Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau - Chương 95 Trên Đời Này Chỉ Có Vợ Là Tốt Nhất……

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
  4. Chương 95 Trên Đời Này Chỉ Có Vợ Là Tốt Nhất……
Prev
Next
Novel Info

Chương 95: Trên Đời Này Chỉ Có Vợ Là Tốt Nhất……

Sau mấy tiếng cười to, ảo ảnh của Bạch Tư Trụ cũng tản mát ra phần lớn
ma khí. Mặc dù đây chỉ là cảnh tượng đã xảy ra tối hôm qua, nhưng cũng
làm cho một đám thiên sư ở đây cảm thấy lo lắng và bất an vô cùng.      
  “Bây giờ tôi muốn triệu tập các tín đồ, mở ra cánh cửa Minh giới, phục
hưng ma tộc, bắt đầu điên…..         Bạch Tư Trụ còn chưa nói xong chữ
“Cuồng” thì Minh Vương bệ hạ nãy giờ vẫn chăm chú nhìn hắn ta thật sự
không muốn nghe nhừng lời nhảm nhí này nữa, hắn vươn tay lên đánh bay ảo
ảnh ma vật nọ.         Hạ Diễm có chút sửng sốt, cậu nhìn về phía Lục
Bỉnh Văn, giờ phút này trong mắt Lục Bỉnh Văn chỉ có sự khinh miệt mà
cao ngạo, khí thế kia giống như cha của Bạch Tư Trụ vậy.         “…… Tất
cả mọi người đều nói, tốt nhất là ma vật không nên lên mạng nhiều.” Mao
Tiểu Quất không biết nói gì l**m l**m móng vuốt, “Cư dân mạng hay gọi
những người như Bạch Tư Trụ này là gì ấy nhỉ?! Xem phim hoạt hình quá
một trăm tám mươi phút một ngày à?!”         Ti Ti hơi duỗi thẳng người,
nó thở dài, nói: “Ừm, thật đáng thương, cũng có thể là lâu quá không có
ai nói chuyện cùng đó.”         Mao Tiểu Hắc: “… Ý tưởng này của Ti Ti
rất đặc biệt.”         Nếu nói có cái gì khiến cho người ta kinh ngạc
hơn cả ma vật, vậy không thể không nói đến Lục Bỉnh Văn, vừa rồi hắn đã
làm cho tất cả thiên sư ở đây nhìn đến sửng sốt.         Lục Bỉnh Văn
thường ngày chỉ chú trọng đến cuộc sống hôn nhân của mình, phần lớn thời
gian đều chỉ ra tay trước mặt Hạ Diễm, nhưng hôm nay xảy ra chuyện cấp
bách, hắn cũng không thể che giấu thực lực của mình nữa.         Linh
năng cường đại như vậy, chắc chắn phàm nhân không thể địch nổi, nhưng
cho dù là thần tiên cũng rất ít người có thể đoán được thực lực chân
chính của Lục Bỉnh Văn. Lưu Uyên và Lý Hải Triều thấp giọng nói: “…..
Hải Triều, vị Lục tiên sinh này đến tột cùng là thần thánh phương nào
vậy?”         Lý Hải Triều mím môi nói nhỏ với Lưu Uyên: “Tôi không thể
tính được thân phận của hắn, nhưng hắn tuyệt đối không phải là quỷ sai
bình thường, là tồn tại cường đại nhất trong chúng ta, cũng là hy vọng
của nhân loại trong việc chống lại ma tộc.”         Trong nhà ga vừa
lạnh lẽo vừa ẩm ướt, bốn phía còn xoay quanh từng đợt ma khí, ma khí này
khiến cho đệ tử Huyền môn của các đại môn phái có chút đau đầu.        
