Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau - Chương 91 Vẽ Rồng Điểm Mắt Cho Người Giấy……
- Home
- All Mangas
- Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
- Chương 91 Vẽ Rồng Điểm Mắt Cho Người Giấy……
Chương 91: Vẽ Rồng Điểm Mắt Cho Người Giấy……
“Bốn lần?” Lục Bỉnh Văn biết rồi còn cố hỏi, “Phu nhân đây là ngại ít,
hay là chê nhiều?” Hạ Diễm giật mình, cậu muộn màng phát hiện ra rằng,
mình kiếm được một trăm vạn điểm công đức mới tích được một ngàn điểm.
Một đêm xuân của Phong Đô Đại Đế có thể phải tiêu tốn hơn bốn trăm vạn
điểm công đức, thực đúng là một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng mà.
“Anh…. Nếu anh còn làm như vậy lần nữa, em, em sẽ đi tìm con ma mỗi lần
song tu chỉ bị trừ có mười điểm.” Hạ Diễm nghĩ nghĩ rồi lại nói, “Thôi
quên đi, con ma bị trừ mười điểm công đức chưa chắc gì có thể đánh bại
được những lệ quỷ khác…. Nhưng nếu tối nay anh làm nhiều lần thì sau này
không cho phép chạm vào em nữa.” “Ồ?” Lục Bỉnh Văn khẽ nheo mắt lại,
“Phu nhân, anh hứa với em, tối nay chỉ làm một lần thôi.” “Thật sao?” Hạ
Diễm rất nghi ngờ. “Đúng vậy.” Lục Bỉnh Văn nói: “Chồng em là một nam
quỷ tốt, rất biết giữ lời.” Đêm đó, Lục Bỉnh Văn đã kéo dài thời gian
dài thật dài. Hắn chỉ làm một lần, nhưng lại kéo dài rất lâu, khiến Hạ
Diễm khóc đến tận ba lần. Cuối cùng, Hạ Diễm nằm trên giường khóc nức
nở, nước mắt rơi xuống ga trải giường bừa bộn, nhưng lại bị Lục Bỉnh Văn
lại ôm eo kéo vào lòng. Hạ Diễm quay đầu lại nhìn hắn, hàng mi dài cong
vút ướt đẫm nước mắt, cậu tủi thân trách móc: “Lục Bỉnh Văn, rõ ràng là
anh nói sẽ đối xử tốt với em, nhưng bây giờ lại bắt nạt em.” Lục Bỉnh
Văn giật mình, ôm Hạ Diễm vào lồng ngực lạnh lẽo của mình, hắn đặt lòng
bàn tay lên sau đầu Hạ Diễm, hôn cậu một lúc lâu, dùng giọng điệu hết
sức dịu dàng an ủi câyh: “Đừng khóc, bảo bối.” Hạ Diễm quẹt hết nước mắt
lên ngực Lục Bỉnh Văn, sau đó tìm một tư thế thoải mái nhất, cuộn chăn
lại ngủ thiếp đi. Sau khi cậu ngủ say, Lục Bỉnh Văn đã vào phòng tắm tìm
khăn nóng lau người cho vợ yêu, hắn ngồi xuống bên cạnh Hạ Diễm, chăm
chú nhìn khuôn mặt ngoan ngoãn đang say ngủ của cậu, nhét cánh tay Hạ
Diễm rơi ra khỏi chăn trở lại bên trong. Khi Hạ Diễm tỉnh lại thì mặt
trời đã lên cao. Lục Bỉnh Văn, người đêm qua làm cho vợ khóc lóc thảm
thiết, bây giờ đã dọn một bàn đầy điểm tâm, và còn đang hâm nóng sữa cho
Hạ Diễm. d*c v*ng chiếm hữu của Lục Bỉnh Văn đối với Hạ Diễm nhiều hơn
hắn tưởng tượng, trước khi gặp Hạ Diễm, hắn là một lệ quỷ bá đạo và
cường thế vô cùng. Thỉnh thoảng, hắn ta cũng sẽ nghĩ xem mình có quá mức
cường thế với Hạ Diễm đáng yêu hay không, nhưng kiềm chế sự h*m m**n còn
