Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn - Chương 63 Bọn họ cũng nên đoạn tuyệt rõ ràng
- Home
- All Mangas
- Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn
- Chương 63 Bọn họ cũng nên đoạn tuyệt rõ ràng
Chương 63: Bọn họ cũng nên đoạn tuyệt rõ ràng
Lại là lửa…Trong biển lửa mênh m.ô.n.g vô tận, nàng thấy người kia ngồi
trước điện, dưới chân toàn là hoàng tộc quỳ rạp.“Ta đã nói rồi, Bình
Tĩnh hầu phải chết.”“Các ngươi không nghe, vậy thì chỉ có thể cùng xuống
dưới bồi hắn.”Ào ào ào!Từng đợt m.á.u tươi phụt ra từ cổ, đến cuối cùng,
dường như hắn cũng đã kiệt sức, liền dứt khoát một đao đ.â.m thẳng vào
yết hầu của Dự vương, xoáy một vòng.Dự vương trợn to hai mắt, còn chưa
kịp kêu thảm thì đã ngã xuống.Cả hoàng cung biến thành địa ngục máu.Nàng
thấy người kia phất tay: “Chặt hết đầu xuống, treo lên tường thành, dẫn
dụ những trung thần còn lại ra mặt, g.i.ế.c từng người một.”“Diệt cỏ
không tận gốc, gió xuân thổi lại sinh. Người nhà họ Mộ Dung, cùng những
kẻ còn bảo vệ Mộ Dung gia, đều phải g.i.ế.c sạch không chừa một
ai…”—“Không được!”Sở Nhược Yên giật mình tỉnh dậy, cổ họng trào lên
mùi tanh ngọt của máu.Nàng theo phản xạ muốn ngậm miệng lại, bỗng nghe
thấy một giọng quen thuộc:“Tiểu mù, đừng có cử động loạn, m.á.u của bản
các chủ rất quý đấy!”Nàng mờ mịt nhìn qua, thấy vị Các chủ Bách Hiểu Các
tóc trắng áo đỏ đang đứng bên giường, duỗi tay nhỏ từng giọt gì đó vào
miệng nàng.“Yên nhi, đừng sợ, Các chủ tới cứu con đó!” — Sở Hoài Sơn kịp
thời trấn an, rồi hỏi: “Các chủ, còn cần bao lâu nữa? Ta chỉ sợ thân thể
con bé…”“Yên tâm, đã có thể tỉnh lại, thì hàn chứng trong người cũng đã
bị áp chế.”Công tử Lăng thu tay lại, chỉ thấy người trên giường từ từ
ngồi dậy.Sắc mặt Sở Nhược Yên trắng bệch, trán ướt đẫm mồ hôi lạnh,
nhưng hơi thở đã dần vững vàng hơn.Nàng nuốt m.á.u trong cổ xuống:
“Ngài…”“Không cần cảm ơn, m.á.u của bản các chủ tuy có thể giải bách
độc, nhưng hàn chứng trong người ngươi là do bẩm sinh, chỉ có thể tạm
thời áp chế, cứu không được mệnh của ngươi.” Công tử Lăng nói xong liền
gọi lớn: “Lão già kia, tới chưa? Dọc đường có phải giẫm c.h.ế.t hết kiến
rồi không!”Mọi người trong phòng nhìn ra, chỉ thấy một lão già tóc bạc
râu bạc, tinh thần quắc thước lẩm bẩm bước vào.“Rồi rồi, giục cái gì mà
giục, tám trăm năm không nhớ đến lão phu, vừa nhớ ra là để trị bệnh!
Tiểu tử vô lương tâm này đúng là cùng khuôn đúc với mẹ ngươi…”Lời chưa
dứt, ông ta bỗng dừng lại như thấy vật gì kỳ lạ, vù, một tiếng đã sà đến
trước mặt Sở Nhược Yên: “Con nhóc này mà còn chưa c.h.ế.t sao?”Lời vừa
ra khiến Sở Hoài Sơn biến sắc.Sở Nhược Yên thì lại hỏi thẳng: “Lão gia
vì sao nói vậy?”“Ngươi khí hư hàn trọng, tổn hao quá mức, vốn đã chẳng
sống được bao lâu, chắc là nhờ dùng thuốc độc công độc kéo dài tới bây
giờ. Nhưng ta thấy ngươi lại mang ngoại thương, hàn tà xâm nhập, thương
chồng thương, bệnh chồng bệnh, sống được tới giờ cũng coi như kỳ
tích…”Lời lão già ấy nói, hoàn toàn trùng khớp với phán đoán của Trương
viện phán.Chỉ là ông ta vừa nhìn đã thấy nàng dùng An Tức Hoàn, là dùng
độc trị độc — so với Trương viện phán thì cao minh hơn không ít.Sở Hoài
Sơn lập tức cúi mình: “Kính xin thần y cứu con bé!”Lão già hừ lạnh:
“Không cứu.”Mọi người sững sờ, chỉ nghe ông ta tiếp: “Còn chưa c.h.ế.t
thì cứu gì? Uống m.á.u của thằng nhóc Lăng kia rồi, ít ra cũng sống thêm
được nửa năm, khi nào gần c.h.ế.t hẵng tới tìm ta!”Nói xong xoay người
định đi, Công tử Lăng uể oải nói: “Lão già chẳng lẽ không cứu được?”Lão
già bị chọc giận, trừng mắt quát: “Ngươi nói ai không cứu được? Dù là
người trong điện Yến Vương, lão phu ta cũng giành được! Tránh ra!”Ông ta
xông tới bắt mạch cho Sở Nhược Yên, lập tức châm cứu nhanh như
gió.[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -Sở Nhược Yên chỉ
thấy một luồng khí mát trào dâng lên não, rồi sinh khí rót vào ngũ tạng
lục phủ, thân thể luôn sợ lạnh dần ấm lên.Nhưng đến một huyệt vị, lão
già chợt dừng lại.“Hử? Cái này…”Đổi sang huyệt khác, cũng vậy.Sau hai
lần thử, ông ta trầm mặt lại: “Ngươi là bệnh từ trong thai, lão phu đã
đánh giá thấp sự thiếu hụt tiên thiên này, đúng là không cách nào chữa
dứt.”Công tử Lăng nhíu mày, Sở Nhược Yên lại khẽ nói: “Đa tạ thần y,
Nhược Yên đã thấy khỏe hơn nhiều.”“Ngươi thấy khá lên chỉ là bề ngoài,
hàn chứng không trừ, sớm muộn cũng phát tác như hỏa dược bị châm lửa.
