Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 128
Chương 128
Lương Vũ Đồng cực kỳ áy náy nói: “Tớ bảo tớ có chút việc đột xuất, tớ
cũng không biết anh ta có tin hay không.” “Được rồi, tớ biết rồi.” Lâm
Hi ngồi xuống sô pha cuối giường, “Cậu đừng vội, chắc anh ấy sẽ còn gọi
cho tớ, để tớ nói với anh ấy.” Lương Vũ Đồng lại xin lỗi một hồi mới kết
thúc cuộc gọi. “Sao thế?” Đoạn Dịch Hành thấy sắc mặt Lâm Hi không đúng
liền hỏi, “Lương Vũ Đồng nói gì với em?” Lâm Hi nói: “Trước đó Đoạn Minh
Hiên rủ em đi chơi, em bảo em đi cùng Vũ Đồng, sáng nay anh ấy gặp Vũ
Đồng trên phố.” Đoạn Dịch Hành bật cười: “Cậu ta mà biết em đến đây
riêng với tôi, có khi xông vào trang viên trong đêm đấy.” “Đúng là
chuyện anh ấy có thể làm ra.” Lâm Hi oán thầm một câu. Đoạn Dịch Hành ôm
eo cô, khẽ cười bên tai cô: “Không cần lo lắng, cho dù bị cậu ta phát
hiện tôi đang hôn em ngay sau cánh cổng sắt chạm trổ, cậu ta cũng không
vào được đâu.” “Có thể đứng đắn một chút không.” Lâm Hi đẩy anh một cái.
Nghĩ đến cảnh tượng đó, da đầu Lâm Hi bắt đầu tê dại. Bây giờ cô đối với
Đoạn Minh Hiên là tránh còn không kịp. Vừa nhắc “Tào Tháo”, video call
của “Tào Tháo” đã gọi tới. Lâm Hi cũng không bảo Đoạn Dịch Hành tránh
đi, nghe máy. “Tiểu Hi, em đang ở đâu đấy?” Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị
trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy
đủ, riêng chữ “chấm” thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim
tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n Lương Vũ Đồng cực kỳ áy
náy nói: “Tớ bảo tớ có chút việc đột xuất, tớ cũng không biết anh ta có
tin hay không.” “Được rồi, tớ biết rồi.” Lâm Hi ngồi xuống sô pha cuối
giường, “Cậu đừng vội, chắc anh ấy sẽ còn gọi cho tớ, để tớ nói với anh
ấy.” Lương Vũ Đồng lại xin lỗi một hồi mới kết thúc cuộc gọi. “Sao thế?”
Đoạn Dịch Hành thấy sắc mặt Lâm Hi không đúng liền hỏi, “Lương Vũ Đồng
nói gì với em?” Lâm Hi nói: “Trước đó Đoạn Minh Hiên rủ em đi chơi, em
bảo em đi cùng Vũ Đồng, sáng nay anh ấy gặp Vũ Đồng trên phố.” Đoạn Dịch
Hành bật cười: “Cậu ta mà biết em đến đây riêng với tôi, có khi xông vào
trang viên trong đêm đấy.” “Đúng là chuyện anh ấy có thể làm ra.” Lâm Hi
oán thầm một câu. Đoạn Dịch Hành ôm eo cô, khẽ cười bên tai cô: “Không
cần lo lắng, cho dù bị cậu ta phát hiện tôi đang hôn em ngay sau cánh
cổng sắt chạm trổ, cậu ta cũng không vào được đâu.” “Có thể đứng đắn một
chút không.” Lâm Hi đẩy anh một cái. Nghĩ đến cảnh tượng đó, da đầu Lâm
