Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau - Chương 79 Hình Phạt Trói Buộc Của Bệnh Mỹ Nhân……

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
  4. Chương 79 Hình Phạt Trói Buộc Của Bệnh Mỹ Nhân……
Prev
Next
Novel Info

Chương 79: Hình Phạt Trói Buộc Của Bệnh Mỹ Nhân……

   “Trước khi ra khỏi cửa, bọn tôi lại nhìn thấy lá bùa cậu đưa, các
cạnh lá bùa giống như bị đóng băng vậy….” Lam Cảnh Thâm đặt hai lá bùa
bị đóng băng trước mặt Hạ Diễm, “Nhưng tôi vẫn mang ra ngoài.”        
Nghe Lam Cảnh Thâm nói xong, Hạ Diễm như chợt nghĩ ra cái gì đó, cậu lấy
ipad từ trong ba lô ra, mở Bách khoa toàn thư về yêu quái mình vừa mới
tải từ trên diễn đàn Thiên Sư xuống, lướt đến trang “Tuyết bà bà” cho
Lam Cảnh Thâm xem.         “Sư huynh, nghe các anh miêu tả thì yêu quái
này chỉ xuất hiện vào những lúc có tuyết rơi, hơn nữa vật trung gian là
nước, vậy chắc nó là…. Con này.” Hạ Diễm chỉ vào ảnh hoạt hình của Tuyết
bà bà trong Bách khoa toàn thư về yêu quái, “Đây là Tuyết bà bà, nó có
thể biến thành bất kỳ hình dạng nào trong một thời gian ngắn, thậm chí
còn có thể hóa thành nước, kết thành băng, nhưng bản thể lại là một nữ
yêu quái dáng người to lớn, chuyên ăn thịt người để sống.”         Thấy
ánh mắt Lam Cảnh Thâm và Tiểu Hùng trợn tròn sợ hãi, Hạ Diễm tiếp tục
giải thích: “Tương truyền rằng, thời xưa có một bà mẹ, bà ấy một mình
nuôi cô con gái xinh đẹp của mình lớn lên, nhưng con gái bà lại bị một
tên cặn bã lừa tài lừa tình rồi bỏ đi. Con gái bà không thể nguôi ngoai
được nỗi đau nên đã nhảy xuống giếng tự vẫn, bà cũng không thể chịu đựng
được nỗi đau mất con gái, cũng nhảy xuống giếng theo con gái. Bảy ngày
sau khi họ chết, trong làng có trận tuyết lớn đổ xuống, vào ngày hôm đó,
một con quái vật cao khoảng hai mét đã bò ra khỏi giếng rồi ăn thịt
những người đàn ông cặn bã. Sau đó, Tuyết bà bà chỉ xuất hiện trong
những ngày tuyết rơi, sau khi tuyết ngừng rơi sẽ biến mất. Khi trời đổ
tuyết, bà ta sẽ ra ngoài săn mồi, xem tình hình hiện tại thì…… Có thể bà
ta đang săn lùng những người đàn ông có hình xăm.        Suýt chút nữa
thì Lam Cảnh Thâm rơi nước mắt, anh ta nói: “Đối tượng Tuyết bà bà này
công kích thật bừa bãi, tôi và bạn gái mình đã bên nhau năm năm, tôi đâu
phải là người đàn ông xấu xa.”         Hạ Diễm khẽ cười, nói: “Sư huynh,
anh đừng lo lắng, chúng ta biết là yêu quái nào thì dễ đối phó rồi.”    
