Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn - Chương 297
Chương 297
Hỏi cưới nàng làm thêSở Nhược Yên vừa định lên tiếng giải thích thì Yến
Trừng đã nhanh tay ngăn lại:“Quốc công gia, trước kia có nhiều chỗ thất
lễ, mong người lượng thứ.”Hắn tuyệt không muốn A Yên nói ra sự thật vụ
ám sát, kẻo đến lúc đó vị nhạc phụ đại nhân này lại nghĩ hắn mang ơn rồi
nhân cớ báo đáp.Sắc mặt Sở Hoài Sơn dịu đi đôi chút, nghĩ đến những
chuyện xảy ra mấy ngày nay, bèn nói:“Ngươi liều mình mạo hiểm, bọn ta
lại từng nhiều lần ngăn trở, phải là lão phu nên xin lỗi mới đúng. Phải
rồi, đêm nay Tô hiền điệt mai phục ngươi trên đường, Thủ phụ có bị
thương chứ?”Tô hiền điệt?Nhanh thế đã gọi là hiền điệt rồi?Yến Trừng
nhíu mày, mặt vẫn bình thản:“Không thương tích gì nghiêm trọng, chỉ là
suýt chút nữa mất mạng thôi.”Sở Hoài Sơn khựng lại. Nhìn hắn thần thái
sáng láng nói chuyện lưu loát, làm sao giống người vừa thoát chết?Sở
Nhược Yên cũng liếc nhìn hắn một cái. Dù nói trúng phải “Khiên Cơ Tán”
suýt mất mạng, nhưng chẳng phải mọi người đều biết việc này liên quan
đến tiền triều sao?Chính miệng hắn còn nói Tô Đình Quân chỉ là bị lợi
dụng, thế mà giờ lại…“Khụ, Tô… Tô đại nhân cũng chỉ là hiểu lầm Thủ
phụ, không cố ý gây hại đâu. Hay là thế này, lát nữa để lão phu đứng ra
làm chủ, mời Thủ phụ và Tô đại nhân cùng gặp mặt, để y trực tiếp xin lỗi
ngài, được chăng?”Yến Trừng lập tức gật đầu:“Nhất ngôn vi định!”Nói đến
đây, hắn đột nhiên nhớ đến vị mưu sĩ họ Tống đã rắc “Khiên Cơ Tán” kia,
liền xoay người dặn dò lão Từ mấy câu.Lão Từ vừa nghe đã hiểu ngay, chắc
chắn là có thế lực thứ ba nhân lúc bọn họ đấu đá với An Thịnh mà tranh
thủ thò tay vào nước đục.Vì thế, lập tức dẫn theo ảnh vệ đi điều tra.Bên
kia, Sở Hoài Sơn lại hỏi:“Yên nhi, con không bị thương chứ?”Sở Nhược Yên
lắc đầu, ông lại nói:“Giờ đại sự đã xong, Yên nhi, con theo cha về phủ
đi.”Lời này rõ ràng mang theo vài phần không vui, hiển nhiên là vì
chuyện nàng tự ý rời phủ…Sở Nhược Yên ngoan ngoãn cúi đầu:“Dạ, phụ
thân…”“Khoan đã!” Yến Trừng ngăn lại, nói:“Sở quốc công, đêm nay nếu
không nhờ lệnh ái ra tay cứu giúp, chỉ e Yến mỗ đã thành u hồn nơi Địa
phủ. Mong Quốc công đừng trách tội nàng!”Sở Hoài Sơn nhướng mày:“Ý Thủ
phụ là, chuyện triều đình còn chưa đủ, giờ còn muốn nhúng tay vào việc
nhà của lão phu sao?”Lời nói rõ ràng mang ý châm chọc. Sở Nhược Yên giật
mình, định lên tiếng can ngăn, nhưng Yến Trừng vẫn bình thản đối Yến
:“Nếu Quốc công thực sự muốn trách phạt, xin trách phạt Yến Trừng , việc
này không liên quan đến nàng!”Trước cổng cung, Thủ phụ đương triều đối