khó hơn hắn tưởng tượng. Mặc dù hắn đã có được Hạ Diễm, nhưng hắn vẫn
nhịn không được muốn nhiều hơn nữa. Trong lúc hắn đang suy nghĩ xem mình
nên làm sao để xin lỗi Hạ Diễm, thì lại thấy Hạ Diễm đi ra khỏi phòng
ngủ. Hạ Diễm ngáp một cái, đôi mắt xinh đẹp lại ngập tràn sương mù, cậu
lần lượt v**t v* đám rắn nhỏ mèo thỏ trong nhà, sau đó mới tập trung vào
bữa ăn thịnh soạn trước mặt. Lục Bỉnh Văn đem xúc xích nướng đặt lên đĩa
của Hạ Diễm, thấy Hạ Diễm không nhúc nhích, anh càng tin rằng lần này vợ
mình thực sự tức giận. Lục Bỉnh Văn thấp giọng nói: “Phu nhân……” Hạ Diễm
nghiêng đầu nhìn hắn, nói: “Anh, anh không đút cho em ăn à?” Tính tình
Hạ Diễm còn tốt hơn so với những gì Lục Bỉnh Văn tưởng tượng, cậu ngủ
một đêm thì dường như đã quên mất chuyện mình bị hắn làm cho khóc đến ba
lần. Ánh mắt cậu nhìn Lục Bỉnh Văn vẫn dịu dàng trong sáng như vậy, lúc
này dù cậu có muốn sao trên trời thì chắc Lục Bỉnh Văn cũng sẽ hái nó
xuống cho cậu Lục Bỉnh Văn dùng nĩa đút cho Hạ Diễm một miếng bánh sừng
bò phủ bơ, Hạ Diễm chậm rãi nhai, sau đó trừng mắt nhìn Lục Bỉnh Văn,
nói: “Đêm qua em gặp ác mộng, nằm mơ thấy mình biến thành trùng cỏ, còn
đang dạy các con trùng cỏ khác làm thế nào để tiến hóa.” Lục Bỉnh Văn
nhìn Hạ Diễm, thấy khóe môi cậu dính đầy bơ, hắn vừa lấy khăn giấy lau
đi thì Hạ Diễm đã tiến tới hôn hắn một cái. Hương bơ bùng nổ trong miệng
một người một quỷ, hormone tình yêu nở rộ như pháo hoa rực rỡ giữa buổi
sáng bình yên. Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng cười, nói: “Anh không đành
lòng để vợ mình biến thành một con trùng thảo đâu. Làm sao anh có thể
kết hôn với một con trùng thảo được chứ?” Hạ Diễm cũng bật cười, cậu nhẹ
giọng nói, “Anh ơi, ngày 30 chúng ta về thành phố Tân Hải nhé? Mẹ muốn
chúng ta cùng nhau về đón Tết.” Lục Bỉnh Văn nói: “Được.” Sau khi Hạ
Diễm ăn no nê, cậu nhẹ uyển chuyển nhẹ nhàng đi đến thư phòng như mèo
con, đeo tai nghe vào học bài. Lục Bỉnh Văn chăm chú nhìn Hạ Diễm rời
đi, không khỏi nhếch khóe miệng lên cười, hắn thầm nghĩ, không có mèo
Ragdoll hay mèo chân ngắn nào có thể đáng yêu bằng cậu được, con mèo
đáng yêu nhất trên thế giới tên là Hạ Diễm. Ti Ti cuộn người lại nằm
trên hệ thống sưởi, nó đã lớn hơn so với lần đầu tiên phá xác chui ra
khỏi vỏ. Thấy nó thoải mái như vậy, Mao Tiểu Quất và Mao Tiểu Bạch cũng
tìm một chỗ đường ống sưởi đi qua nằm lên cho ấm bụng. Đúng lúc này,
điện thoại di động của Hạ Diễm rung lên, là Tiểu Kiều gửi tin nhắn cho
cậu, cậu ta nói mình sắp phải ra sân bay, còn bảo Hạ Diễm kỳ nghỉ lễ có
rảnh thì đến Giang Tây chơi. Hạ Diễm: Hách Đa Tình có đến gặp cậu không?