    “Đạo gia có nói ngũ hành tương sinh tương khắc, mộc khắc thổ, thổ
khắc thủy, thủy khắc hỏa, hỏa khắc kim, kim khắc mộc. Loại yêu quái theo
mùa như Tuyết bà bà này phải dựa vào vật dẫn mới có thể xuất hiện, chúng
ta có thể dùng pháp khí thuộc mệnh thổ để áp chế nó.”         Lục Bỉnh
Văn gật đầu, hắn trầm giọng, nói: “Người sinh năm Sửu, Thìn, Mùi, Tuất,
đều là mệnh thổ, Tiểu Hùng, cậu tuổi sửu phải không?”         “Đúng vậy,
tiên sinh, khi còn bé tôi học nhảy lớp, vậy nên tôi nhỏ hơn các bạn học
cùng lớp một tuổi.” Tiểu Hùng kinh ngạc nói, “Cái này mà anh cũng có thể
tính ra à?”         “Trên người cậu còn có một miếng phỉ thúy màu xanh?”
Lục Bỉnh Văn nhìn về phía sợi dây đỏ đeo trên cổ Tiểu Hùng, “Đúng
không?”         “Đúng vậy.” Tiểu Hùng kinh ngạc nói, “Người bình thường
thường đeo tượng phật bằng ngọc hoặc thứ gì đó tương tự, mẹ tôi nói tôi
mệnh thổ, vậy nên đã mua cho tôi một khối phỉ thúy, nói đeo vào có thể
giúp tôi may mắn….. Chuyện này….. Bà nó, sao miếng ngọc này lại bị nứt
rồi? Bị hồi nào vậy chứ?”         “Ngọc phỉ thúy màu xanh lục có thể
giúp người thuộc mệnh Thổ hóa giải nguy cơ, trưa nay các cậu không gặp
nạn ở trong toilet, kỳ thật là Tuyết bà bà kiêng kỵ người có mệnh thổ
như cậu, mà miếng ngọc của cậu cũng giúp hai người gánh đỡ tai ương.”
Lục Bỉnh Văn nhìn bầu trời âm u tăm tối ngoài cửa sổ, “Có thể tối nay
trời sẽ đổ tuyết. Lát nữa chúng tôi sẽ tới ký túc xá cùng hai người, để
giăng lưới bắt yêu, chờ sau khi bố trí xong, hai người các cậu cứ ở
trong ký túc xá chờ yêu quái đến là được. Muốn ăn uống gì, bây giờ các
cậu giải quyết hết đi, chờ chúng tôi giăng lưới xong, các cậu không nên
ra ngoài nữa.”         Bây giờ Lam Cảnh Thâm và Tiểu Hùng đã bình tĩnh
trở lại, hai người bọn họ gật gật đầu, đi ra khỏi quán cà phê cùng với
Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn. Sau khi ra khỏi quán cà phê, Lục Bỉnh Văn đội
mũ nỉ màu đen lên đầu.         Hắn thầm nghĩ, xương của Tuyết bà bà là
nguyên liệu dùng để chế tác cầm linh, chờ bắt được yêu quái kia rồi có
thể dùng xương của nó làm cho Hạ Diễm một cây đàn, làm vũ khí chuyên
dụng cho cậu dùng.         Vốn Hạ Diễm đi cách Lục Bỉnh Văn một khoảng,
nhưng chờ hai vị đàn anh đi xa một chút, cậu len lén cầm tay Lục Bỉnh
Văn, cùng Lục Bỉnh Văn giẫm lên lớp tuyết mềm trên đường đi về phía
trước.         “Anh ơi!” Hạ Diễm ngước mắt nhìn Lục Bỉnh Văn, “Em làm ảo
thuật cho anh xem nè.”         Lục Bỉnh Văn nhướng mày, Hạ Diễm xòe tay
ra, trong lòng bàn tay cậu là một trái tim nhỏ làm bằng những quả cầu
tuyết. Hạ Diễm cười cong cong hai mắt, cậu nói: “Đối với Phong Đô đại đế
ba ngàn tuổi thì có phải em ngây thơ lắm không?”         “Bạn nhỏ có thể
cảm thấy rất ngây thơ.” Lục Bỉnh Văn nhận lấy trái tim của Hạ Diễm,
“Nhưng nam quỷ hơn ba ngàn tuổi thì lại không cảm thấy vậy.”         Ký
túc xá đại học T đại không cho người ngoài vào, Lam Cảnh Thâm và Tiểu
Hùng đang lo lắng, không biết phải làm thế nào để đưa Lục Bỉnh Văn vào,
thì lại nghe Hạ Diễm nói: “Sư huynh, hai người lên trước đi, chúng tôi
sẽ theo sau.”         Kết quả, hai người vừa đến cửa ký túc xá, Hạ Diễm
và Lục Bỉnh Văn lại đột nhiên xuất hiện ở cuối hành lang. Hôm nay Lục
Bỉnh Văn khoác một chiếc áo khoác màu đen tuyền bên ngoài âu phục, khí
chất trên người hắn vừa thần bí vừa mạnh mẽ.         Hai người này xuất
hiện bất ngờ như thế khiến Lam Cảnh Thâm cũng phải giật mình.        
Anh ta nhỏ giọng nói với bạn cùng phòng: “Không phải thang máy bên cạnh
vừa rồi đi lên trước sao? Sao đã đưa sư đệ và Lục tiên sinh lên nhanh
như vậy?”         Tiểu Hùng lắc đầu, cậu ta nói: “Không biết nữa, tôi
cảm thấy thế giới bây giờ thật kỳ diệu, chắc chú bảo vệ dưới lầu thấy Hạ
Diễm xinh đẹp đáng yêu, vậy nên đã để cho cậu ấy dẫn người lên?”        
Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đi vào ký túc xá Lam Cảnh Thâm, Lục Bỉnh Văn
đứng yên tại chỗ rồi lại nhẹ nhàng giơ tay lên, vô số dây leo xanh biếc
từ bốn phương tám hướng bay tới.         “Đây là một loại thực vật thuộc
mệnh thổ, so với gốm sứ hay các dụng cụ làm bằng đất khác, thì thực vật
thuộc mệnh thổ có tính công kích mạnh mẽ hơn.”         Lúc này, ký túc
xá giống như một lâu đài nhỏ của tinh linh, được bao bọc bởi dây leo
xanh biếc, người thường không thể nhìn thấy những cây xanh đang phát
triển hết sức ngoan cường này, nhưng Hạ Diễm thì lại nhìn thấy rất rõ
ràng.         Cậu sao chép pháp thuật của Lục Bỉnh Văn, gia cố thêm cho
tòa thành màu xanh biếc này. Pháp thuật Lục Bỉnh Văn thường dùng là hỏa
và thủy, hắn đứng sau lưng cầm tay Hạ Diễm, nói: “Em có thể khống chế
những dây leo này quấn quanh người khác, ví dụ như vậy……”         Dây
leo mảnh khảnh quấn quanh trên người Hạ Diễm, trói cơ thể mảnh khảnh của
cậu lại, mặc dù trói cũng không chặt lắm, nhưng Hạ Diễm muốn thoát ra
vẫn có chút khó khăn, khiến cậu phải “hừ” nhẹ một tiếng.         Diễm
Diễm thông minh giật giật cổ tay trước, nhưng cổ tay lại bị dây leo trói
lại càng chặt hơn, cậu đành phải tìm kiếm sự giúp đỡ, cậu ngước mắt lên
nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, nói: “Anh à, buông em ra đi, anh trói em đau
quá.”         Ánh mắt Lục Bỉnh Văn tối sầm, lại khẽ nhếch khóe miệng,
hắn buông dây leo ra rồi ghé sát bên tai Hạ Diễm nói: “Vậy đợi đến khi
về nhà anh sẽ trói lại.”        Lam Cảnh Thâm chỉ nhìn thấy hai người
nhắm mắt niệm pháp quyết, đại khái khoảng hơn nửa phút, thân thể Hạ Diễm
bị bóng lưng Lục Bỉnh Văn che mất, vậy nên anh ta nhìn không rõ đã xảy
ra chuyện gì, chỉ có thể yên lặng chờ ở một bên.         Lại qua một hồi
lâu, Hạ Diễm nheo mắt nói: “Sư huynh, lưới bắt yêu đã giăng xong rồi,
vậy chúng tôi đi trước. Sáng mai tôi sẽ đến một chuyến nữa, có chuyện gì
thì gọi cho tôi.”         Dứt lời, Hạ Diễm nắm lấy bàn tay lạnh như băng
của Lục Bỉnh Văn, cậu nhẹ nhàng ho khan vài tiếng, cùng Lục Bỉnh Văn
biến mất ở cuối hành lang tầng tám ký túc xá nghiên cứu sinh.        