Sau khi Úc Chi rời khỏi Trương thị Huyền Môn để thanh tu, đại sư huynh
Trương Thanh Phong của hắn ta lên làm người đứng đầu mới ở Trương thị
đạo quan, hơn nữa cũng gia nhập vào Hiệp Hội Thiên Sư.         Lúc này,
Trương Thanh Phong bước lên niệm pháp quyết, thay tẩy sạch sẽ ma khí ở
hiện trường. Lục Bỉnh Văn lanh tay lẹ mắt bắt được một luồng ma khí sắp
tiêu tán nắm trong lòng bàn tay, lại đánh giá người trẻ tuổi tên Trương
Thanh Phong này.         Trương Thanh Phong cảm khái nói: “Hai…. Mấy vị
đệ tử Bạch Kim Huyền môn này chết thật thảm, máu trên người cũng bị rút
cạn không còn một giọt.”         Hạ Diễm nghi hoặc nói: “Bạch Kim Huyền
Môn?”         “Đúng vậy, Bạch Kim Huyền Môn là một môn phái nhỏ, nhân số
không nhiều lắm, nhưng bọn họ đã tồn tại ở thành phố B này gần ba thập
kỷ rồi.” Lưu Uyên giải thích, “Đã có đạo trưởng Bạch Kim Huyền Môn nhận
đây là đệ tử Huyền môn của mình, trước khi xảy ra việc này, mấy người
bọn họ có nhận đơn ủy thác đến ga tàu điện ngầm xua quỷ, vậy nên đã cùng
nhau đến đây, lại không ngờ gặp phải chuyện thế này.”         Hạ Diễm
gật gật đầu, nói: “Đáng tiếc, mấy vị tiền bối này có hảo tâm, nhưng cuối
cùng lại gặp phải chuyện như vậy vào đêm giao thừa…”         Lý Hải
Triều thở dài, anh ta và ba con rồng bạc nhỏ đang bay quanh người cùng
nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, nói: “Lục tiên sinh, vậy bây giờ chúng ta nên
làm gì? Ma vật này nói muốn mở cửa Minh giới, chẳng lẽ là muốn dẫn tất
cả lệ quỷ và ác ma ở Minh giới đến nhân gian?!”         Tam giới từ thời
Bàn Cổ khai thiên lập địa cho tới bây giờ đã có trật tự riêng, nhân loại
chỉ nên tồn tại ở nhân gian, ma vật và quỷ hồn chỉ nên tồn tại ở Minh
giới, mà thần tiên thì ở thần giới.         Mặc dù ngẫu nhiên cũng có
vài tồn tại ở dị giới, nhưng dù sao đó cũng không phải là nhiều. Mà ý
của Bạch Tư Trụ là muốn âm dương điên đảo, để vạn quỷ trở về nhân gian,
phá vỡ trật tự cân bằng hiện tại.         “Không có gì đáng ngại, hắn ta
muốn dùng tà thuật để mở thông đạo thì cần phải bày trận.” Lục Bỉnh Văn
nói, “Trong Kiến Ma Thất Pháp có ghi chép về phương pháp tà thuật mở ra
con đường âm dương ở hai giới. Nơi ma vật hồi sinh chính là trung tâm,
sau đó hắn ta phải mở bốn cánh cửa ở bốn phương hướng Đông Tây Nam Bắc,
khi bốn cánh cửa này mở ra, thông đạo cũng sẽ hoàn toàn được mở. Đến lúc
đó thì nhân gian mới thật sự gặp nguy hiểm.”         Hạ Diễm có chút sầu
lo nhíu mày, Ti Ti quấn lấy ống quần Hạ Diễm bò lên, nói: “Diễm Diễm,
cậu đừng buồn nha, dù thế giới có hủy diệt thì Ti Ti cũng sẽ bảo vệ
cậu.”         Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng kéo con rắn cỏ quấn quanh cổ Hạ
Diễm xuống, Ti Ti bị hắn treo ngược lên có chút sợ hãi, ba con rồng bạc
nhỏ tranh nhau đến an ủi Ti Ti: “….. Người anh em à, sao ngay cả Jiojio
cậu cũng không có vậy?”         Ti Ti rớt nước mắt, nói: “….. Tôi sắp bị
buộc thành cái nơ rồi mà các cậu còn có tâm tư đi hỏi mấy cái này, có
thể nào các cậu là tổ tiên của tôi không?”         Nghe Lục Bỉnh Văn nói
như vậy, mấy người trong tổ điều tra và đệ tử của tứ đại Huyền môn đến
hỗ trợ đều lộ ra biểu tình sửng sốt. Lưu Uyên tò mò nói: “Lục tiên sinh,
vậy làm sao chúng ta biết hắn ta sẽ đặt ‘cửa’ ở đâu?”         “Về vấn đề
này thì, trước tiên chúng ta phải biết rõ hắn ta từ đâu đến.”        
Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng giơ tay lên, ánh sáng màu lam phản chiếu trên mặt
đất, luồng ma khí vừa rồi hắn nắm trong tay giống như một mũi tên bay ra
ngoài.         Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng xoay cổ mình, đầu tiên là dịu dàng
nắm lấy tay Hạ Diễm, sau đó mới cầm ô đen lên.         “…… Vừa rồi tôi
đã muốn nói.” Lý Hải Triều thấp giọng nói, “Bung dù trong nhà sẽ không
cao lên được, a a a….. Đầu tôi choáng quá…..”         Sau một hồi trời
xoay đất chuyển, cả đám đệ tử huyền học đều theo Lục Bỉnh Văn xuất hiện
ở một nghĩa trang.         Ảo ảnh vừa rồi biến mất lại một lần nữa xuất
hiện trong tầm mắt mọi người, nhưng bây giờ nó lại giống như một đoạn
video bị ấn nút tạm dừng, phiêu đãng ở trên một ngôi mộ.         “Đây là
một nơi dưỡng thi!” Lưu lão đạo nói, “Nơi này âm khí rất nặng, hơn nữa
ma khí của ma vật kia cũng từng tới nơi này, chẳng lẽ…..”         “Không
sai.” Lục Bỉnh Văn chỉ chỉ một đống thảo mộc cách đó không xa, “Hắn ta
đã hồi sinh từ nơi này, vậy đây chính là trung tâm trận pháp …..”      
  Ánh sáng màu xanh lam mờ ảo bao lấy ảo ảnh của Bạch Tư Trụ, không bao
lâu sau, ảo ảnh đó bỗng biến thành một bộ xương.         Hạ Diễm kinh
ngạc phát hiện, trên bộ xương đó có mấy cái xương màu đỏ như máu.      
  Lục Bỉnh Văn cầm tay Hạ Diễm chạm vào bộ xương, kiểm tra từng tấc từng
tấc thân thể ma vật, sau đó chậm rãi nói: “Thì ra là như vậy.” Tất cả
mọi người như lọt vào trong sương mù, như thể đang nghe một học thần
siêu phàm nói về lượng tử vật lý vậy.         “Đến tột cùng thì có
chuyện gì xảy ra?” Lưu Uyên đã trở thành fan hâm mộ của Lục Bỉnh Văn,
“Lục ca, anh cũng nên nói cho chúng tôi biết với.” “Ma vật này từ nhỏ đã
bị anh trai mình hủy đi năm cái xương, tên đó đã yểm khóa trấn ma ở chỗ
xương quai xanh của hắn ta rồi nhốt vào ngục tối ở ma tộc. Vốn hắn ta
nên bị nhốt ở trong đó vĩnh viễn, nhưng không biết người nào ở nhân gian
đã dùng phương thức huyết tế triệu hoán hắn ta ra, vậy nên hắn ta mới
nhân cơ hội này trốn thoát.”         Lưu lão đạo kinh ngạc nói: “Huyết
tế?”         “Đúng vậy.” Lục Bỉnh Văn nói, “Đây là một loại tà thuật
thượng cổ, nhân loại biết thuật pháp này cũng không còn lại bao nhiêu
người.”         Thấy mấy người trong tổ điều tra đều lộ ra vẻ mặt mê
mang, Lưu lão đạo nói: “Những người trẻ tuổi bây giờ có lẽ không biết về
huyết tế. Huyết tế chính là dùng máu của mười đồng nam đồng nữ nhuộm lên
lá bùa, sau đó mới thi triển chú pháp, triệu hoán ma vật từ Minh giới
ra, ma vật sẽ trợ giúp người thi pháp hoàn thành tâm nguyện nào đó, mà
người thi chú cũng sẽ tiếp tục dùng máu của mười đồng nam đồng nữ kia
nuôi dưỡng ma vật nọ bảy ngày bảy đêm, xem ma vật kia như tà thần mà
phụng dưỡng.”         “Bà nó, vậy không phải máu của mười đứa trẻ kia sẽ
bị rút khô à? Sao lại tàn nhẫn như vậy…” Lưu Uyên kinh ngạc nói, “Nói
cách khác, chuyện Bạch Tư Trụ xuất hiện không phải là ngẫu nhiên, mà là
nhân loại xuất hiện nội gián của quỷ?”         “Đúng vậy.” Lục Bỉnh Văn
