Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau - Chương 32 Ông Chồng Ma Quỷ Lộ Acc Clone + 2…
- Home
- All Mangas
- Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
- Chương 32 Ông Chồng Ma Quỷ Lộ Acc Clone + 2…
Chương 32: Ông Chồng Ma Quỷ Lộ Acc Clone + 2…..
Trưa hôm sau, thành phố B vẫn trong lành sáng sủa như trước, Hạ Diễm và
Lục Bỉnh Văn cùng nhau đi tới nhà họ Trương nằm ở vùng ngoại ô.
Nhà họ Trương là một ngôi biệt thự ba tầng, xung quanh dựa núi gần sông,
là một mảnh đất phong thủy đẹp. Vừa vào cửa lớn, Hạ Diễm đã thấy
hơn mười thiên sư ở trong viện làm phép, nhưng thần sắc trên mặt ai nấy
đều có chút ngưng trọng. Cậu đến gần hơn thì nghe một trong số họ thì
thầm: “Tôi cảm thấy những đứa trẻ này có thể cứu được.” “Cũng
chưa chắc, lát nữa đệ tử bế môn của Trương đạo sĩ sẽ tới, nói không
chừng hắn ta có cách phá giải.” Một lão đạo sĩ khác thở dài, “Tôi chỉ có
thể nhìn ra là bị yêu ma quấy phá, nhưng ma khí này đã nhập thể rồi,
không dễ thanh trừ như vậy, cũng đã qua sáu ngày, lại thêm một ngày nữa
thì mấy đứa nhỏ này…….” Hạ Diễm đối với cảnh tượng này rất quen
thuộc, khi cậu còn nhỏ ba mẹ cũng thường xuyên thỉnh thiên sư đến trừ tà
cho cậu, cũng là một đám người chen chúc trong sân làm phép, còn cậu thì
ngồi trên lầu yên lặng nhìn chăm chú mọi thứ diễn ra trong sân.
Nhưng bây giờ không giống như trước đây, cậu đã từ người cần giúp đỡ trở
thành một thiên sư có thể giúp đỡ người khác. Với nghề thiên sư
này, điều quan trọng nhất chính là lý lịch và sự từng trải. Tư
lịch của Hạ Diễm vẫn còn nông, lúc vào cửa cũng không có ai chào hỏi
cậu. Nhưng khi Lưu đạo sĩ mang theo hai đồ đệ sinh đôi vào cửa thì không
ít thiên sư đều đến chào hỏi ông, “Lưu đạo trưởng, ngài cũng nhận được
thiệp mời anh hùng à?!” Lưu đạo sĩ vuốt vuốt chòm râu, nói: “Ha
ha… Tôi đến góp vui thôi, cũng để cho đồ đệ của mình mở rộng kiến thức.”
Ông quay đầu lại, vừa lúc nhìn thấy Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đứng
dưới tàng cây lớn, thế là cười ha hả đi về phía ông chủ mới của mình,
“Tiểu Hạ công tử, đến sớm như vậy à?” Lưu lão đạo cũng có thể
xem là trưởng bối nhìn Hạ Diễm lớn lên, từ nhỏ đến lớn Hạ Diễm đã gặp
ông không biết bao nhiêu lần, cũng có thể xem như quen biết. “Đã
lâu không gặp, Lưu đạo trưởng.” Hạ Diễm giới thiệu Lục Bỉnh Văn với Lưu
lão đạo, “Vị này chính là một nhân viên khác của công ty chúng ta, ngài
có thể gọi anh ấy là Tiểu Lục, cũng có thể gọi anh ấy là Chước Hoa thiên
sư.” Lục Bỉnh Văn trầm giọng, nói: “Đạo trưởng, hân hạnh được
gặp ông.” Lưu đạo trưởng nhìn thấy Lục Bỉnh Văn mặc một bộ đồ
trắng, dường như cũng nhận ra một chút khí tức bất thường, ông nhíu mày
lui về phía sau một bước, lấy ra một gói thăm trúc từ trong túi, nói:
“Lục tiên sinh, lắc một cái thử đi?” Lục Bỉnh Văn có chút hứng
thú tùy tiện lắc một cây, ngược lại rất chờ mong xem vị Lưu lão đạo này
có thể cho hắn kinh hỉ gì. Hạ Diễm nghi hoặc nói: “Lưu đạo
trưởng, ngài đây là gieo quẻ kết bạn à?” Lưu lão đạo cầm cây
thăm Lục Bỉnh Văn lắc rơi ra, ông cười, nói: “Lục tiên sinh, trong ống
trúc này của tôi tất cả đều là thăm về nhân duyên, ngài vừa rút ra cây
thăm tốt nhất, trong mệnh nói ngài sẽ có một lão bà xinh đẹp, tình cảm
hai người cực kỳ tốt, đường nhân duyên vô cùng đẹp, tiên sinh ngài thật
là diễm phúc!” Lục Bỉnh Văn khẽ nhếch khóe môi, thầm nghĩ lão
đạo này giống như đang chơi trò bí hiểm đánh đố mình vậy. “Ông
tính không sai.” Lục Bỉnh Văn khoe nhẫn cưới của mình với Lưu lão đạo,
“Tôi đã kết hôn rồi, phu nhân của tôi đúng là mỹ nhân khó tìm.”