Lục Bỉnh Văn thấy Hạ Diễm lại ho khan, hắn dùng lòng bàn tay mình bảo vệ
tim phổi cho Hạ Diễm, “Quá lạnh, có lẽ em sẽ khó thích ứng với thời tiết
phương Bắc ngươi, buổi tối phải nấu chút linh dược cho em uống.”        
“Lại phải uống thuốc sao?” Hạ Diễm chớp chớp mắt, có chút tủi thân bước
đi trong tuyết, “Thuốc đó đắng lắm, có thuốc nào uống ít đắng hơn
không.”         Lúc này, bầu trời xám xịt lại đổ tuyết một lần nữa.    
    Lục Bỉnh Văn cầm ô lên, mặt ô dính đầy bông tuyết, nhưng trên áo
khoác của Hạ Diễm lại không dính chút tuyết nào, cậu được lão quỷ này
che dưới ô, chỉ vài giây sau, một người này một quỷ đã dịch chuyển về
tới căn hộ.         “Không có thuốc nào tốt hơn đâu, bảo bối, thuốc đắng
dã tật mà, cơ thể em quá yếu, anh rất lo lắng cho em.” Lục Bỉnh Văn đứng
ở phòng khách dịu dàng dỗ dành, “Chờ em uống thuốc xong, anh sẽ nấu chè
cho em.”         Mặc dù Hạ Diễm vẫn có chút không muốn, nhưng vẫn ngẩng
đầu lên cười, hỏi hắn: “Anh định nấu chè gì?”         “Bánh trôi nhân
khoai môn nước cốt dừa, không phải em đã đánh dấu một cửa hàng bán đồ ăn
ngon à? Đêm nay anh sẽ nấu một bát cho em, bảo đảm còn ngon hơn người ta
bán.”         Hạ Diễm ngoan ngoãn gật đầu, lại thừa dịp lúc Lục Bỉnh Văn
đứng đưa lưng về phía cậu nấu thuốc, dùng pháp thuật vừa rồi trói tay
chân và thân thể Lục Bỉnh Văn lại, cậu nhẹ giọng nói: “Em cũng muốn trói
nam quỷ xấu xa lại.”         Lục Bỉnh Văn quay đầu nhìn về phía Hạ Diễm,
thản nhiên nói: “Ồ? Phu nhân, còn chưa đến tối mà, em gấp gáp như vậy
à?”         Đầu óc Hạ Diễm làm sao chứa nhiều thứ đen tối như Lục Bỉnh
Văn, cậu giật mình, đỏ mặt thì thầm: “….Nói…. Nói gì kỳ lạ vậy chứ.”    
