Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau - Chương 77 Mỹ Nhân Băng Giá Và Người Chồng Ma……
- Home
- All Mangas
- Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
- Chương 77 Mỹ Nhân Băng Giá Và Người Chồng Ma……
Chương 77: Mỹ Nhân Băng Giá Và Người Chồng Ma…….
Người chết tên là Tôn Dương, là một tên côn đồ ở gần đó, nghề chính là
thu phí bảo kê và đòi nợ thuê, nghề phụ là sửa xe ô tô. Gần đến
cuối năm, đám côn đồ đi theo Tôn Dương cũng tổ chức một bữa tiệc.
Tôn Dương được xem là thủ lĩnh của đám cô đồ tụ tập trong phòng này
hôm nay, bây giờ anh ta đã chết, phản ứng đầu tiên của những tên côn đồ
khác là người đã từng bị Tôn Dương đòi nợ đến trả thù, mấy người đó đều
nói bình thường Tôn Dương tương đối kiêu ngạo, vậy nên có không ít kẻ
thù, nhưng trong bọn họ chưa từng có ai thấy tử trạng như thế này, cho
nên ai nấy đều hoảng sợ. Ông chủ nhà hàng cũng chưa bao giờ nhìn
thấy cảnh tượng như vậy, ông ta hỏi: “Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
“Vừa rồi anh Tôn đã uống rất nhiều, nói muốn đi toilet, vậy nên đã đi
vào toilet ở cuối hành lang.” Người đàn ông tóc trắng chỉ vào cuối hành
lang tầng hai, “Sau đó đột nhiên mất điện, mãi cho đến khi đèn điện sáng
trở lại mà anh ta vẫn chưa trở về, chúng tôi còn cho rằng anh ta nôn đến
bất tỉnh nhân sự trong nhà vệ sinh luôn, vậy nên đã cùng nhau đi tìm anh
ta, không ngờ…” Tôn Dương nằm trên mặt đất tựa như một bức tượng
điêu khắc bằng băng, làm cho nhiệt độ bốn phía cũng thấp hơn vài độ.
Hạ Diễm đưa mắt nhìn mấy tên côn đồ đang kinh hãi trước mặt, trong
mấy người đàn ông trẻ tuổi này, Tôn Dương là người có hình xăm lớn nhất,
mà lúc này hình xăm của anh ta đang hiện lên yêu khí màu xanh tím.
Người bình thường không nhìn thấy yêu khí này, nhưng Hạ Diễm lại nhìn
thấy rất rõ ràng. Hình xăm thật to nằm trên cánh tay này đã bị băng
tuyết bao phủ hoàn toàn, nhiệt độ cực thấp đã làm cho làn da chỗ có hình
xăm này tràn ngập nguy cơ, hình xăm cũng trở nên mơ hồ, lúc này, nếu
chạm nhẹ vào một cái, nói không chừng có thể lột miếng da đó ra.
Hạ Diễm cẩn thận đánh giá một đám đàn ông trước mặt, trên làn da lộ ra
bên ngoài của những người này cũng không thấy có hình xăm. Một trong
những nguyên nhân chính khiến Tôn Dương bị sát hại, rất có thể là vì anh
ta có hình xăm trên người. Cố Hội muốn kéo Hạ Diễm rời khỏi chỗ
này, nhưng Hạ Diễm lại quay đầu hỏi đám côn đồ kia: “Trên người các
người….. Có ai có hình xăm trên người không?” Mấy tên côn đồ vừa mới
mất lão đại, thấy Hạ Diễm chỉ là một sinh viên, căn bản không thèm phản
ứng lại với cậu, vậy nên không có ai trả lời câu hỏi nọ. “Sư đệ,
đừng để ý đến bọn họ.” Cố Hội nói, “Chỗ này nguy hiểm quá, chúng ta
xuống trước đi.” Hạ Diễm gật gật đầu, lại chạy đến chỗ toilet
cuối hành lang nhìn thoáng qua, Lưu Chấn to gan đi theo phía sau bảo vệ
cậu, anh ta nói: “Sư đệ, cậu nhanh lên, tôi sợ quá.” Để không
làm xáo trộn hiện trường, Hạ Diễm bọc hai túi nilon lên chân, đứng bên
ngoài cửa nhìn thoáng qua toilet một lần. Trong toilet cũng
không có cái gì bẩn thỉu, nhưng quả thật vẫn còn yêu khí nhàn nhạt sót
lại. cậu nhắm mắt dùng linh lực cảm thụ một chút, chỉ cảm thấy hình như
yêu khí lạnh như băng đã biến mất ở chỗ hồ nước, sau đó thì không còn
tung tích nữa. “Có phải là ma quỷ không?” Lưu Chấn nhìn xung
quanh, “Bà nó chứ, thật đáng sợ.” Hạ Diễm lắc đầu, nói: “Sư
huynh, đi thôi.” Rất nhanh sau đó cảnh sát nhận được báo cũng đến hiện
trường, nhưng cho dù là cảnh sát cũng chưa từng thấy qua tử pháp như
vậy. Bọn họ chỉ có thể mang thi thể về đồn cảnh sát, sau đó
phong tỏa hiện trường, cho tất cả các thực khách ở đó nhanh chóng rời
đi, đưa mấy tên côn đồ kia đến cục cảnh sát lấy lời khai. Ầm ĩ
như vậy, đám người Hạ Diễm cũng không còn tâm trạng để ăn cơm tiếp.
