Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau - Chương 43 Nhớ Em……
Chương 43: Nhớ Em……
Chờ Hạ Diễm tỉnh lại thì mặt trời đã mọc cao, có chống ba cây sào cũng
không với tới được. Gương đồng trên trần nhà cũng đã biến mất, ánh sáng
mặt trời xuyên qua khe hở trên rèm cửa chiếu vào trên sàn gỗ trong phòng
ngủ. Hạ Diễm giật giật ngón tay, lúc này mới phát hiện, không biết ngón
áp út trên tay trái của mình lại đeo nhẫn cưới từ lúc nào, cậu nhìn chằm
chằm chiếc nhẫn trên tay một lúc, lại thấy Lục Bỉnh Văn bưng bữa sáng từ
ngoài cửa đi vào, thấy cậu đã tỉnh dậy, Lục Bỉnh Văn cầm tay trái Hạ
Diễm lên, hôn lên ngón tay đeo nhẫn. Hạ Diễm nhìn vào mắt Lục Bỉnh Văn,
hình như cậu nhìn thấy sự chờ mong từ trong mắt hắn. Diễm Diễm vừa mới
tỉnh ngủ giống như một con mèo xù lông, nhưng cũng cực kỳ xinh đẹp, cậu
nghiêm túc nhìn chằm chằm chiếc nhẫn một hồi, thầm nghĩ có lẽ đã đến lúc
đeo nhẫn rồi, cậu không còn sợ Lục Bỉnh Văn như lúc mới quen nữa, cũng
không kiêng kỵ quan hệ hôn nhân giữa hai người, thậm chí còn cảm thấy…..
Lục Bỉnh Văn cũng rất tốt. Thấy Hạ Diễm không có ý định tháo nhẫn xuống,
lão quỷ khẽ nhếch khóe miệng lên, lại nói: “Phu nhân, em tặng bức họa ở
phòng khách cho anh được không?” Hạ Diễm vốn định đem đi tham gia cuộc
thi rồi đặt ở nhà làm vật trang trí, không ngờ Lục Bỉnh Văn lại thích
bức tranh này đến vậy, cậu nói: “Được, anh thích thì cứ cầm đi, hay là
để lần sau em vẽ một bức tranh khác cho anh cũng được.” “Phu nhân không
cần phí tâm làm gì, anh đem bức họa này về tẩm cung là được rồi.” Lục
Bỉnh Văn nói, “Thưa phu nhân, em là người đầu tiên vẽ anh chân thực như
vậy.” Hạ Diễm gật gật đầu, lại cẩn thận nghiền ngẫm những lời Lục Bỉnh
Văn vừa nói, giống như vừa phát hiện ra thứ gì đó vô cùng khó lường. Lục
Bỉnh Văn nói cậu là người đầu tiên vẽ hắn chân thật như thế, vậy trước
đó Lục Bỉnh Văn đã được người khác vẽ nhiều lần rồi à? Từ xưa đến nay
không phải ai cũng vẽ được chân dung của lệ quỷ. Nếu như có vẽ thì bình
thường cũng chỉ vẽ tượng trưng để thờ phụng cúng bái, vậy nếu họa sĩ vẽ
không giống thì chắc là người đó ít nhìn thấy Lục Bỉnh Văn. Hắn là một
người có địa vị cao, vừa lạnh lùng vừa tôn quý, linh lực cũng cường đại.
Không hiểu sao Hạ Diễm lại nghĩ đến ngày sinh nhật lần thứ mười chín của
mình, lúc đó cậu và Trần Đồng cùng đi đến phòng triển lãm tranh, ở đó
cậu đã nhìn thấy một bức tranh Bách Quỷ Dạ Hành thật lớn, mà trong đó có
một nam quỷ mặt quan bào màu đỏ thẩm. Chẳng lẽ…… Ông chồng ma quỷ của
cậu là quỷ vương một phương? Cậu trầm ngâm nhìn về phía bóng lưng Lục
Bỉnh Văn, lại nói: “Anh ơi, em sắp thi giữa kì rồi, mấy ngày nữa em phải
ở trường ôn thi, sẽ không về nhà.” Lục Bỉnh Văn đi tới trước mặt Hạ
Diễm, nói: “Nhưng ở nhà cũng có thể ôm bài được mà.” “Anh…..” Hạ Diễm
nhẹ giọng nói, “Anh tự mình ngẫm lại xem, mỗi lần em về nhà sẽ làm gì,
em có thể học hành đàng hoàng được à?” Lục Bỉnh Văn nhịn không được nở
nụ cười, hắn ôm eo Hạ Diễm, nhẹ giọng nói, “Mấy ngày nữa không được gặp,
em phải bồi thường cho anh một chút.” Hạ Diễm chớp mắt, nhìn chằm chằm
hắn một hồi lâu, sau đó nhanh chóng tiến lên một chút, đặt một nụ hôn
mềm mại mang theo hương dừa lên khóe môi Lục Bỉnh Văn. “Em sẽ không bồi
thường cho anh đâu.” Hạ Diễm cười cong cong đôi mắt xinh đẹp, “Em muốn
lưu lại dấu hiệu trên người anh.” Đôi mắt sáng ngời của Hạ Diễm rất biết
cách trêu chọc quỷ, Lục Bỉnh Văn nhìn cậu, chỉ cảm thấy nếu giờ khắc này
Hạ Diễm muốn có sao trên trời phỏng chừng hắn cũng sẽ tìm mọi cách hái
sao về cho cậu, đại khái là hắn đã thật sự động phàm tâm, hắn đã sớm
quên mất ý định ban đầu khi cưới Hạ Diễm là song tu, chỉ cần nhìn thấy
Hạ Diễm cười là tâm thần hắn lại nhộn nhạo. “Lát nữa anh đưa em về
trường.” Lục Bỉnh Văn xoa xoa hai má Hạ Diễm, “Chờ em thi xong anh sẽ
đến đón.” Chờ đến khi Hạ Diễm trở lại ký túc xá thì Tiểu Kiều đang viết
truyện, chỉ qua một kỳ nghỉ ngắn không gặp mà cuốn tiểu thuyết của Tiểu
Kiều đã viết đến chương 25. Thấy Hạ Diễm trở về, cậu ta quay đầu lại
nói, “Diễm Diễm, tôi đã vắt hết óc suy nghĩ mà cũng không nghĩ ra được
nội dung mới nào, cậu tư vấn cho tôi một chút đi.” Hạ Diễm buông cặp
sách xuống nói, “Tư vấn về phương diện nào?” “Có món đồ chơi nhỏ nào
khiến nhân vật chính cảm thấy xấu hổ và hạnh phúc không?” Tiểu Kiều nói,
“Đó là loại cảm giác k*ch th*ch rất lớn, nhưng còn phải có chút cảm giác
bầu không khí, còn không được quá bình thường.” Hạ Diễm nhỏ giọng nói,
“Gương đồng hay gì đó chẳng hạn?” Tiểu Kiều giật mình, cậu ta như chợt
hiểu ra, nói: “Ồ, tối nay tôi sẽ viết cái này. Hì hì….. Diễm Diễm, sao
nhìn cậu thuần khiết như vậy mà biết nhiều như thế? Có phải bạn trai cậu
dạy hư không?” Hai má Hạ Diễm đã ửng hồng, cậu khẽ thở dài. Đúng vậy,
tất cả đều là lão lưu manh kia ban tặng hết, bây giờ thậm chí Cậu còn có
thể chỉ đạo cho tác giả H văn viết H kia mà. “A…..” Tiểu Kiều kêu lên,
“Diễm Diễm, sao cậu lại đeo nhẫn ở vị trí nhẫn cưới chứ?” Hạ Diễm vươn
tay trái ra cho Tiểu Kiều xem. Lại nửa đùa nửa thật nói, “Có lẽ Diễm
Diễm đã kết hôn rồi.” Hạ Diễm ở trường ôm thi liên tục ba ngày, là một
sinh viên xuất sắc đứng đắn, lúc Hạ Diễm học bài sẽ không phân tâm bởi
bất cứ việc gì. Đến đêm thứ ba thì Hạ Diễm đã ôm tập xong tất cả kiến
thức cần thiết cho kỳ thi. Cậu ngẩng đầu, phát hiện trên bàn học của
mình có thêm một ít hoa quả và đồ ăn vặt, cậu vội quay đầu nhìn bốn
phía. Tiểu Kiều thấy Hạ Diễm nhìn về phía chiếc ghế trống không thì
nói, “A A A…. Diễm Diễm, cậu đừng làm thế, tôi sợ.” Hạ Diễm cười cười,
nói, “Cậu đừng sợ, tôi chỉ tùy tiện nhìn một chút thôi.” Lục Bỉnh Văn
ngồi trên ghế sau lưng Hạ Diễm nhìn cậu, hắn khẽ nhướng mày, chỉ chỉ
điện thoại di động về phía Hạ Diễm. Lục Bỉnh Văn: Em có muốn xuống lầu
đi dạo không? Hạ Diễm giật mình, yên lặng thay quần áo đi xuống lầu.
