Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn - Chương 84
Chương 84
Sở quốc công tức giận xông tới, lập tức kéo nàng ra sau lưng.Sở Nhược
Yên đỡ trán, Yến Trừng chắp tay thi lễ:“Nhạc—”“Nhạc gì mà nhạc! An Ninh
Hầu, ngươi và tiểu nữ đã hòa ly, nơi này không có nhạc phụ gì của ngươi
cả!”Yến Trừng định mở miệng, đành đổi lời:“Sở quốc công.”Sở quốc công hừ
lạnh một tiếng, cảm thấy lòng bàn tay ấm nóng, cúi đầu nhìn:“Ngươi lại
bị thương?!”Giọng ông to đến mức mấy dặm quanh cũng nghe thấy, Sở Nhược
Yên vội nói:“Không liên quan đến An Ninh Hầu, là con tự…”“Là ta.”Yến
Trừng lên tiếng cắt lời nàng, “Vừa rồi ta bất cẩn làm thương lệnh ái.”Sở
Nhược Yên thái dương giật mạnh. Tên Yến Trừng này mắc bệnh gì vậy, lúc
này lại thành thật như thế? Quả nhiên, Sở quốc công trừng mắt như muốn
nhấc hắn khỏi xe lăn:“Yến tam, rốt cuộc ngươi và tiểu nữ của ta có thù
oán gì? Sao mỗi lần gặp là nó bị thương hoặc bị đánh hả?!”“Lỗi là ở
ta.”Yến Trừng thừa nhận rất dứt khoát, khiến cơn giận của ông cũng khó
mà phát tác.Sở quốc công kìm nén tức giận nhìn quanh:“Nhược Lan đâu?
Ngươi chẳng phải bảo dẫn tiểu nữ đến tìm muội nó sao? Giờ người đâu
rồi?”Sở Nhược Yên định mở miệng, lại bị phụ thân liếc một cái:“Con im
đi, ta không hỏi con.”Ông đánh giá Yến Trừng như nhìn một kẻ háo sắc
gian tà…Bên cạnh, lão Hứa nhịn cười đủ rồi, thấy công tử liếc lạnh một
cái mới vội vàng nói:“Ai nha Quốc Công gia, ngài đừng hiểu lầm. Vừa rồi
có bọn gian ác muốn làm hại hai vị tiểu thư, may nhờ công tử ta không
màng hiểm nguy cứu được họ. Tam tiểu thư chẳng may trẹo chân, đã được
quan binh Tây Thành đưa về trước rồi.”Sở quốc công lúc này mới phát hiện
xác người nằm la liệt có kẻ cướp, có binh sĩ…Ông cau mày:“Nếu vậy, bổn
Quốc Công cũng không tiện ở lâu, cáo từ.”Dứt lời liền kéo nữ nhi rời đi,
Sở Nhược Yên chưa kịp nói gì đã bị lôi đi.Ảnh Tử chau mày, làm một động
tác “Lão đầu này chẳng nói lý gì cả.”Lão Hứa ho khan nói:“Sở quốc công
chỉ là lo cho ái nữ thôi, thường tình mà, thường tình mà! Nhưng công tử
à, có ngọn núi Thái Sơn như vậy chắn đường, muốn nối lại với Đại tiểu
thư nhà họ Sở, không dễ đâu nha~”Nghe như quan tâm, mà sao có chút mùi
hả hê?Yến Trừng nhướng mày kiếm:“Xem ra lão Hứa gần đây rảnh quá, đi nói
chuyện ở trà lâu nửa tháng đi.”Lão Hứa cuống quýt:“Nói đùa, nói đùa,
công tử đừng để trong lòng.”Lúc này, Sở Nhược Yên đã theo phụ thân trở
về chùa, bên trong một mảnh hỗn loạn.Đặc biệt ngoài điện Phật, trái cây
khô, rau củ vương vãi đầy đất, đến mức khó mà đặt chân xuống.“Sở Nhược
Yên!”Sở Tĩnh gọi khẽ từ bên trong, nàng vội vàng bước vào.May mắn thay,
dân chạy nạn chưa kịp tràn vào, cô cô và các biểu tỷ tuy sắc mặt mệt