Lúc bọn họ ra đến cửa, giáo sư Ngụy vẫn còn cảm khái: “Ài…., dạo này
càng ngày càng bất ổn, có phải kẻ thù đã giở thủ đoạn xấu gì đó hại cậu
ta không?” “Không đơn giản như vậy.” Hạ Diễm nhẹ nhàng lắc đầu,
“Trên người mọi người không có hình xăm chứ?” Mấy sư huynh sư tỷ
mắt to trừng nhỏ nhìn Hạ Diễm, trong lúc nhất thời, bầu không khí bỗng
trở nên vô cùng căng thẳng. Lam Cảnh Thâm nhỏ giọng nói: “…..
Tiểu sư đệ, có hình xăm thì sao? Tôi có một hình xăm nhỏ trên cổ chân.
Lúc năm nhất đại học tôi và bạn gái đã cùng nhau đi xăm hình.”
Hạ Diễm chớp chớp mắt, nói: “Không có gì.” Cậu xoay người lấy ra
hai lá bùa màu vàng từ trong túi xách của mình ra đưa cho Lam Cảnh Thâm,
nói: “Để cho an toàn, sư huynh, lúc trở về thì dán lá bùa này vào trong
phòng ngủ, tốt nhất là cửa ký túc xá hay cửa sổ gì cũng đều dán một cái.
Thứ trong khách sạn này rất mạnh, vẫn phải chú ý một chút.” “Yêu
quái?” Lông tơ trên người Cố Hội đã dựng đứng hết lên, “Yêu quái gì?
Loại yêu quái ăn thịt người giống như trong phim hoạt hình đó hả?”
Hạ Diễm gật gật đầu, cậu nói: “Dù sao cũng không phải là loại yêu quái
đáng yêu gì.” Mấy sinh viên hoảng sợ vô cùng, bọn họ không hẹn
mà cùng nhau nhìn về phía Hạ Diễm, Lam Cảnh Thâm nói: “….. Tiểu sư đệ,
chẳng lẽ cậu có thể nhìn thấy ma quỷ thần thánh gì đó?” Cố Hội
vội vàng nói: “Chuyện này có lẽ ba người các cậu không biết, Hạ Diễm và
bạn trai cậu ấy đều là thiên sư rất trâu bò, hai người bọn họ đều có thể
nhìn thấy mấy thứ ….. Bẩn thỉu gì đó, lần trước nếu không nhờ có sư đệ
cứu chúng tôi, chắc mấy người chúng tôi đã sớm đi chầu ông bà rồi.”
Hạ Diễm thấy Lam Cảnh Thâm sợ tới mức không dám thở mạnh, cậu nhẹ
nhàng giải thích: “Lam sư huynh, thứ kia không đi theo anh, tôi chỉ chu
đáo phòng ngừa mà thôi. Nhưng mà, ID WeChat cũng là số điện thoại của
tôi, anh có thể liên hệ với tôi bất cứ lúc nào nếu có điều gì bất thường
xảy ra.” Lam Cảnh Thâm chưa lấy lại được hồn vía gật gật đầu,
giáo sư Ngụy cũng có chút sợ hãi, nhưng phải làm ra vẻ thoải mái nên
trêu chọc cậu ta một câu: “Được rồi, chắc tối nay Tiểu Lam sẽ thức
trắng.” “Còn không phải sao.” Lam Cảnh Thâm nói, “… Dù sao em
cũng đã từng gặp ma rồi, em cũng không phải người theo thuyết vô thần.
