Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn - Chương 229
Chương 229
Ta còn muốn nhìn xem các ngươi chết thế nàoĐối với nữ nhân từng muốn
giết ruột thịt ca ca mình, Sở Nhược Yên không có chút cảm tình nào.“Nói
là ta không tiếp khách.”Gác cổng khom người lĩnh mệnh lui ra.Sở Tĩnh lại
như nhớ ra điều gì: “Phủ Xương Lộc Bá à? Ta hôm qua có nghe nói, Đại Lý
Tự tới tận cửa bắt cả Xương Lộc Bá cùng huynh đệ hắn, chính Tào đại nhân
đích thân đi, hình như còn bị người nhà hắn cào trúng mắt…”Sở Nhược Yên
giật mình: “Tào đại nhân bị thương?”“Ừ, nhưng thương không nặng, Tào lão
phu nhân còn sai người tới truyền lời, bảo không cần lo lắng…” Sở Tĩnh
nói tự nhiên như không, dường như chẳng cảm thấy có gì bất thường.Sở
Nhược Yên chớp mắt: “Cô mẫu, người thấy Tào đại nhân ấy… thế nào?”“Thế
nào là thế nào?” Sở Tĩnh nói ra mới phản ứng được, bèn giơ tay gõ nhẹ
trán nàng một cái, “Con nha đầu này, đến cô mẫu mà cũng dám trêu rồi
hả?”Sở Nhược Yên vội cười khẽ: “Không dám. Nhưng mà thật đó cô mẫu, Tào
lão phu nhân rất quý người, người nay lại đã đoạn tuyệt với nhà họ Tạ,
thật ra có thể…”“Không được.” Nụ cười của Sở Tĩnh nhạt đi trong thoáng
chốc. “Tuy là đoạn tuyệt, nhưng ta dù sao cũng là vợ bị nhà họ Tạ ruồng
bỏ. Thân phận như thế, sao dám trèo cao tới nhà họ Tào? Huống hồ còn có
Linh nhi… Ta đã quyết rồi, kiếp này không tái giá nữa.”“Nhưng biết đâu
nhà họ Tào—”Lời chưa dứt, gác cổng lúc trước đã quay lại, mặt đầy hoảng
hốt: “Đại cô nương, phu nhân Xương Lộc Bá nói người không chịu gặp, thì
bà ta sẽ quỳ đến chết trước cửa chúng ta, giờ càng lúc càng có nhiều
người vây xem rồi…”Sở Nhược Yên giận dữ đứng phắt dậy, Sở Tĩnh nhanh hơn
một bước: “Thôi, để bà ta vào đi!”Trong sảnh nhỏ.Sở Nhược Yên mặt không
cảm xúc nhìn Yến Thư.Tuổi chưa đến đôi mươi, trông yếu ớt mềm mại, ai
ngờ lại là kẻ tâm địa rắn rết!Yến Thư vừa hành lễ đã vội vã nói: “Cầu
xin Sở đại cô nương ra tay, cứu lấy phu quân nhà ta!”Sở Nhược Yên lạnh
nhạt: “Phu nhân tìm nhầm chỗ rồi? Người bắt phu quân ngươi là Đại Lý Tự,
người bị hại là Tướng quân phủ. Ngươi muốn cầu, cũng nên đến hai nơi ấy
mà cầu.”“Nhưng ta biết là cô!” Yến Thư gấp đến mức cao giọng, “Đêm đó
tại Hộ Quốc Tự, là cô ở bên cạnh tam ca ta đúng không? Cũng là cô khuyên
huynh ấy tha cho Mạc Trung Thành, bằng không với tính cách tam ca ta,
chắc chắn sẽ không để lại một kẻ sống nào!”Sở Nhược Yên sắc mặt đại
biến: “Cái túi hương đó là ngươi cố ý để lại?”Yến Thư không phủ
nhận.“Ngươi thật ác độc!” Sở Nhược Yên gần như không kiềm được lửa giận,
“Ngươi tính toán chắc chắn rằng Yến Trừng sẽ nhận ra là ngươi ra tay,
huynh ấy sẽ sụp đổ, sẽ phát điên, nên mới cố ý để Mạc kia giữ túi hương
đó, cho dù thích khách thất bại, Yến Trừng cũng sẽ bị kích động đến mức
giết sạch tất cả nhân chứng, gián tiếp diệt khẩu cho ngươi… Ngươi, là
muốn ép huynh ấy phát điên!”Mỗi một bước, đều là mưu kế hiểm độc từ
người thân thiết nhất!Đừng nói Yến Trừng, đến người ngoài như nàng cũng
thấy rợn tóc gáy, khó lòng tiếp nhận!Yến Thư mím môi, hồi lâu mới bật
cười thê lương: “Ta cũng không còn cách nào. Cô không hiểu tam ca ta,
ngoài mặt như chẳng quan tâm điều gì, nhưng đại ca chết rồi, ta biết dù
có què chân, chỉ còn nửa mạng, huynh ấy cũng nhất định sẽ bò về báo
thù…”“Vậy nên vì phu quân ngươi, ngươi sẵn sàng hại chết tam ca mình?
Ngươi còn là người sao!”Sở Nhược Yên siết chặt nắm tay, lần đầu tiên hận
đến mức muốn giết một người.Nhưng Yến Thư lại nghiến răng nghiến lợi:
“Không phải người thì sao? Ta chỉ biết trên đời này chỉ có Lưu lang là
đối tốt thật lòng với ta! Cái nhà họ Yến đó, hừ, ngoài mặt nói ta là tứ
cô nương nhà họ Yến, nhưng thực ra chưa từng xem ta là người một nhà!