nói, “Xương cốt thân thể của Bạch Tư Trụ không hoàn chỉnh, năm người
chết tối hôm qua đều có sinh thần bát tự phù hợp làm tế phẩm cho hắn ta,
vậy nên cũng có thể nói hôm qua bọn họ đã bị động hiến tế, huyết nhục và
tinh khí của bọn họ hóa thành năm cái xương của hắn ta, giúp hắn ta miễn
cưỡng có được thân thể hoàn chỉnh. Lấy người đúc cốt cần phải có thời
gian để khôi phục, mặc dù hắn ta đã ăn thân thể của anh trai mình, nhưng
hiện tại sức mạnh của hắn ta vẫn chưa hoàn toàn khôi phục. Vậy cho nên
chúng ta vẫn còn thời gian để ngăn cản, bây giờ điều quan trọng nhất
chính là tìm được vị trí chính xác hắn ta sẽ tạo cửa trong tương lai,
khi đó mới có thể ngăn hắn ta lại được.”         Một đám thiên sư già
trẻ lớn bé đều không biết cửa này là thứ gì, càng không biết vị trí đặt
cửa ở chỗ nào.         “Cái này….. Lão phu cũng chưa từng đọc qua quyển
“Kiến Ma Thất Pháp” kia.” Triệu lão đạo nói, “Lục tiên sinh có biện pháp
gì không?” Lục Bỉnh Văn suy tư trong chốc lát, sau đó trầm giọng, nói:
“Cách thì có đó, nhưng tôi cần các vị giúp một tay.”         Hạ Diễm vốn
còn có chút lo lắng cho tương lai, nhưng Lục Bỉnh Văn vẫn đứng bên cạnh
cậu như cũ, điều này đã làm cho cậu cảm thấy yên tâm hơn, dù gặp phải
nhiều khó khăn hơn nữa cũng không có gì phải sợ.         “Em sẽ giúp.”
Hạ Diễm nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, “Tiên sinh cần em làm gì?”        
Thấy ánh mắt Hạ Diễm nhìn mình vừa dịu dàng vừa kiên định, Lục Bỉnh Văn
nhịn không được nhếch khóe miệng, thầm nghĩ, trên đời này chỉ có vợ là
tốt nhất.         Hắn cầm tay Hạ Diễm, nói: “Cần sức mạnh của các vị
thiên sư.”         Một người một quỷ ở trước mặt một đám thiên sư show
ân ái, Lưu lão đạo liếc mắt nhìn mọi người một cái, phát hiện ba con
rồng bạc đang hóng chuyện trên lưng Lý Hải Triều khia tựa như đang xem
phim ngôn tình lãng mạn, người khác thì lo lắng, còn ba đứa nó thì vui
vẻ ship couple.         “Tôi cần thu thập một giọt máu của các vị, dùng
máu để vẽ ra một tấm bản đồ có vị trí chính xác nhất.” Lục Bỉnh Văn đặt
tay mình ở vị trí chính giữa, “Nếu các vị nguyện ý tham gì thì có thể
bắt đầu niệm tụ linh chú.”        Máu dùng để vẽ bản đồ phải là máu
người, Hạ Diễm không chút suy nghĩ, lập tức cắn rách ngón tay mình,
trong lúc máu cậu chảy ra, Lục Bỉnh Văn đã dùng linh lực đem giọt máu
của Hạ Diễm treo lơ lửng giữa không trung.         Những Thiên sư ở bên
cạnh vẫn có người còn đang quan sát, dù sao thì cũng có đủ loại tin đồn
kỳ quái về Lục Bỉnh Văn trên diễn đàn, bọn họ không tin một lệ quỷ có
thể giúp đỡ nhân loại.         “Tôi cũng tới.” Lý Hải Triều bước về phía
trước một bước, dùng dao cắt một đường trên bàn tay mình, “Chỉ cần Lục
tiên sinh có thể giúp chúng ta đánh bại ma vật này thì muốn chúng ta
giúp gì cũng được.”         “Tôi cũng đến!” Lưu Uyên nói, “Vậy nhờ Lục
tiên sinh rồi.”         Thấy những người khác còn không dám động, Lục
Bỉnh Văn chậm rãi giơ tay lên, nắm lấy tay Hạ Diễm bên cạnh.        