Tiểu Kiều: Không có, lần này tôi thực sự rất quan tâm đến anh ấy, hu
hu….., Chẳng lẽ chỉ có ma quỷ mới thích tôi à? Hạ Diễm lập tức đặt bản
vẽ trên tay xuống, gửi tin nhắn cho Hách Đa Tình: Cậu đã liên lạc với
Tiểu Kiều chưa? Hách Đa Tình: À, ừm…. Tôi đang chuẩn bị đây. Hạ Diễm
nhìn đồng hồ: Tiểu Kiều sẽ bay về Giang Tây lúc 3 giờ 30 chiều nay, cậu
đã chuẩn bị bao nhiêu ngày rồi? Còn định chuẩn bị đến khi nào? Cũng may
là Hách Đa Tình đã hiểu được tình hình, trưa hôm đó vội vàng hẹn Tiểu
Kiều đi ăn tối, cả ngày cũng không đến văn phòng làm việc. Đại Kim và
Tiểu Kim đều nói, mùa xuân đã đến với Đa Tình ca rồi. Chờ đến ngày 30,
khi Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đang thu dọn hành lý chuẩn bị về nhà thì
Tiểu Kiều đột nhiên gọi videocall cho cậu, nói: “Diễm Diễm, tôi đang đi
du lịch với Hách Đa Tình, có cái gì…. À, ừm….. Tôi có cần chú ý đến cái
gì không?” Phải mất ba giây Hạ Diễm mới nhận ra Tiểu Kiều định ra ngoài
chơi với Hách Đa Tình. Lần đầu tiên trong đời cậu làm mai cho một mối
lương duyên tốt đẹp, nhịn không được nở nụ cười, nói: “Vậy thì in chuyện
cậu đã viết ra rồi mang theo bên mình nhé. Dù sao thì đó cũng là cầu nối
cho tình yêu của hai người mà.” Tiêu Kiều đỏ mặt nói: “Cậu đang nói cái
gì vậy chứ? Bây giờ chúng tôi chỉ mới là bạn bè thôi.” Hạ Diễm ngước mắt
lên nói: “Rất nhanh sẽ không còn là bạn bè nữa, tôi tính cho cậu một quẻ
nhé. Trong chuyến đi lần này cậu ấy sẽ tỏ tình với cậu.” “A? Thật sao?!”
Tiểu Kiều tin tưởng tuyệt đối vào năng lực huyền học của Hạ Diễm, “Được
rồi được rồi, vậy tôi đi thu dọn hành lý. Chúc cậu có kỳ nghỉ lễ vui
vẻ.” Hạ Diễm để điện thoại xuống, trong phòng ngủ, vị tiên sinh đang gấp
quần áo, thu dọn hành lý cho Hạ Diễm ngồi xổm bên cạnh vali nhìn cậu,
hắn trầm giọng hỏi, “Ai muốn tỏ tình với em?” Hạ Diễm nhịn không được ôm
lấy cổ lão quỷ nhà mình, nói: “Em đeo chiếc nhẫn chồng em tặng cả ngày
lang thang khắp nơi. Bây giờ cả thế giới đều biết chúng ta là một đôi
chồng chồng vô cùng yêu nhau.” Lục Bỉnh Văn cười khẽ, nắm lấy bàn tay
xinh đẹp của Hạ Diễm xoa xoa. “Đúng rồi, mấy người bạn của em ở thành
phố Tân Hải muốn rủ em chơi trò trốn thoát khỏi mật thất, ai có người
yêu cũng sẽ dẫn theo.” Hạ Diễm nói, “Anh à, nếu thời gian này anh rảnh
thì đi với em nhé? Em cũng muốn giới thiệu anh với mấy người đó.” Lục
Bỉnh Văn trầm giọng nói: “Đương nhiên, bạn của em cũng là bạn của anh
mà.” Khi Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn dịch chuyển trở lại thành phố Tân Hải
thì quê nhà của cậu đang mưa. Chiếc ô đen của Lục Bỉnh Văn rất hữu dụng,
hắn cầm ô che cho Hạ Diễm, nhẹ nhàng ấn chuông cửa. Cố Liên bước ra nói:
“Sao hai đứa về đến nơi được vậy? Trời đang mưa to như vậy mà, sợ đi lại
bất tiện nên mẹ đã bảo tài xế đến đón hai đứa.” Hạ Triều đi theo ra
ngoài, ông cầm ô cho vợ, nói: “Có lẽ hai đứa nó có cách để về.” Cố Liên
kinh ngạc nhìn chồng mình, hỏi: “Cách gì? Có thể dịch chuyển tức thời
được à? Chắc là anh đã đọc quá nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng
rồi.” Hạ Diễm:…… Nghẹn họng. Cố Liên nhận lấy túi lớn nhỏ từ trên tay
Lục Bỉnh Văn, sau đó vội vàng chạy vào trong. Trên tấm thảm ở lối vào đã
chuẩn bị sẵn dép lê cho hai người. “Lục tiên sinh, lần sau về đừng mua
nhiều đồ như vậy. Tôi và ba Hạ Diễm đều biết tâm ý của cậu mà.” Lục Bỉnh
Văn xỏ đôi dép nhung dễ thương vào chân, khẽ gật đầu với Cố Liên rồi
nói: “Chỉ là một chút quà mọn thôi, đâu thể nào biểu hiện hết kính ý của
con được.” “Mẹ, con và Lục tiên sinh đã cùng nhau chọn túi cho mẹ đó.”
Hạ Diễm cười cong mắt nhìn ba mình, “Ba, chiếc hộp nặng nhất có chứa một
chiếc cần câu linh khí dồi dào. Lục tiên sinh nói, ba mà dùng chiếc cần
câu này đảm bảo sẽ câu được một con cá to khổng lồ và quý hiếm.” “Ồ? Thế
thì ba nhất định phải thử mới được.” Hạ Triều cười nói: “Lần này hai đứa
trở về sẽ ở lại lâu hơn chứ? Tranh thủ mấy ngày lễ nghỉ ngơi cho tốt.”
“Nhưng mà Diễm Diễm, con nói muốn tham gia lớp phụ đạo, con định học
thêm cái gì?” Cố Liên tò mò hỏi: “Thậm chí hồi trung học con còn không
tham gia lớp phụ đạo.” Hạ Diễm đáp lời, tự nhiên nắm lấy tay Lục Bỉnh
Văn trước mặt ba mẹ mình, sau đó mới chậm rãi thay giày, nói: “Là lớp
dạy kèm huyền học, con chỉ đi học vào thứ tư và thứ sáu hàng tuần, Lục
tiên sinh sẽ đưa con đi, buổi tối sẽ quay về nhà ngủ.” Nhìn thấy Hạ Diễm
lảo đảo, Lục Bỉnh Văn vội đỡ cậu, hắn trầm giọng, nói: “Bảo bối, em chậm
một chút.” Hai người ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện ba mẹ và dì
quản gia đang nhìn mình với nụ cười như có như không trên mặt. Hạ Diễm
biết đây là nụ cười gì, sư tỷ của cậu cũng đã nở nụ cười như vậy khi
ship couple. Cậu có chút ngượng ngùng, nhanh chóng đi lên lầu, Lục Bỉnh
Văn bật cười thành tiếng, hắn xách vali lên đi theo phía sau Hạ Diễm.
Chờ đôi trẻ biến mất ở cuối hành lang, Cố Liên đẩy đẩy Hạ Triều đứng bên
cạnh, bà nhỏ giọng nói: “Lục tiên sinh gọi Diễm Diễm là ‘bảo bối’.” “Ừ.”
Hạ Triều nói: “Xem ra tình cảm bây giờ còn tốt hơn lần trước trở về.”
Chiều ngày hôm sau, Hạ Diễm ngủ trưa dậy thì cùng Lục Bỉnh Văn tham gia
trò chơi nhập vai trốn thoát khỏi mật thất. Cặp tình nhân Trần Đồng và
Tưởng Nhược Nhược đang đợi ở bên ngoài khu vui chơi, khi nhìn thấy Hạ
Diễm và Lục Bỉnh Văn đi cùng nhau, Tưởng Nhược Nhược đã hét chói tai: “A
a a….. Anh ấy ở ngoài còn đẹp trai hơn trong ảnh nhiều!” Hạ Diễm còn
chưa kịp giới thiệu thì Trần Đồng đã cười hì hì chạy tới, nói: “Con trai
tôi đã dẫn bạn trai về nhà rồi, có tiền đồ nha! Lục ca, chào anh, anh
thật may mắn, Hạ Diễm nhà chúng tôi là học sinh xuất sắc lúc ở trường
cấp ba đó.” “Bây giờ Diễm Diễm là sinh viên giỏi toàn diện của T đại
đó.” Lục Bỉnh Văn đưa tay ra bắt tay với Trần Đồng, “Xin chào, lớp
trưởng Trần.” Hạ Diễm giật mình, thầm nghĩ Lục Bỉnh Văn đi chơi cùng bạn
bè cậu nhưng hoàn toàn không có chút cảm giác khác biệt nào. Lục Bỉnh
Văn đặt tay lên eo Hạ Diễm, Tư Kiến Không và Hàn Tranh cũng đã trở nên
vô cảm trước cách thể hiện tình cảm khác biệt của Lục Bỉnh Văn. Ánh mắt
Lục Bỉnh Văn quét qua hai người, mang theo nụ cười như có như không, Tư
Kiến Không ho khan một tiếng rồi nói: “Chào Lục ca, Diễm Diễm, đã lâu
không gặp.” Hạ Diễm không khỏi bật cười khi nghe giọng điệu rụt rè của
Tư Kiến Không. Cậu nhẹ nhàng kéo tay áo Lục Bỉnh Văn, nói: “Anh ơi, anh
đang lén lút hù dọa cậu ấy à?” Lục Bỉnh Văn lắc đầu, nói: “Anh đâu biết
vì sao cậu ta lại sợ anh như vậy.” Cách đó không xa, Vu Hiêu, người
thường chơi trò nhập vai với Hạ Diễm và những bạn học khác ở trường
trung học cũng dẫn bạn gái Mã Tiểu Đồng tới, thấy Hạ Diễm và Lục Bỉnh
Văn đã đến, Vu Hiêu và bạn gái của cậu ấy cũng bước nhanh hơn, cậu ta
nói: “Đến rồi à!” Trần Đồng giới thiệu khu vui chơi trước mặt Hạ Diễm,
nói: “Mật thất mà hôm nay chúng ta chơi là kiểu kinh dị kh*ng b*. Lát
nữa chúng ta sẽ thay quần áo và hóa trang. Nhược Nhược nói là chúng ta
phải hóa trang sao cho đáng sợ hơn cả NPC, vậy nên chúng ta sẽ đi theo
con đường của NPC, để NPC không còn đường đi nữa.” Hạ Diễm mỉm cười gật
đầu, một lúc sau, chị gái trang điểm mới đưa cho cậu một bộ Đường trang
màu đỏ, cô cười, nói: “Em đẹp quá, tôi không đành lòng làm em xấu đi.”
Lục Bỉnh Văn mặc bộ Đường trang màu đen đi đến trước mặt Hạ Diễm, thấy
vợ mình xinh đẹp như vậy, lão quỷ liền lấy điện thoại ra chụp cho Hạ
Diễm rất nhiều ảnh. Hạ Diễm bị chụp nhiều quá có chút xấu hổ, cậu không
để ý Vu Hiêu và Mã Tiểu Đồng đang nói cười ở một bên, mà chỉ nhờ chị
chuyên viên trang điểm chụp vài tấm cho mình và Lục Bỉnh Văn. “Ảnh
cưới!” Tưởng Nhược Nhược hưng phấn đến mức nhéo Trần Đồng một cái thật
đau, cô nói: “Thật là xứng đôi!” Trần Đồng che cánh tay bị vợ mình nhéo
đến đỏ bừng, nói: “Này, Vu Hiêu và Mã Tiểu Đồng đi đâu rồi?” Trong phòng
đạo cụ cạnh phòng thay đồ, Vu Hiêu và Mã Tiểu Đồng đang xem xét từng đạo
cụ trước mặt. “Wao, nhiều loại như vậy.” Vu Hiêu nhặt một chiếc mặt nạ
có răng nanh màu xanh lá cây đeo lên mặt, nhưng lại không dọa được bạn
gái. Mã Tiểu Đồng nhìn thấy bên trong có mấy người giấy không có mắt, cô
tò mò nói: “Vu Hiêu, những người giấy này trông sống động như thật vậy!
Chỉ có điều chúng nó không có mắt. Nếu có mắt thì sẽ còn giống hơn.” Vu
Hiêu đưa mắt liếc nhìn bốn nhân vật bằng giấy được đặt trong góc, trong
số những người giấy đó có nam có nữ, người nào cũng đều mặc một bộ Đường
trang màu đỏ tươi. “Chắc là khách hàng nào đó đã làm mất nó rồi, không
sao cả, chúng ta chỉ cần sơn lại là được.” Nói xong, Vu Hiêu lấy thỏi
son từ trên tay bạn gái, vẽ hai con mắt đỏ như máu lên người giấy đầu
tiên. Mã Tiểu Đồng nhìn người giấy đột nhiên có mắt trước mặt, trong
lòng bỗng có cảm giác kỳ lạ không nói nên lời. Đột nhiên toàn thân cô
nổi đầy da gà, nói: “…..Thôi bỏ đi, nhưng sao lại có cảm giác kỳ quái
như vậy nhỉ?” “Sợ cái gì? Chỉ là giấy thôi mà, tất cả đều là giả.” Vu
Hiêu hừ một tiếng, đưa mắt nhìn những người giấy còn lại rồi vẽ mắt hết
cho chúng. “Được rồi, vẽ xong hết rồi, bây giờ trông giống người hơn
hẵn. Tôi nói chứ, làm đạo cụ cũng phải chuyên nghiệp như vậy mới được!”
Mã Tiểu Đồng nhìn người giấy trong góc, bĩu môi nói: “Sao…. Sao cậu lại
vẽ mắt đỏ vậy? Nhìn đôi mắt màu đỏ đáng sợ quá. Được rồi, chắc mọi người
cũng sắp hóa trang xong rồi, chúng ta đi thôi.” Cô kéo Vu Hiêu chạy
nhanh qua tấm gương lớn trong phòng đạo cụ, nhưng đột nhiên dừng lại rồi
nói: “Vừa rồi….. Vẻ mặt của những người giấy này cũng đang cười à?” Vu
Hiêu gật đầu nói: “Đúng vậy, vừa rồi có cười mà. Đừng tự dọa mình nữa,
đi thôi!” Hai người lần lượt đi ra khỏi phòng đạo cụ, trước khi rời đi,
Vu Hiêu còn tắt đèn trong phòng đạo cụ. Trong bóng tối, bốn người giấy
vừa rồi mềm nhũn ngã dưới đất đột nhiên “nhìn” về phía cánh cửa phòng
đạo cụ đang đóng chặt, nụ cười lễ độ trên mặt cũng dần dần trở nên đáng
sợ. Giọng nói của các thiếu niên vang vọng trong hành lang, mấy người
giấy cũng từ dưới đất chậm rãi đứng lên, nắm tay nhau đi về phía cửa
phòng, xiêu xiêu vẹo vẹo bước đi như cua.