    Cậu đi đến trước mặt Lục Bỉnh Văn, ngẩng đầu lên nhìn hắn, nói: “Em
chẳng qua làm bộ một chút thôi. Anh mới là người vừa rồi làm em đau, còn
nói về nhà sẽ trói em nữa, em chính là một người rất hay mang thù, còn
thù rất dai, sẽ ra tay trả thù rất nặng.”         “Ồ? Bây giờ Diễm Diễm
có thể làm bất cứ điều gì với anh.” Lục Bỉnh Văn nhướng mày nhìn về phía
Hạ Diễm, “Tùy ý em muốn trừng phạt anh như thế nào cũng được, anh sẽ
không nhúc nhích.”         Hạ Diễm nhìn dây leo trên cổ tay Lục Bỉnh
Văn, thầm nghĩ, hình như lão lưu manh này thật sự bị cậu dùng pháp thuật
trói chặt rồi.         Trong lòng cậu bỗng hiện lên chút kiêu ngạo vì đã
khuất phục được lão lưu manh này, Hạ Diễm nghiêm mặt nói: “Ồ, vậy em
phải trừng phạt anh thật nghiêm khắc mới được.”  Lục Bỉnh Văn khẽ nhếch
khóe miệng, hắn nói: “Được, dù phu nhân có làm gì với anh, anh cũng sẽ
không ghi thù.” Lão quỷ ngẩng cổ lên, nói: “Phu nhân, em muốn bắt đầu từ
đâu?”  Hạ Diễm nhẹ nhàng kéo chiếc cà vạt màu xám bạc trên cổ Lục Bỉnh
Văn xuống, bịt mắt hắn lại. Sáng nay Lục Bỉnh Văn đã bịt mắt cậu lại rồi
bắt nạt cậu một lúc lâu, nước mắt cậu chảy xuống ướt đẫm cả vải bịt mắt,
lúc ấy cậu không biết bộ dáng của mình trông như thế nào, bây giờ nhìn
bộ dáng Lục Bỉnh Văn bị bịt mắt, cậu không khỏi sửng sốt, khẽ hít vào
một hơi thật sâu, hai má cũng đỏ bừng.         Cậu phát hiện lão quỷ
chết dẫm này bịt mắt….. Trông vô cùng gợi cảm.         Tuyết bên ngoài
cửa sổ rơi càng lúc càng nhanh, nhưng trong phòng lại rất ấm áp, Hạ Diễm
ngồi trên sô pha nhìn Lục Bỉnh Văn một hồi lâu, sau đó mới nhẹ nhàng
đứng lên, cậu khoác tay lên bả vai Lục Bỉnh Văn, nhìn đôi môi mỏng lạnh
như băng của hắn.         Cậu chủ động hôn lên môi Lục Bỉnh Văn, sau đó
làm bộ hung dữ nói: “Ngày thường lão lưu manh anh cứ thích táy máy chân
tay với em, vậy hôm nay em cũng….. Lưu manh lại với anh một chút.”      
  Lục Bỉnh Văn không ngờ, mình đợi nửa ngày lại đợi được nụ hôn thơm
ngát của vợ, hắn cảm thấy lòng mình như bị mèo hoang cào một cái vậy,
chỉ trong nháy mắt, dây leo trói trên người Lục Bỉnh Văn đột nhiên đổi
hướng, quay qua quấn lấy Hạ Diễm.         Những dây leo xanh biếc này
không có gai, lúc dây leo quấn quanh thân thể Hạ Diễm khiến cậu có chút
ngứa ngáy, trên dây leo còn nở ra một đóa tường vi trắng tinh, mà ở
trong mắt Lục Bỉnh Văn, Hạ Diễm còn đẹp hơn đóa tường vi kia rất nhiều
lần.         Lục Bỉnh Văn cúi người về phía Hạ Diễm, hắn nói: “Bạn nhỏ,
đây là trừng phạt của em?”         Hạ Diễm ra vẻ trấn tĩnh gật gật đầu,
lại nhỏ giọng oán giận: “Anh à, dạy pháp thuật cho người ta sao chỉ dạy
có một nửa….. Mới vừa rồi anh cởi trói như thế nào, em chưa nhìn thấy
rõ, anh dạy lại cho em đi.”         Lục Bỉnh Văn dùng ngón tay nhẹ nhàng