Hai đồ đệ song sinh của Lưu lão đạo nhìn thấy thì ngơ ngác, Đại Kim hạ
thấp giọng nói với Lưu lão đạo, “Sư phụ, không phải ngài tính nhân duyên
đều dựa vào sinh thần bát tự sao?” Lưu đạo trưởng lại nói: “Hai
đứa không cần phải nhiều lời.” Ông kéo hai anh em sinh đôi đến
trước mặt Hạ Diễm, nói: “Tiểu Hạ công tử, đây là hai đồ đệ tôi mang đến,
tên nhóc này là Đại Kim, tên nhóc kia là Tiểu Kim, là hai anh em song
sinh. Đại Kim tính quẻ xem bói gì đó, Tiểu Kim bắt quỷ rất lành nghề.
Hai đứa nó còn chưa xuất sư, ngày thường sẽ theo tôi đến cửa hàng hỗ
trợ, tiền lương…… cậu cho một đứa ba ngàn tiền ăn là được rồi. ”
Hai anh em sinh đôi này nhìn qua cũng không lớn hơn Hạ Diễm bao nhiêu,
đây là lần đầu tiên Hạ Diễm nhìn thấy hai người bọn họ, cậu cảm thấy bộ
dáng hai anh em nhà này có chút giống Snoopy, nhìn qua có vẻ vô hại và
phúc hậu. “Chuyện tiền lương thì dễ nói rồi, giá cả ở thành phố
B tương đối đắt, một tháng tôi có thể trả cho hai người một vạn năm.” Hạ
Diễm thân thiện bắt tay Đại Kim và Tiểu Kim, “Hoan nghênh các cậu gia
nhập công ty Bỉ Ngạn.” Đại Kim và Tiểu Kim rất hài lòng với mức
lương của họ, khuôn mặt hai người tươi cười vô cùng hạnh phúc.
Lại một trận ồn ào nhốn nháo nữa vang lên, một người thanh niên mặc đạo
bào màu đen bước vào biệt thự. Những thiên sư mới vừa rồi còn đang tụm
năm tụm ba trong viện, bây giờ đồng loạt lao tới chỗ hắn ta. Lưu
lão nói: “Ồ, đồ nhi Trương đạo trưởng tới rồi.” Hạ Diễm tò mò
nhìn về phía người thanh niên kia. Đó là một thanh niên mày rậm mắt to,
vóc người rất cao, dáng người cũng tương đối cường tráng, trên mặt còn
đeo một cái bịt mắt màu đen che đi một con mắt, sau lưng còn đeo theo
một cái ba lô màu đen thật lớn. “Đây là đồ đệ yêu quý Úc Chi của
đạo trưởng Trương Tích, tuổi còn nhỏ nhưng đã là thiên sư cấp S, ai cũng
đều nói hắn ta là thiên tài, nghe nói hắn ta cũng đang đi học ở thành
phố B.” Lưu lão đạo nói, “Tiểu Hạ công tử, mới vừa rồi lão đạo nhìn thấy
trên người cậu cũng có chút linh lực, cậu…… Sư phụ cậu là ai?”
