Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 106
Chương 106
Còn có người ngoài ở đây, Đoạn Dịch Hành cũng chẳng kịp để ý nhiều,
thuận theo giọng điệu tủi thân của cô ôm người vào lòng: “Lên xe, đưa em
đến bệnh viện.” “Ê ê ê, đợi đã, anh là ai thế?” Chủ xe Ferrari chặn Đoạn
Dịch Hành lại. “Đây là… của tôi…” Lâm Hi nhất thời không tìm được cách
gọi thích hợp để gọi Đoạn Dịch Hành. Đoạn Dịch Hành nhìn người đó: “Đoạn
Minh Hiên bảo cậu đến?” “Ừ.” “Tôi là Đoạn Dịch Hành.” “Hóa ra là anh
Hành.” “Tôi đi được chưa?” Người đó làm động tác “mời”. Đoạn Dịch Hành
không yên tâm, vẫn đưa Lâm Hi đến Tĩnh Lâm kiểm tra một lượt. Mặc dù Lâm
Hi phản đối rất nhiều lần. Xác định không có vấn đề gì lớn anh mới đưa
Lâm Hi về biệt thự. Thời gian đã quá muộn, Đoạn Dịch Hành ngồi bên
giường nhẹ nhàng dỗ dành: “Mau nghỉ ngơi đi, mai là thứ 6, cho em nghỉ
phép.” Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi
truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng
dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm
hót v líu n Còn có người ngoài ở đây, Đoạn Dịch Hành cũng chẳng kịp để ý
nhiều, thuận theo giọng điệu tủi thân của cô ôm người vào lòng: “Lên xe,
đưa em đến bệnh viện.” “Ê ê ê, đợi đã, anh là ai thế?” Chủ xe Ferrari
chặn Đoạn Dịch Hành lại. “Đây là… của tôi…” Lâm Hi nhất thời không tìm
được cách gọi thích hợp để gọi Đoạn Dịch Hành. Đoạn Dịch Hành nhìn người
đó: “Đoạn Minh Hiên bảo cậu đến?” “Ừ.” “Tôi là Đoạn Dịch Hành.” “Hóa ra
là anh Hành.” “Tôi đi được chưa?” Người đó làm động tác “mời”. Đoạn Dịch
Hành không yên tâm, vẫn đưa Lâm Hi đến Tĩnh Lâm kiểm tra một lượt. Mặc
dù Lâm Hi phản đối rất nhiều lần. Xác định không có vấn đề gì lớn anh
mới đưa Lâm Hi về biệt thự. Thời gian đã quá muộn, Đoạn Dịch Hành ngồi
bên giường nhẹ nhàng dỗ dành: “Mau nghỉ ngơi đi, mai là thứ 6, cho em
nghỉ phép.” Còn có người ngoài ở đây, Đoạn Dịch Hành cũng chẳng kịp để ý
nhiều, thuận theo giọng điệu tủi thân của cô ôm người vào lòng: “Lên xe,
đưa em đến bệnh viện.” “Ê ê ê, đợi đã, anh là ai thế?” Chủ xe Ferrari
chặn Đoạn Dịch Hành lại. “Đây là… của tôi…” Lâm Hi nhất thời không tìm
được cách gọi thích hợp để gọi Đoạn Dịch Hành. Đoạn Dịch Hành nhìn người
đó: “Đoạn Minh Hiên bảo cậu đến?” “Ừ.” “Tôi là Đoạn Dịch Hành.” “Hóa ra
là anh Hành.” “Tôi đi được chưa?” Người đó làm động tác “mời”. Đoạn Dịch
Hành không yên tâm, vẫn đưa Lâm Hi đến Tĩnh Lâm kiểm tra một lượt. Mặc
dù Lâm Hi phản đối rất nhiều lần. Xác định không có vấn đề gì lớn anh
mới đưa Lâm Hi về biệt thự. Thời gian đã quá muộn, Đoạn Dịch Hành ngồi
bên giường nhẹ nhàng dỗ dành: “Mau nghỉ ngơi đi, mai là thứ 6, cho em
nghỉ phép.” Còn có người ngoài ở đây, Đoạn Dịch Hành cũng chẳng kịp để ý
nhiều, thuận theo giọng điệu tủi thân của cô ôm người vào lòng: “Lên xe,
đưa em đến bệnh viện.” “Ê ê ê, đợi đã, anh là ai thế?” Chủ xe Ferrari
chặn Đoạn Dịch Hành lại. “Đây là… của tôi…” Lâm Hi nhất thời không tìm
được cách gọi thích hợp để gọi Đoạn Dịch Hành. Đoạn Dịch Hành nhìn người
đó: “Đoạn Minh Hiên bảo cậu đến?” “Ừ.” “Tôi là Đoạn Dịch Hành.” “Hóa ra
là anh Hành.” “Tôi đi được chưa?” Người đó làm động tác “mời”. Đoạn Dịch
Hành không yên tâm, vẫn đưa Lâm Hi đến Tĩnh Lâm kiểm tra một lượt. Mặc
dù Lâm Hi phản đối rất nhiều lần. Xác định không có vấn đề gì lớn anh
mới đưa Lâm Hi về biệt thự. Thời gian đã quá muộn, Đoạn Dịch Hành ngồi
bên giường nhẹ nhàng dỗ dành: “Mau nghỉ ngơi đi, mai là thứ 6, cho em
nghỉ phép.” Còn có người ngoài ở đây, Đoạn Dịch Hành cũng chẳng kịp để ý
nhiều, thuận theo giọng điệu tủi thân của cô ôm người vào lòng: “Lên xe,
đưa em đến bệnh viện.” “Ê ê ê, đợi đã, anh là ai thế?” Chủ xe Ferrari
chặn Đoạn Dịch Hành lại. “Đây là… của tôi…” Lâm Hi nhất thời không tìm
được cách gọi thích hợp để gọi Đoạn Dịch Hành. Đoạn Dịch Hành nhìn người
đó: “Đoạn Minh Hiên bảo cậu đến?” “Ừ.” “Tôi là Đoạn Dịch Hành.” “Hóa ra
là anh Hành.” “Tôi đi được chưa?” Người đó làm động tác “mời”. Đoạn Dịch
Hành không yên tâm, vẫn đưa Lâm Hi đến Tĩnh Lâm kiểm tra một lượt. Mặc
dù Lâm Hi phản đối rất nhiều lần. Xác định không có vấn đề gì lớn anh
mới đưa Lâm Hi về biệt thự. Thời gian đã quá muộn, Đoạn Dịch Hành ngồi
bên giường nhẹ nhàng dỗ dành: “Mau nghỉ ngơi đi, mai là thứ 6, cho em
nghỉ phép.” Đầu ngón tay Đoạn Dịch Hành lướt qua má cô: “Mỗi một điều
tốt cậu ta từng dành cho em, đều sẽ biến thành một sự thất vọng khi cậu
ta làm tổn thương em.” Lâm Hi cười cười: “Có lẽ vậy, điều duy nhất em có
thể chắc chắn là, nếu em còn thích anh ấy, em nhất định sẽ thương tích
đầy mình.” Cảm xúc hỉ nộ ái ố của Đoạn Dịch Hành luôn bị Lâm Hi chi
phối. Lời này chân thành, cũng lay động lòng người. Đoạn Dịch Hành cụp
mắt nhìn đôi mắt sáng ngời của cô, trầm giọng hỏi: “Không thích cậu ta
nữa, vậy thì thích ai?” Lâm Hi ngượng ngùng quay đầu đi: “Em không biết,
anh đừng hỏi em.” “Không biết?” Đoạn Dịch Hành cười cười, “Em là đồ ngốc
à? Bản thân thích ai cũng không biết?” “Đúng, đầu em bị va đến ngốc
rồi.” Lâm Hi nằm thẳng xuống giường, cố gắng đắp chăn lên. Đoạn Dịch
Hành kéo góc chăn của cô: “Tôi thấy em không phải bị va đến ngốc mà là
giả ngốc.” Ánh mắt Lâm Hi run nhẹ: “Em thực sự phải ngủ rồi.” “Được.”
Đoạn Dịch Hành cúi người in một nụ hôn lên môi cô, “Ngủ ngon.” Lâm Hi
cong môi: “Ngủ ngon.” Dì Mai nín thở, từ khe cửa khép hờ, rón rén bước
xuống lầu.