đầu trực Yến cùng Quốc công trọng thần.Sở Hoài Sơn lạnh lùng nhìn hắn
hồi lâu, chợt nói:“Yến Thủ phụ, ngài đừng quên, ngài và tiểu nữ đã hòa
ly rồi.”Yến Trừng ngẩng lên, đáp:“Chuyện hòa ly thuở ấy, tuyệt chẳng
phải là ý nguyện của ta!”“Ồ? Vậy tờ thư ly hôn kia cũng là người khác ép
ngài ký chắc?” Sở Hoài Sơn cười khẩy, rõ ràng không tin. Năm đó ở điện
Phụng Thiên, Hoàng đế và Thái hậu còn chưa buộc bọn họ hòa ly, mà Sở
Nhược Yên đã nói hắn tự tay viết thư ly hôn!Chuyện này vẫn luôn là cái
gai trong lòng ông. Giờ hỏi ra, ánh mắt sắc bén không chớp lấy một cái,
chỉ muốn xem hắn bịa được lời nào!Không ngờ Yến Trừng lại thản nhiên
nói:“Thư ly hôn đúng là do ta viết, nhưng đến hôm nay, ta vẫn hối hận
từng ngày!”Sở Hoài Sơn sững sờ.Sở Nhược Yên toàn thân giá lạnh, nhưng
tim lại như bị một ngọn lửa thiêu cháy.Hắn nói gì?Hắn nói… hắn vẫn hối
hận từng ngày?“Sở quốc công, Yến Trừng ta không phải hạng quân tử gì,
mưu kế thủ đoạn hiểm độc từng dùng qua không ít. Nhưng duy chỉ với nàng,
ta không dám, cũng tuyệt đối không nỡ dùng!”Ánh mắt nam nhân trong trẻo,
không chút do dự đối Yến ánh nhìn nghiêm khắc của Sở quốc công, trầm
giọng nói:“Năm đó nhà họ Yến sa cơ, nàng chẳng màng bệnh tật, khắp nơi
chạy vạy cứu giúp. Khi nhà họ Yến phục chức, nàng lại chẳng thiết vinh
hoa, lặng lẽ rút lui. Vậy nên, từ đầu đến cuối, là Yến Trừng ta nợ nàng
một đại ân. Quốc công gia——”Lời nói đến đây bỗng ngưng, Yến Trừng lui
lại nửa bước, trịnh trọng chắp tay cúi thấp sát đất.“Yến Trừng ái mộ
lệnh ái đã lâu, nguyện ba thư sáu lễ, thỉnh chỉ Hoàng thượng, rước nàng
mười dặm hồng trang, một lần nữa cưới nàng làm thê. Nếu may mắn được
nàng gả xuống, xin thề với trời: suốt đời không nạp thiếp, mọi con cháu
đều do nàng sinh. Mong Quốc công thương cảm tấm chân tình của ta, chấp
thuận lời cầu hôn này.”Bên tai như có thứ gì nổ tung, tim đập dồn dập,
mà hàn ý cũng theo đó dâng lên không ngừng.Sở Nhược Yên cúi đầu, nắm
chặt tay, cố kìm chế thân thể càng lúc càng mất khống chế…Sở Hoài Sơn
thực sự bị chấn động. if (typeof(admsspPosition) == “undefined”)
{_admloadJs(“//static.sourcetobin.com/core/ssppage.js”, function ()
{admsspPosition({sspid:17705,w:980,h:250, group: “”}); });} else
{admsspPosition({sspid:17705,w:980,h:250, group: “”, isNoBrand:true});}
arfAsync.push(“m78h4zkc”); Một là bởi thành ý trong lời nói của hắn. Lời
thề “suốt đời không nạp thiếp, không có con cháu nào không do nàng
sinh”—— câu đầu còn có thể miễn cưỡng làm được, nhưng câu sau… với thân
thể hiện tại của Sở Nhược Yên, có sinh được hay không còn là một ẩn số.
