Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau - Chương 82 Lần Đầu Tiên Bệnh Mỹ Nhân Bộc Lộ Tài Năng…
- Home
- All Mangas
- Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
- Chương 82 Lần Đầu Tiên Bệnh Mỹ Nhân Bộc Lộ Tài Năng…
Chương 82: Lần Đầu Tiên Bệnh Mỹ Nhân Bộc Lộ Tài Năng…..
Đám mây đen đằng đằng sát khí dần dần biến thành một khuôn mặt quỷ
thật lớn, miệng quỷ mở ra giống như một hắc động có lực hút thật lớn, nó
gào thét há miệng về phía khán giả ngồi trên khán đài phía Bắc, cả đấu
trường không ngừng vang lên tiếng thét chói tai. Hôm nay các đệ
tử Huyền môn đến xem thi đấu từ tám tuổi đến ba mươi tám tuổi đều có, đệ
tử tuổi còn nhỏ vẫn chưa có năng lực tự bảo vệ mình, mà mấy vị trưởng
lão Huyền môn chắn trước mặt bọn họ lại đang nhao nhao sử dụng huyền
thuật công kích mặt quỷ kia, nhưng hiệu quả rất ít. Trong lúc
ngàn cân treo sợi tóc, một con phượng hoàng thần sứ màu vàng từ hư không
lao ra, phượng hoàng vỗ cánh, phun ra một quả cầu lửa thật lớn, bức cho
lệ quỷ kia hiện nguyên hình. Ba con thần long màu bạc quấn chặt lấy thân
thể lệ quỷ, khiến lệ quỷ không ngừng phát ra tiếng kêu gào đau đớn.
Đám người trên khán đài phát ra tienehs kinh hô: “Là Hội trưởng
Nguyễn, Hội trưởng Nguyễn và Tổ trưởng Lý tới rồi!” Nguyễn Phong
Trần đã năm mươi tuổi, nhưng thân thể vẫn rất cường tráng. Nguyễn Tri
Xuân dáng người nhỏ gầy đi theo bên cạnh cha mình, chiếc boomerang xoay
vòng trong tay cô, sẵn sàng phóng đi bất cứ lúc nào. Nguyễn
Phong Trần nói: “Tri Xuân, lệ quỷ này là con chọn, tự mình tìm việc tự
mình thu dọn đi. Nếu không khống chế được lệ quỷ này thì cứ tiêu diệt
đi.” Nguyễn Tri Xuân gật đầu, nhưng Triệu đạo trưởng mặc đạo bào
màu lam bên cạnh cô lại ngăn cản hai người, ông nói: “Chờ một chút! Ma
quỷ cũng có quyền của ma quỷ, để lão đạo xem thử trước đã!” Ông
nhắm mắt lại, cầm pháp khí giống như một cái mõ bằng gỗ, hình như trong
miệng còn lẩm bẩm cái gì đó, như thể ông muốn siêu độ lệ quỷ này vậy.
Vầng sáng màu vàng ấm áp bao quanh thân thể bộ xương, nhưng năm
giây trôi qua, Lệ quỷ kia vẫn không ngừng gào thét dưới sự bao quanh của
thần sử, tất nhiên là không có bất kỳ dấu hiệu nào chứng tỏ nó được siêu
độ cả. “Thứ này đã cắn nuốt vô số lệ quỷ, oán khí ngút trời.”
Nguyễn Phong Trần thản nhiên nói, “Triệu đạo trưởng, chuyện đã đến nước
này rồi, ông đừng lãng phí công sức nữa. Tôi bảo con gái tiêu diệt thứ
này là xong.” “Chờ một chút, chờ một chút.” Triệu đạo trưởng
nói, “Các người đừng nóng vội, trong bụng bộ xương này giam giữ mấy trăm
oán linh, những oán linh kia bị lệ quỷ hại chết cũng rất vô tội, nếu bị
tiêu diệt, ngay cả cơ hội chuyển thế cũng không có.” “Quỷ là
quỷ, chỉ cần tổn thương người khác thì phải bị tiêu diệt.” Hội trưởng
Nguyễn nói, “Tri Xuân, con g**t ch*t lệ quỷ này đi.” Khán giả ngồi trên
khán đài không ngừng ồn ào bàn tán, có người còn lớn tiếng nói: “Triệu
đạo trưởng, vinh quang đã không còn, ông vẫn nên trở về buôn bán đi là
hơn!” “Siêu độ lệ quỷ làm sao có thể nhanh hơn boomerang được chứ! Giết
quỷ! Giết quỷ!” “Nguyễn hội trưởng năm mươi lăm tuổi mà vẫn bản
lĩnh và thân thủ như vậy, thật đúng là bảo đao không già mà! Con gái của
Hội trưởng Nguyễn cũng ưu tú như vậy, thật sự là quá tốt!”
……….. Một chiếc boomerang bay lên không trung, trung tâm đấu
trường không ngừng truyền đến tiếng cổ vũ, nhưng ngay vào thời điểm hỗn
loạn đó, một con mèo thần sứ màu vàng khổng lồ đập vỡ cửa kính, tung
người nhảy vọt lên không trung, nó linh hoạt né tránh cái boomerang kia,
sau đó há miệng thật to, nuốt bộ xương đã được Hạ Diễm thu nhỏ lại vào
trong bụng. Mới đầu bộ xương còn muốn giãy dụa, nó không ngừng
phát ra tiếng kêu gào thảm thiết, trong lúc hỗn loạn, bộ xương kia còn
kéo xuống một mảnh lông mèo. Toàn bộ đấu trường giống như có tuyết rơi,
lông mèo bay tán loạn. Điều này đã làm cho Mao Tiểu Quất vốn có
chút nóng nảy càng thêm tức giận, nó dùng móng vuốt mềm mại đè con lệ
quỷ đang làm loạn kia lại, nói: “Mày kêu gào cái gì? La hét cái gì hả?”
Bộ xương kia nhận ra sự cường đại của vị thần sứ này, nó không
kêu nữa, người dẫn chương trình bị dọa cho choáng váng, căn bản không
nhận ra mình chưa tắt micrô, cô đứng cách Mao Tiểu Quất và lệ quỷ kia
rất gần, vì micrô vẫn chưa tắt nên tiếng Mao Tiểu Quất vang vọng khắp
đấu trường. Cả hội trường ai cũng nghe được tuyên ngôn khí phách
của Mao Tiểu Quất: “Mày kêu gào cái gì? La hét cái gì hả?” Sau
đó là tiếng mèo nhai thức ăn, lệ quỷ đáng sợ kia hình như đã trở thành
bữa ăn vô cùng mỹ vị dưới răng nanh của con mèo. Sau nữa là
tiếng gầm giận dữ vô cùng của Hội trưởng Nguyễn qua micrô chưa tắt: “Con
mèo này là của ai?!” Hạ Diễm giật mình, vội vàng đi vào cầu thang dẫn
lên tầng một trong phòng, cậu muốn xuống tầng dưới để nhận mèo.
Lục Bỉnh Văn cũng đi theo phía sau cậu, hai người cùng đi xuống dưới,
khi cửa thang máy mở ra, Hạ Diễm cảm thấy có vô số ánh sáng chiếu thẳng
lên mặt mình, cuộc thi này có mấy ngàn người xem, còn đang phát sóng
trực tiếp trên diễn đàn Thiên Sư, trước mắt đã có mấy vạn người xem. Lúc
này, bọn họ đều nhìn thấy lông mèo bay đầy trời, cùng với khuôn mặt nhỏ
nhắn có chút bối rối nhưng tinh xảo và thanh tú của Hạ Diễm.
