Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 109
Chương 109
Đoạn Dịch Hành chưa bao giờ trả lời những câu hỏi quá mạo phạm, hỏi
ngược lại Đoạn Minh Hiên: “Cậu có thuốc không?” Đoạn Minh Hiên ngẩn
người, móc bao thuốc từ túi quần ra đưa cho anh. Đoạn Dịch Hành lấy một
điếu: “Bật lửa.” Đoạn Minh Hiên khó chịu: “Tôi là người hầu của anh à?”
Đoạn Dịch Hành hất cằm: “Muốn nói chuyện thì ra ban công, đừng đứng ở
cửa phòng người ta.” Đoạn Minh Hiên ném cái bật lửa lòe loẹt cho anh.
Đoạn Dịch Hành cũng chẳng chê, tự châm thuốc rồi ném lại cho anh ta.
Đoạn Minh Hiên hay lui tới hộp đêm, thuốc rượu đều dính, anh ta thành
thạo châm cho mình một điếu. Ngồi xuống ghế nghỉ ở ban công, Đoạn Minh
Hiên liếc nhìn Đoạn Dịch Hành, hỏi: “Vừa nãy anh ở trong phòng với Tiểu
Hi rất lâu, hai người nói gì vậy?” Khóe môi Đoạn Dịch Hành nhếch lên nụ
cười: “Cậu là để ý trên người tôi dính mùi của cô ấy chứ gì?” Đoạn Minh
Hiên cau mày: “Anh đã làm gì Tiểu Hi?” Khói thuốc lượn lờ, làm mờ đi
khuôn mặt cương nghị của Đoạn Dịch Hành trong giây lát, anh cười khẩy
hỏi Đoạn Minh Hiên: Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu
tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm”
thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i
cành d cây chấm hót v líu n Đoạn Dịch Hành chưa bao giờ trả lời những
câu hỏi quá mạo phạm, hỏi ngược lại Đoạn Minh Hiên: “Cậu có thuốc
không?” Đoạn Minh Hiên ngẩn người, móc bao thuốc từ túi quần ra đưa cho
anh. Đoạn Dịch Hành lấy một điếu: “Bật lửa.” Đoạn Minh Hiên khó chịu:
“Tôi là người hầu của anh à?” Đoạn Dịch Hành hất cằm: “Muốn nói chuyện
thì ra ban công, đừng đứng ở cửa phòng người ta.” Đoạn Minh Hiên ném cái
bật lửa lòe loẹt cho anh. Đoạn Dịch Hành cũng chẳng chê, tự châm thuốc
rồi ném lại cho anh ta. Đoạn Minh Hiên hay lui tới hộp đêm, thuốc rượu
đều dính, anh ta thành thạo châm cho mình một điếu. Ngồi xuống ghế nghỉ
ở ban công, Đoạn Minh Hiên liếc nhìn Đoạn Dịch Hành, hỏi: “Vừa nãy anh ở
trong phòng với Tiểu Hi rất lâu, hai người nói gì vậy?” Khóe môi Đoạn
Dịch Hành nhếch lên nụ cười: “Cậu là để ý trên người tôi dính mùi của cô
ấy chứ gì?” Đoạn Minh Hiên cau mày: “Anh đã làm gì Tiểu Hi?” Khói thuốc
lượn lờ, làm mờ đi khuôn mặt cương nghị của Đoạn Dịch Hành trong giây
lát, anh cười khẩy hỏi Đoạn Minh Hiên: Đoạn Dịch Hành chưa bao giờ trả
lời những câu hỏi quá mạo phạm, hỏi ngược lại Đoạn Minh Hiên: “Cậu có
thuốc không?” Đoạn Minh Hiên ngẩn người, móc bao thuốc từ túi quần ra
đưa cho anh. Đoạn Dịch Hành lấy một điếu: “Bật lửa.” Đoạn Minh Hiên khó
chịu: “Tôi là người hầu của anh à?” Đoạn Dịch Hành hất cằm: “Muốn nói
chuyện thì ra ban công, đừng đứng ở cửa phòng người ta.” Đoạn Minh Hiên
ném cái bật lửa lòe loẹt cho anh. Đoạn Dịch Hành cũng chẳng chê, tự châm
thuốc rồi ném lại cho anh ta. Đoạn Minh Hiên hay lui tới hộp đêm, thuốc
rượu đều dính, anh ta thành thạo châm cho mình một điếu. Ngồi xuống ghế
nghỉ ở ban công, Đoạn Minh Hiên liếc nhìn Đoạn Dịch Hành, hỏi: “Vừa nãy
anh ở trong phòng với Tiểu Hi rất lâu, hai người nói gì vậy?” Khóe môi
Đoạn Dịch Hành nhếch lên nụ cười: “Cậu là để ý trên người tôi dính mùi
của cô ấy chứ gì?” Đoạn Minh Hiên cau mày: “Anh đã làm gì Tiểu Hi?” Khói
thuốc lượn lờ, làm mờ đi khuôn mặt cương nghị của Đoạn Dịch Hành trong
giây lát, anh cười khẩy hỏi Đoạn Minh Hiên: Đoạn Dịch Hành chưa bao giờ
trả lời những câu hỏi quá mạo phạm, hỏi ngược lại Đoạn Minh Hiên: “Cậu
có thuốc không?” Đoạn Minh Hiên ngẩn người, móc bao thuốc từ túi quần ra
đưa cho anh. Đoạn Dịch Hành lấy một điếu: “Bật lửa.” Đoạn Minh Hiên khó
chịu: “Tôi là người hầu của anh à?” Đoạn Dịch Hành hất cằm: “Muốn nói
chuyện thì ra ban công, đừng đứng ở cửa phòng người ta.” Đoạn Minh Hiên
ném cái bật lửa lòe loẹt cho anh. Đoạn Dịch Hành cũng chẳng chê, tự châm
thuốc rồi ném lại cho anh ta. Đoạn Minh Hiên hay lui tới hộp đêm, thuốc
rượu đều dính, anh ta thành thạo châm cho mình một điếu. Ngồi xuống ghế
nghỉ ở ban công, Đoạn Minh Hiên liếc nhìn Đoạn Dịch Hành, hỏi: “Vừa nãy
anh ở trong phòng với Tiểu Hi rất lâu, hai người nói gì vậy?” Khóe môi
Đoạn Dịch Hành nhếch lên nụ cười: “Cậu là để ý trên người tôi dính mùi
của cô ấy chứ gì?” Đoạn Minh Hiên cau mày: “Anh đã làm gì Tiểu Hi?” Khói
thuốc lượn lờ, làm mờ đi khuôn mặt cương nghị của Đoạn Dịch Hành trong
giây lát, anh cười khẩy hỏi Đoạn Minh Hiên: Đoạn Dịch Hành chưa bao giờ
trả lời những câu hỏi quá mạo phạm, hỏi ngược lại Đoạn Minh Hiên: “Cậu
có thuốc không?” Đoạn Minh Hiên ngẩn người, móc bao thuốc từ túi quần ra
đưa cho anh. Đoạn Dịch Hành lấy một điếu: “Bật lửa.” Đoạn Minh Hiên khó
chịu: “Tôi là người hầu của anh à?” Đoạn Dịch Hành hất cằm: “Muốn nói
chuyện thì ra ban công, đừng đứng ở cửa phòng người ta.” Đoạn Minh Hiên
ném cái bật lửa lòe loẹt cho anh. Đoạn Dịch Hành cũng chẳng chê, tự châm
thuốc rồi ném lại cho anh ta. Đoạn Minh Hiên hay lui tới hộp đêm, thuốc
rượu đều dính, anh ta thành thạo châm cho mình một điếu. Ngồi xuống ghế
nghỉ ở ban công, Đoạn Minh Hiên liếc nhìn Đoạn Dịch Hành, hỏi: “Vừa nãy
anh ở trong phòng với Tiểu Hi rất lâu, hai người nói gì vậy?” Khóe môi
Đoạn Dịch Hành nhếch lên nụ cười: “Cậu là để ý trên người tôi dính mùi
của cô ấy chứ gì?” Đoạn Minh Hiên cau mày: “Anh đã làm gì Tiểu Hi?” Khói
thuốc lượn lờ, làm mờ đi khuôn mặt cương nghị của Đoạn Dịch Hành trong
giây lát, anh cười khẩy hỏi Đoạn Minh Hiên: Đoạn Dịch Hành thong thả hút
xong một điếu thuốc, vừa vặn dì Mai lên lầu gọi anh ăn cơm. Anh chuyển
bước đi gõ cửa phòng Lâm Hi. Lâm Hi mở cửa, cùng anh xuống lầu, đến
phòng ăn, cô đột nhiên hỏi Đoạn Dịch Hành: “Tết Dương lịch năm nay công
ty có sắp xếp gì không?” Đoạn Dịch Hành nói: “Nghỉ ngơi là sự sắp xếp
tốt nhất, mọi năm tiệc tất niên cũng tổ chức, nhưng năm nay thông qua bỏ
phiếu của nhân viên, mọi hoạt động bị hủy bỏ, tập trung vào tiệc cuối
năm hơn nửa tháng sau, em không biết à?” “Em chỉ xác nhận lại lần nữa
thôi, vậy anh…” Lâm Hi nhìn anh một cái, “Có kế hoạch gì không?” Đáy mắt
Đoạn Dịch Hành chứa ý cười nhìn lại cô: “Em có ý tưởng gì?” Lâm Hi muốn
kiểm chứng một số việc từ Mục Chiêu, nói: “Hay là, gọi bạn bè hai bên,
ra ngoài chơi một chuyến?” Đoạn Dịch Hành: “Được, em muốn đi đâu?” Lâm
Hi lắc đầu: “Em không biết sắp xếp mấy cái này, hay là hỏi anh Mục Chiêu
xem sao?” “Vậy để cậu ta sắp xếp đi.” Đoạn Dịch Hành nói, “Ăn xong tôi
sẽ gọi cho cậu ta, nghe nói Lương Vũ Đồng về rồi, em cũng gọi cô ấy đi.”
Lâm Hi lập tức đồng ý, tâm trí lại bay xa. Mục Chiêu là bạn thân mười
mấy năm của Đoạn Dịch Hành, rất nhiều chuyện, chắc chắn anh ấy đều biết.