Nhắc tới chuyện này, Hạ Diễm còn có chút ngượng ngùng. “…… Thực
tế thì, hầu hết nội dung tôi học được là trên các lớp trực tuyến, đôi
khi ông chồng ma quỷ của tôi cũng sẽ dạy cho tôi một ít. Cũng không tính
là đệ tử của người nào, bây giờ vẫn còn đang học dang dỡ.” Về
phần linh lực từ đâu mà có thì Hạ Diễm thật sự là nói không nên lời, đó
đều là bị ông chồng ma quỷ của mình lật qua lật lại, sau đó tự nhiên
xuất hiện. Lưu lão đạo kinh ngạc nói: “Hạ công tử, cậu học tâm
pháp bằng cách học online à? Không hổ là học sinh xuất sắc đậu vào đại
học T với số điểm cao chót vót, ngay cả cái này cũng có thể tự học thành
tài.” Hạ Diễm liên tục xua tay, ngượng ngùng nói: “Kỳ thật tôi
vẫn còn đang mò mẫm, còn có rất nhiều chỗ vẫn không biết, cũng xin ông
chỉ dạy nhiều hơn.” Lưu lão đạo cười cười, hạ giọng nói: “Tôi
nghe nói công ty cậu gần đây làm được mấy đơn hàng lớn, thiếu niên chủ
cửa hàng mà trong diễn đàn nói chính là cậu đúng không?” Hạ Diễm
cười khẽ nói: “Mấy vụ đó đều là nhờ Lục tiên sinh giúp đỡ.” Lúc
này Lục Bỉnh Văn đang đứng dưới tàng cây, yên lặng nhìn chăm chú vào tất
cả những gì đang xảy ra trong viện. Buổi sáng khi Hạ Diễm nằm
trên giường, cậu nói muốn nhìn hắn mặc quần áo bình thường, Lục Bỉnh Văn
đã vô cùng nghe lời vợ, hôm nay hắn mặc một bộ áo trắng quần trắng, hiếm
lắm mới thấy hắn không mặc âu phục. Bộ quần áo này quả thật đã
giảm bớt cảm giác áp bách trên người hắn, càng làm cho hắn thêm tuấn mỹ
phiêu dật tựa tiên nhân trong tranh. Tầm mắt Lưu lão đạo lại một
lần nữa đảo qua trên người Lục Bỉnh Văn, ông hạ giọng nói với Hạ Diễm:
“Tiểu Hạ công tử, vị Lục tiên sinh này không phải chính là người chồng
quỷ của cậu chứ?” Hạ Diễm giật mình, quả thật cậu không nghĩ tới
đạo hạnh của Lưu lão đạo lại cao như vậy. Cậu nói: “Vẫn là ông
lợi hại, thiên sư trên cả con phố huyền học cũng không ai phát hiện ra
hắn không phải người. Ngoài tôi và ba mẹ tôi, ông là người thứ tư biết
đến sự tồn tại của hắn.” Lưu lão đạo thần thần bí bí nói: “Quỷ
quái cấp bậc này thì chỉ dựa vào pháp lực là không thể phát hiện được!
Tôi chỉ biết cậu kết âm hôn, lại nhìn hai người mắt qua mày lại, hơn nữa
hắn còn là họ Lục, tôi nhìn ra chút manh mối rồi đoán bừa.” Hạ
Diễm: ….. Hóa ra cứu cánh của huyền học là tâm lý học. “Người
chồng quỷ này của cậu vô cùng lợi hại, lão đạo có thể cảm giác được linh
lực của hắn tràn đầy. Hiện tại toàn thân hắn không có một chút quỷ khí
nào, trà trộn giữa đám người cũng không hề có chút áp lực nào. Lưu lão
đạo thấp giọng hỏi, “….. Hạ công tử, Lục tiên sinh chính là đồng nghiệp
sau này của tôi, cho tôi hỏi thăm một chút, Lục tiên sinh có dễ ở chung
không?” Hạ Diễm gật gật đầu, thầm nghĩ, ngoại trừ lúc Lục Bỉnh
Văn trên giường thích bắt nạt cậu, d*c v*ng chiếm hữu cũng rất mạnh ra
thì bình thường quả thật là một nam quỷ tốt. “Anh ấy là một quỷ
sai bình dị gần gũi.” Hạ Diễm cong mắt cười, “Còn có thể giúp tôi tích
góp công đức.” Đạo trưởng gần đó có quen biết với Lưu đạo sĩ,
thấy Lưu đạo sĩ nói chuyện với một người trẻ tuổi thì đến gần hỏi: “Lão
Lưu, đây là đồ nhi mới của ông à?” Lưu lão đạo nói: “Đây là ông
chủ mới của tôi, Hạ Diễm thiên sư của Văn phòng siêu nhiên Bỉ Ngạn.”
