Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 101
Chương 101
“Minh… Minh Hiên, sao con lại về rồi?” Mặt Trần Bạch Vi trắng bệch, Lâm
Hi quay mặt đi, cũng tránh né ánh nhìn. Đoạn Minh Hiên bước vào nhà, ánh
mắt di chuyển giữa hai người, cuối cùng dừng lại ở Trần Bạch Vi: “Mẹ,
những lời hai người vừa nói đều là thật?” “Thật giả gì chứ.” Trần Bạch
Vi cố gắng đánh trống lảng, “Con lại đi chơi bên ngoài mấy ngày nay rồi,
có đói không? Mẹ bảo nhà bếp dọn cơm ngay.” “Mẹ.” Đoạn Minh Hiên nghiến
răng hét lên, “Con không có tâm trạng ăn cơm, cái gì gọi là Tiểu Hi
thích con? Cái gì lại gọi là mẹ dỗ em ấy đi Mỹ?” Đoạn Minh Hiên khó lòng
chấp nhận, anh ta vốn tưởng là Lâm Hi đổi ý trước, ai ngờ lại là mẹ anh
ta giở trò ở giữa? Chuyện này bảo anh ta làm sao chịu nổi? Trần Bạch Vi
đối mặt với con trai hoàn toàn không còn vẻ cao ngạo như trước mặt Lâm
Hi, môi mấp máy, hồi lâu cũng không thốt ra được chữ nào. “Tiểu Hi, em
nói đi.” Đoạn Minh Hiên nhìn về phía Lâm Hi, bộ dạng không nói cho rõ
ràng thì quyết không bỏ qua. Lâm Hi thực sự không muốn kẹt giữa hai mẹ
con họ, nói: “Anh nói chuyện với dì Vi đi, em đi trước đây.” Đoạn Minh
Hiên giơ tay chặn cô lại: “Hôm nay không nói rõ ràng, ai cũng không được
đi.” Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy
cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng dấu
chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót
v líu n “Minh… Minh Hiên, sao con lại về rồi?” Mặt Trần Bạch Vi trắng
bệch, Lâm Hi quay mặt đi, cũng tránh né ánh nhìn. Đoạn Minh Hiên bước
vào nhà, ánh mắt di chuyển giữa hai người, cuối cùng dừng lại ở Trần
Bạch Vi: “Mẹ, những lời hai người vừa nói đều là thật?” “Thật giả gì
chứ.” Trần Bạch Vi cố gắng đánh trống lảng, “Con lại đi chơi bên ngoài
mấy ngày nay rồi, có đói không? Mẹ bảo nhà bếp dọn cơm ngay.” “Mẹ.” Đoạn
Minh Hiên nghiến răng hét lên, “Con không có tâm trạng ăn cơm, cái gì
gọi là Tiểu Hi thích con? Cái gì lại gọi là mẹ dỗ em ấy đi Mỹ?” Đoạn
Minh Hiên khó lòng chấp nhận, anh ta vốn tưởng là Lâm Hi đổi ý trước, ai
ngờ lại là mẹ anh ta giở trò ở giữa? Chuyện này bảo anh ta làm sao chịu
nổi? Trần Bạch Vi đối mặt với con trai hoàn toàn không còn vẻ cao ngạo
như trước mặt Lâm Hi, môi mấp máy, hồi lâu cũng không thốt ra được chữ
nào. “Tiểu Hi, em nói đi.” Đoạn Minh Hiên nhìn về phía Lâm Hi, bộ dạng
không nói cho rõ ràng thì quyết không bỏ qua. Lâm Hi thực sự không muốn
kẹt giữa hai mẹ con họ, nói: “Anh nói chuyện với dì Vi đi, em đi trước
đây.” Đoạn Minh Hiên giơ tay chặn cô lại: “Hôm nay không nói rõ ràng, ai
cũng không được đi.” “Minh… Minh Hiên, sao con lại về rồi?” Mặt Trần
Bạch Vi trắng bệch, Lâm Hi quay mặt đi, cũng tránh né ánh nhìn. Đoạn
Minh Hiên bước vào nhà, ánh mắt di chuyển giữa hai người, cuối cùng dừng
lại ở Trần Bạch Vi: “Mẹ, những lời hai người vừa nói đều là thật?” “Thật
giả gì chứ.” Trần Bạch Vi cố gắng đánh trống lảng, “Con lại đi chơi bên
ngoài mấy ngày nay rồi, có đói không? Mẹ bảo nhà bếp dọn cơm ngay.”
“Mẹ.” Đoạn Minh Hiên nghiến răng hét lên, “Con không có tâm trạng ăn
cơm, cái gì gọi là Tiểu Hi thích con? Cái gì lại gọi là mẹ dỗ em ấy đi
Mỹ?” Đoạn Minh Hiên khó lòng chấp nhận, anh ta vốn tưởng là Lâm Hi đổi ý
trước, ai ngờ lại là mẹ anh ta giở trò ở giữa? Chuyện này bảo anh ta làm
sao chịu nổi? Trần Bạch Vi đối mặt với con trai hoàn toàn không còn vẻ
cao ngạo như trước mặt Lâm Hi, môi mấp máy, hồi lâu cũng không thốt ra
được chữ nào. “Tiểu Hi, em nói đi.” Đoạn Minh Hiên nhìn về phía Lâm Hi,
bộ dạng không nói cho rõ ràng thì quyết không bỏ qua. Lâm Hi thực sự
không muốn kẹt giữa hai mẹ con họ, nói: “Anh nói chuyện với dì Vi đi, em
đi trước đây.” Đoạn Minh Hiên giơ tay chặn cô lại: “Hôm nay không nói rõ
ràng, ai cũng không được đi.” “Minh… Minh Hiên, sao con lại về rồi?” Mặt
Trần Bạch Vi trắng bệch, Lâm Hi quay mặt đi, cũng tránh né ánh nhìn.
Đoạn Minh Hiên bước vào nhà, ánh mắt di chuyển giữa hai người, cuối cùng
dừng lại ở Trần Bạch Vi: “Mẹ, những lời hai người vừa nói đều là thật?”
“Thật giả gì chứ.” Trần Bạch Vi cố gắng đánh trống lảng, “Con lại đi
chơi bên ngoài mấy ngày nay rồi, có đói không? Mẹ bảo nhà bếp dọn cơm
ngay.” “Mẹ.” Đoạn Minh Hiên nghiến răng hét lên, “Con không có tâm trạng
ăn cơm, cái gì gọi là Tiểu Hi thích con? Cái gì lại gọi là mẹ dỗ em ấy
đi Mỹ?” Đoạn Minh Hiên khó lòng chấp nhận, anh ta vốn tưởng là Lâm Hi
đổi ý trước, ai ngờ lại là mẹ anh ta giở trò ở giữa? Chuyện này bảo anh
ta làm sao chịu nổi? Trần Bạch Vi đối mặt với con trai hoàn toàn không
còn vẻ cao ngạo như trước mặt Lâm Hi, môi mấp máy, hồi lâu cũng không
thốt ra được chữ nào. “Tiểu Hi, em nói đi.” Đoạn Minh Hiên nhìn về phía
Lâm Hi, bộ dạng không nói cho rõ ràng thì quyết không bỏ qua. Lâm Hi
thực sự không muốn kẹt giữa hai mẹ con họ, nói: “Anh nói chuyện với dì
Vi đi, em đi trước đây.” Đoạn Minh Hiên giơ tay chặn cô lại: “Hôm nay
không nói rõ ràng, ai cũng không được đi.” “Minh… Minh Hiên, sao con lại
về rồi?” Mặt Trần Bạch Vi trắng bệch, Lâm Hi quay mặt đi, cũng tránh né
ánh nhìn. Đoạn Minh Hiên bước vào nhà, ánh mắt di chuyển giữa hai người,
cuối cùng dừng lại ở Trần Bạch Vi: “Mẹ, những lời hai người vừa nói đều
là thật?” “Thật giả gì chứ.” Trần Bạch Vi cố gắng đánh trống lảng, “Con
lại đi chơi bên ngoài mấy ngày nay rồi, có đói không? Mẹ bảo nhà bếp dọn
cơm ngay.” “Mẹ.” Đoạn Minh Hiên nghiến răng hét lên, “Con không có tâm
trạng ăn cơm, cái gì gọi là Tiểu Hi thích con? Cái gì lại gọi là mẹ dỗ
em ấy đi Mỹ?” Đoạn Minh Hiên khó lòng chấp nhận, anh ta vốn tưởng là Lâm
Hi đổi ý trước, ai ngờ lại là mẹ anh ta giở trò ở giữa? Chuyện này bảo
anh ta làm sao chịu nổi? Trần Bạch Vi đối mặt với con trai hoàn toàn
không còn vẻ cao ngạo như trước mặt Lâm Hi, môi mấp máy, hồi lâu cũng
không thốt ra được chữ nào. “Tiểu Hi, em nói đi.” Đoạn Minh Hiên nhìn về
phía Lâm Hi, bộ dạng không nói cho rõ ràng thì quyết không bỏ qua. Lâm
Hi thực sự không muốn kẹt giữa hai mẹ con họ, nói: “Anh nói chuyện với
dì Vi đi, em đi trước đây.” Đoạn Minh Hiên giơ tay chặn cô lại: “Hôm nay
không nói rõ ràng, ai cũng không được đi.” Mọi chuyện cũ đối với Lâm Hi
giờ đã theo gió bay đi, cô bỗng thấy toàn thân nhẹ nhõm. Vừa bước lên
bậc thềm, đụng phải Đoạn Dịch Hành đang vội vã đi tới. Lâm Hi chưa từng
thấy dáng vẻ vội vàng của anh, hỏi: “Anh sao thế?” Đoạn Dịch Hành nhìn
thấy cô thở phào nhẹ nhõm: “Về không thấy em đâu, dì Mai bảo Trần Bạch
Vi gọi em đi rồi, tôi lo lắng.” “Nên anh định đi tìm em à?” Lâm Hi cười
cười, “Em không sao mà?” Dì Mai và người giúp việc đều ở đó, Đoạn Dịch
Hành kìm nén xúc động muốn ôm cô, nói: “Theo tôi lên lầu.” Lâm Hi ra
hiệu cho anh “anh đi trước”, sau đó lẳng lặng đi theo. Vào phòng sách
của Đoạn Dịch Hành, anh hỏi Lâm Hi: “Trần Bạch Vi sẽ không vô duyên vô
cớ tìm em, bà ta nói gì với em?” Lâm Hi mím môi, do dự. “Có chuyện gì
đừng giấu trong lòng, nói với tôi.” Đoạn Dịch Hành ôm lấy vai cô, giọng
nói dịu dàng dỗ dành, “Tôi sợ Trần Bạch Vi lại bắt nạt em.” “Không bắt
nạt em.” Lâm Hi nói, “Nhưng Đoạn Minh Hiên đã biết em đi Mỹ là vì Trần
Bạch Vi, với lại… với lại…” Mắt Đoạn Dịch Hành trầm xuống: “Với lại, cậu
ta đã biết chuyện em từng thích cậu ta?”