Chẳng lẽ con yêu quái này thích tấn công bừa bãi tất cả những người có
hình xăm?” “Ừ, đúng là có yêu quái như vậy, cũng giống như con
người khi kinh doanh sẽ có một nhóm khách hàng mục tiêu vậy, yêu quái
cũng có đối tượng công kích của riêng mình.” Hạ Diễm giải thích, “Vừa
rồi chúng ta ở cách phòng bọn họ quá gần, lúc mất điện tôi đã loáng
thoáng cảm thấy có thứ gì đó xẹt qua phía sau mình, nhưng cũng có thể đó
là ảo giác, Lưu Chấn sư huynh, vừa rồi anh ngồi bên cạnh tôi, anh có cảm
giác được phía sau mình hơi lạnh không?” Cậu vừa nói xong thì nụ
cười trên mặt Lưu Chấn cũng dần dần biến mất. “Bà nó.” Lưu Chấn
nói, “……. Đúng là như vậy thật, mới đầu tôi còn nghĩ rằng điều hòa không
khí bị hỏng nên mới thổi gió lạnh ra, bây giờ người tôi vẫn nổi da gà
nè.” Lam Cảnh Thâm điên cuồng nuốt nuốt nước bọt để giảm bớt
căng thẳng. Cố Hội an ủi cậu ta, cô nói: “Về trường rồi nói không chừng
sẽ không sao, dương khí trong ký túc xá rất thịnh, cậu còn có bạn cùng
phòng nữa mà! Hơn nữa bùa của sư đệ cũng rất linh nghiệm, vấn đề không
nghiêm trọng đâu.” Hạ Diễm gật gật đầu, nói: “Đúng vậy, vấn đề
không lớn, đừng quá lo lắng, tôi chỉ phòng trường hợp xấu nhất thôi.”
Hôm nay người đến tụ tập ăn tối tương đối nhiều, xe của giáo sư Ngụy
không đủ chỗ cho tất cả mọi người, vậy nên bọn họ đã gọi thêm một chiếc
taxi. Hạ Diễm vẫy tay tạm biệt mấy người bọn họ, cậu nói: “Thầy,
sư huynh, sư tỷ, mọi người về trước với thầy đi, bạn trai em đến đón em
rồi.” “Wao.” Hai mắt Vương Lộ sáng ngời, “Được rồi, gặp lại sư đệ sau.”
Chờ Hạ Diễm rời đi, Vương Lộ mới nhỏ giọng nói với Cố Hội: “Tôi
là fan mẹ hiền của sư đệ trên diễn đàn đó, vốn tôi còn cảm thấy không ai
có thể xứng với Diễm Diễm nhà chúng ta, dù sao thì con trai tôi vừa
thông minh vừa đẹp trai, tính cách còn đáng yêu như vậy. Nhưng hôm nay
khi tận mắt nhìn thấy bạn trai của cậu ấy thì….. Mẹ đồng ý hôn sự này!”
Cố Hội giơ ngón cái lên tán thành, nói: “Hai người bọn họ đều có
loại khí chất gì đó rất thần kỳ, không giống với người thường, hơn nữa
còn rất thần bí.” “Nếu cậu quá mạnh, cậu cũng sẽ có loại khí
chất thần thánh đó.” Lưu Chấn nói, “Có phải các cậu chưa từng thấy tiểu
sư đệ vẽ bản thiết kế không? Tôi đã nhìn thấy một lần, lúc đó tôi còn
nghi ngờ rằng, có phải cậu ấy có ký ức của kiếp trước không? Vừa giỏi
như thiên tài, vừa siêng năng chăm chỉ, đúng là sư đệ rất thần kỳ.”