Văn phòng siêu nhiên Bỉ ngạn có thể nói là một trong những tiêu điểm
của diễn đàn Thiên sư trong thời gian gần đây, mấy vị đạo sĩ kia nghe
nói đây chính là giám đốc của Bỉ Ngạn thì đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc,
sau đó đều đưa tay ra bắt tay với Hạ Diễm, nói: “Hạ Thiên Sư, hân hạnh
được gặp mặt.” Chờ Hạ Diễm đi xa, có một đạo sĩ nói: “Lưu lão
đạo, tôi cảm thấy đứa nhỏ này hơi quen, đây không phải là con trai của
ông trùm bất động sản Hạ Triều ở thành phố Tân Hải sao? Tôi nhớ đứa nhỏ
này bát tự cực âm, từ nhỏ đã bị yêu ma quỷ quái quấy rầy, làm thế nào mà
hôm nay lại đột nhiên biến thành thiên sư rồi?” “Đúng vậy, chính
là cậu ấy.” Lưu lão đạo vuốt vuốt râu, “Ba ngày không gặp kẻ sĩ, đến khi
gặp lại phải nhìn bằng một con mắt khác. Chén vàng này, lão đạo ta cướp
trước các người một bước.” Đúng một giờ chiều, cửa chính nhà họ
Trương được người làm chậm rãi mở ra, các thiên sư mới được phép tiến
vào biệt thự. Cha mẹ mấy đứa nhỏ lo lắng từ trong nhà đi ra, ba
Trương Vũ cầm tay Lưu đạo trưởng, lại nhìn về phía các thiên sư khác,
nói: “Các vị đạo trưởng, cầu xin các người hãy cứu đứa con ngu ngốc
không biết nghe lời của tôi.” Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đi ở cuối
đội ngũ, vừa vào biệt thự đã ngửi được mùi nước khử trùng nhàn nhạt.
Chính giữa phòng khách đặt bốn chiếc giường bệnh, bốn thanh niên hôn
mê đều được đặt cùng một chỗ, trên bàn còn rải một ít hắc cẩu huyết do
các thiên sư trước làm phép để lại. Những thanh niên mặt mũi tái
nhợt nằm hôn mê bất tỉnh, trên đất thì đầy vết máu, khiến cho phòng
khách tráng lệ nhìn qua vô cùng quỷ dị và kh*ng b*, cho dù có nhiều
người vây quanh, nhưng vẫn khiến cho người ta lạnh sống lưng. Úc
Chi còn trẻ nhưng rất có tài, vẻ mặt cũng có vài phần cao ngạo.
Hắn tháo bịt mắt ra, chỉ nhìn bốn người đang hôn mê kia một chút đã nói:
“Bốn thanh niên này bị ma khí của ma vật trong thần miếu nhập thể đã sáu
ngày rồi, cần phải trừ tà ngay lập tức.” Yêu khí màu đen đã hiện
ra xung quanh bốn người trẻ tuổi kia vô cùng mạnh, Hạ Diễm thấy Úc Chi
đã chuẩn bị những thứ cần thiết khi trừ tà thì tò mò nhìn qua.
Úc Chi lấy ra mấy khối thủy tinh màu sắc khác nhau. Hắn ta châm một nắm
rơm nhỏ, cầm lấy một viên thủy tinh màu đen nướng trên lửa, trong miệng
hình như còn đang lẩm bẩm cái gì đó. Hạ Diễm không rõ là hắn ta
đang làm cái gì, Lục Bỉnh Văn cúi người nhẹ giọng nói bên tai cậu: “Hắn
ta đang triệu hoán thần sứ của mình, mỗi thần sứ của nhân loại đều có
tính cách riêng, phương thức được triệu hoán cũng không giống nhau.”