v**t v* môi Hạ Diễm, hắn nói: “Sống nhiều hơn em đến ba ngàn năm, tất
nhiên pháp thuật cũng học được nhiều hơn em một chút.”         Hai má Hạ
Diễm đã đỏ như quả đào chín, cậu ngoảnh mặt đi, không nhìn vào đôi mắt
tràn đầy yêu thương và d*c v*ng của Lục Bỉnh Văn nữa, lại phát hiện cơ
thể mình cũng đang dần nóng lên.         Cậu nhìn Lục Bỉnh Văn một lúc,
nhưng Lục Bỉnh Văn vẫn bất động như cũ, chỉ là đôi mắt nhìn cậu tự như
nhìn thứ gì đó trân bảo quý hiếm lắm.         “Vì sao vừa rồi lại hôn
anh?”         Hạ Diễm nằm trên thảm nhìn hắn, nhẹ giọng nói: “Bởi vì
nhìn anh…. Em rất muốn hôn.”         Những cặp đôi đang yêu nhau say
đắm, dường như hôn bao nhiêu cũng không đủ.         Lục Bỉnh Văn buông
dây leo buộc Hạ Diễm ra, cúi người hôn lên đôi môi mềm mại của Hạ Diễm,
đầu lưỡi khéo léo luồn giữa môi răng, cuốn hết những ngọt ngào vào lòng.
        Hắn ngậm lấy yết hầu Hạ Diễm, đóa hoa cao lãnh như hòa tan trong
lòng hắn, hai má cậu nóng bừng cọ cọ lên ngực hắn, giống như một con mèo
nhỏ đang làm nũng vậy.         Lục Bỉnh Văn ôm cậu ngồi trở lại sô pha,
cố nén xúc động muốn chiếm hữu mỹ nhân trước mắt này, hắn nói: “Bảo bối,
anh đi sắc thuốc cho em, trời đang lạnh, em uống thuốc rồi ngủ sớm.”    
    Hắn vừa đi chưa được mấy bước thì đã bị Hạ Diễm ôm lấy từ phía sau
lưng, cậu hỏi: “Anh không muốn sao?”         Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng cầm
lấy bàn tay đang đeo nhẫn ngọc của Hạ Diễm, liên tục v**t v* ngón tay
cậu, dường như hô hấp cũng nặng hơn mấy phần so với vừa rồi.         Hạ
Diễm kiễng mũi chân lên, tựa ghé sát vào tai Lục Bỉnh Văn nói: “Em cũng
giống anh, rất muốn anh.”

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
cuu-tinh-ba-the-quyet-1623226784
Cửu Tinh Bá Thể Quyết
Chương 6933 Tức chết một cái Tháng 2 1, 2026
Chương 6932 Lại bị lừa ! Tháng 2 1, 2026
ba-tuoi-ruoi-tu-tien-tay-trang-he-thong-YNZF1CQG
Ba Tuổi Rưỡi Tu Tiên, Tẩy Trắng Hệ Thống Sớm Tới 500 Năm
khe-can-doa-nhai-tuyet-ne-1769733003
Khẽ Cắn Đóa Nhài – Tuyết Nê
Chương 247 Tháng 1 30, 2026
Chương 246 Tháng 1 30, 2026
khi-toi-la-me-cua-nu-chinh-the-than-tra-nu-1769774788
Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ
Chương 135 Tháng 1 30, 2026
Chương 134 Tháng 1 30, 2026
dem-nay-em-o-duc-linh-cap-1732675529
Đêm Nay Em Ở Đức Linh Cáp
Chương 5: Chúng ta đi đâu vậy? Tháng 1 11, 2026
Chương 4: Thịt cừu nướng hoàng hôn Tháng 1 11, 2026
long-huyet-chien-than-1620863148
Long Huyết Chiến Thần
Chương 3828 Đại Kết Cục (hạ) Tháng 1 30, 2026
Chương 3827 Đại Kết Cục (thượng) Tháng 1 30, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 79 Hình Phạt Trói Buộc Của Bệnh Mỹ Nhân……"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese