Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn - Chương 310
Chương 310
Ta Ở Đây Sở Nhược Yên vội vàng quỳ xuống trước mặt hắn. Chỉ thấy nam tử
kia sắc mặt trắng bệch, nhưng ánh mắt lại sắc bén như đao, hắn khẽ lắc
đầu với nàng: “Không sao, nôn ra là được.” Ngụm huyết ứ nghẹn trong lồng
ngực ấy, là kết quả của tâm hỏa thiêu đốt, nôn ra được thì càng tốt. Sở
Nhược Yên thấy hắn chẳng mảy may để tâm, chỉ tiện tay lau vết máu, rồi
lại chấn định tinh thần tiếp tục phân phó hạ nhân, trong lòng không khỏi
bốc hỏa: “Ngươi cứ thế mà không xem trọng tính mạng mình sao?” Yến Trừng
khựng lại. Mạnh Dương định thay công tử nhà mình giải thích, lại bị lão
Từ bịt miệng kéo ra ngoài. Trong sân chỉ còn hai người. Sở Nhược Yên sau
khi buột miệng nói ra cũng có chút hối hận. Hôm nay hắn gặp phải biến cố
lớn như thế, không sụp đổ đã là ý chí kiên cường, nàng không nên nổi
nóng với hắn nữa… Yến Trừng ngẩn ngơ mở miệng: “A Yên… nàng đang lo cho
ta sao?” Sở Nhược Yên gật đầu có chút mất tự nhiên, ngay sau đó cổ tay
bị siết nhẹ, cả người bị kéo vào trước mặt hắn, kế đó là một đôi bàn tay
rộng lớn lạnh mà ấm, ôm chặt lấy vòng eo nàng… “Đừng động.” Yến Trừng
giọng khàn khàn: “Cầu nàng, chỉ một lát thôi…” Sở Nhược Yên cứng người
lại, nàng chưa từng thân cận với nam tử như thế này, nhưng lại có thể
cảm nhận rõ ràng đôi tay đang ôm lấy thắt lưng mình kia đang khẽ run
rẩy. Hôm nay đủ chuyện như vậy, đổi lại là người khác, chỉ e đã phát
điên rồi. Khẽ cắn môi, nàng thử duỗi tay đặt lên vai hắn: “Không sao… ta
ở đây.” Toàn thân Yến Trừng run lên, cánh tay siết lấy nàng càng thêm
chặt, tựa như muốn hòa nàng vào xương cốt máu thịt. Sở Nhược Yên chỉ có
thể nhẹ giọng dỗ dành, đồng thời âm thầm cầu nguyện hắn đừng siết gãy eo
nàng. Hồi lâu sau, Yến Trừng mới buông nàng ra đứng dậy: “Xin lỗi, ta
thất lễ rồi.” Sở Nhược Yên biết hắn đã thoát ra khỏi cảm xúc khi nãy,
nhẹ giọng đáp: “Không sao là tốt rồi, để đại phu trong phủ đến xem cho
ngươi trước đã. Thân thể có khỏe mạnh, mới có thể mưu tính bước kế
tiếp.” Yến Trừng gật đầu, nàng liền sai Mạnh Dương đi gọi người. Đại phu
bắt mạch xong, chỉ nói là do tâm tình kích động mà nôn huyết, dặn hắn
nhất định phải kiềm chế cảm xúc, tránh vui buồn quá độ. Yến Trừng gật
đầu đáp ứng, đợi đại phu đi rồi, bốn người mới ngồi lại trong phòng. Yến
Trừng hỏi: “Lão Từ, theo ý ông, lời bà Tôn kia nói, có mấy phần đáng
