Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 113
Chương 113
Khi Lâm Hi đang do dự sau cánh cửa, Lương Vũ Đồng quay đầu gọi cô: “Sao
cậu không vào?” Lâm Hi giơ điện thoại cho cô ấy xem. Lương Vũ Đồng ghé
sát, bá vai Lâm Hi cười một tiếng, cố tình trêu chọc lọn tóc bên má cô:
“Thế cậu đi hay không đi đây?” Lâm Hi khẽ nhún vai húc lại, coi như câu
trả lời. Lương Vũ Đồng mở cửa, đẩy cô ra ngoài: “Cậu cẩn thận chút, đừng
để Chu Chính nhìn thấy.” Má Lâm Hi ửng hồng, thầm giận Lương Vũ Đồng nói
năng linh tinh. Cô đến trước cửa phòng Đoạn Dịch Hành, nhìn trái nhìn
phải, tay vừa giơ lên thì cửa đã được người bên trong mở ra. Lâm Hi bước
vào, cười với Đoạn Dịch Hành: “Anh vẫn luôn đợi em à?” Đoạn Dịch Hành
hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Còn tưởng em phải tìm cớ đối phó cô
Lương, sẽ chậm một chút.” Lâm Hi mất tự nhiên hắng giọng: “Vũ Đồng biết
chuyện của chúng ta rồi.” Đoạn Dịch Hành bỗng nhiên bật cười, cúi người
thì thầm trêu chọc bên tai cô: “Không giấu được à?” Lâm Hi xấu hổ đẩy
anh ra: “Gọi em sang làm gì?” “Nhìn bề ngoài là muốn cùng em đón giao
thừa.” Đoạn Dịch Hành nói nửa vời. Lâm Hi bật cười: “Cái gì gọi là nhìn
bề ngoài?” Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo
rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay
bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây
chấm hót v líu n Khi Lâm Hi đang do dự sau cánh cửa, Lương Vũ Đồng quay
đầu gọi cô: “Sao cậu không vào?” Lâm Hi giơ điện thoại cho cô ấy xem.
Lương Vũ Đồng ghé sát, bá vai Lâm Hi cười một tiếng, cố tình trêu chọc
lọn tóc bên má cô: “Thế cậu đi hay không đi đây?” Lâm Hi khẽ nhún vai
húc lại, coi như câu trả lời. Lương Vũ Đồng mở cửa, đẩy cô ra ngoài:
“Cậu cẩn thận chút, đừng để Chu Chính nhìn thấy.” Má Lâm Hi ửng hồng,
thầm giận Lương Vũ Đồng nói năng linh tinh. Cô đến trước cửa phòng Đoạn
Dịch Hành, nhìn trái nhìn phải, tay vừa giơ lên thì cửa đã được người
bên trong mở ra. Lâm Hi bước vào, cười với Đoạn Dịch Hành: “Anh vẫn luôn
đợi em à?” Đoạn Dịch Hành hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Còn tưởng em
phải tìm cớ đối phó cô Lương, sẽ chậm một chút.” Lâm Hi mất tự nhiên
hắng giọng: “Vũ Đồng biết chuyện của chúng ta rồi.” Đoạn Dịch Hành bỗng
nhiên bật cười, cúi người thì thầm trêu chọc bên tai cô: “Không giấu
được à?” Lâm Hi xấu hổ đẩy anh ra: “Gọi em sang làm gì?” “Nhìn bề ngoài
là muốn cùng em đón giao thừa.” Đoạn Dịch Hành nói nửa vời. Lâm Hi bật
cười: “Cái gì gọi là nhìn bề ngoài?” Khi Lâm Hi đang do dự sau cánh cửa,
Lương Vũ Đồng quay đầu gọi cô: “Sao cậu không vào?” Lâm Hi giơ điện
thoại cho cô ấy xem. Lương Vũ Đồng ghé sát, bá vai Lâm Hi cười một
tiếng, cố tình trêu chọc lọn tóc bên má cô: “Thế cậu đi hay không đi
đây?” Lâm Hi khẽ nhún vai húc lại, coi như câu trả lời. Lương Vũ Đồng mở
cửa, đẩy cô ra ngoài: “Cậu cẩn thận chút, đừng để Chu Chính nhìn thấy.”
Má Lâm Hi ửng hồng, thầm giận Lương Vũ Đồng nói năng linh tinh. Cô đến
trước cửa phòng Đoạn Dịch Hành, nhìn trái nhìn phải, tay vừa giơ lên thì
cửa đã được người bên trong mở ra. Lâm Hi bước vào, cười với Đoạn Dịch
Hành: “Anh vẫn luôn đợi em à?” Đoạn Dịch Hành hỏi một đằng trả lời một
nẻo: “Còn tưởng em phải tìm cớ đối phó cô Lương, sẽ chậm một chút.” Lâm
Hi mất tự nhiên hắng giọng: “Vũ Đồng biết chuyện của chúng ta rồi.” Đoạn
Dịch Hành bỗng nhiên bật cười, cúi người thì thầm trêu chọc bên tai cô:
“Không giấu được à?” Lâm Hi xấu hổ đẩy anh ra: “Gọi em sang làm gì?”