Lúc đính thân, ta muốn vào cung, thì mụ giả nhân giả nghĩa kia là Tạ thị
nói gì cung cấm phức tạp, ta vào sẽ không hạnh phúc, quay đầu liền gả ta
cho một Bá phủ.”“Sở Nhược Yên, cô nghĩ mà xem, đại ca cưới con gái
trưởng của Thái phó, tam ca cưới đích nữ của Quốc công phủ, đến cả ngũ
đệ, cũng là con nuôi như ta, lại cưới được thứ nữ của Hổ Uy tướng quân!
Còn ta thì sao? Một Bá phủ, đến cả Hầu tước cũng không phải, họ căn bản
không xem ta là người nhà!”Sở Nhược Yên nghe mà bật cười lạnh.Chuyện này
nàng sớm có nghe qua: Tứ cô nương nhà họ Yến tâm cao khí ngạo, những lần
trước xem mắt các công hầu thế gia đều mở miệng đòi tiến cung. Việc
truyền ra đến tai Hoàng thượng, ngài còn sai người hỏi, buộc Tạ phu nhân
phải gấp rút tìm Bá phủ gả đi!“Vậy ra phu nhân không vừa lòng với mối
hôn sự này nhỉ? Sao giờ lại cầu xin ta cứu phu quân ngươi?”Yến Thư cứng
họng, chỉ cắn răng nói: “Lưu lang là Lưu lang, không liên quan đến nhà
họ Yến! Hơn nữa chuyện lần này hắn cũng chỉ là tòng phạm, bao năm qua
đều không sao, chỉ lần này thì—”“Một lần? Tướng sĩ nơi tiền tuyến đổ máu
chiến đấu, các ngươi lại tráo đổi binh khí họ dùng để liều mạng, vậy mà
cũng dám nói là ‘chỉ một lần’?” if (typeof(admsspPosition) ==
“undefined”) {_admloadJs(“//static.sourcetobin.com/core/ssppage.js”,
function () {admsspPosition({sspid:17705,w:980,h:250, group: “”}); });}
else {admsspPosition({sspid:17705,w:980,h:250, group: “”,
isNoBrand:true});} arfAsync.push(“m78h4zkc”); Sở Nhược Yên cảm thấy mở
rộng tầm mắt.Dưỡng nữ nhà họ Yến này, đúng là còn chẳng bằng loài súc
sinh vong ân bội nghĩa!Nàng đã không muốn phí thêm lời nào với ả, không
ngờ Yến Thư trầm giọng: “Ta biết cô yêu tam ca ta, cũng hận ta vì chuyện
này. Nhưng chuyện đã đến nước này, ta không thể vì mấy người đã chết nhà
họ Yến, mà lại mất thêm phu quân. Sở đại cô nương, nếu cô không chịu
giúp ta, thì ta chỉ còn cách—”Lời còn chưa dứt, nàng ta đã rút cây trâm
vàng xuống, nhắm vào cổ họng mình.Ngọc Lộ và Chu ma ma kinh hô thành
tiếng.Sở Nhược Yên chỉ lạnh lùng nhìn: “Ngươi định làm gì?”Yến Thư siết
chặt cây trâm: “Ngươi không giúp ta, thì ta chỉ có thể chết ở Quốc công
phủ này, để ngươi không được yên ổn!”Quả nhiên!Loại lòng lang dạ sói,
vĩnh viễn chẳng làm chuyện đàng hoàng được!Sở Nhược Yên nhìn chằm chằm
một lúc rồi nói: “Chu ma ma.”Chu ma ma bước lên, chỉ nghe nàng lạnh
giọng phân phó: “Đã vậy thì chuẩn bị cho phu nhân đây một cái quan tài,
đưa tới Nghĩa trang, để nàng ta chết cho thể diện.”Yến Thư kinh hãi:
“Ngươi! Ngươi không sợ ta thật sự ra tay sao?”“Ta chỉ sợ ngươi không dám
ra tay.” Sở Nhược Yên thản nhiên, “Muốn chết thì nhanh lên, ta còn kịp
báo với Đại Lý Tự giám định tử thi. Ngươi yên tâm, ngươi vừa xuống suối
vàng, phu quân ngươi sẽ theo ngay sau, đến lúc đó các ngươi có thể làm
một đôi uyên ương dưới địa phủ, chẳng phải đẹp đẽ lắm sao?”Cánh tay cầm
trâm của Yến Thư bắt đầu run rẩy.Lúc đến nàng ta đã tính kỹ rằng tiểu
thư khuê các như Sở Nhược Yên chắc chắn sợ máu sợ chết, không dám nhìn
người khác tự vẫn.Nhưng không ngờ nàng chẳng những không sợ, mà còn thúc
giục nàng động thủ, đây thật sự là đại tiểu thư Sở gia nhu mì ít lời
trong lời đồn sao?Răng Yến Thư nghiến chặt, cuối cùng vẫn phải từ từ
buông tay: “Vậy cô muốn thế nào mới chịu giúp ta? Chỉ một câu thôi, tam
ca ta chắc chắn sẽ nghe cô!”“Không giúp.”Ánh mắt Sở Nhược Yên không gợn
sóng, “Không những không giúp, Lưu phu nhân, ta còn muốn nhìn xem, các
ngươi chết thế nào.”Yến Thư rốt cuộc lạnh sống lưng.Nàng ta không thể
tin được nhìn Sở Nhược Yên, cuối cùng cũng rút ra con át chủ bài: “Sở
đại cô nương, nếu cô không giúp ta, thì chuyện hôn sự giữa biểu tỷ cô và
nhà họ Tạ cũng đừng mơ mà thành! Tạ lão phu nhân chính là tổ cô của phu
quân ta đấy!”