tin?” Lão Từ vuốt chòm râu: “Khó nói… Tuy là chúng ta lấy con trai bà ta
ra uy h**p, nhưng bí mật lớn như vậy mà lập tức nói hết, chẳng lẽ bà ta
không sợ sau này bị Trưởng công chúa trả thù?” “Đúng vậy!” Sở Nhược Yên
ánh mắt sáng rực, “Bà ta một mực khẳng định Trưởng công chúa không hề
hay biết, chẳng phải rất giống Tào Phò mã sao?” Cả ba người đều chấn
động, Mạnh Dương buột miệng: “Phải rồi! Khi đó Tào Phò mã cũng một mực
nói Trưởng công chúa bị oan, lần này bà Tôn cũng như thế, chuyện gì cũng
liên quan tới Trưởng công chúa, nhưng nàng ta lại luôn đứng ngoài tất
cả, có phải quá kỳ lạ rồi không?” Tào Đống hại Yến gia, cả nhà họ Tào
gần như sụp đổ, vậy mà Trưởng công chúa chỉ nói một câu “thống khổ bi
ai” liền thoát thân nhẹ nhàng. Lần này bà Tôn tráo đổi hài nhi trong tã,
nàng ta lại thành người bị hại, khiến người ta chỉ có thể thương xót mà
không thể chỉ trích! “Điều quan trọng nhất là, chuyện bà Tôn là do nàng
ta tiết lộ cho ta.” Sở Nhược Yên mím môi, “Nếu là các ngươi, phát hiện
đứa con tưởng chết năm xưa vẫn còn sống, các ngươi sẽ nhẫn nại dẫn dụ
hắn đi điều tra, hay là lập tức nhận con?” Mắt lão Từ sáng bừng: “Chính
xác! Đó là bản tính thường tình, làm gì có người mẹ nào lại nhẫn nại
được! Hoặc là nàng ta đã sớm biết rõ, hoặc là chuyện này có sơ hở, còn
Yến gia… công tử, ngài không thấy họ tới cũng thật đúng lúc sao?” Yến
Trừng lông mày nhíu chặt, chậm rãi nói: “Ý lão Từ, đây cũng là do nàng
ta sắp đặt?” “Rất có khả năng nàng ta muốn thấy công tử trở mặt với Yến
gia! Tuy lão phu không dám khẳng định, nhưng có một điều chắc chắn, lời
bà Tôn không thể tin hoàn toàn, phải thẩm tra lại!” Yến Trừng gật đầu,
ánh mắt xoay Sởyển nhìn sang Sở Nhược Yên, bất chợt hỏi: “A Yên, nàng
còn nhớ người bên cạnh An Thịnh không?” Sở Nhược Yên ngẩn người, rồi
hiểu ra: “Ngươi muốn ta giả mạo người của phủ Trưởng công chúa, thử lại
bà Tôn? Ý hay, nhưng ta sợ diễn không giống…” Mạnh Dương nghe vậy liền
cười, chọc chọc lão Từ, lão ho nhẹ một tiếng, vừa mở miệng đã là giọng
của Yến Trừng: “A Yên, nàng còn nhớ người bên cạnh An Thịnh không?”
Giọng điệu giống hệt Yến Trừng. Sau đó lại đổi sang giọng nàng: “Ý hay,
nhưng ta sợ diễn không giống…” Sở Nhược Yên trợn to mắt nhìn lão Từ,
sững sờ không nói thành lời. Yến Trừng hiếm khi thấy nàng như thế, khóe
môi khẽ cong: “Đây là bí học ‘khẩu kỹ’ của Lĩnh Nam, chỉ cần lão Từ từng
nghe qua, có thể lập tức mô phỏng giọng người khác, giả thật khó phân.”