Một giây sau, khi viên thủy tinh màu đen phát sáng, Hạ Diễm nhìn
thấy một con rắn lớn màu đen to bằng miệng chén bò ra khỏi viên thủy
tinh kia, sau đó nhanh chóng chạy tới trên người Trương Vũ đang hôn mê
bất tỉnh. Thiên sư không có thiên phú căn bản không nhìn thấy
được toàn bộ thần sứ, mà thần sứ cao cấp lại là một tồn tại mà thiên sư
tầm thường không thể nào phát giác được. Hạ Diễm bị con rắn siêu
lớn kia làm cho hoảng sợ, cậu khẽ kêu lên một tiếng, theo bản năng nắm
lấy tay Lục Bỉnh Văn. Cậu có chút sợ rắn, nhưng một con rắn lớn
như vậy xuất hiện mà các thiên sư xung quanh lại không hề phản ứng.
Hạ Diễm cảm thấy mình có chút mất mặt, cậu khẽ thở dài, nói: “Tất cả
mọi người đều quen rồi à?” “Bọn họ không nhìn thấy.” Lục Bỉnh
Văn nhẹ giọng cười, “Hóa ra Diễm Diễm nhà chúng ta sợ rắn?” Hạ
Diễm ngoan ngoãn gật gật đầu, Lục Bỉnh Văn nắm lại tay cậu, cho anh chút
cảm giác an toàn. Úc Chi nhận thấy được phản ứng của Hạ Diễm,
hắn ta quay đầu nhìn về phía Hạ Diễm. Lúc này Hạ Diễm mới phát
hiện, dưới bịt mắt, con mắt còn lại của Úc Chi có màu xanh biếc.
Úc Chi chăm chú nhìn Hạ Diễm, tựa hồ như bị thiếu niên da trắng như
tuyết trước mặt làm cho kinh ngạc, một hồi lâu sau vẫn chưa định thần
lại được. Sau một lúc, Úc Chi cũng cảm thấy nhìn chằm chằm người
khác như vậy rất không lễ phép, hắn ta lại nhìn về phía Lục Bỉnh Văn bên
cạnh Hạ Diễm. Lục Bỉnh Văn vẫn như cũ, lạnh nhạt mà bình tĩnh
đứng ở phía sau phu nhân nhà mình. Thấy Úc Chi vừa rồi nhìn chằm
chằm vợ mình, hắn ngước mắt nhìn thẳng vào mắt Úc Chi, nhẹ nhàng giơ
ngón tay đeo chiếc nhẫn ngọc lên. Con rắn màu đen to lớn kia bò
qua thân thể mấy người nọ, lại bò trở về bên cạnh Úc Chi. Dường
như Úc Chi cũng cảm thấy bốn người này cực kỳ khó đối phó, hắn ta lại
cùng quản gia nhà họ Trương trao đổi một chút. “Các vị, chúng ta
phải thu dọn nơi này.” Quản gia nói, “Mời các vị Thiên sư ra ngoài sân
chờ trước, Úc thiên sư muốn làm phép, có thể sẽ gây nguy hiểm, mời các
vị ra ngoài cửa chờ trong giây lát. ” Hạ Diễm nói với Lục Bỉnh
Văn: “Anh à, vậy chúng ta cũng đi thôi.” Hạ Diễm lướt qua người
Úc Chi, thậm chí hắn ta còn loáng thoáng ngửi thấy mùi dừa nhàn nhạt
trên người Hạ Diễm. Khí chất trên người cậu vừa trong trẻo vừa lạnh lùng
vừa cao quý, giống như một đóa hoa nở rộ trên núi tuyết. Nhưng hương
thơm trên người cậu lại vừa dịu dàng vừa trêu người, trong lúc nhất thời
lại khiến cho Úc Chi thất thần. Trong sân ngập nắng, Hạ Diễm
ngồi trên xích đu trong hoa viên. Cậu cúi người hái một đóa hoa
hướng dương màu vàng cho Lục Bỉnh Văn, nhẹ giọng nói: “Anh à, anh đi
đuổi ma trừ quỷ với em có cảm thấy nhàm chán không?” Lục Bỉnh
Văn trầm giọng cười, nói: “Không.” Anh nhận lấy đóa hoa nho nhỏ
trong tay Hạ Diễm, nói: “Anh đi cùng vợ thì sao nhàm chán được.”