“Tôi biết các vị đã nghe qua rất nhiều lời đồn đãi về tôi.” Lục Bỉnh Văn
nói, “Ví dụ như….. Tôi là một lệ quỷ. Hôm nay tôi muốn nói với mọi người
rằng, tôi thực sự là một lệ quỷ.”         Lời này vừa nói ra, tất cả mọi
người ai cũng ồ lên, tiếng bàn tán xôn xao vang lên không ngừng.        
“Mặc dù tôi là lệ quỷ, nhưng tình yêu chân thành của tôi lại dành cho
một thanh niên nhân loại, cũng là một thiên sư ưu tú thiện tâm với người
trong thiên hạ. Vậy nên tôi nguyện ý đứng ở bên cạnh Hạ Diễm, cũng
nguyện ý đứng về phe con người.” Lục Bỉnh Văn dịu dàng nhìn Hạ Diễm,
“Chuyện hôm nay có liên quan đến sống chết của muôn dân trong thiên hạ,
cũng có liên quan đến vạn quỷ ở Minh giới, nếu các vị nguyện ý giúp tôi
một tay, tôi nhất định sẽ toàn lực ứng phó.”         Lúc này, sắc trời
đã hoàn toàn tối hẳn, đêm nay không có sao, những đám mây tối tăm kỳ dị
trên bầu trời trông thật đáng sợ, khí thế đó như thể muốn phá hủy cả
thành phố.         Những lời Lục Bỉnh Văn nói đã thuyết phục thành công
những thiên sư còn đang do dự, hắn đã thu thập được hơn trăm giọt máu
tươi có mang theo linh lực của thiên sư, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út
cũng chậm rãi phát ra ánh sáng.         Lúc này, nhẫn cưới của Hạ Diễm
cũng bắt đầu phát sáng, sau khi ánh sáng ngũ sắc hiện lên, trên bầu trời
đêm ở nghĩa trang bắt đầu xuất hiện quan ấn của Quỷ Vương Ngũ Phương,
sau đó lại xuất hiện quan ấn của Phong Đô đại đế, cảnh sắc hoành tráng
như vậy bọn họ chưa từng thấy qua bao giờ.         Đồ đằng được hoa bỉ
ngạn và bách quỷ vây quanh giống như pháo hoa rực rỡ nổ tung giữa không
trung, sau đó lại nhanh chóng biến mất không còn tung tích.        
Những thiên sư có mặt ở đây nhao nhao bày tỏ sự tán thưởng và cảm khái,
mà hai vị cao thủ Lý Hải Triều và Lưu Uyên thì kinh ngạc nói không nên
lời, cả hai đồng loạt nhìn về phía Lục Bỉnh Văn.         “Sư huynh à,
đây là….” Lý Hải Triều mê mang nói, “Phong ấn vừa mới hiện lên kia,
chẳng lẽ là quan ấn của Phong Đô đại đế trong sách cổ?”         “Đúng
vậy.” Lưu Uyên thấp giọng nói, “Sao hắn lại có quan ấn của Phong Đô đại
đế? Tôi đã từng nghe nói Hạ công tử minh hôn với đại nhân ở Minh giới,
chẳng lẽ, đối tượng kết hôn của cậu ấy chính là quan lớn nhất Minh
giới….”         Lúc mọi người còn đang hoang mang thì một bóng đen đã
nhanh chóng chui vào trong cánh rừng bên cạnh nghĩa trang.         Ti Ti
vốn nằm trên mộ tắm ánh trăng, lúc này nó vội vàng đẩy ba con rồng bạc
nhỏ đang chơi bân cạnh, nói: “Này, tổ tiên của tôi ơi, các cậu nhìn xem,
bên kia có phải là người hay không?”         Ba con tiểu ngân long chăm
chú nhìn bóng đen trong chốc lát, sau đó cùng Ti Ti tò mò đi theo.      