“Thật là lợi hại…” Những người bên cạnh Yến Trừng, đúng là ai nấy đều là
cao thủ ẩn mình! Sở Nhược Yên ngẫm nghĩ: “Bên cạnh Trưởng công chúa có
hai nữ tỳ thân cận, Cung Thương thì điềm đạm trầm ổn, Vũ Huy thì hoạt
bát linh động, chi bằng bắt chước nàng ta, lão Từ, ngài từng nghe giọng
nàng ấy chưa?” Lão Từ cười cười, lập tức dùng giọng của Vũ Huy nói:
“Thiếu phu nhân cứ yên tâm, nhất định không phụ trọng trách!” Cùng lúc
đó, tại phủ Trưởng công chúa. An Thịnh nghiêng người trên mỹ nhân tháp,
để một tỳ nữ câm điếc xoa bóp chân, tay chống má trái nghe Cung Thương
bẩm báo: “… chuyện là thế, nhị phòng Yến gia đã đưa lão thái quân đi,
xem ra là định giúp An Ninh hầu che giấu chuyện này.” Vũ Huy bĩu môi:
“Hả? Ta còn tưởng cái lão bất tử nhà Yến gia sẽ sống chết đối đầu với An
Ninh hầu cơ, kết quả lại im re thế này? Yến Thư đúng là vô dụng!” “Một
kỹ nữ bán sắc mà thôi, ngươi nghĩ nàng ta có bản lĩnh gì?” Cung Thương
nói xong, ngẩng đầu nhìn Trưởng công chúa: “Nhưng điện hạ, An Ninh hầu
không làm theo ý người, không trở mặt với Yến gia…” An Thịnh phất tay,
ánh mắt lại lộ ra vài phần hài lòng: “Nếu hắn việc gì cũng làm theo ý
bản cung, thì còn khác gì con rối? Có thể giữ bình tĩnh giữa biến cố,
lại có thủ đoạn hòa giải với Yến gia, tâm tính như vậy… mới xứng làm con
của bản cung!” Chữ “con” vừa rơi xuống, tay tỳ nữ câm kia đột nhiên dùng
lực mạnh hơn. An Thịnh khẽ nhíu mày: “Trong phủ lại có ruồi bọ…” Tỳ nữ
kia kinh hãi, lập tức xoay người bỏ chạy, vừa tới cửa thì bị một sợi tơ
nhỏ quấn chặt cổ. Chỉ thấy đầu nàng ta “vụt” một cái rơi xuống khỏi cổ,
Cung Thương quát: “Vũ Huy! Sao không chừa sống?” Giờ thì làm sao lần
theo kẻ chủ mưu? Vũ Huy lại mở miệng tỳ nữ kia, moi ra từ dưới gốc lưỡi
một viên độc hoàn: “Chỉ ngửi là biết ‘thôi tâm thảo’, đám tử sĩ Nam Man
mấy năm nay chẳng có trò mới gì cả, cứ thích dùng thứ độc này!” Cung
Thương cau mày: “Điện hạ, đám Nam Man không giữ chữ tín, dám cài gián
điệp vào phủ người!” An Thịnh lại mỉm cười: “Vốn là đổi chác lợi ích,
trông cậy gì vào chữ tín… Thôi, mặc kệ bọn họ, ngươi đi phủ Yến Lâm một
chuyến, thả Yến Thư ra đi.” Đêm đó, ngoại thành kinh đô. Bà Tôn ngủ mơ
mơ màng màng, bỗng nghe bên ngoài cửa sổ một tiếng r*n r* trầm đục, đám
người Yến gia trông coi đều ngã xuống đất. Bà vội vàng bật dậy, gọi con
trai tỉnh lại, rón rén đi tới bên cửa… Bốp! Cửa sổ bỗng đóng lại, một
bóng dáng yểu điệu in lên khung cửa, theo sau là một tiếng hừ lạnh quen
thuộc. “Bà Tôn, Trưởng công chúa rất không hài lòng với bà!” Bà Tôn kinh
hoảng, vội kéo con trai quỳ xuống đất: “Vũ Huy cô nương, lão nô đã làm
theo lời Trưởng công chúa dặn, một chữ cũng không sai, tuyệt đối không
kéo nàng ấy vào chút nào!” Ngoài cửa, Sở Nhược Yên chấn động trong lòng:
Quả nhiên, bà Tôn là người của An Thịnh! Nàng nhìn sang lão Từ, ông liền
nghiêm mặt quát lớn: “Ngươi tưởng Trưởng công chúa dễ lừa sao? Tự mình
nghĩ lại cho kỹ!” Bà Tôn nhíu mày cố nhớ, đột nhiên bật thốt: “Lão nô
nhớ ra rồi! Là chuyện về cha ruột của An Ninh hầu… nhưng lúc đó không
tiện nói, bọn họ cũng không hỏi, lão nô nào dám tùy tiện nói cha ruột
của An Ninh hầu chính là Đại tướng quân Yến gia chứ!” Hai người bên
ngoài chấn động dữ dội! Bà Tôn không nói dối, chẳng lẽ…