Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn - Chương 311
Chương 311
Thủ đoạn của công tử nhà ta, ngươi không rõ”Yến Trừng chính là cốt nhục
của Đại tướng quân và Trưởng công chúa ư?”Ý niệm ấy vừa khởi, hai người
lập tức trao đổi ánh mắt, lão Từ trầm giọng quát khẽ:”Đại tướng quân
tình thâm nghĩa trọng với phu nhân Tạ thị, sao có thể tư thông cùng
Trưởng công chúa?”Lời này nghe qua sơ hở trăm bề, nhưng lọt vào tai Tôn
bà tử lúc này, lại như thể Trưởng công chúa đang cảnh cáo bà.Bà ta vội
quỳ rạp, trán dập xuống đất:”Xin cô nương Vũ Huy yên tâm, lão nô biết
phải nói sao… Đại tướng quân quả có tình với phu nhân Tạ thị, song một
lần yến ẩm trong cung, sau khi uống say đã nhận nhầm Trưởng công chúa
thành phu nhân Tạ, đêm tối không ánh đèn, Trưởng công chúa cũng ngỡ là
phò mã Tào, thế mới dẫn đến chuyện có An Ninh hầu!”Ánh mắt Sở Nhược Yên
chợt trầm xuống.Lời này, giống hệt những gì Tôn bà tử đã bịa ra từ
trước, y như chuyện tráo đổi hai hài nhi trong tã lót khi xưa.Lần này
bọn họ đến đây, đâu phải để nghe những lời ngụy biện đó…Nàng khẽ động
khóe môi, dùng khẩu hình truyền đạt với lão Từ, lão gật đầu, nói:”Hừ!
Mấy lời lấy lệ để đối phó kẻ ngoài, ngươi thì nhớ rõ lắm. Vậy Trưởng
công chúa còn muốn hỏi, chuyện năm xưa, ngươi còn nhớ được bao
nhiêu?”Không ngờ lời vừa dứt, sắc mặt Tôn bà tử lập tức đại biến, đầu bà
ta dập liên hồi xuống đất.”Trưởng công chúa thứ tội! Trưởng công chúa
thứ tội! Lão nô không nhớ gì cả, cũng chẳng dám nhớ gì cả…””Nói!”Toàn
thân Tôn bà tử run như cầy sấy, lắp bắp thốt ra:”Là… là mệnh lệnh của
Trưởng công chúa… ôm Tam thiếu gia tới, tráo đổi với An Ninh hầu…”Hô
hấp trong phòng như ngưng trệ, còn đang định nghe tiếp thì bỗng nhiên
con trai bà ta – Tôn Tài cất tiếng:”Không đúng! Nàng không giống cô
nương Vũ Huy!”Dứt lời liền tung mình xông lên, thân pháp nhanh nhẹn,
hoàn toàn khác bộ dáng nửa sống nửa chết ban ngày nằm trên giường
bệnh!Lão Từ lập tức chắn trước người Sở Nhược Yên.Mắt Tôn Tài ánh lên
tia sắc bén:”Là các ngươi? Tốt lắm, dám giả mạo người của Trưởng công
chúa để dò chuyện !” Nói xong không biết từ đâu rút ra một con dao găm,
lao thẳng về phía bọn họ.Lão Từ miệng thì khéo, nhưng võ nghệ thì chẳng
ra sao!Trong lúc nghìn cân treo sợi tóc, Sở Nhược Yên chỉ còn cách đẩy
ông ta sang bên:”Cẩn thận!”Lão Từ bị đẩy lệch đi một bước, tránh được
mũi dao, nhưng cánh tay nàng lại bị lưỡi dao rạch một đường.Máu tươi lập
tức trào ra, chân mày Sở Nhược Yên khẽ nhíu lại, chẳng còn tâm trí mà
nhớ lời dặn của Ôn thần y về việc không được động thủ.Ngay lúc ấy, một
tia hàn quang lao vút ra trước nàng, ngay sau đó Tôn Tài liền ôm lấy cổ
họng.Máu tươi phun ra từ cổ hắn, một vết kiếm mảnh dài xuất hiện rõ ràng
ngay yết hầu.Hắn chưa kịp thốt lời nào đã ngã lăn ra đất, tắt thở…”Tôn
Tài!” Tôn bà tử thất thanh hét lên, hồn vía như bay, nhào đến ôm xác
hắn.Lão Từ cũng tập tễnh bước tới, vừa đau lòng vừa giận dữ:”Ảnh Tử!
