Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 117
Chương 117
Cửa vừa mở, một bó hoa lan hồ điệp tươi tắn và Đoạn Dịch Hành cùng đổ ập
vào người Lâm Hi. Lâm Hi sợ hãi vội ôm lấy anh, trong lúc hai cơ thể va
chạm, bó lan hồ điệp trắng tinh khiết bị ép bẹp dí, cánh hoa lả tả rơi
xuống sàn nhà như những chú bướm. Lâm Hi chẳng kịp nghĩ ngợi gì, cùng dì
Mai đưa người đàn ông cao to nặng nề Đoạn Dịch Hành lên giường. Đến khi
buông tay Lâm Hi mới phản ứng lại, hỏi dì Mai: “Anh ấy ngủ ở đây? Cháu
ngủ ở đâu?” Dì Mai bất lực nói: “Cứ đòi đến chỗ cô, tôi cản không được,
không phải bảo đi dự tiệc cưới sao? Sao lại uống thành thế này?” Cũng
quá thất lễ rồi. Đoạn Dịch Hành chưa bao giờ thiếu chừng mực trên sân
nhà người khác như vậy. Nếu để ông cụ biết, chắc chắn sẽ bị mắng cho một
trận. Lâm Hi chột dạ, chỉ có cô biết tại sao Đoạn Dịch Hành uống rượu.
Dì Mai quay người định dọn dẹp bó hoa liền bị Lâm Hi ngăn lại: “Để cháu
làm cho, dì xuống làm cho anh ấy bát canh giải rượu đi.” Dì Mai đáp:
“Được, vậy cô giúp tôi chăm sóc cậu ấy trước, tôi xuống lầu bảo người
dọn dẹp một phòng khách, tạm thời để cô chịu thiệt một đêm.” Lâm Hi nói:
“Cháu ngủ đâu cũng được, dì mau đi đi.” Xác nhận dì Mai đi rồi, Lâm Hi
mới nhặt cánh hoa trên đất lên rồi quay người cởi giày da cho Đoạn Dịch
Hành. Sau đó Lâm Hi ngồi bên mép giường, cúi người dịu dàng tháo cà vạt
cho anh. Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi
truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng
dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm
hót v líu n Cửa vừa mở, một bó hoa lan hồ điệp tươi tắn và Đoạn Dịch
Hành cùng đổ ập vào người Lâm Hi. Lâm Hi sợ hãi vội ôm lấy anh, trong
lúc hai cơ thể va chạm, bó lan hồ điệp trắng tinh khiết bị ép bẹp dí,
cánh hoa lả tả rơi xuống sàn nhà như những chú bướm. Lâm Hi chẳng kịp
nghĩ ngợi gì, cùng dì Mai đưa người đàn ông cao to nặng nề Đoạn Dịch
Hành lên giường. Đến khi buông tay Lâm Hi mới phản ứng lại, hỏi dì Mai:
“Anh ấy ngủ ở đây? Cháu ngủ ở đâu?” Dì Mai bất lực nói: “Cứ đòi đến chỗ
cô, tôi cản không được, không phải bảo đi dự tiệc cưới sao? Sao lại uống
thành thế này?” Cũng quá thất lễ rồi. Đoạn Dịch Hành chưa bao giờ thiếu
chừng mực trên sân nhà người khác như vậy. Nếu để ông cụ biết, chắc chắn
sẽ bị mắng cho một trận. Lâm Hi chột dạ, chỉ có cô biết tại sao Đoạn
Dịch Hành uống rượu. Dì Mai quay người định dọn dẹp bó hoa liền bị Lâm
Hi ngăn lại: “Để cháu làm cho, dì xuống làm cho anh ấy bát canh giải
rượu đi.” Dì Mai đáp: “Được, vậy cô giúp tôi chăm sóc cậu ấy trước, tôi
xuống lầu bảo người dọn dẹp một phòng khách, tạm thời để cô chịu thiệt
một đêm.” Lâm Hi nói: “Cháu ngủ đâu cũng được, dì mau đi đi.” Xác nhận
dì Mai đi rồi, Lâm Hi mới nhặt cánh hoa trên đất lên rồi quay người cởi
giày da cho Đoạn Dịch Hành. Sau đó Lâm Hi ngồi bên mép giường, cúi người
dịu dàng tháo cà vạt cho anh. Cửa vừa mở, một bó hoa lan hồ điệp tươi
tắn và Đoạn Dịch Hành cùng đổ ập vào người Lâm Hi. Lâm Hi sợ hãi vội ôm
lấy anh, trong lúc hai cơ thể va chạm, bó lan hồ điệp trắng tinh khiết
bị ép bẹp dí, cánh hoa lả tả rơi xuống sàn nhà như những chú bướm. Lâm
Hi chẳng kịp nghĩ ngợi gì, cùng dì Mai đưa người đàn ông cao to nặng nề
Đoạn Dịch Hành lên giường. Đến khi buông tay Lâm Hi mới phản ứng lại,
hỏi dì Mai: “Anh ấy ngủ ở đây? Cháu ngủ ở đâu?” Dì Mai bất lực nói: “Cứ
đòi đến chỗ cô, tôi cản không được, không phải bảo đi dự tiệc cưới sao?
Sao lại uống thành thế này?” Cũng quá thất lễ rồi. Đoạn Dịch Hành chưa
bao giờ thiếu chừng mực trên sân nhà người khác như vậy. Nếu để ông cụ
biết, chắc chắn sẽ bị mắng cho một trận. Lâm Hi chột dạ, chỉ có cô biết
tại sao Đoạn Dịch Hành uống rượu. Dì Mai quay người định dọn dẹp bó hoa
liền bị Lâm Hi ngăn lại: “Để cháu làm cho, dì xuống làm cho anh ấy bát
canh giải rượu đi.” Dì Mai đáp: “Được, vậy cô giúp tôi chăm sóc cậu ấy
trước, tôi xuống lầu bảo người dọn dẹp một phòng khách, tạm thời để cô
chịu thiệt một đêm.” Lâm Hi nói: “Cháu ngủ đâu cũng được, dì mau đi đi.”
Xác nhận dì Mai đi rồi, Lâm Hi mới nhặt cánh hoa trên đất lên rồi quay
người cởi giày da cho Đoạn Dịch Hành. Sau đó Lâm Hi ngồi bên mép giường,
cúi người dịu dàng tháo cà vạt cho anh. Cửa vừa mở, một bó hoa lan hồ
điệp tươi tắn và Đoạn Dịch Hành cùng đổ ập vào người Lâm Hi. Lâm Hi sợ
hãi vội ôm lấy anh, trong lúc hai cơ thể va chạm, bó lan hồ điệp trắng
tinh khiết bị ép bẹp dí, cánh hoa lả tả rơi xuống sàn nhà như những chú
bướm. Lâm Hi chẳng kịp nghĩ ngợi gì, cùng dì Mai đưa người đàn ông cao
to nặng nề Đoạn Dịch Hành lên giường. Đến khi buông tay Lâm Hi mới phản
ứng lại, hỏi dì Mai: “Anh ấy ngủ ở đây? Cháu ngủ ở đâu?” Dì Mai bất lực
nói: “Cứ đòi đến chỗ cô, tôi cản không được, không phải bảo đi dự tiệc
cưới sao? Sao lại uống thành thế này?” Cũng quá thất lễ rồi. Đoạn Dịch
Hành chưa bao giờ thiếu chừng mực trên sân nhà người khác như vậy. Nếu
để ông cụ biết, chắc chắn sẽ bị mắng cho một trận. Lâm Hi chột dạ, chỉ
có cô biết tại sao Đoạn Dịch Hành uống rượu. Dì Mai quay người định dọn
dẹp bó hoa liền bị Lâm Hi ngăn lại: “Để cháu làm cho, dì xuống làm cho
anh ấy bát canh giải rượu đi.” Dì Mai đáp: “Được, vậy cô giúp tôi chăm
sóc cậu ấy trước, tôi xuống lầu bảo người dọn dẹp một phòng khách, tạm
thời để cô chịu thiệt một đêm.” Lâm Hi nói: “Cháu ngủ đâu cũng được, dì
mau đi đi.” Xác nhận dì Mai đi rồi, Lâm Hi mới nhặt cánh hoa trên đất
lên rồi quay người cởi giày da cho Đoạn Dịch Hành. Sau đó Lâm Hi ngồi
bên mép giường, cúi người dịu dàng tháo cà vạt cho anh. Cửa vừa mở, một
bó hoa lan hồ điệp tươi tắn và Đoạn Dịch Hành cùng đổ ập vào người Lâm
Hi. Lâm Hi sợ hãi vội ôm lấy anh, trong lúc hai cơ thể va chạm, bó lan
hồ điệp trắng tinh khiết bị ép bẹp dí, cánh hoa lả tả rơi xuống sàn nhà
như những chú bướm. Lâm Hi chẳng kịp nghĩ ngợi gì, cùng dì Mai đưa người
đàn ông cao to nặng nề Đoạn Dịch Hành lên giường. Đến khi buông tay Lâm
Hi mới phản ứng lại, hỏi dì Mai: “Anh ấy ngủ ở đây? Cháu ngủ ở đâu?” Dì
Mai bất lực nói: “Cứ đòi đến chỗ cô, tôi cản không được, không phải bảo
đi dự tiệc cưới sao? Sao lại uống thành thế này?” Cũng quá thất lễ rồi.
Đoạn Dịch Hành chưa bao giờ thiếu chừng mực trên sân nhà người khác như
vậy. Nếu để ông cụ biết, chắc chắn sẽ bị mắng cho một trận. Lâm Hi chột
dạ, chỉ có cô biết tại sao Đoạn Dịch Hành uống rượu. Dì Mai quay người
định dọn dẹp bó hoa liền bị Lâm Hi ngăn lại: “Để cháu làm cho, dì xuống
làm cho anh ấy bát canh giải rượu đi.” Dì Mai đáp: “Được, vậy cô giúp
tôi chăm sóc cậu ấy trước, tôi xuống lầu bảo người dọn dẹp một phòng
khách, tạm thời để cô chịu thiệt một đêm.” Lâm Hi nói: “Cháu ngủ đâu
cũng được, dì mau đi đi.” Xác nhận dì Mai đi rồi, Lâm Hi mới nhặt cánh
hoa trên đất lên rồi quay người cởi giày da cho Đoạn Dịch Hành. Sau đó
Lâm Hi ngồi bên mép giường, cúi người dịu dàng tháo cà vạt cho anh. “Một
thư ký nhỏ nhoi mà cũng tưởng mình là nhân vật lớn sao? Tôi cứ vào đấy,
cô làm gì được tôi?” Lâm Hi vùng khỏi sự ngăn cản của Trần Lượng Di, nén
cơn giận trong lòng, cố gắng tỏ ra chuyên nghiệp: “Ngài là lãnh đạo cấp
cao của công ty, càng nên làm gương, xông vào văn phòng tổng giám đốc là
không tuân thủ quy định của công ty. Nếu các giám đốc bộ phận khác đều
như ngài, văn phòng tổng giám đốc chẳng hóa thành cái chợ sao?” “Hơn
nữa, văn phòng Đoạn tổng có tài liệu mật, nhân viên vệ sinh cũng phải
vào trong giờ quy định, nếu mất mát gì, ngài và tôi đều không gánh nổi
đâu.” Mắt Trịnh Ký Trung như muốn phun lửa, Đoạn Dịch Hành chơi ông ta
một vố, bây giờ ông ta bắt buộc phải gặp anh. “Cút ngay cho tôi.” Lâm Hi
đã có phòng bị từ trước, xoay người chắn trước cửa văn phòng, không
nhượng bộ nửa bước: “Nếu ngài không nghe khuyên can, tôi sẽ thông báo
cho an ninh ngay lập tức. Chắc ngài cũng không muốn làm to chuyện đâu
phải không?” Trịnh Ký Trung trừng mắt nhìn Lâm Hi dữ tợn, ông ta tóm lấy
cánh tay cô, hất mạnh người sang một bên. Lâm Hi sao có thể là đối thủ
của ông ta, trượt theo cánh cửa trơn bóng ngã xuống đất, hông và mông
đau điếng. Cô vừa định thông báo an ninh thì cửa thang máy từ từ mở ra.
Đoạn Dịch Hành hoàn toàn không còn chút hơi rượu nào, mặc bộ âu phục
đen, trên tay cầm một tập tài liệu. Khi ánh mắt chạm đến cô, ánh mắt anh
thay đổi, vẻ mặt như tuyết phủ quanh năm, toát ra cái lạnh thấu xương.
Ánh mắt anh quét qua Trịnh Ký Trung và Trần Lượng Di: “Chuyện gì đây?”