Sau khi cậu đi, Tiểu Kiều nhìn thấy trong bình hoa vốn trống rỗng trên
bàn Hạ Diễm cắm một bó linh lan xinh đẹp. “Hả?” Tiểu Kiều đối với thế
giới này càng thêm mê mang, “Chẳng lẽ là bạn trai thiên sư đến tặng hoa
cho cậu ấy?” Vào ban đêm trong khu vườn ở dưới lầu ký túc xá T đại có
rất nhiều đôi tình nhân trẻ đi dạo cùng nhau. Hạ Diễm vội vàng đi qua
bên cạnh bọn họ, vừa Ngước mắt lên đã thấy Lục Bỉnh Văn mặc một bộ đồ
trắng đang đứng dưới tàng cây cách đó không xa, màu trắng làm giảm bớt
khí chất u ám trên người Lục Bỉnh Văn không ít, trông hắn tuấn mỹ xuất
trần như tiên nhân trong tranh vẽ, cũng khiến cho sự tồn tại của hắn có
chút không chân thật. Hạ Diễm chạy nhanh đến chỗ hắn đứng, cậu nói:
“Anh ơi, anh đến từ khi nào?” Lục Bỉnh Văn nói, “Gần đây anh đến rất
nhiều lần, nhưng em tập trung học nên không nhìn thấy anh” Hạ Diễm có
cảm giác như ông chồng ma quỷ của mình đang ăn giấm với đống sách vở,
vậy nên cậu đã nhẹ nhàng kéo tay Lục Bỉnh Văn rồi cười ngọt ngào với
hắn, cùng hắn chậm rãi tản bộ trong vườn hoa. Bạn học gần đó thấy hai
người Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn thì bắt đầu lặng lẽ bàn tán về cậu.
“Wao…. Đây có phải là bạn trai của Hạ Diễm không?” “Còn rất đẹp trai,
hai người nắm tay thật ngọt ngào.” “Không cần nói tôi cũng biết vì sao
Hạ Diễm lại từ chối tình cảm của vị đỉnh lưu kia, bạn trai cậu ấy còn
đẹp trai hơn so với vị đỉnh lưu kia nữa.” “Ủa, Không phải cậu ấy học
khoa Kiến trúc sao? Tôi nghe các bạn lớp kiến trúc nói ngày mai bọn họ
có kỳ thi, khoa Kiến trúc học nhiều như vậy mà sao bây giờ Hạ Diễm vẫn
còn ở dưới lầu nói chuyện yêu đương thế?” Ánh trăng đêm nay có chút
lạnh, lá cây cũng xào xạc xào xạc theo từng cơn gió thổi qua. Hạ Diễm
nhìn Lục Bỉnh Văn qua khóe mắt, cậu kéo tay hắn lắc lắc rồi nhẹ giọng
hỏi, “Anh đến thăm em là vì muốn song tu hay là nhớ em?” Cậu cho rằng
Lục Bỉnh Văn sẽ trêu chọc mình mấy câu, không ngờ Lục Bỉnh Văn lại vô
cùng nghiêm túc nói, “Là nhớ em.” Bước chân Hạ Diễm dừng lại, trái tim
cậu đập thình thịch, khuôn mặt cậu nóng bừng, vành tai và hai má cũng
ửng hồng. Trong lúc nhất thời cậu không biết nên đáp lại lời Lục Bỉnh
Văn như thế nào, hàng mi dài đen nhánh khẽ chớp như cánh bướn, trái tim
cũng đập nhanh mấy nhịp. Lục Bỉnh Văn nắm tay cậu nhẹ nhàng siết chặt,
hắn lại nói, “Anh cho rằng, chuyện nhớ em không liên quan gì tới việc
song tu, chỉ có liên quan đến em thôi.” Hạ Diễm giật mình sững sốt vì
những lời Lục Bỉnh Văn vừa nói. Ở chỗ khúc cua tiếp theo, Lục Bỉnh Văn
ôm lấy eo Hạ Diễm, đặt lên môi cậu một nụ hôn, hắn nói, “Đã muộn rồi,
mai em thi tốt nhé, thi xong anh sẽ đến đón em.” Hạ Diễm gật gật đầu,
nói: “Ngày mai gặp lại.” Chạng vạn tối hôm sau, kỳ thi giữa kỳ của Hạ
Diễm đã kết thúc, vì thế cậu và Lục Bỉnh Văn đã cùng nhau đi tới thôn
Trịnh Gia ở Tây Bắc. Giao thông của ngôi làng này thực sự rất bất tiện,
phải trèo qua ba ngọn núi cao mới vào được ngôi làng. Vì địa hình dốc
đứng, rừng cây rậm rạp, vậy nên có rất ít xe cộ muốn đến ngôi làng này.