Trong hoàn cảnh ồn ào hỗn loạn đó, Hạ Diễm vẫn giống như một tiểu vương
tử không biết đến thế sự. Ống kính có độ phân giải cao kéo cận
cảnh khuôn mặt Hạ Diễm, cho dù ở khoảng cách gần như vậy, gương mặt cậu
cũng không có chút tỳ vết nào, gương mặt cậu khiến cho người ta liên
tưởng đến sự nho nhã lịch sự vô bờ, đôi mắt màu nâu nhạt giống như một
khối hổ phách tuyệt đẹp, khí chất trên người cậu mỏng manh lạnh lùng như
một món đồ sứ tinh xảo dễ vỡ vậy. Nhưng cậu không phải là đồ sứ
dễ vỡ, cậu là một tân binh thiên sư vĩ đại. Trong đám người không ngừng
phát ra tiếng thán phục….. “Thật là một thiếu niên đẹp trai, cậu
ấy là ai?!” “Thần sứ của cậu ấy có năng lực siêu độ kìa, đây là một phần
độc nhất trên đời này đúng không? Thế mà là thần sứ siêu độ.”
“Linh lực thật lợi hại, chẳng lẽ đó chính là Hạ Diễm nổi tiếng trên diễn
đàn hai tháng nay?! Không phải cậu ta không tham gia cuộc thi sao? Tôi
nghe nói cậu ta ngay cả chứng chỉ thiên sư cấp A cũng chưa thi, lợi hại
như vậy, đúng thật là không cần tham gia thi cử làm gì.” “Thì ra
đây chính là Hạ Diễm, trăm nghe không bằng một thấy, đúng là tuổi trẻ có
tài, tiền đồ vô lượng!” Thanh âm lạo xạo nhai nuốt kéo dài chưa tới nửa
phút, Mao Tiểu Quất đã ợ một cái. Nhưng chỉ có một nửa số người
có thể nhìn thấy hình ảnh con mèo, nửa số đệ tử nhập môn con lại thì chỉ
có thể nghe được âm thanh thần sứ phát ra, nhưng ngay khoảnh khắc Mao
Tiểu Quất ợ kia, tất cả mọi người đều thấy được một vòng vòng sáng
trắng, ngay sau đó, con mèo phun ra vô số chấm trắng từ trong miệng.
“Chủ nhân, em no muốn chết, meo.” Mao Tiểu Quất nằm lăn lộn với làm
nũng Hạ Diễm, “Em có giỏi không?!”. “Em tuyệt lắm.” Hạ Diễm vội vàng đi
lên ôm lấy con mèo nhà mình, còn xoa xoa bụng cho nó, “Em không ăn đến
hỏng bụng luôn chứ?” Lúc này, sau một hồi choáng váng, cuối cùng
người dẫn chương trình cũng ý thức được mình chưa tắt micrô, nhưng bây
giờ tắt mic cũng đã muộn, cô lấy lại bình tĩnh, nói: “Chuyện nhỏ vừa rồi
đã bị các trưởng lão của Hiệp hội Thiên sư và Thiên sư ở hiện trường
giải quyết xong, ha ha….. Mọi người hãy yên lòng, chớ nóng nảy, trận đấu
sẽ bắt đầu trở lại với một con lệ quỷ khác…..” Thiên sư vừa rồi
bị lệ quỷ làm bị thương đã được nâng ra ngoài cho vu y cứu chữa, trong
hội trường ồn ào huyên náo, dường như mọi người đều đang thảo luận
chuyện xảy ra vừa rồi. Hạ Diễm đã siêu độ được lệ quỷ mà ngay cả
Triệu đạo trưởng của tứ đại huyền môn cũng không siêu độ được, nhưng
điều đó cũng không ảnh hưởng đến tâm tình Triệu đạo trưởng chút nào.
Lúc này, Triệu đạo trưởng lại mang vẻ mặt vui mừng, ông vô cùng kích
động hỏi, “Cậu trai này là ai? Chẳng lẽ đệ tự yêu quý của ta đã xuất
hiện?!” Lý Hải Triều thu ba con rồng thần sứ của mình lại, anh
ta nhìn về phía Hạ Diễm đang ôm mèo cách đó không xa, nói với Triệu đạo
trưởng: “Triệu đạo trưởng, trong khoảng thời gian ông bế quan tu luyện
không lên mạng à? Gần ba tháng nay trong giới Huyền Học đột nhiên xuất
hiện một vị tân binh, cậu ấy tên là Hạ Diễm, chính là cậu thiếu niên tóc
đen mặc đồ trắng kia.” Lúc này, Úc Chi vội vàng chạy tới, trong
mắt hắn ta ngập tràn tán thưởng Hạ Diễm, đại sư huynh Trương Thị Huyền
Môn bên cạnh hắn ta trầm giọng, nói: “Thần sứ thật lợi hại, thì ra những
gì trên diễn đàn nói đều là sự thật, năng lực này của Hạ Diễm đúng là
độc nhất vô nhị.” Nguyễn Tri Xuân vốn định cùng cha mình giữ thể
diện cho Nguyễn thị Huyền Môn, nhưng không ngờ lại bị Hạ Diễm cướp mất
sự chú ý. Cô nghe giọng điệu hưng phấn của Lý Hải Triều thì
không vui nhíu mày, hung hăng trừng mắt nhìn Lý Hải Triều một cái. Sau
đó nhìn Úc Chi đang nhìn chằm chằm Hạ Diễm, tức đến mức xoay người bỏ
đi. Úc Chi thấy cô rời đi nhưng cũng không đuổi theo. Lý
Hải Triều bày ra vẻ mặt ngây thơ vô tội, anh ta nói với Úc Chi: “Mọi
người ai cũng nói cậu và Tri Xuân là kim đồng ngọc nữ, trời sinh một
cặp, chẳng lẽ…… Con bé Tri Xuân kia thật đúng là coi trọng cậu?”
Úc Chi nghe Lý Hải Triều nói vậy thì thản nhiên nói: “Vậy thì không thể
nào, đại tiểu thư sao có thể để ý đến độc nhãn long như tôi, mà tôi cũng
không có ý định trở thành con rể nhà này.” Lý Hải Triều bật cười
thành tiếng, nói: “Úc Chi, ân sư của cậu đâu?” “Ân sư bị bệnh
nằm liệt giường, hôm nay không tới được.” Úc Chi nói, “Nên tôi và đại sư
huynh mới mang theo mọi người tham gia cuộc thi, không ngờ, ngay trận
đầu tiên đã xảy ra chuyện như vậy.” Mao Tiểu Quất đã biến trở về
kích thước bình thường, nó nằm trong lòng Hạ Diễm vui vẻ vẫy đuôi, nói
với Ti Ti đang bò cách đó không xa: “Ti Ti, cậu nhìn xem, chủ nhân của
ta đang vuốt lông tôi nè….” Nhưng khác với trước kia, Ti Ti chỉ
phun ra nuốt vào lưỡi rắn, nó dùng đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Mao
Tiểu Quất, con rắn cong lưng, nhìn qua cực kỳ hung dữ. Mao Tiểu
Quất có chút mê mang mở to hai mắt, nói: “Chủ nhân, sao Ti Ti không chơi
với em? Trước kia em có chọc nó như thế nào nó cũng đâu có tức giận, em
chọc nó giận à?” “Không phải…… Có thể là Ti Ti đang bị bệnh.”
Hạ Diễm sờ sờ đầu mèo con, trong lòng cũng cảm thấy thật đáng
tiếc, cậu tạo ra một quả cầu linh khí nhỏ, thừa dịp Úc Chi không chú ý,
điều khiển quả cầu linh khí kia lặng lẽ bay đến đỉnh đ** t* Ti, cố gắng
đánh thức thần trí của nó. Nhưng đúng lúc này, Nguyễn Phong Trần
và Lý Hải Triều cách đó không xa đang sải bước đi về phía Hạ Diễm.
Hạ Diễm ra hiệu cho Mao Tiểu Quất, sau đó vô cùng lễ phép nói: “Hội
trưởng Nguyễn, tổ trưởng Lý, xin lỗi vì đã làm vỡ kính của các người,
chờ xong việc tôi sẽ bồi thường cho ngài.” Nguyễn Phong Trần
đánh giá Hạ Diễm từ trên xuống dưới, lại nhìn Lục Bỉnh Văn bên cạnh Hạ
Diễm, ông nói: “Chuyện hôm nay là sai sót trong công tác tổ chức của
Hiệp Hội Thiên Sư chúng ta, có hai vị đã giúp đỡ, làm sao có thể nói bồi
thường được. Sức khỏe của tôi không được tốt lắm, tối này sau khi thi
xong, để Hải Triều mời hai vị ăn cơm.” Không đợi Hạ Diễm trả
lời, Lục Bỉnh Văn đã nhếch khóe môi cười khẽ một tiếng, trong tiếng cười
còn có vài phần khinh miệt. Lục Bỉnh Văn trầm giọng, nói: “Không cần làm
phiền Lý tổ trưởng, thân làm thiên sư, làm việc thiện tích đức là chuyện
đương nhiên mà.” Hạ Diễm len lén kéo tay Lục Bỉnh Văn, sau đó
nhẹ nhàng cong mắt cười với hai người trước mặt, cậu nói: “Tôi nghe nói
Hội trưởng Nguyễn cũng thành lập Quỹ hỗ trợ thiên sư, nếu là quỹ hỗ trợ
giúp đỡ, vậy tôi đại diện cho công ty Bỉ Ngạn cũng góp một phần. Sau khi
trận thi đấu kết thúc, tôi sẽ liên lạc với tổ trưởng Lý để quyên góp.”
Nói xong thì Hạ Diễm cũng ôm mèo rời đi cùng Lục Bỉnh Văn.
Lúc này các đệ tử Huyền Môn đang xem livestream đã dùng bình luận chặn
mất mặt Hạ Diễm trong phòng livestream. [Tôi muốn gia nhập môn phái
Diễm Diễm! Môn phái Diễm Diễm thật uy vũ! 】 【Sao lại hung dữ như vậy
chứ? Đây là lệ quỷ thi đấu cấp S1 à? Lão Nguyễn không giải thích một
chút sao? 】 【Lời giải thích của ông ấy đại khái là: Trình độ
của các cậu không đạt tới năng lực của cuộc thi này, dù sao thì quả thật
ông ta cũng có thực lực, thần sứ của ông ta thật sự ngầu, lúc Phượng
Hoàng giương cánh thật đẹp.】 [Nói về Hạ Diễm và Lục tiên sinh,
ở đây có ai thấy hai người đó vừa len lén nắm tay nhau không? 】 【Quả
thật là đẹp trai quá trời quá đất, anh ấy và Hạ Diễm thật sự rất xứng
đôi.】 [Chuyện hôm nay vốn là Lý Hải Triều và Hội trưởng Nguyễn
khống chế lệ quỷ mà, cũng nhờ vậy Hạ Diễm mới mượn cơ hội siêu độ cho lệ
quỷ. Năng lực siêu độ của cậu ta tuy lợi hại đó, nhưng lệ quỷ là do
Nguyễn Thị Huyền môn khống chế, Nguyễn hội trưởng vẫn lợi hại hơn.】
【Đúng vậy, cũng không hiểu vì sao mọi người cứ tâng bốc Hạ Diễm,
không phải là bộ dáng đẹp hơn người thường một chút sao? Con rồng bạc
của Lý Hải Triều cũng đẹp vậy! 】 Sau khi vào bên trong khán đài, Lục
Bỉnh Văn thấp giọng mắng: “Lão già ngạo mạn.” Hạ Diễm gật gật
đầu, nói: “Đúng vậy, xem ra ông ta quyền cao chức trọng nhiều năm nên đã
ngạo mạn như thế quen rồi, trong mắt ông ta không cho phép bất kỳ một dị
chủng nào.” Lục Bỉnh Văn nói: “Diễm Diễm, em quyên góp cho ông ta làm
cái gì?” “Em chỉ định trả lại tiền cửa kính bị vỡ cho ông ta
thôi.” Hạ Diễm ngoan ngoãn nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, “Em không thích nợ
người khác. Ngoại trừ người đàn ông tốt của em.” Hạ Diễm kéo hắn
đi vào thang máy tối đen, cậu ngẩng đầu lên nhìn Lục Bỉnh Văn cao hơn
mình nửa cái đầu, nói: “Em cũng không tán thành phương thức thi chứng
chỉ như thế này của Hiệp Hội Thiên Sư, chuyện này quá nguy hiểm. Nhưng
em biết vì sao Hội trưởng Nguyễn lại dùng phương thức như vậy, bởi vì
phương thức này tương tự như đánh hắc quyền dưới lòng đất, chi phí tổ
chức thấp, thời gian nhanh, vơ vét được nhiều tiền bạc thông qua những
cuộc thi như thế này, cũng có thể thông qua kỳ thi để đạt được quyền lực
lớn hơn. Còn về phần các thí sinh, bọn họ có chết hay không, chắc Hội
trưởng Nguyễn cũng không để ý.” “Đúng là như vậy.” “Tất
cả con cháu Huyền Môn trong hội trường đều là khán giả và giám khảo,
theo một nghĩa nào đó, mọi người sẽ tận mắt chứng kiến mọi kỳ thi, cũng
lầm tưởng rằng điều đó là công bằng, nhưng kỳ thật, khi kỳ thi hàng năm
diễn ra suôn sẽ, vô hình chung đã tăng cường củng cố thế lực của hiệp
hội thiên sư do Hội trưởng Nguyễn cầm đầu.” Hạ Diễm nói, “Không biết
chuyện hôm nay đến tột cùng có phải là ngẫu nhiên hay không, hay là……
Hội trưởng Nguyễn muốn dùng thực lực của mình để thị uy với người không
muốn tham gia thi cử?!” Lục Bỉnh Văn cười khẽ xoa xoa đầu Hạ
Diễm, hắn nói: “Vừa rồi đó là em thị uy ông ta.” “Hình như Hội
trưởng Nguyễn là một người rất coi trọng thể diện, có lẽ hôm nay em đã
thật sự chọc cho ông ấy không vui.” Hạ Diễm xoa xoa cái bụng mềm mại của
Mao Tiểu Quất, nhẹ nhàng cười cong cong hai mắt, cậu nói: “Thanh danh,
quyền lực và tiền tài….. Em thậm chí còn không thèm quan tâm.”
Thang máy chậm rãi đi lên, quay trở lại khán đài trên tầng ba.
Lúc này, trận đấu cấp S1 lại bắt đầu sau một thời gian ngắn trì hoãn. Lý
Hải Triều thay một con lệ quỷ mới, Hạ Diễm chỉ mơ hồ nhìn thoáng qua đã
biết con lệ quỷ này yếu hơn con vừa nãy rất nhiều. Lục Bỉnh Văn
ghé sát vào người Hạ Diễm, nói: “Anh thật sự rất muốn biết, bảo bối của
anh quan tâm nhất đến cái gì?” “Em hả? Em muốn trở thành một
người tốt bụng.” Ánh mắt Hạ Diễm nhìn Lục Bỉnh Văn rất dịu dàng, “Có lẽ
em là một người theo chủ nghĩa duy tâm, em quan tâm đến lý tưởng và
nhiệt huyết của bản thân mình, cũng quan tâm đến chúng sinh trên thế
giới này, quan tâm đến những linh hồn đang cố gắng sống sót, em còn quan
tâm…..” Cậu mỉm cười nhẹ nhàng, lúm đồng tiền gợn sóng trên má,
cậu nói: “Em còn quan tâm đến ánh mắt người yêu em nhìn mình có ấm áp và
tươi sáng hay không.” Đột nhiên, Lục Bỉnh Văn cảm giác như bị Hạ