mỏi, nhưng không ai bị thương.“Cô cô, biểu tỷ, muội muội, các người
không sao chứ?”Ba nữ nhân cùng lắc đầu, Sở Tĩnh nói:“May nhờ theo lời
muội dặn, chúng ta ném hết lương thực ra ngoài. Đám dân chạy nạn mải
tranh cướp nên không xông vào. Sau đó đại ca và điện hạ Tần Vương đến
nơi.”“Tần Vương?”Nàng ngạc nhiên, liền nghe tiếng nói ngông nghênh
truyền đến:“Chính là bản vương, Sở đại cô nương, đã lâu ngưỡng mộ.”Sở
Nhược Yên ngoảnh lại, thấy một nam tử áo tím bước vào, dung mạo có vài
phần giống hoàng đế.Hắn chính là em trai út của thiên tử đương triều –
Tần Vương Mộ Dung Tẫn.Cũng chính là người trong giấc mộng dây dưa với
muội muội thứ hai, khiến nàng ta bị vu là làm loạn hậu cung…Sở Nhược Yên
giữ vẻ mặt bình tĩnh hành lễ:“Tham kiến Tần Vương điện hạ, điện hạ quá
lời rồi.”Mộ Dung Tẫn nhìn nàng vài giây, khóe môi nhếch lên:[Truyện được
đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -“Bản vương chưa từng nói quá lời.
Chuyện cô gõ trống Đăng Văn, thay nhà họ Yến kêu oan, bản vương sớm đã
nghe qua. Ngươi còn khiến mẫu hậu ta tức đến giờ vẫn chưa khỏi—”Sở Nhược
Yên lòng căng thẳng. Tần Vương này là đến gây chuyện?Ai ngờ hắn chuyển
giọng:“Tốt lắm!”Sở Nhược Yên sững người, Mộ Dung Tẫn cười nói:“Bản vương
đã sớm bảo với hoàng huynh rằng biểu ca Bình Tĩnh Hầu kia nên bị trị
tội, chỉ tiếc mẫu hậu cứ bênh vực. Không ngờ tiểu nha đầu ngươi lại giúp
bản vương giải quyết một đại sự.”Hắn nói không giống giả vờ, rồi xoay
người phất tay áo rời đi.Sở Nhược Yên nheo mắt nhìn bóng lưng hắn, không
ngờ trong hoàng thất lại còn người bình thường…Đột nhiên cổ tay đau
nhói, thì ra là Tiểu Giang thị nhào tới:“Nhược Lan đâu? Nhược Lan của ta
sao không đi cùng con trở về?!”Không đợi nàng lên tiếng, Sở quốc công
bên cạnh vội kéo người ra:“Phu nhân đừng lo, Nhược Lan không sao, chỉ bị
trẹo chân, đã được quan binh đưa về kinh trước để trị thương rồi.” if
(typeof(admsspPosition) == “undefined”)
{_admloadJs(“//static.sourcetobin.com/core/ssppage.js”, function ()
{admsspPosition({sspid:17705,w:980,h:250, group: “”}); });} else
{admsspPosition({sspid:17705,w:980,h:250, group: “”, isNoBrand:true});}
arfAsync.push(“m78h4zkc”); Thần kinh căng cứng của Tiểu Giang thị lúc
này mới buông lỏng, tựa vào n.g.ự.c trượng phu mà bật khóc.Một đêm kinh
hoàng cuối cùng cũng hạ màn.Trên xe ngựa hồi kinh, Ngọc Lộ nhìn thấy vết
thương mới trên tay nàng mà rơi nước mắt:“Tiểu thư, nô tỳ mới rời đi một
lát, người lại bị thương rồi…”Chu ma ma cũng nói:“An Ninh Hầu đúng là…
đường đường nam tử hán, mà đến một tiểu thư cũng không bảo vệ được!”Thấy
lại sắp lôi Yến Trừng ra mắng, Sở Nhược Yên vội nói:“Thôi thôi, ta không