Trong lòng Hạ Diễm run lên, cậu nhẹ nhàng cười cong cong khóe mắt, nói:
“Anh lại đây ngồi cùng em một lát đi.” Lục Bỉnh Văn ngồi xuống
bên cạnh Hạ Diễm, cùng cậu chậm rãi đung đưa xích đu. Ánh mặt
trời ấm áp chiếu lên người bọn họ, thậm chí trong nháy mắt đó Hạ Diễm
như cảm thấy, Lục Bỉnh Văn cũng là một con người bình thường, cũng có
nhiệt độ cơ thể ấm áp giống như cậu. Họ không đến đây để trừ tà, mà là
để hẹn hò. Hạ Diễm hỏi: “Anh ơi, vì sao vị Úc thiên sư vừa rồi
phải đeo bịt mắt?” Lục Bỉnh Văn nói: “Mắt âm dương của người
bình thường, vừa có thể nhìn thấy quỷ lại vừa có thể nhìn thấy con
người, đôi mắt xanh của thiếu niên kia là một con mắt âm, chỉ có thể
nhìn thấy yêu ma quỷ quái, không thể nhìn thấy con người. Con mắt còn
lại là mắt dương, chỉ có thể nhìn thấy con người. Chắc là ngày thường
ngại vướng bận, cho nên mới đeo bịt mắt.” “Thì ra là như thế.”
Hạ Diễm nhẹ giọng nói, “Thoạt nhìn hắn ta cũng rất lợi hại.” Hạ
Diễm vừa dứt lời thì trong phòng đột nhiên truyền đến tiếng nổ mạnh,
ngay sau đó Úc Chi bị một luồng khí đen đánh trúng, nặng nề bay ra ngoài
cửa phòng, hắn ta che ngực lại, nôn ra một ngụm máu, cả sân viện bỗng
náo loạn, ngay cả Lưu lão đạo cũng không còn bộ dáng cợt nhả như vừa
rồi, ông nhíu mày, nói: “Ma vật này có chút đạo hạnh, không dễ đối phó!”
Mấy thiên sư lớn tuổi ngồi thiền tại chỗ, bắt đầu mặc niệm tâm
pháp, hình thành một luồng sương mù màu trắng trong suốt, đẩy luồng ma
khí màu đen chậm rãi lui về trong phòng. Nhưng chỉ dựa vào kết giới này
thì chỉ như bọ ngựa giữ xe, mắt thấy ma khí sắp tràn ra lần nữa, Lục
Bỉnh Văn nhẹ nhàng vung tay lên, ma khí kia lại bị nhét trở về.
Hạ Diễm nói: “Thật lợi hại!” Rốt cục Úc Chi cũng bình tĩnh trở
lại, hắn ta ho khan vài tiếng, nói: “Là Thực Mộng Ma.” Vừa nghe
là Thực Mộng Ma, vẻ mặt thiên sư ở đây ai nấy đều hoảng sợ. Lưu
lão đạo nói: “Thực Mộng Ma sao lại đột nhiên hiện thân? Ma vật lợi hại
như vậy, nếu trực tiếp công kích thì nhất định sẽ bị thương.”
“Đúng vậy, chúng ta cũng không đối phó được, cáo từ!” “Cáo từ!”