Bãi đậu xe cách đó không xa, Lục Bỉnh Văn mang theo một ly trà sữa
nóng hổi đứng bên cạnh chiếc Porsche nghịch điện thoại. Mấy tòa nhà văn
phòng gần đó vừa tan tầm, những thành phần tri thức đó đều ngoái đầu lại
nhìn hắn, nhưng hắn cũng không ngẩng đầu lên, chỉ chuyên tâm chờ Hạ Diễm
xuất hiện. Hắn cúi đầu gửi cho Hạ Diễm một tin nhắn: Bảo bối,
anh đến rồi. Một giây sau, Hạ Diễm từ phía sau lưng Lục Bỉnh Văn
đi ra, cậu dùng hai tay có chút lạnh che mắt Lục Bỉnh Văn, nói: “Đoán
xem em là ai?” Lục Bỉnh Văn khẽ nhếch khóe miệng, nói: “Là vợ
anh.” Tuyết không còn rơi nữa, nhưng khi tuyết rơi trời lại
không lạnh bằng lúc tuyết ngừng rơi. Lục Bỉnh Văn lấy tay mình
che đôi bàn tay lạnh lẽo của Hạ Diễm lại, nhưng hắn lại đột nhiên phát
hiện, mình không có cách nào sưởi ấm tay vợ giống như nhân loại bình
thường, hắn khẽ nhíu mày. Nhưng hình như Hạ Diễm cũng nhận ra
điều gì đó, cậu nhảy nhảy tại chỗ, sau đó cầm ly trà sữa nóng trong tay
Lục Bỉnh Văn, nói: “Wao, ông chồng ma quỷ của em còn mang cả trà sữa
nóng cho em này.” Cậu cầm trà sữa sưởi ấm tay, ánh mắt trong veo
sáng lấp lánh như đang nói lên tình yêu của mình đối với Lục Bỉnh Văn,
cậu trai ngọt ngào như như mật này cũng làm cho băng tuyết trong lòng
Lục Bỉnh Văn tan chảy, khiến hắn nhịn không được muốn tới gần cậu, muốn
ôm cậu vào lòng, muốn hôn cậu. Hạ Diễm uống một ngụm trà sữa,
sau đó lại kéo tay Lục Bỉnh Văn, nói: “Anh ơi, em kể cho anh nghe chuyện
kinh dị này.” “Ồ?” Lục Bỉnh Văn nói, “Em muốn hù dọa quỷ?” Hạ
Diễm gật gật đầu, cùng Lục Bỉnh Văn ngồi lên xe. “Vừa rồi lúc
bọn em đang ăn cơm ở nhà hàng thì có người đột nhiên chết cóng trong
toilet, trên người nạn nhân còn có yêu khí lưu lại.” Hạ Diễm nghiêng đầu
nói, “Em muốn lần theo yêu khí đó đi tìm yêu quái kia, nhưng yêu khí đó
lại tự nhiên biến mất trong toilet. Vừa rồi anh đứng ở bên này có cảm
giác được cái gì không?” Lục Bỉnh Văn lắc đầu, nói: “Nếu là đại
yêu quái có chút tuổi, vậy quả thật không dễ phát hiện yêu khí đó được.
Có thể xem thi thể nạn nhân không?” “Không thể, cảnh sát đã đến
mang đi rồi.” Hạ Diễm nói, “Vừa rồi em đã cẩn thận quan sát một lúc,
hình như….. Yêu quái đó đã tập trung công kích vào một hình xăm trên da
anh ta, làn da chỗ đó đã hoàn toàn thay đổi.” Lục Bỉnh Văn nói:
“Ồ? Là một con yêu quái có chấp niệm. Không phải tất cả những yêu quái
trên đời này đều có thể sinh sống hòa bình với nhân loại giống như hồ
yêu ở Thanh Khâu, giống như bạch cốt tinh lần trước vậy, bọn nó sẽ vì tu
vi hoặc chấp niệm của mình mà làm bất cứ điều gì.” Hạ Diễm gật
gật đầu, đưa tay bật nhạc trên xe Lục Bỉnh Văn. Trên đường về
nhà, trên xe vẫn phát những bài hát cậu quen thuộc, ban đầu Hạ Diễm nhắm
mắt nghỉ ngơi, sau đó mới phát hiện, hình như lão quỷ Lục Bỉnh Văn này
đã copy danh sách nhạc yêu thích của cậu để trong xe, vậy cho nên
playlist ở đây đều là nhạc cậu thích. Lão quỷ bên cạnh đã che
giấu công danh của mình, hơn nữa còn thích lái xe đưa đón vợ, đợi đến
khi chiếc xe vững vàng dừng lại ở bãi đỗ xe, Lục Bỉnh Văn còn giúp Hạ
Diễm cởi dây an toàn. Có lẽ người yêu cậu đã hơn ba ngàn tuổi,
vậy nên hắn chăm sóc Hạ Diễm rất tỉ mỉ chu đáo, hắn xem cậu như lưu ly
dễ vỡ vậy, quý đến mức lau chùi cũng phải thật cẩn thận. Hạ Diễm
không ngờ tâm tư của Lục Bỉnh Văn còn sâu sắc hơn những gì cậu tưởng
tượng, cậu khẽ chớp chớp mắt, nhẹ giọng gọi: “Anh ơi!” “Ừ.” Lục
Bỉnh Văn hỏi, “Em mệt à?” Hạ Diễm cười cong cong đôi mắt xinh
đẹp, cậu nghiêng đầu hôn lên má nam quỷ tốt nhà mình, nói: “Không có gì,
em chỉ muốn hôn anh thôi.” Cậu nắm lấy bàn tay Lục Bỉnh Văn, tay
hắn lớn hơn tay cậu một chút, cùng Lục Bỉnh Văn đi vào căn hộ, ấm áp
tình cảm giống như những đôi tình nhân bình thường khi về nhà vậy.