sao mà…”Lúc này ngoài màn xe có tiếng ho nặng, Ngọc Lộ và Chu ma ma lập
tức hành lễ:“Tham kiến Quốc Công gia.”Sở quốc công cúi người vào xe:“Các
ngươi lui xuống trước, ta có chuyện muốn nói với tiểu thư nhà các
ngươi.”Hai người vội vàng lui ra, Sở quốc công ngồi đối diện, nói:“Thật
ra Chu ma ma của con nói cũng không sai. Yến tam đường đường nam nhi,
thân không sứt mẻ, lại để con chịu khổ thế này…”Sở Nhược Yên đỡ trán,
lười giải thích.Sở quốc công nói tiếp:“Thôi thôi, không nói nữa… Nhưng
Yên nhi, cha có một chuyện phải hỏi, con với tên Yến tam kia… có phải
vẫn chưa dứt lòng?”Sở Nhược Yên chớp mắt, biểu cảm đầy dấu hỏi.Chưa dứt
lòng? Sao lại nói con gái mình thế chứ?“Cha à, sao cha không nói là ‘vẫn
còn tình cũ’ đi?”Sở quốc công lập tức nổi giận:“Tốt! Ta biết ngay con
vẫn còn nhớ hắn! Yên nhi, chẳng phải cha không tác thành con, nhưng con
nghĩ lại mà xem, từ lúc con gả qua đó, bị thương bao nhiêu lần, lần
trước còn suýt mất mạng!”“Nghe lời cha, thằng đó khắc con, sau này nên
đoạn tuyệt, đừng dây dưa nữa!”Sở Nhược Yên bất lực đỡ trán, nhưng nghe
đến “khắc con” thì lại nhớ tới lời của hòa thượng Liễu Không.“Này cha,
cha với Hoàng hậu… từng quen biết sao?”Hòa thượng kia từng nói mẫu thân
nàng có mệnh phượng, ý chỉ là Hoàng hậu, chẳng lẽ mẫu thân nàng chính là
Hoàng hậu đương triều – Phan hoàng hậu?Nhưng Sở quốc công lại ngớ
người:“Con nói gì linh tinh vậy? Cha đây có mấy lần gặp Hoàng hậu đâu,
sao mà quen?”“Thế có khi nào… lúc Hoàng hậu sinh con, lại tráo long hoán
phượng, đem công chúa giao cho phủ chúng ta nuôi dưỡng không… Á!”Còn
chưa nói xong đã bị gõ cho một cái đau điếng:“Con thật là đọc truyện dã
sử quá nhiều rồi! Khi Hoàng hậu sinh nở, bao nhiêu cung nhân, thái giám,
nội quan, thái y đều có mặt, chừng đó cặp mắt nhìn vào, còn tráo long
hoán phượng cái gì?!”Sở Nhược Yên thở dài.Xem ra hòa thượng Liễu Không
thật sự nhìn nhầm tướng mệnh.Nếu nàng không phải con của Hoàng hậu, mà
tiên hoàng Vân Ninh Đế lại không có con nào khác, vậy thì chuyện mệnh
phượng chỉ là trò vớ vẩn!Nhưng nàng lại không nhận ra, ánh mắt của phụ
thân khi ấy có chút chột dạ thoáng qua…Sở quốc công ho khan hai
tiếng:“Được rồi, đừng nghĩ vớ vẩn nữa. Theo cha thấy con là rảnh rỗi quá
thôi. Thế này đi, đợi về kinh rồi cũng nên đưa chuyện xem mặt lên lịch
thôi!”“Xem mặt?”Sở Nhược Yên mở to mắt, chỉ thấy phụ thân nghiêm trang
nói:“Đúng! Mấy hôm trước cô cô con cũng đang lo chuyện này cho biểu tỷ
con. Cha nghĩ nếu không muốn Yến tam lại đến dây dưa, chuyện này càng
cần thiết hơn. Vài hôm nữa con cùng biểu tỷ ra ngoài xem, trong kinh có
công tử nào hợp mắt, dù không gả đi thì để hắn nhập cữ cũng được!”