Ngươi động thủ mà không hỏi một tiếng sao?!”Một kiếm cắt đứt yết hầu,
hoàn toàn không cho đối phương cơ hội sống.Thế này thì hay rồi, giết mất
đứa con trai duy nhất của Tôn bà tử, giờ muốn moi thêm lời từ bà ta, khó
như lên trời!Thiếu niên trong bóng tối khựng lại, sắc mặt ngơ ngác như
không biết làm sao.Sở Nhược Yên dịu giọng nói:”Được rồi, ngươi đừng
trách hắn nữa, Ảnh Tử cũng là vì cứu ta mà gấp quá…”Vừa nói, nàng vừa
nhìn về phía xác Tôn Tài đã lạnh cứng, cảm thấy có điều gì đó bất
thường.Võ công cao như vậy, vậy tại sao ban ngày còn phải giả vờ hấp hối
trên giường bệnh?Đúng lúc này, Mạnh Dương đẩy Yến Trừng từ bên ngoài
tiến vào, sắc mặt Tôn bà tử dửng dưng, ánh mắt lướt qua từng người, chậm
rãi nói:”Là các ngươi… An Ninh hầu, xem ra Trưởng công chúa vẫn đánh
giá thấp ngươi rồi.”Sở Nhược Yên cau mày, phản ứng của Tôn bà tử… sao
lại chẳng giống như vừa mất con?Yến Trừng trầm giọng:”Đã biết là bổn
hầu, thì còn không khai thật?”Tôn bà tử cười lạnh, nhắm mắt lại, bày ra
dáng vẻ “chết cũng không sợ”.Sở Nhược Yên đột nhiên hỏi:”Hắn thật sự là
con trai bà sao?””Cái gì?” Tôn bà tử lập tức mở to mắt, đầy hoảng sợ.Sở
Nhược Yên biết mình đã đoán đúng, liền bình thản nói:”Ban ngày còn hấp
hối trên giường, ban đêm đã có thể múa dao, thiếu chút nữa lấy mạng
chúng ta… Tôn bà tử, e rằng hắn vốn không phải con bà, mà là người
Trưởng công chúa phái tới giám sát thì đúng hơn?”Tôn bà tử như bị nói
trúng tim đen, cắn chặt răng, không thốt nửa lời. if
(typeof(admsspPosition) == “undefined”)
{_admloadJs(“//static.sourcetobin.com/core/ssppage.js”, function ()
{admsspPosition({sspid:17705,w:980,h:250, group: “”}); });} else
{admsspPosition({sspid:17705,w:980,h:250, group: “”, isNoBrand:true});}
arfAsync.push(“m78h4zkc”); Yến Trừng nhướng mày, khẽ gật đầu:”Quả nhiên
là vậy. Con trai ngươi bị bà ta khống chế, nên ngươi mới cam tâm tình
nguyện gánh vác mọi chuyện … Vậy thế này đi, ngươi khai thật ra chân
tướng, ta sẽ giúp ngươi cứu lấy con trai. Thế nào?”Ánh mắt Tôn bà tử khẽ
dao động, song lại chỉ lắc đầu:”Các người… không đấu nổi Trưởng công
chúa đâu…”Người đàn bà đó, còn đáng sợ hơn rắn rết!Nàng ta có thể lấy
mạng người mà chẳng để lại vết máu, lại còn được người đời ca tụng như
Bồ Tát tái thế!Chỉ cần nghĩ đến là Tôn bà tử đã run sợ đến tận xương
tủy.Yến Trừng không nhiều lời:”Lão Từ.”Chuyện này vốn là sở trường của
lão, lão Từ liền cười híp mắt bước tới, đỡ lấy Tôn bà tử, nhẹ giọng
nói:”Tôn bà bà, thủ đoạn của công tử nhà ta, e là bà chưa rõ. Nhưng bà
từng nghe đến Bình Tĩnh hầu rồi chứ? Đường đường biểu đệ của hoàng
thượng, cũng bị công tử ta chém bay đầu bằng một nhát kiếm. Còn có Bảo
Thân vương nữa, là thúc phụ duy nhất của hoàng thượng đấy – chẳng phải
cũng chết dưới tay công tử ta hay sao?”Hai cái tên này, Tôn bà tử hiển
nhiên đều biết. Nhất là cái sau:”Bảo Thân vương… thì ra là do các
người…”Bà ta bỗng im bặt, ánh mắt do dự nhìn về phía Yến Trừng.Người
ngoài đều nói Bảo Thân vương trăng hoa mà chết, hóa ra là thủ đoạn của
hắn. Lấy mạng người mà không dính máu, quả thật có thể đối đầu với
Trưởng công chúa…Lão Từ thấy đã cho đủ “kẹo ngọt”, bèn chậm rãi nói
tiếp:”Nhưng Tôn bà bà cũng biết, công tử nhà ta không có nhiều kiên
nhẫn. Hôm nay bà không chịu nói, chúng ta cũng chỉ đành đưa bà quay về
chỗ Trưởng công chúa thôi… Nghĩ thử xem, tên giả Tôn Tài mà nàng ta phái
đến giám sát bà đã chết, mà bà lại bị chính công tử chúng ta đưa về… Bà
đoán xem, nàng ta có nghi ngờ bà đã phản bội không?”Giọng nói dịu dàng
như tiếng quỷ nơi địa phủ, Tôn bà tử hai mắt trợn tròn, lộ vẻ kinh hoàng
tột độ:”Các… các ngươi…””Trưởng công chúa đối xử với kẻ phản bội ra
sao, chẳng cần ta nói, bà cũng rõ ràng chứ?”Dưới ánh trăng, lão Từ mỉm
cười nhàn nhã.Sở Nhược Yên thầm cảm phục, chiêu vừa đấm vừa xoa này,
đừng nói là Tôn bà tử, e rằng ai rơi vào cũng phải động lòng.Quả nhiên,
toàn thân bà ta run rẩy, hồi lâu mới run rẩy hỏi:”Các người… thật sự có
thể cứu được Tài nhi của ta?”Lão Từ không đáp.Tôn bà tử nghiến
răng:”Được! Ta nói!”Mấy người đều phấn chấn tinh thần, lão Từ lập tức
hỏi:”Rốt cuộc là chuyện gì? Kẻ chủ mưu đứng sau là ai?”Tôn bà tử nói:”Là
Trưởng công chúa! Tất cả… đều là do nàng ta giật dây từ phía sau!”