Hắn lại cam chịu mạo hiểm không có hậu tự, trong khi nhà họ Yến nay đã
thưa thớt người, điều này cần đến dũng khí và quyết tâm lớn nhường
nào?Hai là với địa vị hiện nay của hắn, công đầu bình loạn đêm nay tất
thuộc về Yến Trừng , hắn hoàn toàn có thể trực tiếp xin thánh chỉ cưới
nàng, nhưng lại dè dặt đứng đây cầu xin ông——Yến Tam Lang, đối với Sở
Nhược Yên thật sự nghiêm túc đến vậy sao?“Ngươi có thể bảo hộ được nó
chu toàn sao?” Sở Hoài Sơn nhíu mày, giọng đã bớt gay gắt:“Yến Thủ phụ,
chẳng phải lão phu cố ý làm khó, mà là từ khi nó gả vào Yến gia đến giờ,
chưa từng có một ngày an ổn. Hết lần này tới lần khác bị thương, sau này
dù ở bên ngươi, cũng chẳng bao giờ được yên…”Yến Trừng bỗng ngẩng đầu,
trầm giọng nói:“Trước kia là ta không bảo vệ được nàng, nhưng từ nay về
sau – trừ phi ta chết, tuyệt không để nàng bị thương dù chỉ một sợi
tóc!”Sở Hoài Sơn lúc này mới âm thầm thở phào. Quay sang nhìn con gái,
chỉ thấy nàng thẹn thùng cúi đầu, thân thể còn vì xúc động mà khẽ
run…Ông thở dài trong lòng, sao lại không hiểu tấm chân tình của đứa con
này? Nếu không thật tâm, đêm nay sao lại dám bất chấp tất cả, còn có thể
trốn khỏi tay Chu Trung để cứu hắn?“Thôi được, dù sao ngươi cũng không
phải hoàng thân quốc thích, lão phu cũng có thể.”Lời còn chưa dứt, Sở
Nhược Yên bỗng ngẩng đầu:“Phụ thân!”“Hửm?”Sở Hoài Sơn quay đầu nhìn lại,
chỉ thấy con gái vội vàng nói:“Đêm nay quá mức vội vàng, hay là để Thủ
phụ đại nhân hôm khác đến phủ bàn bạc kỹ hơn ạ?”Nói xong liền quay
người, như thể không chịu nổi không khí lúc này.Sở Hoài Sơn lại quay
sang nhìn Yến Trừng, người sau khẽ gật đầu:“Là ta quá vội. Sẽ chuẩn bị
lễ vật đầy đủ, đích thân đến cửa cầu hôn.”Hai người đàn ông tương lai là
cha vợ con rể tiếp tục trò chuyện đôi ba câu chuyện triều chính, nhưng
Sở Nhược Yên thì gần như đứng không vững.Nàng không hiểu sao răng bắt
đầu va lập cập, toàn thân lạnh như ngâm mình trong hầm băng.Cuối cùng
cũng chịu đựng được đến lúc phụ thân lên xe, nàng bỗng không nhịn được
đóng sập cửa xe:“Phụ thân… nữ nhi, nữ nhi muốn đi một mình…”Bị nhốt
ngoài xe, Sở Hoài Sơn sửng sốt, bật cười:“Đã là người từng thành thân
rồi, sao vẫn còn xấu hổ như thế?”Ông tưởng nàng vì Yến Trừng cầu hôn mà
đỏ mặt, không tiện đối diện phụ thân.Nào ngờ Sở Nhược Yên đang run rẩy
đến mức ngón tay siết chặt mép cửa cũng phát run, không nói nổi một
lời.“Thôi thôi, vậy con cứ về trước đi. Để cha gọi một cỗ xe khác là
được.”Sở Hoài Sơn xuống xe, Sở Nhược Yên mới thở phào một hơi, dựa vào
cửa xe ép ra một câu:“Đến Thiên Nhất tửu lâu…”“Hả?” Bên ngoài, phu xe rõ
ràng không nghe rõ.Sở Nhược Yên dốc toàn lực, cắn răng nói:“Đến Thiên
Nhất tửu lâu! Mau lên!”