời
chưa tới bảy ngày thì đều duy trì bộ dáng khi còn sống, vậy nên Hạ Diễm
vẫn chưa thể nhanh chóng phân biệt được.         Con chó lông vàng to
lớn kia không ngừng ra hiệu, ý bảo Hạ Diễm nhìn người đàn ông ngồi ở bàn
phía sau cậu, dường như nó rất lo lắng cho đối phương.         Hạ Diễm
nhìn về phía sau, một người đàn ông lớn tuổi tóc bạc trắng mặc âu phục
đang ngẩn người với miếng bít tết trong đĩa, ngón áp út tay trái của ông
có dấu vết đeo nhẫn đã lâu, nhưng chiếc nhẫn thì lại không biết đi đâu.
        Con chó lông vàng to lớn kề sát vào cậu thêm một chút, nó đặt
chiếc nhẫn ngậm trong miệng mình vào lòng bàn tay Hạ Diễm.         Hạ
Diễm nhận lấy chiếc nhẫn từ miệng con chó, nó thè lưỡi ra với Hạ Diễm,
tựa như đang cười ngây ngô với cậu vậy.         Hạ Diễm có chút cảm
động, cậu nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai ông lão kia, nói: “Ông ơi!”        
Người đàn ông kia nhìn về phía Hạ Diễm, nước mắt lăn dài trên gương mặt
già nua vàng như nến, ông lau nước mắt, nói: “Có chuyện gì không?”      
  Hạ Diễm đặt chiếc nhẫn vào lòng bàn tay ông, nói: “Có phải ông đang
tìm cái này không? Chó của ông đã tìm nó giúp ông rồi này.”         Ông
lão giật mình rồi nói, “Kỳ Kỳ?”         Con chó lông vàng to lớn vui vẻ
chạy tới bên cạnh ông lão, mặc dù ông lão không sờ được vào thân thể nó,
nhưng ông lại cảm giác một trận hàn ý xẹt qua ống quần mình. Đây có lẽ
là cơn gió ấm áp nhất trong cuộc đời ông, thấy ông khóc, Kỳ Kỳ không
ngừng dùng đầu an ủi chủ nhân mình, lại nhìn về phía Hạ Diễm, nó sủa lên
một tiếng với cậu như đang cảm tạ.         Ông già khóc càng thảm thiết
hơn, ông nói, “Tôi nghe nói có người có thể nhìn thấy những thứ người
khác không thể thấy, cậu bé, có gì ở xung quanh tôi đúng không?”        
“Có một con……. Một con chó lông vàng đáng yêu.”         Ông già lau nước
mắt mình rồi nói, “Vợ tôi đã qua đời năm năm trước, sau đó chỉ có Kỳ Kỳ
ở lại với tôi.” Nhưng bảy ngày trước, Kỳ Kỳ cũng rời bỏ tôi vì bệnh tật,
sau đám tang của nó, tôi không thể tìm thấy nhẫn cưới của mình, cũng cảm
thấy sống một mình không có ý nghĩa gì. Cảm ơn các cậu, cũng nhờ cậu
chuyển lời đến Kỳ Kỳ, để cho nó an tâm rời đi, hy vọng kiếp sau còn có
duyên gặp lại, tôi sẽ tiếp tục cố gắng sống.”         Con chó lông vàng
to lớn ngồi dưới chân ông lão, còn cố ý dùng cái mông lông xù của mình
đè lên giày ông lão, đó là thói quen nó vẫn làm khi muốn rúc vào bên
cạnh chủ của mình.         Hạ Diễm thở dài, kéo tay ông lão, nhẹ nhàng
sờ sờ đầu chú chó. Ông lão mượn linh lực của Hạ Diễm, cuối cùng cũng cảm
nhận được sự tồn tại của Kỳ Kỳ.         Con chó không thể nói chuyện,
nhưng nó rất lo lắng cho ông.         Hạ Diễm nói: “Người chết thì cũng
chết rồi, ngài phải trân trọng bản thân mình.”         Ông lão tìm lại
một chút dũng khí để tiếp tục cuộc sống từ trên người Kỳ Kỳ, ông lại nói
lời cảm ơn Hạ Diễm một lần nữa, lại một lần nữa đeo chiếc nhẫn trắng đã
mất vừa tìm lại được, tập tễnh đi ra khỏi nhà hàng.         Hạ Diễm đọc
pháp quyết siêu độ, nhẹ nhàng sờ sờ đầu Kỳ Kỳ, nói: “Chó ngoan, nên đi
thôi.”         Con chó nhỏ biến thành một chấm trắng nhỏ, trôi dạt về
phương xa.         “Khả năng cảm nhận linh lực của động vật rất mạnh, vì
vậy nó mới tìm thấy em.” Lục Bỉnh Văn nói, “Động vật cũng giống như con
người, nếu có tâm nguyện nào đó chưa hoàn thành cũng sẽ bồi hồi ở nhân
gian.”         Hạ Diễm gật gật đầu, dùng dao nĩa bôi đều pho mát lên
bánh mì, sau đó ngẩng mặt lên nhìn Lục Bỉnh Văn, sau đó đưa nĩa qua cho
ông chồng ma quỷ nhà mình ăn một miếng.         Lục Bỉnh Văn giật mình
ngẩn người, mấy ngàn năm qua, thật đúng là không có người hay quỷ nào
dám đút thức ăn cho hắn.         Hắn cắn một miếng bánh mì, ánh mắt lại
có chút hung hăng đảo qua vợ mình, Hạ Diễm cong mắt nhìn hắn, nói: “Em
cảm thấy pho mát này rất ngon, anh thấy thế nào?”         Lục Bỉnh Văn
nhai pho mát, cảm nhận được ánh mắt hâm mộ của người đàn ông ngồi bên
cạnh đối với mình, hắn nhẹ nhàng nhếch khóe miệng, nói: “Không tệ lắm.”