Tây Bắc là địa bàn của Nhạc thị trong Tứ Đại Huyền Môn. Ở Nhạc Thị
Huyền Môn có rất nhiều vu y trẻ tuổi tài cao, chuyện ở Trịnh Gia thôn
cũng đã kinh động đến Nhạc thị. Lúc Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đi vào thôn,
vừa lúc nhìn thấy một cô bé cầm quả cầu thủy tinh đứng ở chỗ bia đá
trước cửa thôn, trên bia đá còn có một vết máu khô. Cô bé kia nhìn qua
chỉ mới mười bảy mười tám tuổi, quả cầu thủy tinh trong tay đang dần dần
biến thành màu đỏ như máu, cô bé nhíu mày suy nghĩ một hồi lâu, lại nhìn
về phía Hạ Diễm, nói: “Anh là Hạ Diễm phải không?” “Đúng vậy.” Hạ Diễm
nói, “Cô là….?” “Tôi tên là Nhạc Tĩnh, nghe nói người trong thôn này gặp
rắc rối nên sư phụ đã bảo tôi đến xem thế nào.” Cô gái thu quả cầu thủy
tinh lại, “Trong thôn này ma khí rất nặng, vị bí thư thôn viết thư cầu
cứu cũng đã không còn. Tôi vừa gọi cho con gái ông ta, nhưng tôi không
thể làm gì được, kết quả bói ra một quẻ quá hung, tôi không dám tùy tiện
đi vào, tôi phải về trước tìm sư huynh đồng môn đi cùng, hai người có
muốn…. Chờ một chút rồi mới vào không?” Hạ Diễm nói, “Không sao, chúng
tôi đi vào thăm dò trước.” Khi cậu bước vào thôn, dưới chân giống như
có một sợi tơ màu đỏ lóe lên. Nhạc Tĩnh đứng cách đó không xa lo lắng
nhìn cậu, cô bé nhỏ giọng nói, “Người này thật là, không biết sợ là gì
mà, ngôi làng bị nguyền rủa như vậy cũng dám vào.” Trời hôm nay vốn đã
lạnh, sau khi Hạ Diễm vào thôn càng cảm thấy lạnh hơn, lạnh đến phát
run, trong thôn sương mù dày đặt, trong làn sương mù trắng xóa kia, Hạ
Diễm đột nhiên nhìn thấy người giấy đứng sừng sững gần từ đường thôn
khoảng hai thước, người giấy kia lơ lửng giữa không trung, nó không có
ánh mắt, tay áo trống rỗng theo gió lay động, trông nó giống như cờ
chiêu hồn. Hạ Diễm Nhìn thấy mà nổi da gà, Lục Bỉnh Văn lại nhéo nhéo
lòng bàn tay cậu, nói: “Đừng sợ, đây là thứ bà đồng trong thôn đặt ở đó,
không có tác dụng gì.” Đúng lúc này, một bà đồng môi đỏ chót đột nhiên
từ cách đó không xa chạy như điên đến, vừa chạy vừa nói, “Xong rồi, xong
rồi, đây chính là đắc tội với thần linh, thôn chúng ta sắp xong đời
rồi.” Hạ Diễm muốn ngăn bà ta lại, nhưng bà cứ một mình chạy ra ngoài
cửa thôn, mà khi vừa tới cổng làng thì lại đột nhiên ngã thẳng xuống, bà
ta hô to, “Không ra được, tại sao lại không ra được?!” Hạ Diễm chưa
từng thấy qua thôn xóm nào quỷ dị như vậy, cậu đang định ngăn bà đồng
đừng chạy loạn thì lại thấy bà ngửa mặt lên trời cười thật to, nhìn qua
tinh thần không được bình thường cho lắm, bà còn dùng đao kiếm trong tay
chém lung tung, vừa chém vừa nói, “Là mày! Đồ ngu ngốc, là mày! Mày đừng
đến đây. Biến đi!” Hình lộn bằng giấy bay lơ lửng trên bầu trời ngôi
làng, nó nhìn xuống bà đồng với khuôn mặt không có mắt. Hạ Diễm mơ hồ
nhìn thấy một bóng người chợt lóe lên, nhưng đúng lúc này, một gia đình
bên cạnh cậu lại đột nhiên mở cửa. Có cô gái nói bằng khẩu hình miệng
với cậu, “Vào đi! Nhanh lên.” Hạ Diễm giật mình, cậu và Lục Bỉnh Văn
bước vào ngôi nhà này, đây chính là nhà bí thư thôn đã viết thư tìm kiếm
sự giúp đỡ, trong phòng khách có đặt một danh sách thôn dân trong làng.
