Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê - Chương 13
Chương 13
Khi Đoạn Dịch Hành nhận được tin nhắn của Lâm Hi, anh đang uống rượu
trong quán bar. Vốn dĩ anh định về công ty tăng ca, nhưng nhận được lời
mời của Mục Chiêu nên quay xe đến Dạ Cảnh. Mục Chiêu thấy anh đến thật,
cười có vẻ hiếm lạ, pha cho anh một ly rượu, đẩy đến trước mặt anh: “Còn
tưởng cậu lừa tôi chứ.” Đoạn Dịch Hành uống một hơi cạn sạch, bảo anh ta
làm thêm ly nữa. “Tôi biến thành bartender của cậu rồi phải không?” Mục
Chiêu miệng trêu chọc nhưng tay chân lại rất thành thật làm theo. Tiếp
đó, Đoạn Dịch Hành không uống ừng ực như trâu uống nước nữa, chỉ nhấp
từng ngụm nhỏ. “Hai hôm trước cậu ném tôi ở lại hội sở một mình rồi chạy
mất, lúc về Mục Sóc kể với tôi cậu và Đoạn Minh Hiên đánh nhau giữa
phố.” Đoạn Dịch Hành: “… Chưa đánh.” Mục Chiêu: “Hành động đó của cậu
với đánh nhau cũng chẳng khác gì mấy, bao năm nay coi như không có người
này, lần này sao không nhịn nữa?” “Nhịn?” Đoạn Dịch Hành liếc anh ta,
“Cậu ta còn chưa đủ tư cách.” Đoạn Minh Hiên, anh chưa bao giờ để vào
mắt. Thời gian trôi qua, Đoạn Dịch Hành uống khá nhiều. Anh uống rượu
giải sầu cũng không phải kiểu uống ly này nối tiếp ly kia, mà toát ra vẻ
lơ đãng, gương mặt bình lặng như nước tù. Mục Chiêu là bạn thân nhiều
năm lại nhìn thấu rõ ràng, cười hỏi: “Uống rượu giải sầu vì ai đây? Họ
Đoạn hay họ Lâm?” Tay cầm ly rượu của Đoạn Dịch Hành hơi siết lại, anh
nói thẳng không giấu giếm: “Họ Lâm.” “Tôi thấy lạ thật đấy, trên đời này
cậu muốn ai mà chẳng được? Sao cứ phải ngã vào một con nhóc ranh?” Đoạn
Dịch Hành nghĩ đến Lâm Hi, cười đầy bất lực: “Cậu thì hiểu cái gì?” Mục
Chiêu: “Phải phải phải, tôi không hiểu, cũng không biết cậu đang kiên
trì cái gì nữa.” Kiên trì cái gì ư? Đoạn Dịch Hành uống một ngụm rượu:
“Có lẽ, là vì một câu nói.” “Cái gì?” Mục Chiêu nghe không rõ. Đoạn Dịch
Hành không phải người chuyện gì cũng giải thích đến cùng, lắc đầu:
“Không có gì.” Rốt cuộc anh đang kiên trì điều gì, chỉ có mình anh biết.
Hồi Lâm Hi mới đến nhà họ Đoạn, cô mềm yếu lại nhát gan. Không biết nghe
từ đâu được ngày sinh nhật anh, cô sẽ bày bánh kem sẵn trước khi anh tan
học, còn kèm theo một tấm thiệp, chữ viết xiêu vẹo “Sinh nhật vui vẻ”.
Năm đầu tiên, anh vứt. Năm thứ hai, anh vứt. Năm thứ ba, anh vẫn vứt.
Mãi đến năm mười sáu tuổi, trên bàn đặt chiếc bánh sinh nhật cỡ nhỏ cô
mang tới, anh cũng không biết sao mình lại ăn. Không chỉ vậy, sinh nhật
cô, cô cũng sẽ để phần riêng cho anh một miếng, bên trên trang trí quả
việt quất mà cô thích nhất. Năm mười tám tuổi cô đi du học, tuy không
còn bánh kem nhưng có một tin nhắn đơn giản. Đoạn Dịch Hành chưa từng
trả lời, sợ làm ai đó giật mình — cứ như con sóc hoảng sợ, còn phải vắt
óc nghĩ cách kết thúc cuộc trò chuyện thật nhanh. Năm đầu tiên Lâm Hi
rời đi, anh 24 tuổi, năm đầu tiên chính thức vào Ngân Phàm, bất tri bất
giác nhận ra dường như mình đang mong chờ sinh nhật đến. Anh nghĩ dù sao
cô cũng gọi anh một tiếng “anh cả”, bèn nhờ bạn bè ở nước ngoài chiếu cố
cô một chút. Nhưng Lâm Hi ở nước ngoài năm năm thuận buồm xuôi gió,
không hề biết Đoạn Dịch Hành âm thầm bảo vệ sau lưng. Hiện giờ sinh nhật
anh lại sắp đến, không biết năm nay liệu có phải vẫn là câu “Sinh nhật
vui vẻ” ngàn năm không đổi hay không. Mục Chiêu không biết Đoạn Dịch
Hành đang uống rượu sao tự nhiên lại cười, vừa định hỏi vài câu thì điện
thoại Đoạn Dịch Hành rung lên. Anh lấy ra xem, lại cười một tiếng khó
hiểu. Mục Chiêu sán lại gần: “Ai nhắn tin cho cậu thế?” Đoạn Dịch Hành
cũng không tránh, đường đường chính chính nhắn lại một chữ trước mặt anh
ta: Về. Mục Chiêu: “Hóa ra là em gái.” Đoạn Dịch Hành bị hai chữ này
k*ch th*ch, liếc anh ta một cái hờ hững: “Em gái kiểu gì chứ?” Mục Chiêu
tự biết lỡ lời, xua tay xin tha. Lúc này Đoạn Dịch Hành mới đứng dậy:
“Đi đây.” “Tài xế của cậu đến chưa, có cần tôi đưa về không?” Mục Chiêu
ngoài miệng khách sáo nhưng mông vẫn dính chặt ghế không nhúc nhích.
Đoạn Dịch Hành lại nghĩ: Dù đến hay chưa thì cũng phải đi. Về đến biệt
thự đã là nửa tiếng sau, Đoạn Dịch Hành đi về phía đông gõ cửa phòng Lâm
Hi. Lâm Hi vừa sấy tóc xong, cảm thấy mặc đồ ngủ không tiện lắm nên
khoác thêm chiếc áo len mỏng. Cô mở cửa, mùi rượu và mùi hương va chạm
nhau, Đoạn Dịch Hành theo bản năng lùi lại nửa bước. “Anh đi uống rượu
à?” Lâm Hi ngẩn người hỏi. Tóc dài xõa tung, gương mặt ngoan ngoãn, đôi
mắt trong veo. Đoạn Dịch Hành uống khá nhiều, cổ họng khô khốc, nghe cô
hỏi, thành thật khàn giọng “Ừ” một tiếng. “Vậy anh…” Lâm Hi ngập ngừng,
“Dì Mai không chuẩn bị canh giải rượu cho anh à?” Đoạn Dịch Hành: “Về
muộn quá, không muốn làm phiền dì ấy.” Tuy Lâm Hi chưa chính thức tham
gia khóa đào tạo của Ngân Phàm nhưng Tần Dương ít nhiều cũng nhắc nhở cô
về công việc thư ký. Biết ngoài việc phụ trách công việc thường ngày còn
phải sắp xếp việc vặt cá nhân cho Đoạn Dịch Hành. Ví dụ như đặt bàn ăn,
sắp xếp xe cộ, đảm bảo lịch trình công tác, đặt khách sạn, v.v. Mảng đời
sống đương nhiên cũng cần chú ý, chỉ là phải nắm vững chừng mực và giới
hạn thích hợp. Điều này đòi hỏi cô phải hiểu rõ sở thích và thói quen
của Đoạn Dịch Hành. Nếu sau này Đoạn Dịch Hành tiếp khách uống say, việc
sắp xếp tài xế, biện pháp giải rượu và điều phối công việc ngày hôm sau
đều là việc của cô. Lâm Hi nghĩ ngợi rồi hơi nghiêng đầu hỏi: “Hay là..
em nấu canh giải rượu cho anh nhé?” Đoạn Dịch Hành nới lỏng cà vạt, nói:
“Nếu em muốn, tôi cũng sẽ không từ chối.” Lâm Hi: “… Trong bếp có gói
nguyên liệu nấu canh giải rượu dì Mai chuẩn bị sẵn, em bỏ vào nấu một
chút là được.” Đoạn Dịch Hành hơi tránh đường, nói một chữ “Được”. Lâm
Hi lướt qua anh xuống lầu, chợt nghĩ đến điều gì, lại dừng bước, quay
đầu nhìn anh, hỏi: “Có phải anh đã đuổi việc cô lễ tân làm khó em
không?” Nhắc đến người khác, Đoạn Dịch Hành tỏ vẻ không hứng thú: “Giao
cho Tần Dương xử lý rồi.” Lâm Hi: “Là vì em sao?” Đoạn Dịch Hành mang
theo hơi rượu tiến lên, chặn cô ở đầu cầu thang, đột nhiên nảy sinh ý
muốn trêu chọc, cười một tiếng: “Em nói xem?” Lâm Hi trừng mắt: “Thật sự
là vì em hả?” Đoạn Dịch Hành bỗng gõ đầu cô: “Nghĩ gì thế?” Lâm Hi thở
phào: “Làm em hết hồn.” Tuy cô không có thiện cảm gì với cô lễ tân kia
nhưng cũng không muốn vì lý do cá nhân mà khiến cô ta mất việc. Đoạn
Dịch Hành bước xuống một bậc thang, thong thả nói: “Tần Dương đã xử lý
đuổi việc, chứng tỏ cậu ta có lý do để đuổi, tôi sẽ không vì quan hệ cá
nhân với em mà đuổi việc cô ta.” Lâm Hi: “…” Quan hệ cá nhân? Lúc ăn cơm
chẳng phải còn không cho cô gọi là anh cả sao. Lâm Hi khẽ hừ một tiếng:
“Em với anh thì có quan hệ cá nhân kiểu gì chứ.” Đoạn Dịch Hành: “…” Thế
nào gọi là lấy đá đập chân mình, anh coi như đã được chứng kiến rồi.
Nhóc con này tâm lý trả thù cũng nặng thật. Đoạn Dịch Hành nhất thời
phân tâm, dưới chân lảo đảo một cái, dọa Lâm Hi vội vàng ôm chặt lấy
cánh tay anh. “Anh uống bao nhiêu thế?” Đầu ngón tay Đoạn Dịch Hành hơi
co lại, nói: “Dìu tôi xuống phòng khách dưới lầu.” Lâm Hi cam chịu làm
theo. Đến tầng một, cô dìu người đến ghế sofa đơn gần nhất. Đoạn Dịch
Hành bị cà vạt thắt khó chịu, giơ tay giật ra, lộ yết hầu và xương quai
xanh. Lâm Hi không kịp phản ứng, liền nhìn thấy hết. Cô theo bản năng
dời tầm mắt, nói: “Em đi làm canh giải rượu cho anh, anh đợi một lát.”
Còn chưa xoay người thì mu bàn tay nóng lên, vậy mà bị Đoạn Dịch Hành
nắm chặt lấy. Lâm Hi giật mình: “Anh… anh làm gì vậy?”