Cha mẹ Trương Vũ vừa nhìn thấy cảnh tượng này thì ngã quỵ xuống
đất không dậy nổi, bọn họ khóc không thành tiếng, “Cầu xin các người
đừng đi, xin hãy cứu con trai tôi, nó còn nhỏ mà!” Trong viện
vốn chật ních thiên sư, bây giờ chưa đầy hai phút đã bỏ chạy không còn
bóng dáng ai. Nhưng đúng lúc này, đột nhiên Hạ Diễm nghĩ đến lớp
học chuyên đề Thực Mộng Ma vừa rồi mình xem qua ở nhà. Ở phút
thứ 20 của tiết thứ 5, giáo viên đã từng nói cách đối phó với Thực Mộng
Ma, thực ra không cần phải dùng biện pháp cứng rắn, vẫn còn một phương
pháp khác đó chính là tiến vào giấc mộng của nạn nhân, dẫn linh hồn bọn
họ trở về nhân gian. Cha mẹ Trương Vũ thấy các thiên sư đã lần
lượt rời đi mà Hạ Diễm vẫn không nhúc nhích, liền bò tới trước mặt cậu,
túm lấy ống tay áo Hạ Diễm nói: “Thiên sư, cứu con tôi, xin hãy cứu lấy
con tôi!” “Hai người đừng nóng vội.” Hạ Diễm nâng cha mẹ Trương
Vũ dậy, “Sẽ có biện pháp thôi, trước tiên nói ngày sinh và tên của mấy
người này cho tôi biết, tôi muốn ngày tháng và canh giờ chính xác, lại
tìm hai cái ghế và gối tựa thoải mái một chút, sau đó khóa cửa phòng
lại, sau khi bắt đầu làm phéo không được để cho bất cứ người nào đến gần
chúng tôi.” Cha mẹ Trương Vũ vội vàng đồng ý, cùng cha mẹ mấy
người khác nói ngày sinh và tên của mấy đứa nhỏ cho Hạ Diễm biết.
Hạ Diễm nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, nói: “Anh ơi, em muốn đi vào giấc
mộng của bọn họ.” Lục Bỉnh Văn gật đầu nói: “Có thể thử một
lần.” Vừa dứt lời, Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn cùng nhau đi vào
phòng, hai người ngồi trên cái ghế vừa mới đặt trước giường bốn thanh
niên kia. Vừa nghe có người muốn mạo hiểm nhập mộng, những thiên sư vốn
định rời đi đều vây quanh, đối với hai thanh niên lá gan lớn này có chút
tò mò, Úc Chi cũng lau sạch vết máu trên khóe miệng mình, đi theo vào.
Hạ Diễm dùng bút lông chấm vào nghiêm mực trên bàn, viết tên và
ngày sinh của bốn người này lên giấy vàng, sau đó chắp hai tay lại, bắt
đầu mặc niệm tâm pháp. Quanh người cậu tản ra linh khí màu trắng
sáng, linh khí kia khiến cho cậu như tiên tử xuất trần, cũng làm cho
người xem nhìn đến sửng sốt. Có người thấp giọng nói: “Thật là
một thiếu niên tuấn tú.” “Nhưng phương pháp nhập mộng đã hơn hai
mươi năm rồi không ai dùng qua, thiếu niên này có thể làm được không?”
“Hai vị này khá lạ mặt, tôi chưa từng thấy qua hai người này……”
Xung quanh không ngừng truyền đến tiếng xì xào bàn tán, Hạ Diễm
nhắm hai mắt lại, nín thở ngưng thần, tiếp tục niệm khẩu quyết tâm pháp.
“Khoan đã! Cậu muốn sử dụng phương pháp nhập mộng sao?” Úc Chi
nhẹ nhàng đẩy Hạ Diễm một cái, “Nhập mộng pháp rất nguy hiểm, nếu như
cậu cũng bị lạc trong mộng, vậy sẽ không ra ngoài được giống như bọn
họ!” Nghe được lời của thiếu niên này, tầm mắt Lục Bỉnh Văn nhàn
nhạt đảo qua bàn tay hắn ta đang chạm vào bả vai Hạ Diễm, thờ ơ nói: “Có
tôi ở đây thì sẽ không có việc gì.” Úc Chi thu tay lại, nhíu mày
lui ra sau một bước, tựa hồ có phần kiêng kỵ sự tồn tại của Lục Bỉnh
Văn. Mới vừa rồi hắn ta phát hiện, dương nhãn của hắn có thể
nhìn thấy Lục Bỉnh Văn, nhưng âm nhãn cũng có thể nhìn thấy Lục Bỉnh
Văn. Đây thật sự là chuyện hết sức quỷ dị mà, đời này hắn ta
chưa từng gặp qua tồn tại nào giống như Lục Bỉnh Văn cả. Trong
nháy mắt cậu niệm xong pháp quyết, thân thể Hạ Diễm nhẹ nhàng tựa vào
vai Lục Bỉnh Văn, mà ý thức của Lục Bỉnh Văn cũng theo Hạ Diễm đi vào
giấc mộng mà bốn người này không ra được. Úc Chi trầm tư vài
giây, cũng làm phép niệm khẩu quyết, đi theo hai người tiến vào mộng
cảnh.