Diễm chọc trúng vào chỗ mềm mại nhất trong lòng mình, hắn kìm lòng không
được cúi người xuống hôn lên khóe môi cậu, sau đó lại thấp giọng hỏi:
“Ngày mai có muốn tiếp tục xem thi đấu không?” “Muốn chứ.” Hạ
Diễm gật gật đầu, nhẹ giọng nói, “Em rất tò mò, không biết các đồng
nghiệp của mình đã giữ vững niềm tin như thế nào khi hành tẩu ở nhân
gian, mới vừa rồi hình như em nhìn thấy linh lực của Úc Chi khống chế Ti
Ti không giống trước kia. Tuy nói hắn ta đã có tiến bộ vượt bậc, nhưng
em cảm thấy có chút kỳ quái. Ngày mai là trận thi đấu cấp S2, em muốn
xem đến tột cùng thì Úc Chi đã tu luyện đạo pháp gì mà lại biến thần sứ
của mình thành cái xác biết đi như vậy.” Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn
trở lại phòng VIP không còn cửa kính nữa, Lưu lão đạo thở phào nhẹ nhõm,
nói: “Vừa rồi đúng là mạo hiểm thật!” Hạ Diễm ôm con mèo ngồi
xuống, nhẹ giọng nói: “Không sao đâu.” Đúng lúc này, một người
đàn ông trung niên mập mạp từ trên thang máy đuổi tới, nhìn thấy Hạ Diễm
và Lưu lão đạo ngồi nói chuyện với nhau, ánh mắt ông lóe sáng, nói: “Ôi,
lão Lưu!” Lưu lão đạo nói: “Ồ? Đây không phải là lão Triệu sao?”
Hạ Diễm khẽ gật đầu với Triệu lão đạo, Lưu đạo sĩ giải thích với
Hạ Diễm: “Đây là huynh đệ tốt của tôi, mấy thế gia công tử bọn họ ngày
ngày đánh đánh giết giết, chỉ có tôi và lão Triệu cứu người, một người
chuyên siêu độ, một người chuyên bói toán, hai người bọn tôi tạo thành
một liên minh học sinh cá biệt. Cách đây không lâu lão Triệu còn ở Anh,
ông về nước khi nào vậy?” Hạ Diễm dở khóc dở cười, nói: “Còn có
chuyện như vậy.” Triệu đạo trưởng bước lên trước nói với Hạ
Diễm: “Lão Lưu, đây là đồ đệ của ông à?” “Không, không, không, đây là
sếp của tôi đó.” Lưu đạo sĩ nói, “Sao vậy, ông coi trọng ông chủ của tôi
à, muốn thu đồ đệ phải không?” ” ngươi tài năng này là đơn giản
Thiên phú của cậu là thiên tài trăm năm có một, nhưng mà mới vừa
rồi tôi nhìn cậu thi pháp khí tức còn chưa ổn định, không biết cậu có
cân nhắc đến Triệu môn chúng tôi học thêm không?” Triệu đạo trưởng nói,
“Mặc dù linh lực của tôi còn lâu mới mạnh như cậu, nhưng kinh nghiệm thì
vẫn có một chút.” Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đưa mắt nhìn nhau một
cái, sau đó cậu cong mắt cười nhìn Triệu đạo trưởng, nói: “Cám ơn Triệu
đạo trưởng đã khen tôi.” Cậu ngẩng đầu lên nhìn lục Bỉnh Văn
đứng bên cạnh, nói: “Nhưng mà tôi đã có sư phụ rồi.” Triệu đạo
sĩ có chút kinh ngạc, ông nói: “Tôi thấy cậu đeo nhẫn, còn tưởng vị tiên
sinh bên cạnh này chỉ là bạn đời của cậu thôi, không nghĩ tới…..”
“Đúng vậy, anh ấy là người yêu của tôi.” Hạ Diễm khẽ cười, nói: “Cũng
là ân sư của tôi.”