Vậy đi, để lại ít m.á.u cho lão phu mang về nghiên cứu, ta nhất định
nghĩ ra cách cứu ngươi!” if (typeof(admsspPosition) == “undefined”)
{_admloadJs(“//static.sourcetobin.com/core/ssppage.js”, function ()
{admsspPosition({sspid:17705,w:980,h:250, group: “”}); });} else
{admsspPosition({sspid:17705,w:980,h:250, group: “”, isNoBrand:true});}
arfAsync.push(“m78h4zkc”); Khẩu khí ông ta kiên định, so với Trương viện
phán lúc trước chỉ thở dài than vãn thì khiến người ta an tâm hơn rất
nhiều.Sở Hoài Sơn lập tức sai người dâng lễ tạ ơn, không ngờ lão già ấy
không thèm nhìn lấy một cái.Sở Nhược Yên nhìn sang Công tử Lăng: “Các
chủ cũng không nhận?”Hắn khựng lại một chút: “Bản các chủ đến trước, đã
có người trả phí khám chữa rồi.”“Ai vậy?” Nàng vừa hỏi xong đã buồn
cười, cha không trả thì chỉ có thể là người nhà Yến.“Bọn họ còn có bạc
mà đưa sao?”Công tử Lăng chỉ cười không nói.Lúc này, lão già cũng đã lấy
m.á.u xong chuẩn bị rời đi, Công tử Lăng đến cửa, lại quay đầu cười nói:
“Tiểu mù, đừng quên ngươi còn nợ bản các chủ một Chuyện.”Sở Nhược Yên
giật mình, còn chưa kịp nói gì thì bóng người đã biến mất.Trong phòng
lặng xuống.Sở Nhược Yên ngẩng đầu nhìn cha, áy náy nói: “Nữ nhi khiến
người lo lắng rồi.”Sở Hoài Sơn mắt đỏ hoe: “Con biết mình khiến phụ thân
lo lắng, vậy khi con hành sự sao không nghĩ kỹ hơn? Nhà họ Yến với con
là gì mà con phải liều mạng vì họ?”Nàng cúi đầu, dáng vẻ ngoan ngoãn
chịu trách.Sở Hoài Sơn càng tức: “Con vẫn vậy, ngoài mềm trong cứng, rất
có chủ kiến. Chuyện khác phụ thân không so đo, chỉ hỏi con, tờ thư hòa
ly là sao? Tên Yến Tam đó dám bỏ con?”“Phụ thân hiểu lầm rồi!” Sở Nhược
Yên vội vàng giải thích: “Lúc đó là nhà Ngũ đệ muội muốn ly hôn, mà tình
thế nhà họ Yến nguy hiểm, hắn không muốn liên lụy chúng ta nên chia cho
mỗi người một tờ… Khụ, khụ khụ!”Một trận ho khiến cha già sợ hãi, vội
vàng bưng nước đút cho nàng, rồi dịu giọng: “Được rồi, đừng nói nữa. Dù
Yến Tam có khổ tâm cỡ nào, nay các con cũng đã không còn liên quan,
Chuyện cũ coi như quên đi, dưỡng thân thể mới là quan trọng, để phụ thân
đi tìm ít linh dược cho con!”Nói xong liền rời đi.Sở Nhược Yên nghỉ một
lúc rồi hỏi: “Nhà họ Yến… không có ai đến sao?”Ngọc Lộ lau nước mắt:
“Hầu gia có đến, nhưng Quốc công gia nổi giận, không cho bọn họ vào… nên
người chỉ đứng ngoài một lát rồi rời đi.”“Chỉ đứng một lát… rồi đi?”Sở
Nhược Yên sững người.Dù gì bọn họ cũng từng cùng nhau hoạn nạn, giờ đến
gặp một mặt cũng không có, lại cứ thế mà rời đi sao? Trong lòng nàng có
chút mất mát, nhưng cũng hiểu, tờ hòa ly kia viết xuống, nàng với Yến
Trừng, với nhà họ Yến… đã không còn quan hệ gì.Dù là để tránh hiềm nghi,
hay vì e dè hoàng gia…Bọn họ cũng nên đoạn tuyệt rõ ràng.Nàng lại nhắm
mắt nghỉ ngơi thêm chút, mơ mơ màng màng thì nghe thấy có người nói Sở
ma ma đã trở lại.Bà ta đi về quê chịu tang, giờ về nhanh thật, tiếp đó
là một tiếng hét to từ trong viện vọng ra:“Bọn rùa con rùa cháu ngoài
kia đang nói nhăng cuội cái gì, sao lại dám bôi nhọ thanh danh của Đại
Tiểu thư ?!”