“Nhìn bề ngoài là muốn cùng em đón giao thừa.” Đoạn Dịch Hành nói nửa
vời. Lâm Hi bật cười: “Cái gì gọi là nhìn bề ngoài?” Khi Lâm Hi đang do
dự sau cánh cửa, Lương Vũ Đồng quay đầu gọi cô: “Sao cậu không vào?” Lâm
Hi giơ điện thoại cho cô ấy xem. Lương Vũ Đồng ghé sát, bá vai Lâm Hi
cười một tiếng, cố tình trêu chọc lọn tóc bên má cô: “Thế cậu đi hay
không đi đây?” Lâm Hi khẽ nhún vai húc lại, coi như câu trả lời. Lương
Vũ Đồng mở cửa, đẩy cô ra ngoài: “Cậu cẩn thận chút, đừng để Chu Chính
nhìn thấy.” Má Lâm Hi ửng hồng, thầm giận Lương Vũ Đồng nói năng linh
tinh. Cô đến trước cửa phòng Đoạn Dịch Hành, nhìn trái nhìn phải, tay
vừa giơ lên thì cửa đã được người bên trong mở ra. Lâm Hi bước vào, cười
với Đoạn Dịch Hành: “Anh vẫn luôn đợi em à?” Đoạn Dịch Hành hỏi một đằng
trả lời một nẻo: “Còn tưởng em phải tìm cớ đối phó cô Lương, sẽ chậm một
chút.” Lâm Hi mất tự nhiên hắng giọng: “Vũ Đồng biết chuyện của chúng ta
rồi.” Đoạn Dịch Hành bỗng nhiên bật cười, cúi người thì thầm trêu chọc
bên tai cô: “Không giấu được à?” Lâm Hi xấu hổ đẩy anh ra: “Gọi em sang
làm gì?” “Nhìn bề ngoài là muốn cùng em đón giao thừa.” Đoạn Dịch Hành
nói nửa vời. Lâm Hi bật cười: “Cái gì gọi là nhìn bề ngoài?” Khi Lâm Hi
đang do dự sau cánh cửa, Lương Vũ Đồng quay đầu gọi cô: “Sao cậu không
vào?” Lâm Hi giơ điện thoại cho cô ấy xem. Lương Vũ Đồng ghé sát, bá vai
Lâm Hi cười một tiếng, cố tình trêu chọc lọn tóc bên má cô: “Thế cậu đi
hay không đi đây?” Lâm Hi khẽ nhún vai húc lại, coi như câu trả lời.
Lương Vũ Đồng mở cửa, đẩy cô ra ngoài: “Cậu cẩn thận chút, đừng để Chu
Chính nhìn thấy.” Má Lâm Hi ửng hồng, thầm giận Lương Vũ Đồng nói năng
linh tinh. Cô đến trước cửa phòng Đoạn Dịch Hành, nhìn trái nhìn phải,
tay vừa giơ lên thì cửa đã được người bên trong mở ra. Lâm Hi bước vào,
cười với Đoạn Dịch Hành: “Anh vẫn luôn đợi em à?” Đoạn Dịch Hành hỏi một
đằng trả lời một nẻo: “Còn tưởng em phải tìm cớ đối phó cô Lương, sẽ
chậm một chút.” Lâm Hi mất tự nhiên hắng giọng: “Vũ Đồng biết chuyện của
chúng ta rồi.” Đoạn Dịch Hành bỗng nhiên bật cười, cúi người thì thầm
trêu chọc bên tai cô: “Không giấu được à?” Lâm Hi xấu hổ đẩy anh ra:
“Gọi em sang làm gì?” “Nhìn bề ngoài là muốn cùng em đón giao thừa.”
Đoạn Dịch Hành nói nửa vời. Lâm Hi bật cười: “Cái gì gọi là nhìn bề
ngoài?” Lâm Hi chỉ đành gọi điện cho cô ấy, gọi hai ba lần cũng không ai
nghe máy. “Muộn thế này rồi, Vũ Đồng đi đâu được chứ?” Lâm Hi lẩm bẩm
một mình, chỉ đành nhắn tin cho cô ấy, “Không phải bị Mục Sóc đưa đi rồi
chứ?” Lương Vũ Đồng vẫn không trả lời tin nhắn, nếu thực sự đi xem pháo
hoa, e rằng cũng không nghe thấy. Lâm Hi quay đầu nhìn lại, hay là sang
chỗ Đoạn Dịch Hành đợi một chút? Đứng ở hành lang thế này cũng không
biết phải đợi bao lâu. Lâm Hi quyết định xong liền quay người lại, vừa
đến cửa phòng Đoạn Dịch Hành, một giọng nói ôn hòa gọi cô lại: “Cô Lâm.”
Lâm Hi theo bản năng quay người: “Giáo sư Chu, anh vẫn chưa ngủ à?” Chu
Chính vui vẻ đáp: “Bên ngoài pháo hoa không ngớt, thực sự không ngủ
được, nên dứt khoát dậy đi xem, hay là… cùng đi?” “Ơ…” “Em trai tôi gửi
cho tôi một tấm ảnh, họ đều đang ở trên sân thượng tầng thượng, bạn cô
cũng ở đó.” Người ta năm lần bảy lượt mời, nếu từ chối nữa thực sự không
lịch sự lắm. Nhưng nếu đồng ý… Lâm Hi còn đang do dự thì cửa bên cạnh
đột nhiên mở ra, Đoạn Dịch Hành ăn mặc chỉnh tề, ánh mắt lướt qua hai
người: “Tôi đi cùng hai người.”