Lúc ở trong thang máy, một người một quỷ đứng rất gần nhau, nhưng vừa
đến cửa nhà thì Hạ Diễm đã bị Lục Bỉnh Văn ôm hôn thật sâu. Hạ
Diễm choáng váng móc chìa khóa trong túi ra, nhưng vì bình thường Lục
Bỉnh Văn hay dịch chuyển tức thời, cậu rất ít khi dùng đến chìa khóa.
Lúc chìa khóa rơi xuống đất, cậu còn đang bị Lục Bỉnh Văn không nhẹ
không nặng cắn lên gáy, Lục Bỉnh Văn dùng linh lực nhặt chìa khóa lên,
chìa khóa bay trở lại lòng bàn tay cậu, cậu chậm rãi mở cửa vào nhà.
“Bảo bối, tối nay em uống rượu à?” Lục Bỉnh Văn nói, “Nói cho anh
nghe xem, hôm nay uống mấy ly?” Hạ Diễm thay giày ở cửa, cậu
ngoan ngoãn rũ mắt xuống, nói: “Chỉ uống một ly rưỡi rượu nửa đỏ thôi.”
Rượu vang đỏ có tác dụng chậm hơn rượu trắng, vừa rồi Hạ Diễm
ngồi trên xe không cảm thấy thân thể mình nóng lên, nhưng giờ phút này,
có lẽ là vì bầu không khí quá tốt, hoặc cũng có lẽ là men say đã bắt đầu
dâng lên, cậu cảm thấy hai má mình nóng bừng. Hạ Diễm xách ba lô
đi vào phòng ngủ, trước tiên lấy cốc nước của mình ra, sau đó lại lấy
một ít giấy nháp ban ngày đã dùng ra, đặt hết trên bàn. Lục Bỉnh
Văn tùy tiện liếc mắt một cái, vừa vặn nhìn thấy trên giấy nháp có mèo
con do Hạ Diễm vẽ, còn có ba chữ “Lục Bỉnh Văn” Hạ Diễm đã viết ra.
Lục Bỉnh Văn rút tờ giấy đó lên xem, sau đó cúi người ép Hạ Diễm đến
góc tường, hắn trầm giọng, nói: “Lúc học thần đi thi cũng thất thần à?”
Hạ Diễm rũ mắt xuống nhẹ nhàng nở nụ cười, nụ cười kia lại có
mấy phần quyến rũ. Hắn ngẩng đầu lên, để lộ ra xương quai xanh
xinh đẹp, cậu nhìn Lục Bỉnh Văn không chớp mắt, nhưng giọng điệu thì lại
có chút thẹn thùng: “Bạn nhỏ mười chín tuổi lần đầu biết yêu, nhớ người
yêu của mình nên…… Đó cũng đâu phải là chuyện gì kỳ quái chứ?”
Giọng nói của cậu vừa trong trẻo vừa lạnh lùng, nghe rất mê người, trong
mắt thiếu niên chỉ có tình yêu thật thuần khiết. Mà từ trong mắt Lục
Bỉnh Văn, cậu cũng nhìn thấy được sự mê muội của lão quỷ ngàn năm này.
“Anh à, có muốn tắm cùng em không?” Hạ Diễm chống bàn đứng
lên, cậu cảm thấy mình có chút say, bước đi cũng trở nên nhẹ bẫng. Đi
chưa được mấy bước đã bị Lục Bỉnh Văn một tay ôm về ngồi trên đùi hắn.
Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng nâng cằm Hạ Diễm lên, thưởng thức mỹ mạo
của vợ, hắn trầm giọng, nói: “Lát nữa lại cùng nhau tắm đi.” Dứt
lời, hắn ném Hạ Diễm lên giường, nói: “Lần sau phải mua một cái giường
mềm hơn mới được.” Hạ Diễm nhắm mắt lại triền miên cùng hắn, lại
cảm thấy tư thế trước mắt cực kỳ không hài lòng. Cậu xoay người lại, một
lần nữa ngồi trên đùi Lục Bỉnh Văn, nghiêng đầu nhìn về phía người yêu
anh tuấn lớn tuổi dưới thân mình, nói: “Em muốn……” “Em muốn gì?”
Những ngón tay mảnh khảnh của Hạ Diễm cởi từng chiếc cúc áo trên
người Lục Bỉnh Văn, cậu ghé sát vào tai hắn rồi nhẹ giọng nói: “Em muốn…
Tự mình làm. Em thích nhìn vẻ mặt anh bị em làm cho mê muội, tôi muốn
nhìn anh.”