Thấy Hạ Diễm vào cửa, cô gái lo lắng nhìn thoáng qua đồng hồ, lại chỉ
chỉ đồng hồ cho Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn thấy, cô làm động tác ra hiệu im
lặng và một thủ thế “Một”. Hạ Diễm không hiểu động tác đó là có ý gì,
chẳng lẽ nói cách 4 giờ còn một phút nữa? Cậu nín thở đợi đến 4 giờ,
bỗng nghe thấy ngoài cửa phòng đóng chặt có tiếng bước chân ồn ào xuất
hiện, ngay sau đó đột nhiên cậu nghe thấy tiếng la hét của người phụ nữ
ở cổng làng. “AAA….!” Cô gái hít sâu một hơi, nước mắt lưng tròng nhìn
về phía Hạ Diễm, sau đó dùng điện thoại gõ một dòng chữ cho cậu đọc:
Đừng lên tiếng. Ước chừng khoảng 10 phút sau, tiếng thét chói tai và
tiếng kêu đau đớn bên ngoài cũng ngừng lại, cả ngôi làng cũng trở nên
yên tĩnh, không một tiếng động. Lúc này cô gái mới hạ giọng nói với Hạ
Diễm, 10 phút sau mỗi một giờ chính là thời gian săn bắt của những thôn
dân bị nhiễm bệnh, mà hình như thị lực của bọn họ không được tốt lắm,
chỉ có thể dựa vào âm thanh để đi săn, gần đây trong thôn đang là mùa
mưa, ngày nào không có mưa thì cũng có sương mù, những quái vật này vốn
chỉ có thể đi lại vào ban đêm, bây giờ ngay cả ban ngày cũng xuất hiện.
Hai người là ai? Vì sao lại đột nhiên tới làng chúng tôi?” “Chúng tôi là
thiên sư đến trừ tà theo lời cầu cứu của cô và ba cô.” Cô gái thở phào
nhẹ nhõm, nói: “Ba tôi đã mất cách đây không lâu, ông ấy đã bị những con
quái vật này cắn, không phải ai bị những con quái vật này cắn cũng đều
biến thành quái vật, có thể biến thành quái vật hay không, hình như cũng
là vấn đề hên xui, nhưng tôi cảm thấy, cho dù có chết cũng may mắn hơn
là biến thành quái vật.” Hạ Diễm gật gật đầu, lại đưa mắt nhìn Lục Bỉnh
Văn, cậu nhẹ giọng hỏi, “Anh ơi, lúc nãy em vừa mới nhìn thấy trước cửa
thôn có một sợi chỉ đỏ rất nhỏ, anh có biết đó là gì không?” “Đó là sợi
dây nguyền rủa.” Lục Bỉnh Văn nhướng mày, nói: “Ngôi làng này đã bị
người nào đó lấy cái chết ra nguyền rủa, do đó mới hấp dẫn Quỷ dạ hành
đến, nhưng ngay cả khi g**t ch*t Quỷ dạ hành thì về sau vẫn sẽ thu hút
những lệ quỷ hoặc là ma vật khác đến. Nếu muốn giải quyết vấn đề tận gốc
rễ thì phải tìm cho ra bài vị của kẻ nguyền rủa, hóa giải oán khí của
người đó, chặt đứt sợi dây nguyền rủa, từ đó thôn làng mới có thể yên
bình trở lại được.”