        Ở nơi công cộng, Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm cũng không làm gì vượt
quá giới hạn.         Hạ Diễm nghiêng đầu nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ,
bóng dáng hai người phản chiếu lên cửa sổ thủy tinh bóng loáng, cậu cũng
không biết mình và Lục Bỉnh Văn bây giờ có tính là đang hẹn hò hay
không, nhưng không hiểu sao trong lòng lại có chút ngọt ngào.        
Đúng lúc này, Tư Kiến Không và Hàn Tranh cưỡi xe đạp một trước một sau
đi ngang qua ngoài cửa sổ, trên ghi đông xe đạp của hai người còn treo
một ly trà sữa. Hai người hồi trung học không ngừng đối đầu, bây giờ
cùng nhau thất tình, lại trở thành một liên minh thất tình.         Hạ
Diễm nhìn thấy hai người bạn học cũ, có chút kinh ngạc. Mà mắt thấy Tư
Kiến Không cũng “Kít” một tiếng phanh xe dừng lại, cậu ta kéo mũ Hàn
Tranh xuống, nói: “Lão Hàn, đây không phải Hạ Diễm sao?”         Hàn
Tranh ngẩn người, cậu ta nhìn Hạ Diễm trước, lại nhìn về phía người đàn
ông anh tuấn mặc âu phục giày da ngồi đối diện Hạ Diễm.         “Đó
không phải là bạn trai của Hạ Diễm chứ?” Tư Kiến Không nói, “Anh ta
cũng….. Đẹp trai quá đi.”         “Có lẽ là người thân của Hạ Diễm?” Hàn
Tranh nói, “Hai người bọn họ ngồi xa như vậy, nói không chừng chỉ là bạn
bè.”         Cậu ta và Tư Kiến Không cùng vẫy vẫy tay với Hạ Diễm, Hạ
Diễm cũng vươn tay phải lên vẫy lại, chào hỏi hai người bọn họ.        
Tư Kiến Không cách cửa sổ thủy tinh nói với Hạ Diễm: “Hạ Diễm, người bên
cạnh cậu là ai?”         Nhận thấy ánh mắt của bọn nhỏ, Lục Bỉnh Văn khẽ
nhếch khóe miệng.         Anh đứng lên, kéo áo khoác tây trang bên phải
che mặt mình và Hạ Diễm, sau đó cúi người ấn vào gáy Hạ Diễm, hôn lên
môi cậu.         Đó là một nụ hôn rất có ý tứ thị uy. Người trong nhà
hàng không nhìn thấy, chỉ có Tư Kiến Không và Hàn Tranh ở ngoài cửa sổ
thủy tinh mới có thể nhìn thấy.         Tư Kiến Không: “…… Tôi…… Bà nó.”
        Hàn Tranh: “…… Chính anh ta là người đã cúp điện thoại của tôi!”
        Trong lòng Hạ Diễm khẽ run lên một chút, cậu chớp chớp hàng mi
dài, lỗ tai cũng ửng hồng vì bị hôn, tay cũng không biết đặt ở đâu, đành
phải nắm chặt lấy quần áo của mình.         Lục Bỉnh Văn đã buông tay
nắm sau gáy cậu ra, không để ý đến hai đứa trẻ ngoài cửa sổ đang tan nát
cõi lòng, hắn ngồi trở lại vị trí của mình, khôi phục bộ dáng lạnh nhạt
và cấm dục như vừa rồi.         Hạ Diễm mở to hai mắt, rõ ràng là làm
chuyện thẹn thùng, nhưng trái tim cậu lại nhịn không được rung động.    
    Lục Bỉnh Văn nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: “Em chờ anh một lát, bên
ngoài tiệm trà sữa đang xếp hàng, anh đi mua trà sữa rồi quay lại đón
em.”         Hạ Diễm đứng lên, nói: “Chúng ta cùng đi.”        Trong
nháy mắt cậu đứng lên đã nắm lấy bàn tay lạnh như băng của Lục Bỉnh Văn,
sau đó cùng Lục Bỉnh Văn đi đến quầy tình tiền. Lục Bỉnh Văn trả tiền
xong thì cùng Hạ Diễm đi ra khỏi nhà hàng.         Tư Kiến Không và Hàn
Tranh vẫn còn chưa đi, Hạ Diễm dắt tay Lục Bỉnh Văn, cậu có chút ngượng
ngùng đứng trước mặt hai người, nói với bọn họ rằng: “Giới thiệu với các
cậu một chút, đây là bạn trai tôi.”         Hai thiếu niên bất lực điên
cuồng phẫn nộ thấy ánh trăng sáng trong lòng mình như vậy cũng chỉ biết
đeo mặt nạ mỉm cười, mà Lục Bỉnh Văn xấu xa ở bên cạnh Hạ Diễm lại nhẹ
nhàng ôm eo cậu, nói: “Hai cậu là bạn học của Diễm Diễm? Có thời gian
thì cùng ăn với nhau một bữa cơm.”         Đợi hai người bọn họ rời đi,
Tư Kiến Không nghiến răng nghiến lợi, nói: “Khá lắm, cứ kiêu ngạo đi.”  
      Hàn Tranh vỗ vỗ bả vai cậu ta an ủi, nói: “Thôi bỏ đi, hắn đối xử
với Diễm Diễm tốt là được rồi. Nếu đặt mình vào trường hợp hắn, nếu Diễm
Diễm là bạn trai tôi thì chắc tôi cũng sẽ để mắt đến cậu ấy chặt như
vậy.”         Chiếc áo sơ mi màu đen rộng thùng thình của Hạ Diễm bị gió
thổi bay lên một góc, cậu đi theo bên cạnh Lục Bỉnh Văn đứng chờ trà
sữa, ánh mặt trời chiếu lên làn da trắng như tuyết của cậu, càng khiến
cho cậu càng trở nên xinh đẹp lạ kỳ, giống như tiên tử không dính chút
bụi trần vậy.         Người qua đường xung quanh ai cũng đều len lén
nhìn Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn, nhưng Hạ Diễm vẫn nắm lấy tay Lục Bỉnh
Văn.         “Chắc là một đôi……”         “Oa đẹp trai quá!”         “Vừa
rồi hai người nhìn nhau ngọt chết tôi rồi….”         ……         Lần này
Lục Bỉnh Văn mua hai ly trà sữa, hắn đưa cho Hạ Diễm ly năm phần đường,
còn mình thì cầm ly trà sữa ba phần đường kia hít một hơi, sau đó nói:
“Quả thật so với Mạnh Bà làm ngon hơn.”         Hạ Diễm cười khẽ, cùng
Lục Bỉnh Văn trở về căn hộ.         Lưu Đạo Sĩ đã gửi video Trương Vũ và
ba người bạn của mình lên núi livestream kh*ng b* cho Hạ Diễm xem. Trước
đó đoạn video này đã lan truyền trên các nền tảng video ngắn một thời
gian, nhưng sau đó Trương Vũ đã mê man không còn tỉnh táo nữa, vì để
phòng ngừa sự việc càng ngày càng lớn, vậy nên cha cậu ta đã xóa hết
những video này trên mạng.         Lục Bỉnh Văn đi tắm rửa, Hạ Diễm thay
đồ ngủ xong ngồi trên giường dùng máy tính bảng mở video lên xem, còn
gọi con mèo ra làm gối dựa lưng cho mình.         Video được quay vào
ban đêm, sau đoạn đầu trống không đen thui rè rè thì có một thanh niên
gầy gò xuất hiện trước màn hình và nói, “Thưa các quý vị và các bạn, hôm
nay chúng ta đến thăm ngôi đền ma ám vào ban đêm. Các vị sống ở thành
phố B từ nhỏ đã nghe nói qua truyền thuyết về thần miếu rồi đúng không?
Nghe đồn trong thần miếu này có chứa rất nhiều mẫu vật bệnh viện, nhưng
sau đó vì thường xuyên bị ma ám nên đã phong tỏa, bốn phía xung quanh
đều là cỏ dại, cũng không có ai tới thăm.”         “Chúng tôi phát hiện
ngôi miếu này có một cửa sau, có thể vào từ cửa sau.” Một cô gái buộc
tóc đuôi ngựa nói, “Các anh em, chú ý nhiều một chút, mấy người chúng ta
cũng là liều mạng thám hiểm, tìm chút k*ch th*ch cho mọi người mà. Cái
gì? Đừng tin hả? Có những điều thà tin là nó có còn hơn không tin.”    
    Hai cậu bé khác đang điều chỉnh thiết bị camera trong bụi cây, từ
túi xách, quần áo và máy ảnh của bọn họ, Hạ Diễm có thể nhìn ra được gia
cảnh của bọn họ hẳn là cũng không tệ. Đại khái là sống quá êm đềm, vậy
cho nên mới tìm đến chốn rừng sâu núi thẳm này tìm chút k*ch th*ch.    
    “Sao cái camera này quay cứ mờ mờ thế nào ấy nhỉ?!” Một cậu bé nói,
“Nó làm tôi sởn cả gai ốc.”         “Tôi cảm thấy chỗ này rất lạnh, tôi
mặc hơi ít, có ai cho tôi mượn bộ quần áo đi.”         Nói đến đây, cô
gái tử đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, một hồi lâu sau vẫn không
nhúc nhích.         Trương Vũ cười nói: “Lỵ Lỵ, cậu đang nhìn cái gì? Có
cái gì đáng sợ à?”         “Không có gì, có lẽ là chim.” Cô gái nhíu
mày, “Tôi cảm giác có thứ gì đó vừa bay qua.”         “Cậu thật nhát
gan.” Trương Vũ cởi chiếc áo sơ mi kẻ ca rô của mình ra đưa cho Lỵ Lỵ,
“Nếu cậu lạnh thì mặc đỡ áo của tôi trước đi, tôi không lạnh. Các anh
em, livestream của chúng ta chính thức bắt đầu, bây giờ chúng ta sẽ đi
vào…..         Bốn thanh niên đứng trước cửa sau của ngôi đền cũ nát,
đưa tay lên đẩy cửa ra.         “Kẽo kẹt….”         Cánh cửa gỗ cồng
kềnh từ từ được đẩy ra, cô gái trong video lại nhìn lên bầu trời một lần
nữa, giọng nói cô bé run rẩy, nói: “Không, khoan đã, tôi thực sự cảm
thấy có thứ gì đó vừa bay qua.”         Biểu tình của Trương Vũ vốn rất
thoải mái, nhưng sau khi bị Lỵ Lỵ lặp đi lặp lại hai lần như thế thì
bỗng nhiên cũng có chút sợ. Hai chàng trai khác phụ trách quay video đều
lên tiếng an ủi: “Thực sự không có gì đâu, camera của chúng tôi – Bà nó,
cái quái gì vậy!”         Trong ống kính, phía trên bầu trời đột nhiên
hiện lên một luồng ánh sáng trắng, sau một loạt tiếng bước chân ầm ĩ,
ống kính máy quay chao đảo một lúc thì khôi phục lại bình thường.      
  Lúc này vẫn là bóng lưng của Lỵ Lỵ xuất hiện trong camera, Lỵ Lỵ mặc
chiếc áo sơ mi kẻ sọc ca rô vừa rồi Trương Vũ cho cô mượn, cô đứng yên
bất động. Mà cách Trương Vũ ở đó không xa lại chạy như điên tới, nói:
“Đừng quay nữa, đừng đừng nữa, chỗ này có gì đó không đúng, đi mau!”    