  Lúc này trăng đã mờ, gió cũng lớn, trong rừng cây chỉ có tiếng gió xào
xạc, người đàn ông mặc áo choàng kia đi vào một con đường nhỏ, không bao
lâu sau đã được một chiếc BMW màu đen dừng ở ven đường đón đi.        
Ba con rồng bạc nhỏ nhìn chằm chằm đối phương rời đi, nói: “Xa quá, nhìn
không rõ lắm.”         Ti Ti đã từng ở Trương Thị Huyền môn một thời
gian, lúc này nó đã ý thức được có gì đó không đúng, bởi vì người đàn
ông vừa trốn đi trong bóng đêm kia chính là chưởng môn hiện tại của
Trương Thị Huyền Môn – Trương Thanh Phong.         Lúc này, Lục Bỉnh Văn
đã dùng linh lực vẽ ra một tấm bản đồ phát sáng. Đây là tấm bản đồ trâu
bò nhất mà Hạ Diễm từng nhìn thấy. Trên bản đồ không chỉ có phương vị cụ
thể, mà mỗi một chỗ đều có người sống đang di động và thực vật phát
triển mạnh mẽ, địa hình hiện ra hết sức rõ ràng chỉ trong nháy mắt.    
    Tại thời điểm này, có một đạo quan ở phía bắc đang tỏa sáng.        
Lưu lão đạo chỉ chỉ vào đạo quan, nói: “Lục tiên sinh, nơi này là đạo
quan của Trương thị Huyền Môn, sao nó lại phát ra ánh sáng đỏ như vậy?”
        “Bởi vì Bạch Tư Trụ đã dùng ma khí và thuật pháp để đặt cánh cửa
thứ nhất ở chỗ này, bây giờ hắn ta cần phải có đủ tế phẩm mới mở cửa
được.” Lục Bỉnh Văn nói, “Trương Thanh Phong đâu?”         “Anh ta đi
rồi!” Ti Ti vặn vẹo cơ thể bò đến, “Bốn người chúng tôi đã tận mắt nhìn
thấy anh ta rời đi! Anh ta thừa dịp mọi người đang bận rộn chạy trốn
rồi!”

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
phong than chau
Phong Thần Châu
Chương 3: Không có huỷ hôn, chỉ có để tang chồng! Tháng 12 31, 2025
Chương 2: Cửu sinh cửu thế! “Linh khí dồi dào, sung mãn như vậy…” Tháng 12 31, 2025
pd-rac-ruoi-song-sot-nhu-mot-idol-1769819403
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Chương 340 Tháng 1 30, 2026
Chương 339 Tháng 1 30, 2026
long-huyet-chien-than-1620863148
Long Huyết Chiến Thần
Chương 3828 Đại Kết Cục (hạ) Tháng 1 30, 2026
Chương 3827 Đại Kết Cục (thượng) Tháng 1 30, 2026
dem-nay-em-o-duc-linh-cap-1732675529
Đêm Nay Em Ở Đức Linh Cáp
Chương 5: Chúng ta đi đâu vậy? Tháng 1 11, 2026
Chương 4: Thịt cừu nướng hoàng hôn Tháng 1 11, 2026
ai-la-ke-thu-ba-cuu-luc-1769819548
Ai Là Kẻ Thứ Ba – Cửu Lục
Chương 53 Ngoại truyện Tháng 1 30, 2026
Chương 52 Chương cuối Tháng 1 30, 2026
khe-can-doa-nhai-tuyet-ne-1769733003
Khẽ Cắn Đóa Nhài – Tuyết Nê
Chương 247 Tháng 1 30, 2026
Chương 246 Tháng 1 30, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 95 Trên Đời Này Chỉ Có Vợ Là Tốt Nhất……"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese