Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 107
Chương 107
Lâm Hi ngủ đến hơn mười giờ mới dậy, hôm nay Đoạn Dịch Hành xin nghỉ cho
cô, cô cũng không vội dậy. Ánh mắt khẽ chuyển, Lâm Hi sững sờ. Trên tủ
đầu giường đặt một hộp quà, trên hộp quà là một tờ giấy. Cô ngồi dậy cầm
lấy đồ vật, đặt bên mép giường. Nét chữ trên tờ giấy mạnh mẽ phóng
khoáng, Lâm Hi nhận ra là nét chữ của Đoạn Dịch Hành – Tôi đến tập đoàn
họp, trưa về, em nghỉ ngơi cho khỏe, không được xuống lầu. Lâm Hi cười
cười, đặt tờ giấy sang một bên rồi tháo chiếc nơ to màu hồng trên hộp
quà. Trong hộp là một chiếc điện thoại mới. “Đưa điện thoại luôn là được
rồi, còn dùng hộp quà bọc lại làm gì.” Lâm Hi ra vẻ chê bai nhưng trong
lòng ngọt ngào. Cô mở hộp điện thoại, thay sim, tin nhắn đầu tiên gửi
cho Đoạn Dịch Hành. Lúc đó Đoạn Dịch Hành đang họp, nhìn tin nhắn nhảy
ra liền mỉm cười, khiến Đoạn Chinh ngồi đối diện khẽ cau mày. Điện thoại
mới luôn mang lại cảm giác mới mẻ, chỉ tiếc, điện thoại trước đó vỡ rồi,
ảnh của cô không khôi phục được, cũng không có sao lưu. Trong điện thoại
của cô có hai bức ảnh liên quan đến Đoạn Dịch Hành, một bức chụp ở Bắc
Khu Nhất Hào lúc sinh nhật anh, bức còn lại là bức thư pháp treo trong
văn phòng. Thư pháp có thể chụp lại, ảnh thì làm thế nào? Cô nhớ đã gửi
ảnh cho Đoạn Dịch Hành, không biết anh có lưu không. Ghép các chữ hoặc
ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội
dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con
ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n Lâm Hi ngủ
đến hơn mười giờ mới dậy, hôm nay Đoạn Dịch Hành xin nghỉ cho cô, cô
cũng không vội dậy. Ánh mắt khẽ chuyển, Lâm Hi sững sờ. Trên tủ đầu
giường đặt một hộp quà, trên hộp quà là một tờ giấy. Cô ngồi dậy cầm lấy
đồ vật, đặt bên mép giường. Nét chữ trên tờ giấy mạnh mẽ phóng khoáng,
Lâm Hi nhận ra là nét chữ của Đoạn Dịch Hành – Tôi đến tập đoàn họp,
trưa về, em nghỉ ngơi cho khỏe, không được xuống lầu. Lâm Hi cười cười,
đặt tờ giấy sang một bên rồi tháo chiếc nơ to màu hồng trên hộp quà.
Trong hộp là một chiếc điện thoại mới. “Đưa điện thoại luôn là được rồi,
còn dùng hộp quà bọc lại làm gì.” Lâm Hi ra vẻ chê bai nhưng trong lòng
ngọt ngào. Cô mở hộp điện thoại, thay sim, tin nhắn đầu tiên gửi cho
Đoạn Dịch Hành. Lúc đó Đoạn Dịch Hành đang họp, nhìn tin nhắn nhảy ra
liền mỉm cười, khiến Đoạn Chinh ngồi đối diện khẽ cau mày. Điện thoại
mới luôn mang lại cảm giác mới mẻ, chỉ tiếc, điện thoại trước đó vỡ rồi,
ảnh của cô không khôi phục được, cũng không có sao lưu. Trong điện thoại
của cô có hai bức ảnh liên quan đến Đoạn Dịch Hành, một bức chụp ở Bắc
Khu Nhất Hào lúc sinh nhật anh, bức còn lại là bức thư pháp treo trong
văn phòng. Thư pháp có thể chụp lại, ảnh thì làm thế nào? Cô nhớ đã gửi
ảnh cho Đoạn Dịch Hành, không biết anh có lưu không. Lâm Hi ngủ đến hơn
mười giờ mới dậy, hôm nay Đoạn Dịch Hành xin nghỉ cho cô, cô cũng không
vội dậy. Ánh mắt khẽ chuyển, Lâm Hi sững sờ. Trên tủ đầu giường đặt một
hộp quà, trên hộp quà là một tờ giấy. Cô ngồi dậy cầm lấy đồ vật, đặt
bên mép giường. Nét chữ trên tờ giấy mạnh mẽ phóng khoáng, Lâm Hi nhận
ra là nét chữ của Đoạn Dịch Hành – Tôi đến tập đoàn họp, trưa về, em
nghỉ ngơi cho khỏe, không được xuống lầu. Lâm Hi cười cười, đặt tờ giấy
sang một bên rồi tháo chiếc nơ to màu hồng trên hộp quà. Trong hộp là
một chiếc điện thoại mới. “Đưa điện thoại luôn là được rồi, còn dùng hộp
quà bọc lại làm gì.” Lâm Hi ra vẻ chê bai nhưng trong lòng ngọt ngào. Cô
mở hộp điện thoại, thay sim, tin nhắn đầu tiên gửi cho Đoạn Dịch Hành.
Lúc đó Đoạn Dịch Hành đang họp, nhìn tin nhắn nhảy ra liền mỉm cười,
khiến Đoạn Chinh ngồi đối diện khẽ cau mày. Điện thoại mới luôn mang lại
cảm giác mới mẻ, chỉ tiếc, điện thoại trước đó vỡ rồi, ảnh của cô không
khôi phục được, cũng không có sao lưu. Trong điện thoại của cô có hai
bức ảnh liên quan đến Đoạn Dịch Hành, một bức chụp ở Bắc Khu Nhất Hào
lúc sinh nhật anh, bức còn lại là bức thư pháp treo trong văn phòng. Thư
pháp có thể chụp lại, ảnh thì làm thế nào? Cô nhớ đã gửi ảnh cho Đoạn
Dịch Hành, không biết anh có lưu không. Lâm Hi ngủ đến hơn mười giờ mới
dậy, hôm nay Đoạn Dịch Hành xin nghỉ cho cô, cô cũng không vội dậy. Ánh
mắt khẽ chuyển, Lâm Hi sững sờ. Trên tủ đầu giường đặt một hộp quà, trên
hộp quà là một tờ giấy. Cô ngồi dậy cầm lấy đồ vật, đặt bên mép giường.
Nét chữ trên tờ giấy mạnh mẽ phóng khoáng, Lâm Hi nhận ra là nét chữ của
Đoạn Dịch Hành – Tôi đến tập đoàn họp, trưa về, em nghỉ ngơi cho khỏe,
không được xuống lầu. Lâm Hi cười cười, đặt tờ giấy sang một bên rồi
tháo chiếc nơ to màu hồng trên hộp quà. Trong hộp là một chiếc điện
thoại mới. “Đưa điện thoại luôn là được rồi, còn dùng hộp quà bọc lại
làm gì.” Lâm Hi ra vẻ chê bai nhưng trong lòng ngọt ngào. Cô mở hộp điện
thoại, thay sim, tin nhắn đầu tiên gửi cho Đoạn Dịch Hành. Lúc đó Đoạn
Dịch Hành đang họp, nhìn tin nhắn nhảy ra liền mỉm cười, khiến Đoạn
Chinh ngồi đối diện khẽ cau mày. Điện thoại mới luôn mang lại cảm giác
mới mẻ, chỉ tiếc, điện thoại trước đó vỡ rồi, ảnh của cô không khôi phục
được, cũng không có sao lưu. Trong điện thoại của cô có hai bức ảnh liên
quan đến Đoạn Dịch Hành, một bức chụp ở Bắc Khu Nhất Hào lúc sinh nhật
anh, bức còn lại là bức thư pháp treo trong văn phòng. Thư pháp có thể
chụp lại, ảnh thì làm thế nào? Cô nhớ đã gửi ảnh cho Đoạn Dịch Hành,
không biết anh có lưu không. Lâm Hi ngủ đến hơn mười giờ mới dậy, hôm
nay Đoạn Dịch Hành xin nghỉ cho cô, cô cũng không vội dậy. Ánh mắt khẽ
chuyển, Lâm Hi sững sờ. Trên tủ đầu giường đặt một hộp quà, trên hộp quà
là một tờ giấy. Cô ngồi dậy cầm lấy đồ vật, đặt bên mép giường. Nét chữ
trên tờ giấy mạnh mẽ phóng khoáng, Lâm Hi nhận ra là nét chữ của Đoạn
Dịch Hành – Tôi đến tập đoàn họp, trưa về, em nghỉ ngơi cho khỏe, không
được xuống lầu. Lâm Hi cười cười, đặt tờ giấy sang một bên rồi tháo
chiếc nơ to màu hồng trên hộp quà. Trong hộp là một chiếc điện thoại
mới. “Đưa điện thoại luôn là được rồi, còn dùng hộp quà bọc lại làm gì.”
Lâm Hi ra vẻ chê bai nhưng trong lòng ngọt ngào. Cô mở hộp điện thoại,
thay sim, tin nhắn đầu tiên gửi cho Đoạn Dịch Hành. Lúc đó Đoạn Dịch
Hành đang họp, nhìn tin nhắn nhảy ra liền mỉm cười, khiến Đoạn Chinh
ngồi đối diện khẽ cau mày. Điện thoại mới luôn mang lại cảm giác mới mẻ,
chỉ tiếc, điện thoại trước đó vỡ rồi, ảnh của cô không khôi phục được,
cũng không có sao lưu. Trong điện thoại của cô có hai bức ảnh liên quan
đến Đoạn Dịch Hành, một bức chụp ở Bắc Khu Nhất Hào lúc sinh nhật anh,
bức còn lại là bức thư pháp treo trong văn phòng. Thư pháp có thể chụp
lại, ảnh thì làm thế nào? Cô nhớ đã gửi ảnh cho Đoạn Dịch Hành, không
biết anh có lưu không. Tâm trí lơ đãng, múc hơi nhiều nên quệt dính lên
khóe môi. Đoạn Minh Hiên nhanh tay lẹ mắt, giơ tay lau cho cô: “Lớn thế
này rồi, ăn còn để dính nữa.” Lâm Hi giật mình, theo bản năng lùi sang
một bên, giữa hai lông mày đầy vẻ khó chịu: “Anh làm gì vậy?” Đoạn Minh
Hiên cũng sững sờ trước hành động tránh né của cô, giải thích: “Anh chỉ
thấy bên môi em dính đồ ăn, lau giúp em thôi, sao em phản ứng mạnh thế?
Trước đây đâu thấy em như vậy.” Lâm Hi ngại ngùng mím khóe môi: “Lần sau
đừng như thế, em không quen.” “Hồi nhỏ em còn bảo anh đút cho cơ.” Đoạn
Minh Hiên có chút khó chịu với động tác kéo giãn khoảng cách của cô. Lâm
Hi trừng mắt nhìn anh ta: “Đó là hồi nhỏ.” Đoạn Minh Hiên bỗng cười khẽ:
“Có phải lớn rồi nên xấu hổ không? Nếu em muốn, anh vẫn có thể đút cho
em.” Lâm Hi cạn lời thở dài, Đoạn Dịch Hành sắp về rồi. Ngay cả một Hàn
Tử Trừng không liên quan anh còn ghen, huống chi là Đoạn Minh Hiên. “Nếu
anh không có việc gì thì ra ngoài đi, đầu em hơi choáng, muốn nghỉ ngơi
rồi.” Lâm Hi ra lệnh đuổi khách. “Anh hỏi câu cuối cùng.” Đoạn Minh Hiên
nói, “Rốt cuộc bao giờ em mới chuyển đi hả?” Bước chân Đoạn Dịch Hành
khựng lại, phất tay với dì Mai đi theo sau, ra hiệu cho bà xuống lầu.
Anh rất muốn biết câu trả lời của Lâm Hi.