Hi bắt đầu tê dại. Bây giờ cô đối với Đoạn Minh Hiên là tránh còn không
kịp. Vừa nhắc “Tào Tháo”, video call của “Tào Tháo” đã gọi tới. Lâm Hi
cũng không bảo Đoạn Dịch Hành tránh đi, nghe máy. “Tiểu Hi, em đang ở
đâu đấy?” Lương Vũ Đồng cực kỳ áy náy nói: “Tớ bảo tớ có chút việc đột
xuất, tớ cũng không biết anh ta có tin hay không.” “Được rồi, tớ biết
rồi.” Lâm Hi ngồi xuống sô pha cuối giường, “Cậu đừng vội, chắc anh ấy
sẽ còn gọi cho tớ, để tớ nói với anh ấy.” Lương Vũ Đồng lại xin lỗi một
hồi mới kết thúc cuộc gọi. “Sao thế?” Đoạn Dịch Hành thấy sắc mặt Lâm Hi
không đúng liền hỏi, “Lương Vũ Đồng nói gì với em?” Lâm Hi nói: “Trước
đó Đoạn Minh Hiên rủ em đi chơi, em bảo em đi cùng Vũ Đồng, sáng nay anh
ấy gặp Vũ Đồng trên phố.” Đoạn Dịch Hành bật cười: “Cậu ta mà biết em
đến đây riêng với tôi, có khi xông vào trang viên trong đêm đấy.” “Đúng
là chuyện anh ấy có thể làm ra.” Lâm Hi oán thầm một câu. Đoạn Dịch Hành
ôm eo cô, khẽ cười bên tai cô: “Không cần lo lắng, cho dù bị cậu ta phát
hiện tôi đang hôn em ngay sau cánh cổng sắt chạm trổ, cậu ta cũng không
vào được đâu.” “Có thể đứng đắn một chút không.” Lâm Hi đẩy anh một cái.
Nghĩ đến cảnh tượng đó, da đầu Lâm Hi bắt đầu tê dại. Bây giờ cô đối với
Đoạn Minh Hiên là tránh còn không kịp. Vừa nhắc “Tào Tháo”, video call
của “Tào Tháo” đã gọi tới. Lâm Hi cũng không bảo Đoạn Dịch Hành tránh
đi, nghe máy. “Tiểu Hi, em đang ở đâu đấy?” Lương Vũ Đồng cực kỳ áy náy
nói: “Tớ bảo tớ có chút việc đột xuất, tớ cũng không biết anh ta có tin
hay không.” “Được rồi, tớ biết rồi.” Lâm Hi ngồi xuống sô pha cuối
giường, “Cậu đừng vội, chắc anh ấy sẽ còn gọi cho tớ, để tớ nói với anh
ấy.” Lương Vũ Đồng lại xin lỗi một hồi mới kết thúc cuộc gọi. “Sao thế?”
Đoạn Dịch Hành thấy sắc mặt Lâm Hi không đúng liền hỏi, “Lương Vũ Đồng
nói gì với em?” Lâm Hi nói: “Trước đó Đoạn Minh Hiên rủ em đi chơi, em
bảo em đi cùng Vũ Đồng, sáng nay anh ấy gặp Vũ Đồng trên phố.” Đoạn Dịch
Hành bật cười: “Cậu ta mà biết em đến đây riêng với tôi, có khi xông vào
trang viên trong đêm đấy.” “Đúng là chuyện anh ấy có thể làm ra.” Lâm Hi
oán thầm một câu. Đoạn Dịch Hành ôm eo cô, khẽ cười bên tai cô: “Không
cần lo lắng, cho dù bị cậu ta phát hiện tôi đang hôn em ngay sau cánh
cổng sắt chạm trổ, cậu ta cũng không vào được đâu.” “Có thể đứng đắn một
chút không.” Lâm Hi đẩy anh một cái. Nghĩ đến cảnh tượng đó, da đầu Lâm
Hi bắt đầu tê dại. Bây giờ cô đối với Đoạn Minh Hiên là tránh còn không
kịp. Vừa nhắc “Tào Tháo”, video call của “Tào Tháo” đã gọi tới. Lâm Hi
cũng không bảo Đoạn Dịch Hành tránh đi, nghe máy. “Tiểu Hi, em đang ở
đâu đấy?” Lương Vũ Đồng cực kỳ áy náy nói: “Tớ bảo tớ có chút việc đột
xuất, tớ cũng không biết anh ta có tin hay không.” “Được rồi, tớ biết
rồi.” Lâm Hi ngồi xuống sô pha cuối giường, “Cậu đừng vội, chắc anh ấy
sẽ còn gọi cho tớ, để tớ nói với anh ấy.” Lương Vũ Đồng lại xin lỗi một
hồi mới kết thúc cuộc gọi. “Sao thế?” Đoạn Dịch Hành thấy sắc mặt Lâm Hi
không đúng liền hỏi, “Lương Vũ Đồng nói gì với em?” Lâm Hi nói: “Trước
đó Đoạn Minh Hiên rủ em đi chơi, em bảo em đi cùng Vũ Đồng, sáng nay anh
ấy gặp Vũ Đồng trên phố.” Đoạn Dịch Hành bật cười: “Cậu ta mà biết em
đến đây riêng với tôi, có khi xông vào trang viên trong đêm đấy.” “Đúng
là chuyện anh ấy có thể làm ra.” Lâm Hi oán thầm một câu. Đoạn Dịch Hành
ôm eo cô, khẽ cười bên tai cô: “Không cần lo lắng, cho dù bị cậu ta phát
hiện tôi đang hôn em ngay sau cánh cổng sắt chạm trổ, cậu ta cũng không
vào được đâu.” “Có thể đứng đắn một chút không.” Lâm Hi đẩy anh một cái.
Nghĩ đến cảnh tượng đó, da đầu Lâm Hi bắt đầu tê dại. Bây giờ cô đối với
Đoạn Minh Hiên là tránh còn không kịp. Vừa nhắc “Tào Tháo”, video call
của “Tào Tháo” đã gọi tới. Lâm Hi cũng không bảo Đoạn Dịch Hành tránh
đi, nghe máy. “Tiểu Hi, em đang ở đâu đấy?” Đoạn Minh Hiên sững sờ, cơn
giận lập tức bốc lên: “Không phải em luôn nói dối anh sao? Mấy lần rồi,
Lâm Hi, em tự tính xem.” “Bởi vì anh rõ ràng chẳng có quan hệ gì với em
nhưng lại luôn tự ý quyết định chuyện của em.” Lâm Hi nói, “Nếu em nói
trước với anh, anh sẽ làm ầm ĩ cho ai cũng biết, em sẽ chọn cách dĩ hòa
vi quý mà thỏa hiệp, trước đây chẳng phải đều như vậy sao?” “Lâm Hi!”
“Được rồi, anh không muốn nói thì thôi, em cũng đoán được đại khái rồi,
em cúp đây.” Đoạn Minh Hiên tức giận gọi lại nhưng Lâm Hi không nghe máy
nữa. Ý là sao? Cô đoán được rồi? Cô biết chuyện Đoạn Dịch Hành thích cô
rồi? Đoạn Minh Hiên đứng ngồi không yên, xuống xe hút nửa bao thuốc mới
lái xe rời đi. Lâm Hi chỉnh lại tóc, mở cửa, xác định không có ai liền
ra khỏi phòng đi gõ cửa phòng Đoạn Dịch Hành. Đoạn Dịch Hành cũng vừa
tắm xong, nghe tiết tấu tiếng gõ là biết Lâm Hi. Lúc này anh chỉ mặc
quần dài, tiện tay vơ lấy cái áo ngủ trên giường mặc vào. Mở cửa, anh
dường như nhìn thấy một đóa hoa nhài lặng lẽ nở rộ. “Sao thế?” Đoạn Dịch
Hành hắng giọng. “Em…” Lâm Hi túm lấy áo ngủ, “Em có thể… ngủ cùng anh
không?”