    Có mấy bình luận hiện trên màn hình livestream, [Làm cái gì vậy?],
[Còn tưởng là lá gan của mấy người dẫn chương trình lớn lắm chứ.], [Vừa
mới bắt đầu đã kết thúc rồi à?], Nhưng Trương Vũ cũng không còn tâm tư
đi đọc bình luận, mồ hôi theo ngọn tóc chảy xuống, cậu ta nói: “Đi
thôi.”         Cậu bé giơ máy quay lên nói: “Nhưng bây giờ livestream đã
có 200.000 lượt thích, đợi thêm một chút nữa đi. Ba mẹ tôi hay chê tôi
làm việc gì cũng bỏ dở nửa chừng không làm nữa, hôm nay là một cơ hội
tốt……”         Nhưng nam sinh mập hơn một chút lại ngây ngẩn cả người,
cậu ta và Trương Vũ nhanh chân bỏ chạy, để lại cậu bé quay phim mê mang
nói: “Nè, Lỵ Lỵ, bọn họ đều đi rồi, cậu có đi hay không?”         Chân
Lỵ Lỵ cứng đờ động động, ngay khoảnh khắc khi cô bé xoay người, chiếc áo
sơ mi kẻ sọc ca rô trên người cô bay bay giữa không trung, chiếc áo bị
đỉnh ra hình một cái đầu, mà cô bé cũng hai mắt trắng dã.         Giống
như một đứa trẻ trùm trong chăn trôi nổi giữa không trung, chiếc áo sơ
mi kẻ sọc ca rô kia bay vút tới gần cậu bé quay phim…..         “A a
a….!”         Trên màn hình phát ra tiếng kêu tê tâm liệt phế, khiến Hạ
Diễm giật nảy mình, làm cho Mao Tiểu Quất cũng giật nảy mình.        
Lục Bỉnh Văn vừa đi ra khỏi phòng tắm đã nghe được âm thanh như mổ heo
này, hắn khoác áo choàng tắm đi tới, nói: “Diễm Diễm, đang xem phim ma
à?”         Hạ Diễm bị dọa không nhẹ, cậu đặt máy tính bảng sang một
bên, nói: “Là vụ ngày mai, em cảm thấy còn kinh dị hơn phim ma nhiều.”  
      Lục Bỉnh Văn cầm lấy máy tính bảng của Hạ Diễm, kéo thanh tiến độ
trở về, sau đó nói: “À? Thật thú vị.”         Hạ Diễm tò mò nói: “Anh
ơi, anh nhìn ra cái gì à?”         Lục Bỉnh Văn dừng hình ảnh lại ở
khung cuối cùng, ngón tay nhẹ nhàng chỉ chỉ bốn phía quang ảnh, lúc này
Hạ Diễm mới phát hiện chỗ không thích hợp, có bốn luồng hắc khí tiến vào
thân thể bốn người này.         Lưng cậu lạnh toát, nói: “Có phải là bị
ma nhập không?”         Lục Bỉnh Văn nói: “Không phải. Nếu là ma nhập
thì mấy người này sẽ không bị hôn mê, mà sẽ vô cùng phấn khởi. Đây là ma
khí của Thực Mộng Ma, sau khi ma khí nhập thể, dưới ảnh hưởng của Thực
Mộng Ma, thân thể bọn họ sẽ lâm vào mộng cảnh tuần hoàn vô hạn, Thực
Mộng Ma thì dựa vào những ma khí này trong thân thể bọn họ để cắn nuốt
giấc mộng của bọn họ.”         “Giấc mơ?” Hạ Diễm nói, “Nói cách khác,
thân thể bọn họ hiện tại đang nằm mơ?”         “Đúng vậy, nếu ma khí lưu
lại trong cơ thể người hơn một tuần, vậy bọn họ sẽ ở trong mộng không ra
được.” Lục Bỉnh Văn nói, “Em muốn cứu bọn họ thì nhất định phải nhanh
lên.”

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
Vũ Thần Thiên Hạ – Vũ Phong
Vũ Thần Thiên Hạ
Chương 4065 - Hắn vạn năm chưa từng xuất hiện một Tháng 1 12, 2026
Chương 4064 - Thương hải tang điền thế sự biến thi Tháng 1 12, 2026
ba-tuoi-ruoi-tu-tien-tay-trang-he-thong-YNZF1CQG
Ba Tuổi Rưỡi Tu Tiên, Tẩy Trắng Hệ Thống Sớm Tới 500 Năm
Vô Lại Kim Tiên – Quỳnh Độc
Vô Lại Kim Tiên
Chương 261 - Toàn thư hoàn (trọn bộ) Tháng 1 14, 2026
Chương 260 - Đại thừa quy nguyên Tháng 1 14, 2026
nu-hon-hai-duong-that-du-vu-1768133242
Nụ Hôn Hải Đường -Thất Dư Vụ
Chương 10 Tháng 1 11, 2026
Chương 9 Tháng 1 11, 2026
ruou-nhat-pha-tra
Rượu Nhạt Pha Trà
Chương 60: End Tháng 1 19, 2026
Chương 59 Tháng 1 19, 2026
Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn
Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn
Chương 330 Tháng 1 15, 2026
Chương 329 Tháng 1 15, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 31 Thực Mộng Ma (Yêu Quái Ăn Giấc Mộng)…"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese